Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cổ Đạo Kinh Phong
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sở Phong đi ra Vọng Giang Lâu, tâm tình vô cùng buồn chán.

- Hảo tiểu tử, rốt cuộc xuống rồi!

Hóa ra Giang Thiếu Bảo vẫn chưa đi, hắn chờ ngay tại cửa tửu lâu, vừa thấy Sở Phong đi ra, vung quạt xếp lên muốn lao tới.

Sở Phong tâm tình đang rất buồn chán, lười cùng hắn dây dưa, cũng không nhìn hắn cái nào, sải bước đi.

- Muốn chạy hả!

Giang Thiếu Bảo co cẳng đuổi theo.

Sở Phong tại trên đường cái đi không nhanh không chậm, thập phần thong dong tiêu dao, nhưng mặc cho Giang Thiếu Bảo đem cả lực bú sữa cũng xuất ra, vừa kêu vừa la, nhưng vẫn đuổi không kịp.

Đương nhiên, bằng chút công phu đó của Giang Thiếu Bảo, Sở Phong dù cho chạy một chân, cũng có thể khiến hắn hửi bụi.

Giang Thiếu Bảo đuổi một đoạn, ngay cả bóng người Sở Phong cũng không thấy, vừa hận vừa giận, nói:

- Hừ, tiểu tử, bị bản thiếu gia tìm được, nhất định cho ngươi biết mặt!

Hắn xoay người mới vừa đi vài bước, bỗng dừng lại, thầm nghĩ: tiểu tử này đi rồi, không có hắn vướng chân nữa , cơ hội tốt cho bản thiếu gia trở lại Vọng Giang Lâu gặp Trích Tiên Tử.' Nghĩ như vậy, trong lòng mừng thầm, vì vậy liền quay lại Vọng Giang Lâu.

Trích Tiên Tử còn ở trên lầu, tuy nhiên đối diện nàng cũng đã có người ngồi, một sư thái khoảng bốn mươi tuổi, đeo trường kiếm, băng lãnh nghiêm mặt, Trích Tiên Tử ngồi đối diện, vẻ mặt rất kính cẩn.

Giang Thiếu Bảo cũng không phải người chưa thấy qua việc đời, biết sư thái này tuyệt không dễ chọc, vì vậy lùi về dưới lầu, lại có chút không muốn quay đầu lại liếc mắt nhìn trên lầu, thầm nghĩ: quên đi, lần sau lại tìm cơ hội, vẫn là tìm Trương huynh, Lý huynh cùng nhau tìm xuân hoa thu nguyệt đi. Nghĩ thế liền ly khai Vọng Giang Lâu.

Sở Phong đi nơi nào? Hoá ra hắn là đi Hổ Bào Tuyền.

Hổ Bào Tuyền là thiên hạ đệ tam tuyền danh xưng là "Long tỉnh trà diệp hổ bào thủy", được ca tụng là Tây hồ song tuyệt, hắn dù thế nào cũng phải đi thưởng thức một chút lấy nước ở Hổ Bào Tuyền nấu với trà long tỉnh ở Tây hồ.

Hổ Bào Tuyền ngay tại bên ngoài vài dặm bên trong Hổ Bào Tự dưới Bạch Hạc Phong, rất nhanh đã đến. Nước suối quả nhiên rất mát lạnh, Sở Phong lấy tay vốc nước, nếm một ngụm, quả nhiên là ngọt ngào. Hắn thấy bên cạnh có một bộ phù điêu "Mộng hổ đồ" : trên mặt đá có vẽ một hòa thượng đầu gối lên tay phải, nhắm mắt nằm nghiêng, thần thái an tĩnh hiền lành, hai con cọp đang từ phía bên phải đi tới phía cao tăng đang ngủ, trông rất sống động.

Bên cạnh có một câu đối:

Hổ di tuyền nhãn tự nam nhạc đồng tử

Lịch bách thiên vạn kiếp lưu thử chân nguyên.

Thì ra lai lịch của Hổ Bào Tuyền này, còn có thêm một truyền thuyết khá lý thú.

Tương truyền, cao tăng đại Đường Tính Không hòa thượng tới đây, yêu mến vẻ sơn sắc linh tú nơi này, liền ở lại, nhưng bởi vì phụ cận không có nguồn nước, định bụng chuyển đi, một đêm đột ngột chiêm bao thấy thần nhân nói với hắn: "Nam nhạc có một đồng tử tuyền, cần phải xua đuổi hai con hổ nơi đó về đến đây." Ngày hôm sau, hắn quả nhiên thấy có hai con cọp đến đào đất làm hang, nước suối lập tức tuôn ra, xưa lấy tên là Hổ Bào Tuyền.

Sở Phong thầm nghĩ: nếu tới đây rồi, vô luận như thế nào cũng phải uống một ngụm hổ bào long tỉnh. Đang nghĩ ngợi, bên tai bỗng nhiên vang lên một tiếng phật hiệu:

- A di đà phật!

Thanh âm có chút quen thuộc.

Sở Phong quay đầu vừa nhìn, à , chính là tiểu hòa thượng Vô Giới lần trước gặp ở Vọng Giang Lâu.

- Vô Giới tiểu sư phụ, ngươi cũng tới đây?

Sở Phong cười nói.

- Tiểu tăng thụ sư mệnh, muốn tới nơi này nếm một ngụm hổ bào long tỉnh.

- A?

Sở Phong có chút kỳ quái, đang muốn mở miệng hỏi. Vô Giới lại nói:

- Tiểu tăng trước cảm tạ bữa cơm chay kia của Sở huynh.

Sở Phong vừa nghe, vỗ đầu, nói:

- Ai nha, bữa cơm kia, ta còn chưa có trả tiền chứ!

Thì ra lúc đó Ngụy Đích muốn hắn trở lại chỗ ngồi, trong lòng hắn rất tức giận, đi thẳng xuống lầu, lại quên bản thân còn chưa có trả tiền.

Vô Giới hai tay tạo thành chữ thập nói:

- Vậy thí chủ chẳng phải là cùng tiểu tăng ăn quịt sao. A di đà phật, thiện tai, thiện tai.

Sở Phong có chút xấu hổ, nói:

- Ăn quịt cơm, còn thiện tai, thiện tai sao.

Vô Giới lại nói:

- Thí chủ không có trả tiền, chính là chưởng quỹ không có lấy tiền, chưởng quỹ không có lấy tiền, chính là bố thí chúng ta. Bố thí là đứng đầu lục độ, đương nhiên thiện tai, thiện tai.

Sở Phong nở nụ cười, nói:

- Ta đây sau này ăn cơm không trả tiền, để chưởng quỹ bố thí bố thí, hảo thiện tai, thiện tai.

Vô Giới nghiêm trang nói:

- Thí chủ như vậy cũng không được nói là tiểu tăng dạy.

Sở Phong nở nụ cười.

Vô Giới nói:

- Không ngờ ở chỗ này lại gặp thí chủ, quả nhiên thí chủ cùng tiểu tăng có duyên.

Sở Phong cười nói:

- Ngươi sẽ không phải là muốn kéo ta đi làm hòa thượng chứ.

- A di đà phật, trong lòng vữa nghĩ đó là duyên, thí chủ làm hay không làm hòa thượng cũng như nhau.

- Có lẽ thật là có duyên, ta tới nơi này cũng là vì nếm một lần Hổ Bào Long Tỉnh, cũng không ngờ nơi đây gặp được ngươi.

- A di đà phật!

Phía sau hai người bỗng nhiên vang lên một tiếng phật hiệu. Một lão hòa thượng không biết khi nào đã đứng ở phía sau hai người. Lão hòa thượng này lông mi bạc trắng, vẻ mặt hiền lành, ăn mặc một bộ tăng bào sắc đỏ thẫm, nhìn dáng dấp tựa hồ là chủ trì trong chùa.

Vô Giới vội vã hai tay tạo thành chữ thập nói:

- Đệ tử Vô Giới bái kiến Tuệ Không chủ trì.

Sở Phong cũng vội vã hành lễ nói:

- Tại hạ Sở Phong ra mắt chủ trì.

Lão hòa thượng hiển nhiên biết Vô Giới, nói:

- Vô Giới, ngươi không ở Thiếu Lâm tự, sao chạy tới này chỗ?

Vô Giới kính cẩn nói:

- Sư phụ sai đệ tử tới nếm một ngụm Hổ Bào Long Tỉnh.

Sở Phong vội vàng nói:

- Lão đạo sĩ cũng kêu tại hạ tới nếm một ngụm Hổ Bào Long Tỉnh.

Tuệ Không mỉm cười, nói:

- Các ngươi đi theo ta.

Hai người theo Tuệ Không chủ trì vào thiện phòng, khoanh chân ngồi xuống, đã cảm thấy trà hương lượn lờ.

Tuệ Không rót cho mỗi người một ly trà, nói:

- Lão nạp vừa lúc nấu được một ấm trà Long Tĩnh, các ngươi nếm thử.

Vô Giới nếm một ngụm, Tuệ Không hỏi:

- Thế nào?

Vô Giới đáp:

- Không mất vị thanh ngọt của nước suối, lại không mất mùi thơm ngọt của trà Long Tĩnh, hảo trà!

Tuệ Không mỉm cười, lại hỏi Sở Phong:

- Sở thí chủ nghĩ như thế nào?

Sở Phong cũng nếm một ngụm, gãi gãi đầu, nói:

- Trong việc này có chân ý, muốn nhận xét cũng đã không biết nói sao. Ta không biết làm sao miêu tả.

Tuệ Không cũng mỉm cười, nói:

- Thí chủ không nói, nhưng là nói.

Sở Phong nói:

- Lão đạo sĩ nói Hổ Bào Long Tỉnh là thượng phẩm trong trà, cần phải đồng thời được nước suối Hổ Bào Tuyền cùng trà Long Tĩnh Tây hồ, hôm nay rốt cuộc có thể nếm thử, quả thật tuyệt không thể tả.

Tuệ Không nói:

- Thí chủ cũng là người trong trà đạo.

Sở Phong cười nói:

- Ta chỉ uống, sẽ không nấu, chủ trì mới là người trong trà đạo, không biết chủ trì dùng phương nào nấu ra trà hương diệu như vậy.

Tuệ Không nói:

- Lão nạp chỉ tùy ý nấu, cũng không có định pháp.

Sở Phong ha ha cười nói:

- Vậy vị trà chẳng phải là sẽ tùy ý mà biến.

Tuệ Không nói:

- Thí chủ đúng là hiểu được chân ý của trà lão nạp pha .

Sở Phong gãi gãi đầu, nói:

- Ta chỉ là thuận miệng nói một chút.

Vô Giới nói:

- Thuận miệng đó là tùy ý, tùy ý đó là chân ý.

Sở Phong nhún nhún vai, cười nói:

- Ta cũng không có cao thâm thiện ý như vậy.

Tuệ Không đột nhiên nói:

- Sở thí chủ, lão nạp xem ngươi, ấn đường ám sinh khó hiểu, sợ rằng có tai bay vạ gió.

Sở Phong ngạc nhiên, nhịn không được lấy tay sờ sờ ấn đường, tiếp xúc giữa hai hàng lông mày, nói:

- Không thể nào, lão đạo sĩ thường nói ta ấn đường no đủ, sáng bóng hồng nhuận mà.

Tuệ Không khẽ cười nói:

- Ấn đường là quan hệ tới tính mệnh con người, là nơi tinh khí nguyên thần sở tụ, tùy thời vận mà biến, thí chủ phải cẩn thận.

Sở Phong không đồng ý nói:

- Ta xuống núi mới không có mấy ngày, người cũng nhận thức không được mấy, vậy có thể có tai bay vạ gió gì!

Tuệ Không nói:

- Con người, không ai có thể lường trước được mọi sự, Lão nạp chẳng qua thuận miệng nói một chút, thí chủ cũng không cần để ở trong lòng.

Phẩm qua trà, Sở Phong cùng Vô Giới ly khai Hổ Bào Tuyền.

Sở Phong hỏi:

- Vô Giới tiểu sư phụ, ngươi chuẩn bị đi đâu?

Vô Giới nói:

- Ta phải về Thiếu Lâm, hồi âm sư mệnh.

- A? Sư phụ ngươi thực sự sai chạy thật xa tới nơi này nếm một miệng trà

Sở Phong hết sức kỳ quái.

- Đúng vậy, tiểu tăng lúc đầu cũng không hiểu rõ lắm, hiện tại cũng hiểu được.

- Hiểu được cái gì?

Sở Phong càng cảm thấy được kỳ quái.

Vô Giới hai tay tạo thành chữ thập, nói:

- Trong việc này có chân ý, muốn phân biệt đã vong ngôn.

Sở Phong nở nụ cười, Vô Giới cũng cười.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK