Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vô Tự Thiên Thư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Điền Tử Câm nói : “ Còn có chuyện gì ?”.

Triệu Tử Nguyên nói : “ ngươi trước kia bảo vệ ba yêu nữ, ta không thể chấp nhận, hôm nay ba yêu nữ đó đã tự rời đi, ngươi nếu là nguyện ý kìm cương ngựa trước vực thẳm, ta cũng nguyện ý nhận ngươi là sư đệ ”.

Ô Tử Kỳ cũng nói : “ Tà ma ngoại đạo, người tu chân gặp liền giết, hôm nay có ta ở đây, quần tộc yêu quái nhất định khó tránh khỏi tai kiếp, coi như giúp ngươi chặt đứt trần duyên, sư đệ ngươi là đừng u mê không chịu tỉnh ngộ ”.

Điền Tử Câm cũng có tức giận : “ Nhân có nhân đạo, yêu quái có yêu đạo, tất cả yêu quái đều không phải là ngói mộc, các ngươi mới chân chính là máy móc, mê muội không tỉnh ngộ, hôm nay các ngươi muốn giết người, liền trước tiên qua cửa của ta rồi nói tiếp ”.

Triệu Tử Nguyên lạnh lùng cười : “ Dựa vào đạo pháp ta dạy cho ngươi, ta muốn chém yêu trừ ma, ngươi nhúng tay vào thì thay đổi được gì ?”.

Điền Tử Câm có chút không sợ hắn, nói, : “ Được, ngươi thử xem ?”.

Trường kiếm sau lưng Triệu Tử Nguyên xoát bay ra, xoay vài vòng ở trên đỉnh đầu, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, nhìn Ô Tử Kỳ phía đối diện, nghiến răng một cái, lại thu kiếm lại, nói : “ Ta muốn cùng ngươi động thủ, Ô Tử Kì, người trước tiên đến ”.

Ô Tử Kỳ cười hắc hắc : “ Ta không phải kẻ ngu si, muốn lên ngươi lên, ta cùng sư đệ quan hệ cũng được ”.

Ba người này cũng thật sự là thú vị, rõ ràng mỗi người đều có ý đồ, lại cố ý tương hỗ nhau khéo léo hình thành chế ước, nói liền hơn nửa ngày trời, nhưng không có một người nào thực sự dám ra tay, Tiểu Khai xem lúc lâu, cũng thấy có chút nhàm chán, nhịn không được hỏi : “ Các ngươi rốt cuộc là tới làm gì ?”

“ Chúng ta là tuân theo chỉ thị thiên ý mà đến ” Ô Tử Kỳ nói : “ Trong này bỗng nhiên xuất hiện linh khí nồng đậm như thế, hiển nhiên là do Linh Sơn nhất mạch khắc khổ tu luyện cảm động ông trời, cho nên đem thập vạn đại sơn biến thành danh sơn thắng cảnh, đây là ông trời chú định Linh Sơn nhât mạch chúng ta trở thành đại phái đứng đầu tu chân giới, chúng ta đến đây, đương nhiên là tiếp nhận địa bàn rồi ”.

“ Ngươi có khả năng đó ” Tiểu Khai lắc đầu nói : “ Đây là địa bàn của chúng ta, không phải địa bàn của các ngươi, trong này bất luận thế nào cũng không thuộc Vũ Lăng Sơn, Ô Mông Sơn, và Thiên Thai Sơn ”

“ Nói hưu nói vượn !” Triệu Tử Nguyên lớn tiếng nói : “ Cả thập vạn đại sơn đều thuộc về Linh Sơn nhất mạch, linh khí ở đây, địa bàn ở đây liền là của Linh Sơn chúng ta, trước kia chỉ có Vũ Lăng Sơn, Thiên Thai cùng Ô Mông Sơn có linh khí, cho nên chúng ta phân chia ba ngọn núi này, đem địa phương khác vô tư cống hiến ra, nhưng là hiện tại ở trong này một khi thiên địa linh khí sung túc, chúng ta đương nhiên muốn thu hồi !”.

Tiểu Khai thật sự là có chút bội phục những người da mặt dày này, nói : “ Một khi đã như vậy, xem ra chỉ có thể đánh nhau vậy ”.

Triệu Tử Nguyên ha ha cười to : “ Đang đợi lời này của ngươi, hàng yêu trừ ma, đúng là bổn phận của người tu chân !”.

Điền Tử Câm khẩn trương, xoát cũng rút kiếm ra : “ Sư huynh, không cần bức ta động thủ !”.

Tiểu Khai lại cười mỉm, chạy đến bên cạnh Điền Tử Câm, đem cổ tay hắn áp xuống dưới : “ Ngươi đừng vội, để chúng ta thử xem, cái gì gọi là Linh Sơn tuyệt học ” .

Triệu Tử Nguyên nhìn Tiểu Khai hình dáng một bộ không sợ hãi, nhịn không được dò xét hắn vài lần, mắng : “ Ngươi rõ ràng là phàm nhân, như thế nào chạy đến giúp yêu quái đánh nhau, thật sự là không biết trời cao đất rộng, một chút bản lĩnh cũng không có, còn không đứng sang một bên ”.

Tiểu Khai nhịn không được chỉ vào chúng nữ bên cạnh Tiêu Vận : “ Ngươi xem, các nàng thế nào ?”.

Triệu Tử Nguyên ánh mắt lại không rời , chế nhạo nói : “ Long sinh long, phượng sinh phượng, con của chuột chỉ biết đào hang, còn ngươi là một loại phàm nhân hỗn tạp, đương nhiên cũng chỉ là dạng phàm phu tục tử, lão phu thân là cao thủ hiếm có của tu chân giới, liền có thể nhìn ra người ta hoàng hoa khuê nữ, tự nhiên là bản thân rất trong sạch ”.

Lúc đối đãi ngoại nhân, Linh Sơn nhất mạch này thực là đồng tâm, Ô Tử Kỳ tiếp lời nói : “ Người trẻ tuổi, ta nhìn ngươi cũng là không hiểu chuyện, bị yêu quái mê hoặc, hiện tại có chúng ta ở đây, ngươi không cần lo lắng, ngươi mang theo nữ quyến xuống núi đi ”.

Tiểu Khai thật sự vừa tức giận vừa buồn cười, lắc đầu, không biết nên nói cái gì .

Triệu Tử Nguyên thấy vậy liền muốn ra tay, Điền Tử Câm bỗng nhiên cười lên, : “ Sư huynh, chúng ta không cần cướp nữa, cao thủ của Long Môn Thạch đến rồi ”.

Không thể không nói, tư thế người tu chân xuất tràng, đều thực phong cách, tỷ như Long Môn Thạch Quật, danh này Tiểu Khai cũng chưa nghe qua, nhưng là người bay ở trên trời, đích xác trạng thái đa dạng, mắt thấy có mười người giẫm trên phi kiếm nhẹ nhàng mà đến, mỗi người trong tay kéo theo một dải áo, mà ở giữa mười cái giải áo này là một chiếc thuyền rồng, mà trên thuyền rồng này, trở một trung nhiên nhân áo trắng như tuyết, cầm một chiếc quạt lông ngỗng phe phẩy, thấy thế nào cũng giống người bày mưu tính kế, quyết thắng ở ngoài ngàn dặm Gia Cát tiên sinh.

Đợi thuyền rồng hạ xuống đất “ Gia Cát tiên sinh ” gật gù đắc ý đi lại, đầu tiên không đếm xỉa tới chúng yêu, lại ngạo khí dọa người nhìn chư quân Linh Sơn, lúc này gật đầu, hắc hăc cười : “ Các vị, tới sớm a ” .

“ Long tiên sinh, cơn gió nào đưa ngài tới đây vậy ?” Triệu Tử Nguyên nhìn lại giống như khẩn trương, nói năng thập phân cung kính, trong mắt hắn hiển nhiên Long tiên sinh này là đại nhân vật : “ Long Môn Thạch Quật cách đây mấy ngàn dặm, chẳng biết ngài đến đây có việc gì ?”.

Long tiên sinh cười lạnh một tiếng : “ Các ngươi tới làm gì, ta cũng tới làm vậy ”.

Ô Tử Kỳ nhất thời có chút vội : “ Long tiên sinh, tu chân giới cũng nói tới thứ tự trước sau, huống chi trong địa giới thập vạn đại sơn này vô luận như thế nào cũng ...”

“ Hãy bớt sàm ngôn đi ” Long tiên sinh khẽ bãi thủ, mười vị Long Môn Đệ tử phía sau liền nhảy tới một bước, ý tứ kia thực rõ ràng : Nói nhiều vô ích, thủ để hạ kiến chân chương.

“ Long tiên sinh, ngươi đây là phạm điều kiêng kị của tu chân giới ” Triệu Tử Nguyên nói : “ Trong này rõ ràng là địa bàn Linh Sơn ”.

Long tiên sinh hừ nói : “ Trong này linh khí sung túc, hơn long môn chúng ta gấp bội, cho dù ta phạm kỵ, cũng không thể nghĩ nhiều như vậy ” Hắn liếc mắt nhìn Triệu Tử Nguyên : “ Các ngươi nên đi đi ”.

Triệu Tử Nguyên cùng Ô Tử Kỳ nhìn lẫn nhau, sắc mặt chợt xanh chợt trắng, nghĩ phải động thủ, lại biết mình so với người ta còn kém xa, vốn Linh Sơn nhất mạch rất yếu, mấy chục năm trước lại chia làm ba, hiện tại Vũ Lăng Sơn và Ô Mông Sơn không tính là tam lưu. Long Môn Thạch Quật tuy so với sáu đại phái kém rất xa, nhưng là vô luận như thế nào cũng tính là tu chân giới đại phái, vị Long Tiên Sinh chính là sư đệ chưởng môn nhân Long Môn Thạch Quật, tu vi thâm hậu nghe nói cũng không dưới chưởng môn nhân, hiển nhiên không phải là hai người có khả năng ngăn cản .

Điền Tử Câm lại cười nói : “ Đi ? Đương nhiên không thể đi ”.

Long tiên sinh híp mắt nói : “ Chẳng lẻ các ngươi còn muốn động thủ ?”.

Điền Tử Câm thần sắc bắt đầu nghiêm túc, gật đầu nói : “ Linh Sơn nhất mạch chúng ta mặc dù thực lực thấp kém, nhưng cũng không dễ bị người khi dễ, thập vạn đại sơn này rõ ràng là địa phương của chúng ta, ngươi muốn cướp, liền phải giết hết chúng ta ”.

Hắn bỗng cười hắc hắc, nhưng trong điệu cười lại có vài phần thê lương : “ Hai vị sư huynh nhiều năm qua các ngươi vũ nhục trách mắng ta, hôm nay đại địch trước mặt, chẳng biết hai vị có nguyện ý cùng tiểu đệ cùng đánh một trận không ?”.

Triệu Tử Nguyên và Ô Tử Kỳ hai mắt tinh quang lòe lòe, trầm mặc nửa phút, rốt cục cùng nhau khẽ gật đầu : “ Cũng được, vậy oanh oanh liệt liệt đánh một trận đi .”

“ Đúng vậy !” Điền Tử Câm trong mắt đột nhiên bắt ra sát khí mãnh liệt : “ Linh Sơn nhất mạch chúng ta đệ tử chỉ có chết trận, chứ không có hèn nhát đào tẩu !”.

Long tiên sinh khẽ cười lạnh, trường kiếm trên lưng từng tấc từng tấc từ trong vỏ kiếm rút ra, cả đỉnh núi bỗng nhiên trong lúc đó tràn ngập kiếm khí.

“ Uy các ngươi không phải bi tráng như vậy ” Tiểu Khai nhìn thoáng qua chân trời, cười nói : “ Lại có người đến đây cướp địa bàn ”.

Xem ra thập vạn đại sơn cải tạo thật sự là sự việc không nhỏ, lúc này đây chân trời bay tới một đạo kiếm quang, nhưng là đạo kiếm quang này so với bốn đạo và mười đạo còn muốn sáng hơn, Tiểu Khai híp mắt nhìn lại, liền cảm thấy đạo kiếm quang này cùng với phi kiếm sáu đại chưởng môn có chút tương tự, đều là loại ánh sáng đẹp mắt này.

Chúng nhân Linh Sơn và chúng nhân Long môn sắc mặt lại đồng thời thay đồi !.

“ Các vị hi vọng vẫn khỏe mạnh từ khi chúng ta chia tay a !”. Thanh âm này trung khí tràn đầy, sung mãn áp bức: “ Ta Thiên Sơn Diệt Sát Sinh, cảm giác ở đây rất dị thương, đặc biệt đến xem xét !”.

Giọng nói đến, nguời cũng đến, mọi người chỉ nghe” Ba” một tiếng, phi kiếm kia đã nhanh chóng trở về vỏ, lại có thể không để cho mọi người có cơ hội nhìn rõ, Tiểu Khai mắt nhìn biều tình nghiêm túc của Diệt Sát Sinh, nhịn không được có chút muốn cười.

Hắn nhớ rất rõ, ngày đó ở Hoàng Sơn Tụ Linh đại hội, phi kiếm của Diệt Sát Sinh từng bị Vô Tự Thiên Thư cố định ở không trung, căn bản không phải là một thanh phi kiếm, mà là một thanh thiết bỗng màu trắng, xem ra thật có chút xấu xí.

Có thể cũng đúng bởi vì cây gậy này rất xầu, cho nên phi kiếm của Diệt Sát Sinh từ trước tới nay cũng rất nổi tiếng, hiển nhiên sợ bị người ta phát hiện chân tướng của “ Phi kiếm ”.

Diệt Sát Sinh vừa xuất hiện, Long tiên sinh cũng ủ rũ, Linh Sơn tam kiệt vẻ mặt tràn ngập tuyệt vọng.

Nếu như nói đúng ra Long Môn Thạch Quật còn có thể liều mạng, nhưng đối với người này, ba người thật sự là liều mạng đều chỉ có thể phí sức.

Diệt Sát Sinh nhìn bốn phía, trước tiên nhìn một đôi yêu quái, lại nhìn xuống dưới tay mình, nhất thời trong lòng nghĩ thầm rằng, : “ Xem ra hôm nay chuyện tốt đều thuộc về ta rồi ”.

Khinh Hồng chư nữ đều đứng ở phía sau, Diệt Sát Sinh cũng nhìn không kỹ, tùy tiện quét mắt qua Tiểu Khai, phát hiện người này lại tu đạo nhập môn cũng chưa nhập, lại gặp ở đây, cho nên Diệt Sát Sinh bắt đầu ha ha cười to : “ Tốt lắm, tốt lắm, không nghĩ tới ở nơi hoang dã này lại cũng có phong thủy bảo địa như vậy, xem ra đây là phúc duyên Thiên Sơn ta a !”.

Long tiên sinh ha ha nói : “ Diệt tiền bối, ngươi là cao thủ thân phận địa vị như vậy, chẳng lẽ cũng không biết quy củ tu chân giới ?”.

“ Quy củ ? Quy củ chỉ dùng để hạn chế kẻ yếu, không phải là dùng để hạn chế loại cường giả như ta ”. Diệt Sát Sinh trừng mắt : “ Thời nay, tìm được chút phong thủy bảo địa quả thực khó như lên trời, thật vất vả tìm được, ai còn quản cái gì quy củ ***”, trừ phi sáu đại chưởng môn tự mình đi tới, nếu không lão tử kiên quyết phải đem nơi này chiếm làm của mình ”.

Long tiên sinh trừng mắt nhìn, nhịn không được lại nói : “Vậy... nếu như chưởng môn sáu đại phái thực sự đến đây a ?”.

“ Đến đây ? Lão tử cũng không sợ ” Hiển nhiên Diệt Sát Sinh bị khối địa trùng này làm cho đầu óc mê muội, ưỡng ngực nói: “ Thiên Sơn tuyệt học của lão tử cũng không là để ăn kiêng, ai nắm đấm rắn chắc, đánh mới biết được ” .

“ Diệt tiền bối, chúc mừng ngươi ” Long tiên sinh khẽ gật đầu : “ Nha, ngươi xem bên kia, hình như là Tuyết Phong Tiền Bối của phái Nga Mi ”.

Diệt Sát Sinh chấn động, ngửa đầu lên nhìn, khuôn mặt nhất thời liền trắng.

Nhưng không là vậy, chân trời trực tiếp bay tới năm đạo kiếm quang, trừ Phi Hạc của Côn Luân ra, năm vị chưởng môn tối cao vô thượng của tu chân giới toàn bộ đến đầy.

“ Di, Diệt đạo hữu, Long môn lại có thể cũng gặp ở đây, các ngươi tới cũng thật nhanh, ” Tuyết Phong vọt về phía trước, cũng là người đầu tiên nói chuyện : “ Này các vị là...”

Triệu Tử Nguyên là lần đầu tiên tiếp xúc khoảng cách gần như vậy với vị được công nhận cao thủ đệ nhất tu chân giới này, nói chuyện có chút căng thẳng : “ Ta ... ta gọi là Triệu Tử Kỳ, nga, không đúng ta gọi là Triệu Tử Nguyên, hắn gọi Ô Tử Câm, a, lại nhầm rồi hắn gọi Ô Tử Kỳ ...”

Lục Mi tiên sinh phía sau Tuyết Phong cùng nói : “ Ngươi không phải kích động, từ từ nói, ta biết các ngươi là Linh Sơn nhất mạch, cổ tịch có ghi chép lại, một vạn năm trước Linh Sơn cũng từng là đại phái nổi danh tu chân giới ”.

Triệu Tử Nguyên nhất thời rất cảm động : “ Đúngg a, Đúng a, Lục Mi tiền bối khó được ngài nhớ rõ, chúng tôi thật sự được người sùng ái mà lo sợ a! ”.

Diệt Sát Sinh hỏi : “ Năm vị chưởng môn cũng thấy được trong này linh khí xuất hiện dị thưởng phải không ?”.

Tuyết Phong gật đầu nói : “ Chúng ta vốn đang ở Thục Sơn thương lượng một việc, bỗng nhiên cảm giác thấy phía tây bắc linh khí trùng thiên bay lên, trong lòng biết có đại sự phát sinh, cho nên nhanh chóng tới, không nghĩ tới là so với các vị lại muộn một chút ”.

Diết Sát Sinh nói : “ Thập vạn man hoang đại sơn này chẳng biết vì sao bỗng nhiên biến thành danh sơn đại xuyên, linh Khí nồng đậm, thậm chí hơn Thục Sơn nhiềm lắm, không biết các vị chưởng mộn có ý định gì ?”.

Tuyết Phong quay đầu lại, năm người thì thầm nói nửa ngày, lúc này mới do Tùng Phong đạo trưởng nói : “ Một vạn năm nay tiên linh khí thưa thớt, tu chân giới từ từ suy thoái, hôm nay trên trời bỗng nhiên rớt xuống danh sơn như thế, xem ra vận số thiện địa muốn thay đổi, nếu ta sở liệu không sai, sau hôm nay, phải lần lượt xuất hiện nhiều danh sơn thắng thủy. Từ xưa sơn thủy bảo địa, đều là người có đức ở, nếu chư vị bốn nhà tranh đấu, dẫn đến tu chân giới giết chóc mưa máu, chỉ sợ có chút trái ý trời ban đầu, cho nên các vị cũng không phải quá để ý nơi này ”.

Hắn dừng một chút lại nói : “ Để tránh tạo ra giết chóc vô vị, thập vạn đại sơn liền do sáu đại phái liên thủ tiếp quả đi ”.

Tiểu Khai nghe nửa trước đoạn hội thoại, hoàn toàn âm thầm gật đầu, nghĩ thầm, rằng sáu đại phái quả nhiên danh môn đại phái, nhưng là nghe được từng câu cuối cùng, nhất thời không nhịn được “ Phốc xích ” cười ra tiếng.

Hắn vốn không cao, đứng ở bên người yêu quái, cũng không nhìn thấy, cho nên tự nhiên là bị xem nhẹ, thời khắc này cười, năm vị chưởng môn nhìn lại, nhất thời chấn động, thất thanh nói: “ Tiểu Khai ”.

Mà Lam Điền Ngọc đứng sau nhìn lại cũng nhịn không được kinh ngạc nói : “ Khinh Hồng, Ngưng Hương ”.

Diệt Sát Sinh trong đầu lóe lên một cái tên, thất thanh nói : “ Chẳng lẽ là Thiên Tuyển môn chủ Nghiêm Tiểu Khai ?”.

Lời này nói ra, Ô Tử Kỳ, Điền Tử Câm, Triệu Tử Nguyên, Long tiên sinh đồng thời vươn dài cổ ra, đám đồ đệ phía sau bọn họ ánh mắt cũng nhìn lại, cùng kêu lên : “ Thiên Tuyển môn chủ Nghiêm Tiểu Khai ”.

Bởi vậy có thể thấy được, Nghiêm Tiểu Khai hiện tại có bao nhiêu tiếng tăm. Tụ Linh đại hội, Tru Yêu đại hội, hai trường chiến dịch hôm nay đã oanh liệt truyền thiên hạ, Hòng Sơn linh mạch hủy, Hãm Không đảo cũng hủy, sự việc này đều khó giữ kín được, cho nên nói Nghiêm Tiểu Khai hiện tại ở tu chân giới rất nổi tiếng, giống như là ông vua , siêu sao của giới giải trí, hơn nữa đối với người tu chân trẻ tuổi mà nói, lại tuyệt đối là nhân vật thần tượng.

Ô Tử Kỳ cùng Triệu Tử Nguyên liếc nhau, ngầm lại vừa rồi mình đối với vị Thiên Tuyển môn chủ này nói quá vài lời, mặt xám lại.

Tiểu Khai cho đến lúc này mới thản nhiên bước ra một bước, cười nói : “ Các vị, lại gặp rồi ”.

Năm vị chưởng môn nhìn nhau, không nhịn đồng thời thở dài, lắc đầu, ý tứ kia rõ ràng : Ta đã hiểu... kỳ tích xuất hiện ở địa phương này... khẳng định cùng Nghiêm Tiểu Khai có liên quan ”.

“Môn chủ, cái này là sao vậy ?” Thanh U tán nhân nói : “ Chẳng lẻ, lại là công hiệu của Vô Tự Thiên Thư ?”.

Tiểu Khai trong đầu phút chốc chuyển qua mấy ý niệm, thập vạn đại sơn hiện tại đã là mục tiêu công kích, nếu mình không đề xuất một thuyết pháp danh chính ngôn thuận, chỉ sợ vấn đề này liền trở nên phức tạp. Từ biểu hiện các vị chưởng môn, ngọn núi này tuyệt đối là khối xương thịt lớn, nếu không dừng ý niệm trong đầu bọn họ, về sau chỉ sợ phiền toái nhiều.

Cho nên hắn gật đầu thật mạnh : “ Đúng vậy, chính là công hiệu của Vô Tự Thiên Thư ”.

Thanh U tán nhân không thể tư nghị nói : “ Chẳng lẻ dãy núi này lại do môn chủ cải tạo ?”.

“ Ngươi nói đúng ” Tiểu Khai nói: “ Từ bây giờ nơi này chính là địa bàn của ta, các ngươi cũng đừng nghĩ cách ra oai ”.

Năm vị chưởng môn mặt đối mặt, đều có chút ngây ngốc, Tuyết Phong nói : “ Môn chủ theo ta được biết, Thiên Tuyển từng thế hệ đều đơn truyền, cho tới bây giờ cũng không có chiêu môn đồ, chẳng lẻ lần này môn chủ muốn mở rộng sơn môn ?”.

Tùng Phong đạo trưởng liên tục gật đầu : “Không sai, không sai, ta nhớ Thiên Tuyển môn rõ ràng là không cho phép khai sơn lập môn, qua các đời môn chủ đều nói thiên cơ không thể tiết lộ, cho nên mỗi một thế hệ đều là đơn truyền hoặc là song truyền, đệ tử lại tinh tế tuyển chọn, môn chủ muốn tứ phía thu đồ đệ, đó là phản lại môn quy ”.

“ Ai ta nói ta phải quang đại Thiên Tuyển môn sao?” Tiểu Khai con ngươi chuyển chuyển, nhìn tam kiệt Linh Sơn bên kia đang ngây ngốc như gỗ, nhất thời có chủ ý : “ Ta muốn quang đại Linh Sơn !”.

“ Quang đại Linh Sơn ?” Năm vị chưởng môn thất thanh kêu lên.

Tiểu Khai thần sắc nhất thời bắt đầu nghiêm túc, chậm rãi nói : “ Hôm nay, ta tất yếu nói cho các ngươi một bí mật : Ta còn có một thân phận khác ....”

Ánh mắt hắn uy nghiêm nhìn toàn trường, ánh mắt kia như tia chớp, sau đó chậm rãi đảo qua tam kiệt Linh Sơn, liền trở nên thân thiết hiền lành, cuối cùng ngẩng đầu nhìn mây trắng chân trời từng từ nói : “ Kỳ thật, ta là Linh Sơn nhất mạch chính tông chưởng môn đời thứ ba mươi sáu !”

“ Đương !” Con ngươi như rơi xuống đất.

“ Ngươi... ngươi ngươi ngươi ngươi có phải nói giỡn ?” Triệu Tử Nguyên gương mặt đỏ bừng, huy vũ năm đấm rống lên giận dữ : “ Thiên Tuyển môn chủ, cho dù ngươi rất lợi hại, cũng không được vũ nhục tông phái chúng ta, ta... ta muốn quyết đấu với ngươi !”.

Điền Tử Câm vẻ mặt cũng rất giận giữ : “ Nghiêm Tiểu Khai, ngươi quá phận rồi !”.

“ Câm miệng !” Tiểu Khai hung hăng trừng mắt liếc bọn họ, yêu quái bên canh cũng đồng thời phát ra một tiếng hống : “ Câm miệng !” Thanh âm này ở núi nom trùng điệp ông ông vang vọng, nghe giống như thiên quân vạn mã đến, thật sự là khí thế bất phàm.

Thời nay nói chuyện đều là hướng tới nắm đầm, Tiểu Khai thân là một phàm nhân, tuy không xuất ra cái gì sát khí, nhưng là hai từ đơn giản, nhưng lại mạnh mẽ làm Triệu Tử Nguyên vốn muốn phát biểu thao thao bất tuyệt tất thảy quay trở về.

Tiểu Khai nhìn thấy Triệu Tử Nguyên, dị thường nghiêm túc liền nói : “ Ta hỏi ngươi, tổ tiên Linh Sơn chúng ta. Có hay không từng lưu lại di ngôn, nói phải đem Linh Sơn mấy vạn năm sau hưng vượng phát đạt, quang diệu môn phái ? .”

Triệu Tử nguyên nghiêng đầu suy nghĩ nói : “ Đúng vậy ”.

Tiểu Khai nói : “ Được, ta lại hỏi ngươi, tổ tiên Linh Sơn chúng ta có hay không nói mấy vạn năm sau Linh Sơn sinh ra một vị tuyệt thế thiên tài, bằng vào một thân tu vi quét ngang tu chân giới, không người nào có thể kháng cự ?”.

Triệu Tử Nguyên lại suy nghĩ, nói : “ Hình như là nói qua ”.

Tiểu Khai nói : “ Ta lại hỏi ngươi, tổ tiên Linh Sơn năm đó, có hay không nói qua Linh Sơn đất đai cằn cỗi, nguyên khí điêu linh, cần coi trọng tìm bảo địa, mở rộng sơn môn, thoát thai hoán cốt mới có thể trọng sinh từ tro tàn ?”.

Triệu Tử Nguyên nhăn mày chăm chú suy nghĩ, nghĩ hơn nửa ngày, mới nói : “ Tổ tiên giống như có nhắc tới Linh Sơn sẽ hưng vượng lại, cho nên có hay không nói đất đai cằn cỗi, nguyên khí điêu linh ta không nhớ đích xác ”.

Tiểu Khai ánh mắt chăm chú áp bách hắn, ép hỏi : “ Một khi đã như thế, cái này ngươi có nhớ rõ không, trong tu chân giới truyền Phong Ma Khẩu Quyết, kỳ thật nguyên bản có phải là tuyệt học cao nhất của Linh Sơn không ?”.

Triệu Tử Nguyên chỉ cảm thấy trợn mắt há hốc mồm, suy nghĩ lại, nhịn không được nói : “ Cái này... ta thực không có nghe qua a ”.

“Hỗn trướng !” Tiểu Khai hung hăng trừng mắt liếc nhìn, nghiêm mặt nặng lời : “ Ngươi thân là đệ tử Linh Sơn, lại có thể không nhớ di huấn tổ tiên, khó trách linh sơn nhất mạch hôm nay điêu linh đến vậy, thậm chí chia ba, mà ngươi lại là đại đệ tử của Linh Sơn, khi gặp Tuyết Phong lời nói đều không rõ ràng, ngươi nói, ngươi có xứng đáng với Linh Sơn vĩ đại chúng ta không ?”.

Triệu Tử Nguyên nhất thời mồ hôi như mưa rơi, giọng nói run rầy : “ Môn chủ giáo huấn rất đúng ”

Tiểu Khai chợt như sấm mùa xuân quát một từng tiếng : “ Hôm nay chân tướng xem rõ ràng, trước mặt thiên hạ tu chân, ngươi lại còn không gọi ta là môn chủ ? ”

Triệu Tử Nguyên chỉ cảm thấy lòng rét run, hai chân run cầm cập, rốt cục “ Phác thông ” hắn quỳ xuống nói : “ Chưởng .... chưởng môn ...”

Tiểu Khai thở thật dài, lúc này mới khẽ gật đầu: “ Ngươi đứng lên đi, ngươi phải nhớ cho kỹ, ta là chưởng môn nhân của Linh Sơn đời thứ ba mươi sáu : Nghiêm Tiểu Khai, mà ba người các ngươi. Lại là xương máu cuối cùng lại của Linh Sơn nhất mạch chúng ta ”.

“ Ta nhớ kỹ, chưởng môn ” Triệu Tử Nguyên lẳng lặng khẽ gật đầu, đứng dậy, chỉ cảm thấy sau lưng đã bị mồ hôi lạnh hoàn toàn thẩm thấu, trong lòng tuy liều mạng hồ nghi, lại một từ cũng không dám nói.

Khinh Hồng thấy vậy rất kinh ngạc, nhịn không được lặng lẽ kéo tay áo Tiêu Vận: “ Tiêu tỷ tỷ, chẳng lẻ Tiểu Khai ca ca chính là chưởng môn phái Linh Sơn ? Cái này cũng rất trùng hợp đấy chứ ”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK