Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tinh Phong Truyền Thuyết
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ta yên lặng ngồi trên ghế, nhìn hoa lê mọc đầy vườn, tâm tình vô cùng bình tĩnh. Gió nhẹ thổi qua, vài phiến hoa theo gió phất phơ rơi xuống.

Ta thật sự rất hưởng thụ cảm giác thanh tĩnh này, tâm hồn là một phiến không linh. Ta chậm rãi nhắm mắt lại, từ từ cảm nhận loại cảm giác rời xa thế gian, bàng quan ngắm nhìn cảnh sắc huyền diệu của thế giới. Cả hoa viên hoàn toàn là một phiến tĩnh mịch, chỉ có một mình ta…

Phảng phất đã trải qua một thời gian dài, nhưng cũng dường như mới chỉ là một khoảnh khắc, ta từ trong cảm giác đó thanh tỉnh lại. Ta hưởng thụ sự mát mẻ thư thích khi những cơn gió vờn qua khuôn mặt, cảm nhận được dịch thể tiên thiên chân khí vận chuyển mỗi lúc một nhanh, trên mặt thoáng hiện lên vẻ tươi cười.

- Tam thiếu gia, nam hài mà ngài đưa về đã tỉnh rồi. Nhưng mà hắn cứ một mực đòi đi tìm mẫu thân hắn, mọi người không ngăn được. Ngài hãy nhanh đến xem xem!

Một nha hoàn mặc y phục màu xanh lục đứng tại cửa hoa viên, sắc mặt có vẻ rất lo lắng. Chủ yếu là vì trước đó ta đã định ra quy củ, không được ta đồng ý thì không người nào được phép tiến vào hậu hoa viên.

Ồ! Hắn tỉnh rồi, còn đòi đi tìm mẫu thân. May mắn là Âu Dương Lượng đã đưa mẫu thân hắn đến đây. Ha ha!

Ta mỉm cười đi về hướng đông sương của Tinh Phong các:

- Xuân Vũ, nhanh lên một chút! Ta trước tiên đến xem hắn thế nào. Ngươi hãy giúp ta chiếu cố người mà Âu Dương Lượng đưa đến cho tốt, biết chưa?

- Vâng, nô tỳ đi ngay!

Xuân Vũ lập tức chạy về hướng tây sương, vừa chạy vừa thầm nghĩ: “Tam thiếu gia làm sao vậy nhỉ, đối với người này quá quan tâm? Trước đây chưa từng nhìn thấy thiếu gia quan tâm đến người nào như vậy.”

Ta đi trên hành lang, từ xa đã nghe tiếng của Lang Phong.

- Xin các người, hãy để cho ta đi tìm mẫu thân. Mẫu thân ta ở tại Âu Dương gia, thân thể người không được khỏe, cần phải chữa trị. Lần này ta thua rồi, Âu Dương công tử nhất định sẽ không trị bệnh cho mẫu thân ta. Cầu xin các người, gặp được mẫu thân rồi ta sẽ tạ tội với tam công tử!

- Không được, chúng ta không có quyền cho ngươi đi. Chờ tam công tử trở về rồi sẽ quyết định.

Câu này khẳng định là do Vương thúc nói, ngữ khí vĩnh viễn như vậy.

Ta lập tức bước nhanh đến phòng, đẩy cửa bước vào. Vương thúc vừa nhìn thấy ta, lập tức cúi đầu nói:

- Tam công tử, vị Lang Phong công tử này cứ kiên trì đòi đi tìm mẫu thân.

Nói xong liền đứng sang một bên, chờ ta phân phó.

- Tam công tử, Lang Phong ta rất cảm kích tam công tử ngài đã không giết ta, còn đưa ta đến đây, giúp ta khôi phục. Nhưng mà mẫu thân của ta còn cần ta chăm sóc, xin ngài hãy để cho ta đi tìm mẫu thân!

Lang Phong đứng trước mặt ta, chắp tay nói.

Ta cười cười, lập tức đỡ lấy hắn:

- Lang Phong đại ca, huynh đừng lo lắng. Mẫu thân của huynh ta đã sớm đưa từ Âu Dương gia đến đây, ta cũng đã mời danh y trị liệu cho người, huynh cứ yên tâm!

- Thật sao? Cảm tạ đại ân đại đức của tam công tử, Lang Phong không biết lấy gì để báo đáp. Tam công tử ngài còn gọi ta là đại ca, ngài bảo ta làm sao nhận được!

Lang Phong sắc mặt đỏ bừng, tỏ ra thập phần kích động, chắp tay cung kính nói.

Ta nhìn Lang Phong nói:

- Lang Phong đại ca, huynh rõ ràng là lớn tuổi hơn ta, gọi đại ca là chuyện thiên kinh địa nghĩa, vạn lần đừng từ chối!

Ta chỉ là dùng một chiêu này để mua lòng hắn, quả thật là lợi hại. Chỉ có điều cũng có một chút tiểu nhân, nhưng mà người làm đại sự thì không thể câu nệ tiểu tiết.

- Tam công tử…

Lang Phong tỏ ra vô cùng kích động. Tiểu hài chỉ mới mười tuổi đương nhiên là dễ dàng bị ta thu phục.

- Tam công tử, sau này ngài có gì sai khiến, Lang Phong ta tuyệt đối sẽ tuân theo.

Lang Phong sắc mặt nghiêm túc, trang trọng nói.

Ta cười cười, mọi thứ quả đúng như dự liệu. Ta nhìn Lang Phong cười nói:

- Lang Phong đại ca, đi, ta đưa huynh đi gặp mẫu thân huynh nhé!

Ta liền nắm tay Lang Phong đi về hướng tây sương. Xem ra Lang Phong này cực kỳ muốn gặp mẫu thân của hắn, một chút cũng không kháng cự, thuận theo ta đi về hướng tây sương.

Đi qua một chiếc cầu nhỏ nối liền đông tây sương, chúng ta đi đến trước cửa một gian phòng thanh nhã. Xuân Vũ lúc này đang đứng trước cửa chờ chúng ta.

- Tham kiến tam thiếu gia! Mẫu thân của vị công tử này đã hoàn toàn thanh tỉnh, thân thể cũng đã tốt hơn nhiều.

Xuân Vũ đứng bên cạnh nói.

- Được rồi, Xuân Vũ, ngươi đi xuống trù phòng xem thử, bảo bọn họ tối nay làm một chút đồ bổ. Mẫu thân của Lang Phong đại ca còn cần phải bồi bổ thân thể. Biết chưa?

- Tam công tử…

Lang Phong lại bắt đầu kích động. Không còn cách nào, ta liền nắm lấy tay hắn.

- Đã là huynh đệ thì đừng nói gì nữa. Xem thử đại nương thế nào đi!

Ta lập tức lên tiếng, nếu không thì không biết Lang Phong này còn cảm tạ như thế nào nữa. Xem ra hắn thật sự là rất nhớ mẫu thân của hắn, không chờ ta đã trực tiếp đi vào gặp mẫu thân.

Một vị phu nhân trung niên vô cùng hiền từ đang nằm trên giường, nhìn qua có thể thấy khi còn trẻ bà cực kỳ xinh đẹp. Vài chục năm lao khổ đã khiến cho mái tóc của bà ngả màu, sắc mặt rất không tốt. Lúc này bà đang rất cao hứng, vẻ mặt tươi cười trò chuyện cùng Lang Phong. Giữa hai mẫu tử dường như có rất nhiều chuyện để nói, cứ nói không ngừng. Một lúc sau bọn họ mới ý thức là ân nhân ta còn đứng bên cạnh.

- Dân phụ tham kiến tam thiếu gia!

Mẫu thân của Lang Phong tựa hồ rất cảm kích, nhưng có thể vì thấy ta là nhân vật thuộc giới thượng lưu nên rất khẩn trương, lập tức bước xuống giường.

Ta kinh hãi, không được, bà muốn xuống giường để quỳ lạy! Ta quả thật không ngờ đến chuyện này, đương nhiên là không thể để cho tình huống này phát sinh. Ta còn muốn kết giao bằng hữu cùng với Lang Phong, bà mà quỳ xuống, sau này ta làm sao mà làm người được?

Ta lướt nhanh tới, hai tay lập tức đỡ lấy bà:

- Đại nương, Lang Phong đại ca là đại ca của con, con chiếu cố đại nương là chuyện đương nhiên. Đại nương đừng làm thế, người hãy điều dưỡng thân thể cho thật tốt, nhất thiết do con an bài!

Ta nhìn Lang Phong nói:

- Lang Phong đại ca, huynh hãy ở đây trò chuyện cùng đại nương. Sau này đại nương sẽ ở đây, huynh cũng đừng đi đâu, sau này ở cùng với ta, biết chưa?

- Tam công tử…

- Lang Phong đại ca, huynh đừng như thế, nam tử hán làm như vậy coi sao được. Huynh hãy chăm sóc đại nương cho tốt, cuối ngày hãy ngủ tại căn phòng vừa rồi, ăn uống ta sẽ bảo hạ nhân chuẩn bị. Vậy nhé, ta đi đây!

Lang Phong từ trong phòng nhìn theo bóng lưng Trương Tinh Phong, trong lòng rất cảm động. Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ phụ mẫu chưa từng có ai quan tâm đến hắn như thế. Lần đầu được người khác quan tâm, trong lòng hắn rất ấm áp.

“Tam công tử, Lang Phong ta suốt đời này sẽ luôn trung thành với ngài, quyết không bội phản, nếu không sẽ bị thiên lôi đánh chết!” Lang Phong trong lòng thầm phát thệ. Có lẽ ngay cả Trương Tinh Phong cũng không nghĩ đến Lang Phong lại dễ dàng trung thành với hắn như vậy.

Chủ yếu là vì Trương Tinh Phong không hiểu được cảm giác khi không có người khác quan tâm, sau đó lại nhận được sự quan tâm thì sẽ thế nào.

Sắc đêm như nước, ta đứng bên song cửa, hít thở không khí trong lành quả thật là một loại hưởng thụ. Thỉnh thoảng có vài giọt hơi nước bị gió thổi tấp vào mặt, làn da tự nhiên hấp thu. Ta nhìn những vì sao vô tận trên bầu trời, sắp xếp một cách hỗn loạn tựa như thiên đạo không người nào có thể hiểu rõ.

Từng tia linh khí tiến nhập vào thân thể ta, lưu chuyển khắp các kinh mạch, chầm chậm chuyển hóa thành dịch thể. Dịch thể tiên thiên chân khí vẫn như cũ chuyển động không biết mệt mỏi…

Lúc này đã không còn sớm, ta rướn người ra bên ngoài, chuẩn bị đóng cửa lại. Đột nhiên ta phát hiện phòng của Lang Phong vẫn còn sáng đèn, ẩn ước còn có bóng người bên song cửa. Lang Phong này vẫn còn chưa ngủ, đang làm gì vậy?

Ta thập phần hiếu kỳ, liền rời khỏi phòng đi đến nơi đó.

Ta đứng bên ngoài cửa, nhìn thấy Lang Phong đang xem sách. Ồ, Lang Phong này còn biết đọc sách, không tệ!

Ta nhẹ nhàng từ bên ngoài đi vào phòng, yên lặng đứng sau lưng hắn. Hắn dường như cực kỳ chuyên tâm, sách gì mà lại xem cứ như muốn thâm nhập vào bên trong. Ta liền ngước đầu nhìn. Ồ! Chẳng qua chỉ là bí tịch Thiếu Lâm Trường Quyền mà thôi.

Thiếu Lâm Trường Quyền này là pho võ công phổ thông nhất của Minh vương triều, trong nhà ta toàn bộ hạ nhân đều có. Đồng thời còn có Thiếu Lâm La Hán Quyền, có điều cũng khó học hơn. So ra thì Thiếu Lâm Trường Quyền vẫn có công hiệu nhanh hơn, hơn nữa còn dễ dàng vận dụng. Vì thế, trong mỗi gian sương phòng nhà ta, trên kệ sách đều có bí tịch Thiếu Lâm Trường Quyền và Thiếu Lâm La Hán Quyền.

Một lúc sau, Lang Phong dường như cảm giác được phía sau có người (phản ứng quá chậm), liền quay đầu lại:

- Tam công tử!

- A! Ta thấy bên phòng huynh còn sáng đèn nên qua xem thử, không ngờ huynh vẫn còn ở đây xem bí tịch Thiếu Lâm Trường Quyền!

Ta cười cười nói.

- Tam công tử, xin lỗi, ta quả thật không định làm phiền ngài, xin thứ tội!

Lang Phong lộ vẻ lo sợ.

- Không sao, chuyện này huynh không cần ngại. Ta chỉ kỳ quái là huynh tại sao lại không biết Thiếu Lâm Trường Quyền, cái này hầu như mỗi võ giả đều biết mà.

Ta lập tức giải thích.

- A! Ta từ nhỏ chỉ cùng mẫu thân học qua vài chiêu thức mà thôi, hầu hết thời gian đều là lên núi săn bắn. Khi còn nhỏ ta thường săn bắn cùng với phụ thân. Cho đến một ngày chúng ta bị đàn sói bao vây, ông ấy vì cứu ta nên bị sói cắn mấy lần, khi về đến nhà vì mất máu quá nhiều mà chết. Ngày đó ta chỉ mới sáu tuổi, phụ thân đã vì ta mà chết.

Đôi mắt Lang Phong dường như có chút ươn ướt.

- Sau khi phụ thân chết, mẫu thân và ta dựa vào nhau mà sống. Ta khổ luyện khí công mà trước đây phụ thân dạy, đáng tiếc đó chỉ là một pho bí tịch võ công quá bình thường, nếu không thì phụ thân ta đã không chết, thế nhưng ta vẫn một mực luyện nó. Ta thường xuyên lên núi săn bắn, nhưng cũng không dám đi vào trong núi, chỉ săn bắn ở bên ngoài. Ta cứ sống cùng mẫu thân như thế. Cho đến một ngày, khi ta trở về nhà, nhìn thấy một con mãnh hổ đang ăn thịt người. Tất cả thôn dân đều bỏ chạy, chỉ có mẫu thân là vẫn ở lại chờ ta, chờ ta trở về nhà. Ta nhìn thấy khi đó tay của bà đang bị hổ cắn. Ta rất sợ, ta sợ mất mẫu thân, trong đầu ta chỉ có một ý niệm, đó là phải giết con hổ này để cứu mẫu thân. Ta cũng không biết chuyện gì xảy ra, chờ đến khi ta tỉnh tào lại, con hổ đã biến thành một đống thịt. Từ đó thôn dân đối với ta đều rất sợ hãi, gặp ta đều tránh xa, chỉ có mẫu thân là vẫn nhìn ta, dùng một loại ánh mắt hiền từ nhìn ta. Ta hy vọng có thể vĩnh viễn sống cùng mẫu thân, không phân ly, một mực ở bên cạnh chiếu cố người, cho đến hết đời…

- Nhưng đến một hôm, khi ta trở về nhà, ác mộng đã bắt đầu. Mẫu thân của ta lên cơn sốt, ta chạy khắp nơi để tìm người, nhưng không một ai nguyện ý giúp ta. Ta đi tìm lang y, nhưng lại không có nhiều tiền. Ta dập đầu cầu xin, cuối cùng có một vị lão đại phu nguyện ý đến xem. Ta lúc đó tràn đầy hy vọng, nhưng kết quả là mẫu thân ta bệnh tuy không nặng, nhưng lại cần điều dưỡng cho thật tốt, còn cần ăn các loại thức ăn bổ dưỡng. Ta cố gắng tìm kiếm, sau đó ta nhìn thấy Âu Dương gia đang tuyển người hầu, ta liền đến đó hy vọng bọn họ có thể chiếu cố mẫu thân ta. Yêu cầu của bọn họ là có thể giết chết mãnh hổ. Từ sau khi ta giết hổ cứu mẫu thân, khí lưu trong cơ thể càng lúc càng mạnh, giết hổ đã không phải là chuyện khó. Ta dễ dàng vượt qua, Âu Dương gia chấp nhận chiếu cố cho mẫu thân ta. Sau đó ta gặp được tam công tử ngài…

Ta nhìn hắn, trong lòng cảm thấy đau xót. Hắn đã vì mẫu thân mà làm tất cả mọi chuyện, hắn bao nhiêu tuổi chứ? Mắt ta đã bắt đầu đỏ lên, trong lòng cảm nhận được được giữa bọn họ tràn đầy tình mẫu tử. Đối với tuổi thơ của hắn phải chịu nhiều chuyện đến như thế, ta cũng cảm thấy khó chấp nhận. Ha, ta làm sao vậy? Nếu như là kiếp trước ta khẳng định sẽ không hề xúc động, nhưng hiện tại ta lại không thể khống chế bản thân mình. Cái này là do ta biến thành ấu trĩ, hay là ta đã trở nên có tình người hơn? Bất kể là thế nào, ta vẫn là ta, ta muốn sống một cuộc sống mới, bắt đầu một cuộc đời mới, không chịu ảnh hưởng của kiếp trước.

- Lang Phong đại ca, chúng ta kết bái đi!

Ta rất bội phục hắn, cũng rất kính trọng hắn, ta muốn cùng hắn trở thành huynh đệ đồng sinh cộng tử. Ta nhìn Lang Phong, ánh mắt kiên định không thay đổi.

- Tam công tử, ngài…

Lang Phong dường như rất kinh ngạc. Kết bái này không phải khấu đầu nhận huynh đệ có thể so sánh được.

- Nếu như đại ca không chê thì hãy cùng ta kết bái. Là huynh đệ thì đừng nói nữa!

Ta kiên quyết nói, ánh mắt không chớp nhìn thẳng vào Lang Phong.

Lang Phong hít một hơi thật sâu:

- Được, hôm nay ta đã quyết định!

- Tốt! Đại ca, chúng ta hãy ra ngoài kết bái dưới minh nguyệt đi!

Ta mỉm cười nói.

- Được, đại trượng phu không cần câu nệ tiểu tiết, ra đó đi!

Đại ca xem ra cực kỳ thống khoái.

Chúng ta đi ra bãi cỏ bên ngoài phòng, cùng quỳ xuống, ngón trỏ và ngón giữa giơ lên trời.

- Ta Trương Tinh Phong, hôm nay dưới minh nguyệt cùng đại ca kết thành huynh đệ khác họ, họa phúc cùng hưởng. Không cầu sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ cầu chết cùng năm cùng tháng cùng ngày. Thiên địa làm chứng, nếu như phản bội huynh đệ, nhân thần trừng phạt!

- Ta Lang Phong, hôm nay dưới minh nguyệt cùng nhị đệ kết thành huynh đệ khác họ, họa phúc cùng hưởng, không cầu sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ cầu chết cùng năm cùng tháng cùng ngày. Thiên địa làm chứng, nếu như phản bội huynh đệ, nhân thần trừng phạt!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK