Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vô Tự Thiên Thư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ở giữa Luân Hồi Chi Trận nổi lên Chiếu Yêu Kính trấn phái chi bảo của phái Thanh Thành, hào quang màu xanh theo Chiếu Yêu Kính thẳng tắp chiếu xuống, rơi xuống trên chiếc màn trắng tuyết, hào quang phảng phất như có hiệu quả xuyên thấu vào chiếc màn.

Nhìn kỹ lại, chiếc màn trắng muốt phù dung ấm áp, ôn hương phức úc, nến đỏ chập chờn, phá lệ y nỉ. Trì Tiểu Trúc áo trắng như tuyết, tà ỷ đầu giường, mái tóc dài đen nhánh như mực buông xõa trên giường, đen hồng tương ánh, phá lệ rõ ràng. Nàng trợn to hai mắt, trong đôi mắt to như thu thủy, lại là khẩn trương, lại là vui mừng, lại là ngượng ngùng, doanh doanh nhìn chăm chú bóng người đứng thẳng cách đó không xa.

Tiểu Khai nuốt ngụm nước bọt, nhìn cô gái trong tim mình, trong lòng tràn ngập cảm khái.

Hơn một tháng nay, sấm Thục Sơn, hủy Hãm Không, khai Linh Sơn, học song tu, phá phong ấn, đấu tiên nhân, không biết đã trải qua không ít khúc chiết, gây nên bao nhiêu, đây đúng giờ khắc hôm nay, suy nghĩ một chút, cũng chính là vì người trước mắt cùng một chỗ.

Hôm nay rốt cuộc tới được lúc đã mong muốn.

" Ta từ nay về sau nên như thế nào gọi ngươi?" Sắc mặt Tiểu Trúc có chút đỏ bừng, lớn mật nhìn Tiểu Khai: " Nghiêm Tiểu Khai, Tiểu Khai, hoặc là Tiểu Khai ca ca, hoặc là…phu quân?"

" A a, hắc hắc, hì hì, ha ha." Tiểu Khai xoa xoa tay, liều mạng cười khúc khích, chỉ lo nhìn cô gái trước mặt, cả một câu cũng nói không nên lời.

" Ngươi cười khúc khích cái gì chứ, còn không mau hành công." Tiểu Trúc oán trách liếc mắt: " Cũng đừng quên, bây giờ ta còn đang phải nhờ Chiếu Yêu Kính che chở, mới có thể nói chuyện với ngươi đó."

Thân hình của nàng đắm chìm trong ánh sáng màu xanh của chiếc kính, chỉ có dưới sự hộ trì của Chiếu Yêu Kính, hồn phách Thiên Yêu trong cơ thể nàng mới có thể tạm thời bị áp chế, để cho thần trí của nàng có thể miễn cưỡng khống chế thân thể, nhưng loại hộ trì này cũng phải tương đối hết sức, cũng đã yếu ớt, ai cũng nói không chính xác khi nào thì hồn phách của Thiên Yêu sẽ một lần nữa cướp lại quyền khống chế với thân thể này.

Thay cách nói, Tiểu Trúc vẫn đang bị vây trong thời khắc khống chế trước mắt."

" Nga nga, ta nhớ rõ." Tiểu Khai cả kinh, liền nhắm mắt lại, dùng sức hít thở, cố gắng bình phục tâm tình kích động, qua chừng vài phút mới mở to mắt, thần sắc một mảnh nghiêm nghị.

" Đến đây đi, Tiểu Khai." Tiểu Trúc nhẹ nhàng nằm xuống, trên mặt mỉm cười tràn ngập ý vị nhu hòa: " Ta đã chuẩn bị xong…nhận hết thảy rồi, thỉnh nói cho ta biết nên làm như thế nào."

Tiểu Khai lên giường, buông màn xuống, nhất thời, cả tầm mắt đều bao phủ trong quang mang màu phấn hồng sắc.

" Tiểu Trúc, theo bây giờ bắt đầu, chuyện ta muốn làm, có thể sẽ làm nàng khó chịu nổi, hoặc là…thật vô sỉ, nhưng nàng nhất định phải nghe ta nói, phối hợp với ta, vô luận trong lòng nàng cỡ nào không tình nguyện…cỡ nào khó chịu." Tiểu Khai dùng sức hít vào một hơi, thấp giọng nói: " Còn có…chớ có trách ta."

" Ta hiểu được." Gương mặt Tiểu Trúc mỉm cười đỏ bừng, căng căng nhắm lại ánh mắt, e thẹn nói: " Lam chưởng môn có nói qua với ta, ngươi cứ…mấy chuyện xấu đi."

Tiểu Khai gật gật đầu, nói: " Nàng trước tiên mở mắt."

Lông mi thanh tú run nhẹ vài lần, Tiểu Trúc chậm rãi mở mắt, vừa nhìn thấy hắn thì nàng nhẹ nhàng u một tiếng, nhấc tay che miệng lại.

Tiểu Khai đã cởi áo, lộ ra nửa người cũng không gọi là kiện tráng, giờ phút này đang cúi đầu cởi dây lưng của nàng.

" Ngươi…ngươi đây là…" Tiểu Trúc mất thật nhiều khí lực mới tốt ra được mấy từ như vậy.

Tiểu Khai tiến lên một bước, bắt lấy hai vai Tiểu Trúc, trầm giọng nói: " Nhìn ta, nhìn kỹ, không được nhắm mắt."

Hai má Tiểu Trúc đỏ lên như lửa, quần của Tiểu Khai đã cởi một nửa, ở chỗ quần lót đã bị một thứ cao cao đội lên, may mắn thế nào lại hiện ngay trước mắt của nàng, gần đến như vậy, nàng thậm chí có thể nhìn thấy thứ gì hồng hồng qua làn vải vóc.

" Anh ninh…" Tiểu Trúc phát ra một tiếng rên rỉ thẹn thùng không chịu nổi, liền nhắm mắt lại thật nhanh.

Nhưng Tiểu Khai lập tức tăng cao âm lượng: " Mở mắt!"

Tiểu Trúc dùng sức cắn môi, dồn dập hít thở vài hơi, lúc này mới mở to mắt một lần nữa.

" Lúc này mới vừa bắt đầu thôi, bây giờ đã chịu không được, đợi lát nữa làm sao bây giờ?" Tiểu Khai trầm giọng nói: " Nhanh lên, cởi quần áo."

" Ta…ta…" Ngay cả cổ của Tiểu Trúc cũng đỏ hồng: " Ngươi giúp ta…được chưa?"

" Đương nhiên không được." Tiểu Khai thanh âm bỗng nhiên trở nên nghiêm lệ: " Cởi, mau cởi!"

Giờ khắc này, Tiểu Khai phảng phất như thay đổi thành người khác, từ một đại nam hài thâm tình khẩn khoản lại biến thành một sắc ma biến thái lăng ngược phụ nữ.

" Quần! Quần đã cởi!"

" Nhanh lên! Còn dây dưa cái gì, còn có quần áo lót!"

" Đứng lên, đúng, đứng ngay trước mặt ta, vặn vẹo phần eo."

" Ba!" Một thanh âm đánh vào mông: " Muốn nàng làm, có nghe hay không?"

" A, Tiểu Khai…ngươi làm gì?"

" Ta làm gì nàng nhìn không ra hay sao? Ít nói nhảm, không được nhắm mắt, nhìn cho kỹ."

" Đến, nằm lên giường, vươn đầu lưỡi, liếm cho ta."

" Cái gì? Không biết? Trời sinh là đã biết, bây giờ thì học cho ta!"

" Đúng, cứ như vậy, đúng vậy, tiếp tục, nhanh lên, mau nhanh lên."

" Rút đi vào, động, cao thấp động, dùng sức, ta gọi nàng dùng sức có nghe hay không?"

Thiên hạ đệ nhất tu chân đại pháp đích thật là một môn công pháp tà ác, giờ phút này Tiểu Khai, như thế nào cũng xem là thứ biến thái, nhưng chỉ có hắn chính mình biết, đây là phải làm, bởi vì nếu muốn khu trục hồn phách Thiên Yêu ra khỏi cơ thể Tiểu Trúc, thì phải để cho Tiểu Trúc đạt tới bước có dục vọng mà vô tình, mà chính bản thân hắn, phải đạt tới bước có tình mà không muốn dục vọng.

Đơn giản mà nói, Tiểu Khai phải tỉnh táo vô tình như đá, đương nhiên đừng nói tới việc thương tiếc và thể thiếp với nữ tử trước mắt. Mà Tiểu Trúc phải hưng phấn động tình đến thuần túy chỉ còn lại sự xúc động của sinh lý, mặc dù nam tử trước mắt không phải là Tiểu Khai, mà là một tên giáp ất bính đinh nào đó, nàng vẫn không chút do dự dâng hiến ra thân thể của chính mình.

Cho nên bây giờ Tiểu Khai muốn làm, chính là tận lực kích phát tâm trạng vô sỉ của Tiểu Trúc, đánh vỡ tâm lý phòng ngự của nàng, sau đó, mói có thể hoán tỉnh tình dục trên thân thể nàng, đạt tới bước có dục mà vô tình.

Tiểu Trúc hiển nhiên đã sớm nghe Lam Điền Ngọc nói qua thiên hạ đệ nhất song tu đại pháp, thực chất, cho nên mặc dù Tiểu Khai có yêu cầu quá đáng cỡ nào, khó chịu cỡ nào, thì nàng bắt buộc phải mở mắt, miễn cưỡng mình phải thích ứng, rồi phóng túng, sau đó trong phóng túng không ngừng thôi miên chính mình, không ngừng rơi chậm lại tâm lý phòng ngự của mình, thẳng đến cuối cùng hoàn toàn trầm luân.

" Xem, nàng trời sinh đúng là nữ nhân gợi tình, đây là thứ chảy ra từ trong thân thể nàng."

" Nào, liếm một cái, nói cho ta biết, là hương vị thế nào?"

" Nói cho ta biết, nàng muốn lên giường với ta."

" Nói cho ta biết, nàng rất hưng phấn, nàng rất muốn."

Tiểu Khai hít thở vẫn vững vàng mà du trường, Bích Thủy Thiềm Thừ đặt trong ngực, không ngừng phát ra từng đợt từng cơn u quang bích lục, đem một cỗ hơi thở lạnh lẽo làm trấn định tâm thần độ nhập vào toàn thân kinh mạch của hắn, làm cho hắn trong hoàn cảnh dâm mỹ như thế mà vẫn duy trì tỉnh táo tuyệt đối.

Thậm chí có thể nói, giờ phút này Tiểu Khai, cảm tình đối với Tiểu Trúc đã vứt bỏ, thuần túy chỉ là dùng một thái độ nhìn một tảng đá cây gỗ, lạnh lùng quan sát nữ tử dưới người đang vặn vẹo rên rỉ.

Tiểu Trúc rên rỉ càng ngày càng triền miên, càng ngày càng tràn ngập khát vọng, Tiểu Khai rốt cuộc vươn chỉ, nhẹ nhàng điểm lên eo Tiểu Trúc, một điểm này, toàn thân Tiểu Trúc một trận run rẩy, phảng phất như dũng khởi, đem cả thân thể hoàn mỹ uốn éo lên, phát ra một âm thanh rên rỉ hàm chứa xuân ý vô cùng.

Tiểu Khai nhanh tay ôm lấy Tiểu Trúc, nhanh chóng đặt lên giường một pho tượng đỏ như máu, bày ra tư thế như đang cưỡi lên trên.

Pho tượng đỏ như máu này chính là Nhân Hình Huyết Ngọc mang đến Thập Bát Động Tông, sau khi lấy ra Băng Phách Chi Tinh, nó đã biến thành màu đỏ toàn thân, cũng đang trở thành vật chí dâm chí tà trong thiên hạ, Tiểu Khai đã mượn dùng hơi thở của nó, để cho Tiểu Trúc đạt tới mê loạn hoàn toàn.

Tiểu Trúc ngồi trên người pho tượng, bờ mông tuyết trắng cao cao nhếch lên, bộ dáng thật dâm đãng, làm sao còn chút hình dáng yên lặng an nhàn như bình thường, có lẽ cho dù là Phật tổ tu vi cao thâm có nhìn thấy, đã nhịn không được phải che dấu phản ứng bình thường của thân thể.

Tiểu Khai dưới tay không ngừng, ở trên thân thể Tiểu Trúc liên tục điểm đi, trong phút chốc, đã điểm trúng hơn trăm địa phương.

Mấy địa phương này, đều là địa phương dễ động tình nhất của nữ nhân, cũng đại biểu tinh túy của cả song tu đại pháp, thay đổi là nữ tử tầm thường, có lẽ chỉ điểm trúng một chỗ, thì giống như nuốt vào xuân dược mạnh nhất, hận không được tìm một động vật nam giới giao cấu một phen mới có thể thư giải.

Mà giờ phút này, vì cam đoan cho hiệu quả tới mức lớn nhất, Tiểu Khai một hơi điểm lên toàn thân Tiểu Trúc suốt ba trăm sáu mươi lăm thôi tình bí huyệt, theo bí huyệt xuyên thấu vào, còn lại là tiên thiên linh khí tinh thuần chính tông nhất.

Thân thể Tiểu Trúc quyển súc như một con dê nhỏ trắng, bên trên Nhân Hình Huyết Ngọc kịch liệt run rẩy, màu đỏ tươi che kín cả thân hình, theo hai chân băng tuyết nơi giao hợp kia, một cỗ chất lỏng đột nhiên chảy ra, trong phút chốc làm ướt một tảng lớn huyết ngọc, một cỗ phân phương kỳ dị dâm mỹ đập vào mặt Tiểu Khai, sau đó nhanh chóng thẩm thấu tiến vào trong cơ thể Nhân Hình Huyết Ngọc.

Nhân Hình Huyết Ngọc phát ra hào quang màu đỏ chói mắt rất đẹp, thoạt nhìn vô cùng yêu dị, cả bức tượng ngọc phảng phất như đang sống lại, khuôn mặt được điêu khắc kia vốn là vật chết, đã lộ ra vài phần vũ mị.

" Phốc!" Một cỗ sương khói màu phấn hồng mang theo thôi tình hơi thở mãnh liệt, theo dưới hạ thể huyết ngọc phun ra, bao phủ cả tấm màn che phủ.

" Thành! Nên thành!" Tiểu Khai khẽ nhúc nhích, không chậm trễ, nhanh chóng cúi người xuống, hai tay nhiễu lên ngọc nhũ của Tiểu Trúc, thô lỗ bắt trúng hai bầu tuyết trắng, trầm giọng nói: " Muốn không?"

" Muốn…muốn…Tiểu Khai…ta muốn a…" Đôi mắt đẹp của Tiểu Trúc cháy rực đến không mở ra được, doanh doanh xuân thủy cơ hồ sắp chảy xuống tới, cái miệng anh đào nhỏ nhắn vô ý thức mở ra, phát ra một tiếng rên rỉ hàm hồ.

Tiểu Khai khẽ cắn môi, lại nói: " Nàng còn nhớ rõ ta gọi là Tiểu Khai?"

Miệng của Tiểu Trúc hết mở lại hợp, hợp rồi lại mở, cũng rốt cuộc không phát ra thanh âm, hai cánh tay ngọc vươn ra, như con rắn cuốn lấy cổ Tiểu Khai, kéo mạnh thân thể Tiểu Khai xuống: " Tiến đến…van cầu ngươi…tiến đến đi.."

Tiểu Khai dùng sức hít vào một hơi, Bích Thủy Thiềm Thừ trong ngực, phát ra một đạo lục quang phá lệ chói mắt, một cỗ lạnh lẽo nhập tâm thấm vào, lúc này mới làm cho thân thể ngo ngoe dục động của hắn bình tĩnh được một chút, lại chủ động kề sát Tiểu Trúc, lại nói: " Ta là ai?"

" Ta…ta muốn a…" Vẻ mặt Tiểu Trúc vừa buồn rầu vừa khốn hoặc, còn mang theo khát vọng đến cực điểm, vô ý thức nói: " Ngươi là…Tiểu Khai…Tư Mã Thính Tuyết…Thanh U chưởng môn…Tuyết…Tuyết Phong sư phó cũng tốt…"

Tiểu Khai cũng không buông tha, lại nói: " Ta rốt cuộc là ai?"

Tiểu Trúc bất đắc dĩ vặn vẹo vùng eo, giãy dụa hồi lâu, thủy chung không thể gần sát được thân thể Tiểu Khai, lúc này mới vội la lên: " Ta không biết…mặc kệ…mặc kệ…là ai đều được…ngươi…ngươi mau tiến đến a!"

Nghe nói như thế, Tiểu Khai mới thở ra một hơi dài, nhấc tay ra khỏi ngực nàng, liền động thân, theo một tiếng trầm muộn " phốc", phảng phất như xuyên thấu vật gì đó, thân thể hai người không chút khe hở thiếp hợp cùng một chỗ!

" Thật xin lỗi, Tiểu Trúc, ta không có khả năng giúp nàng có được một đêm đầu tiên tốt đẹp nhất, nhưng ta sẽ dùng cả đời để bồi thường nàng." Tiểu Khai thì thào tự nói, đưa đầu cúi xuống mái tóc nàng.

Một cỗ màu đỏ từ thân dưới của nàng bay nhanh nổi lên, sau đó một mảnh màu đỏ bơi đi lên, cuối cùng biến mất tại đỉnh đầu của Tiểu Khai, sau đó, một mạt hào quang màu đỏ chậm rãi bơi đi xuống, thông qua hạ thể hai người khẩn mật kết hợp, rơi vào trên người Tiểu Trúc, cuối cùng ẩn vào trong đan điền nàng.

Đây chính là song tu chi đạo của thiên hạ đệ nhất tu chân đại pháp, nguyên âm xử nữ của Tiểu Trúc dị thường thuần hậu, tu luyện lại càng là phương pháp tu chân chính tông, hồng quang này trong lúc đó, hai người tìm được con đường lớn tốt nhất.

Nhưng đối với lần song tu này mà nói, công lực tiến bộ căn bản không phải mục đích, Tiểu Khai ngẩng đầu, hai mắt căng thẳng chăm chú vào trên mặt Tiểu Trúc, một trái tim cũng nhanh chóng kêu gào lên, bởi vì ở thời khắc mấu chốt đã sắp đến!

Một cái mỏ nhọn từ trên gương mặt của Tiểu Trúc chậm rãi phù ra, vẻ mặt kia dị thường dữ tợn, hai răng nanh bén nhọn kiêu ngạo dài ra, đang dùng một loại ánh mắt cừu hận khắc cốt trừng mắt nhìn Tiểu Khai.

Thiên Yêu rốt cuộc đã trồi lên!

Phản ứng tình dục tối thuần chính, đã chiếm cứ toàn bộ thân thể Tiểu Trúc, mà Thiên Yêu Bạch Ngọc Dạ Hồ thành yêu, cho tới bây giờ không có kiến thức qua loại cảm giác này, giờ khắc này, có được ba hồn sáu phách, chiếm cứ quyền khống chế thân thể tuyệt đối, bị loại phản ứng sinh lý cổ quái này làm ngạnh sanh bức ra khỏi thân thể.

Ở một khắc này, Tiểu Trúc chỉ có một phách, rốt cuộc đã chiếm lại được cả thân thể của mình!

Hào quang của Chiếu Yêu Kính đột nhiên đại thịnh, hào quang màu bích lục, cơ hồ làm cho cả Tiểu Khai cũng không mở được ánh mắt, Thiên Yêu bị lục quang bắn trúng, toàn thân phát ra thanh âm xích xích, phảng phất như bị thiêu đốt, phát ra " tê tê" tiếng kêu thảm thiết.

" Sắp thành công rồi! Lập tức sẽ thành công rồi!" Tiểu Khai khẩn trương nuốt ngụm nước bọt, ngay cả hơi thở cũng run rẩy lên, thân thể càng không dám có chút dừng lại, một khắc không ngừng tiến hành vận động lên xuống với tốc độ lớn nhất.

Dưới thân, Trì Tiểu Trúc rên rỉ trận trận, vong tình vặn vẹo, mái tóc thật dài bị mồ hôi đẫm ướt, phảng phất như dương liễu trong gió không ngừng lắc lư đong đưa. Vẻ mặt Thiên Yêu càng phát ra dữ tợn, ngay cả trên mặt như đã phát ra lửa, mà lửa này đến từ Chiếu Yêu Kính, đều không phải là lửa của thế gian, cũng không phải Vô Căn Thiên Hỏa, cũng chuyên thiêu ba hồn bảy phách tam muội chân hỏa, chỉ chờ qua đủ thời gian, tam muội chân hỏa đem hồn phách Thiên Yêu hoàn toàn luyện hóa, Tiểu Trúc hoàn toàn có thể chiếm cứ lại được thân thể của chính mình, rồi sau đó, chỉ còn lại có một phách kia của Tiểu Trúc có thể thông qua tu luyện, đem ba hồn bảy phách của chính mình toàn bộ khôi phục.

Hết thảy và hết thảy, phảng phất như thật thuận lợi.

Nhưng ở thời khắc ngàn quân chỉ một thế, trên bầu trời bỗng nhiên " bồng" một thanh âm vang lên, một tiếng này vô cùng trầm muộn, phảng phất như là một khối mìn to nổ tung, tạc cho cả đại địa đều rung động lên!

Tiểu Khai vừa mới dừng lại một chút, chợt nghe được một thanh âm " bồng" vang lên, sau đó lại " oanh long" một tiếng, tiếng quát bạo nộ của Lục Mi tiên sinh từ bên ngoài truyền đến: " Yêu ma từ đâu tới, dám nhiễu loạn Luân Hồi Chi Trận!"

Sau đó lại là một thanh âm truyền tới: " Ha ha ha ha, khu khu mấy người tu chân, dám can đảm làm càn như thế, nhìn thấy tiên nhân còn không quỳ xuống?"

Sau đó, bên ngoài binh binh bàng bàng tiếng vang rối loạn, rõ ràng là do vô số pháp bảo đang tranh đấu.

" Mẹ nó, là ba tiên nhân hỗn đản kia." Thần tình Tiểu Khai sát khí, lẩm bẩm nói: " Nếu Tiểu Trúc xảy ra chuyện gì, ta nhất định muốn mạng của bọn họ!"

Vừa mới dứt lời, chợt nghe được bên ngoài " hoa lạp lạp" một trận rối loạn, rồi sau đó, thanh âm Thiên Ngưu Tử đột nhiên đến gần vài trăm thước, ở bên ngoài màn không xa vang lên: " Nghiêm Tiểu Khai, ta biết ngươi bây giờ đang luyện công, khẳng định không thể ra tay, ngươi chịu chết đi!"

Tiểu Khai hít sâu một hơi, trên mặt tức giận dũng khởi, vừa nhấc tay, đã quay về nơi thanh âm truyền đến chém ra một đạo tiên thiên khí nùng đậm, trong miệng mắng: " Ngươi thúi lắm!"

Thiên Ngưu Tử lòng tràn đầy vui mừng nghĩ đã đánh lén thành công, nào có nửa phần phòng bị, nhất thời bị Tiểu Khai toàn lực ra tay, kết quả đối kháng không có gì suy nghĩ, Thiên Ngưu Tử ở giữa không trung trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi, phiêu tung bay văng bắn ra ngoài, vừa phi vừa kêu thảm thiết: " Phán đoán nghiêm trọng sai lầm, hắn còn có thể ra tay, chúng ta chạy mau!"

Tiểu Khai một chiêu lui địch, thu nhanh tay lại, lúc này mới phát hiện thân thể đã di động một đoạn, vốn cùng Tiểu Trúc khẩn mật thiếp hợp thân thể cùng một chỗ, không ngờ đã ly khai Tiểu Trúc.

Lòng cả kinh này không phải chuyện đùa, Tiểu Khai liền nhanh cúi đầu xem, gương mặt dữ tợn kia của Thiên Yêu bỗng nhiên trướng lớn vài phần, phát ra một trận " kiệt, kiệt" tiếng cười quái dị, sau đó co rụt lại, thế nhưng đem nửa bên mặt súc vào trong cơ thể.

Tiểu Khai chấn động, vội nhanh hướng tới, muốn tiến vào trong cơ thể Tiểu Trúc, nhưng Tiểu Trúc dùng sức tránh qua, Tiểu Khai nhất thời chụp hụt. Trong lòng hắn dự báo chợt hiện, nhanh chóng nhảy dựng lên, tránh sang bên cạnh, cơ hồ đồng thời, hai đầu ngón tay của Tiểu Trúc đã mang theo tiếng gió rít bốc lên cao, vừa lúc dừng lại nơi địa phương khi nãy hắn vừa nằm.

Hai ngón tay vốn như tuyết trắng, chỉ trong một lát đã biến thành quỷ trảo khô gầy!

Gương mặt hư ảo kia của Thiên Yêu hướng tới Tiểu Khai lộ ra vẻ cười còn khó coi hơn khóc, sau đó co rụt lại, rốt cuộc đã súc vào trong cơ thể Tiểu Trúc, hướng Tiểu Khai hung hăng giơ lên móng vuốt.

Tiểu Khai bạt tay chụp cổ Tiểu Trúc, đương trường đánh ngất Thiên Yêu.

Nhưng trái tim của hắn, đã trầm đi xuống, vẫn trầm tới lòng biển sâu thẳm.

Thiên Yêu cuối cùng không có rời đi thân thể Tiểu Trúc.

Nhiều cố gắng lớn như vậy, an bài khổng lồ như vậy, nhiều tâm huyết như vậy, nhưng cuối cùng vẫn thất bại.

Giờ khắc này, Tiểu Khai cơ hồ vạn niệm thành không.

" Ngốc tiểu tử! Thất thần làm gì?" Bên tai truyền đến tiếng của Bác Học chân nhân đang lo lắng: " Còn không mau đuổi theo ba tiên nhân kia!"

" Không đuổi!" Tiểu Khai chán nản cúi đầu: " Đuổi theo bọn họ, có ý nghĩa gì? Chẳng lẽ Tiểu Trúc của ta còn có thể phục hồi như cũ hay sao?"

" Ngu ngốc, đương nhiên là có cơ hội." Bác Học chân nhân vội la lên: " Mặc dù ngươi không có luyện hóa được Thiên Yêu, nhưng dù sao nó cũng bị nguyên khí đại thương, hơn nữa nó một lần nữa nắm giữ thân thể, đúng là thời điểm phải ổn định hồn phách, nếu ngươi còn muốn cứu Tiểu Trúc cô nương, thì nhất định không cho nó đứng vững căn cơ!"

Ánh mắt Tiểu Khai nhất thời sáng lên: " Ngươi là nói, còn cứu được?"

" Vô nghĩa." Bác Học chân nhân cả giận nói: " Trải qua lần này luyện hóa thất bại, Chiếu Yêu Kính không còn sử dụng được nữa, ngươi nếu còn muốn giữ lại chút hy vọng, cũng phải đuổi theo tiên nhân kia, lấy tiên tinh của bọn họ!"

Tiểu Khai tiện tay lấy quần áo mặc vào, lại mặc cho Tiểu Trúc, nhẹ nhàng ôm vào trong ngực, phóng chạy đi, thiên hạ đệ nhất tu chân đại pháp toàn lực phát động, mặc dù tốc độ còn một khoảng cách so với ngàn năm huyền thiết chi tinh, nhưng vẫn còn nhanh hơn ba tiên nhân nhiều lắm, người tu chân có mặt tại Thục Sơn chỉ nhìn thấy một cái bóng nhàn nhạt màu trắng như sương khói hiện lên, liền biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

" Sáu vị chưởng môn, xin đi theo ta." Thanh âm Tiểu Khai từ phía rất xa rất xa phía chân trời truyền tới.

" Sư huynh, chúng ta đi đâu?" Thiên Trùng Tử vừa liều mạng thúc giục phi kiếm, vừa thở hổn hển hỏi.

" Đi Dao Trì." Thiên Ngưu Tử thở hồng hộc nói: " Lần này chúng ta phá hư chuyện tốt của hắn, có lẽ hắn thật sự sẽ giết chúng ta, chúng ta nhanh lên."

" Tới Dao Trì!" Thiên Ma Tử kêu to lên: " Các ngươi xem, ở phía trước!"

Đúng vậy, nơi này đã là địa giới của Côn Lôn, lá sen thật lớn bao trùm hồ nước, thoạt nhìn phá lệ mỹ luân mỹ hoán, các đệ tử Côn Lôn vô cùng u oán ngẩng đầu lên, bắt đầu thảo luận.

" Xong rồi, xong rồi, ba tai tinh đến nữa rồi."

" Di, không đúng nga, người đuổi theo phía sau, hình như là Thiên Tuyển môn chủ."

" Ân, như vậy tốt, Thiên Tuyển môn chủ đến đây, ba tai tinh cũng không cần phải sợ."

" Thiên Tuyển môn chủ còn ôm theo một người, giống như xảy ra chuyện gì rồi."

" A a, các ngươi xem phía sau, chưởng môn sư phụ ở phía sau, còn có một đám người."

" Ân, đúng vậy, mấy người đó ta đều gặp qua, đó là Nga Mi, Thục Sơn, các phái chưởng môn, phỏng chừng xảy ra đại sự rồi."

Bạch quang chợt lóe, Tiểu Khai ôm Tiểu Trúc đứng ngay trước mặt ba tiên nhân.

" Ách…này…Thiên Tuyển môn chủ, chúng ta thương lượng đi." Thiên Ngưu Tử khẩn trương nói: " Trước kia chúng ta có thể có chút hiểu lầm…"

Tiểu Khai xoay người, nhẹ nhàng đặt Tiểu Trúc trên mặt đất, nhìn sáu vị chưởng môn đang bay nhanh tới khẽ gật đầu: " Giúp ta chiếu cố cho Tiểu Trúc."

Thiên Ngưu Tử nuốt ngụm nước bọt, lặng lẽ bốc lên kiếm quyết.

Tiểu Khai quay đầu, lập tức liền động.

Tốc độ của hắn quả thật nhanh như quỷ mị, hướng về ba người đánh tới, đôi tay đã chộp được Thiên Ma Tử và Thiên Trùng Tử vào trong tay, Thiên Ngưu Tử chỉ nghe thấy tiếng gió rít bên tai, Tiểu Khai đã mỗi bên nắm theo một người, đang đổ tới trước mặt mình.

" Ngươi…ngươi muốn làm gì?" Thiên Ngưu Tử thật sự sợ hãi, vẻ mặt Tiểu Khai bây giờ đích xác có chút đáng sợ.

" Lấy tiên tinh." Tiểu Khai ngạnh bang bang nhổ ra ba chữ, hai tay run lên, đã đem Thiên Ma Tử và Thiên Trùng Tử ném lên cao, Thiên Ngưu Tử căn bản không kịp làm ra phản ứng gì, thân hình Tiểu Khai đã biến mất tại chỗ, và khi xuất hiện giữa không trung, hai tay chụp vào đan điền của hai tiên nhân.

Hai tiếng kêu thảm thiết, hai khẩu máu tươi, thời điểm Tiểu Khai rơi xuống đất, trong tay đã cầm hai khỏa viên cầu kim quang lòe lòe.

Sáu vị chưởng môn vừa chạy tới phía sau, trong phút chốc hoàn toàn sửng sốt.

Mấy ngày hôm trước tiên nhân cao cao tại thượng, như thế nào không chịu nổi một kích?

" Ti!" Thiên Ngưu Tử hít một hơi rét lạnh, trong phút chốc mặt xám như tro.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK