Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Kiếm Đạo Độc Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1217: Kết thúc, truyền kỳ mới bắt đầu

Oanh!

Như một đoàn Hắc Kim sắc chói lòa nổ tung, sóng âm mãnh liệt nương theo đạo ánh sáng chói mắt kia bộc phát dữ dội, trong lúc nhất thời, tất cả mọi người xung quanh đều bị rơi vào hiện tượng mù lòa tạm thời, trong thiên địa như không hề tồn tại bất cứ hình ảnh nào, không nơi nào là không bị cường quang cùng khí kình cuồng bạo trùng kích.

Cực phẩm chiến giáp rốt cuộc cũng là Cực phẩm chiến giáp, tại nơi bị Hắc sắc Cự Kiếm oanh kích, Kim sắc chiến giáp trên người Hư Hoàng cũng không bị chấn nát mà chỉ là thoáng lõm xuống dưới một khối, nhưng bản thân Hư Hoàng cũng không có cứng rắn như Cực phẩm chiến giáp, thân thể hắn đã xuất hiện vô số vết rách, sau đó bạo vỡ thành trăm ngàn khối.

Cho dù có Lục giai Linh khu, nhưng công kích ở trước mặt tuyệt đối đã vượt qua cực hạn bản thân hắn đến mấy lần, trúng phải công kích này thì thịt nát xương tan, trừ phi Hư Hoàng là Luyện Thể Vương giả có thể dùng khí lực khủng bố của bản thân phối hợp cùng Lục giai Linh khu thì may ra mới có khả năng chống đở được một kiếm này. Đương nhiên, bị thương là điều không thể nào tránh được, Lục Tinh sát thương, như thế nào lại có thể tạo ra thương thế nhẹ nhàng như vậy.

Oanh kích ra một kiếm này, lực lượng sát khí của Hắc sắc Cự Kiếm hoàn toàn tiêu hao hết, biến trở lại thành Tử sắc Cự Kiếm. Còn tại Hư Hoàng, bên trong Hoàng Kim sắc chiến giáp lúc này chỉ còn duy nhất một khối huyết nhục đang cực tốc nhúc nhích, chỉ trong nháy mắt đã trùng sinh thành Hư Hoàng, nhanh như thiểm điện, y giơ nắm đấm lên tung ra một quyền đánh bay Tử sắc Cự Kiếm vẫn đang còn hung hăng lấn tới.

Hư Hoàng với tư cách là một Phong Đế Vương giả cường đại đến cực điểm, Bất Tử Chi Thân sớm đã đạt đến cảnh giới Tích Huyết Trọng Sinh, hơn nữa có Hoàng Kim sắc chiến giáp bảo hộ, giúp cho hắn có thể lưu lại một khối nguyên vẹn huyết nhục, cái khối huyết nhục kia đúng là phần bụng của hắn, bên trong vẫn còn ẩn chứa đan điền, cho nên thân thể Hư Hoàng tuy bị nát bấy nhưng rốt cuộc hắn vẫn bảo tồn được đại bộ phận tu vi, như trước vẫn còn đủ sức để đánh một trận nữa.

"Diệp Trần, ta nhớ kỹ rồi."

Hư Hoàng thanh âm thập phần lạnh lẽo, hắn liếc nhìn thật sâu Diệp Trần rồi thân hình lóe lên hóa thành một vòng hồ quang mà trốn vào hư không biến mất không thấy đâu nữa.

Hư Hoàng bại lui rồi!

Triệu hồi Tử sắc Cự Kiếm, Diệp Trần cũng không đuổi theo làm gì, bằng vào cảnh giới Không Gian Áo Nghĩa của Hư Hoàng, đuổi giết hắn là điều vô nghĩa.

Bất kể như thế nào, cuối cùng Diệp Trần cũng đã thắng ở trận chiến này.

"Thắng rồi!"

Linh Đan Vương Tùng hạ một hơi, ngay sau đó là cuồng hỉ.

Không chỉ có Linh Đan Vương cuồng hỉ không ngớt, bên này Diệp Trần, tất cả mọi người như trút được gánh nặng mà cười rạng rỡ. Bọn họ vốn dĩ ở trong tình thế yếu nhược, trong thời gian ngắn còn có thể cùng đối phương liều mạng nhưng trong thời gian dài thì tuyệt đối sẽ có người tử vong, thân là Sinh Tử Cảnh Vương giả, không một ai nguyện ý tử vong ở thời điểm này, con đường ở phía sau bọn hắn còn rất dài, chết lúc này quá không đáng rồi.

"Chúng ta đi thôi!"

Sau khi Hư Hoàng ra đi, Thiên Hư Vương là kẻ đầu tiên lui lại, cũng mang đi vài Vương giả Hư Không Môn cùng một vài giao hảo Vương giả.

"Hắn vì cái gì lại mạnh như vậy, rất ung dung tự tại ah!"

Chiến Thiên Tượng Hoàng là kẻ thứ hai lui lại, hắn cũng không có thủ đoạn nào để ngăn cản Địa Sát kiếm thuật của Diệp Trần, nếu đổi thành hắn, đối mặt với Địa Sát kiếm thuật của Diệp Trần, hắn rất có thể là kẻ chết sớm nhất, cái đó và chiến lực không có quan hệ gì với nhau.

"Yến Khinh Huyên, xem ra lần sau chúng ta sẽ lại đánh một trận."

Không Đế đồng dạng liếc nhìn Diệp Trần thật sâu, đây thực sự là thiên tài đích thực từ xưa đến nay, rốt cục đã triệt để phát triển đi lên, ngoại trừ các Lục Tinh Vương giả như Thần Long thấy đầu không thấy đuôi, hắn tựu là tồn tại vô địch. Mỗi tiếng nói, mỗi cử động của hắn về sau đều có thể cải biến phong vân Chân Linh thế giới. Từ giờ trở đi, sẽ không còn người nào dám tại bên ngoài sáng mà mạo phạm hắn. Hắn và Hư Hoàng cũng đồng dạng như nhau, tại bất cứ nơi nào, bọn hắn muốn tới thì tới muốn đi thì đi, kẻ nào dám ngăn cản tức là tự đi tìm cái chết.

Huyền Hậu cảm khái nói: "Lần sau, có lẽ tựu là lúc chúng ta kề vai chiến đấu rồi."

Không có vĩnh hằng địch nhân, vì Chân Linh thế giới, sẽ có thời điểm bọn hắn phải kề vai chiến đấu.

"Hy vọng như vậy!"

Không Đế thân thể như gợn sóng khuếch tán rồi biến mất.

"Đáng giận, bây giờ lão tổ ta mặt phải đặt ở hướng nào đây !" Hắc Long lão tổ oán hận ly khai, hắn cũng đã hạ quyết tâm không bao giờ đi trêu chọc Diệp Trần nữa, coi như đối phương không tồn tại.

Cuối cùng, trong các nhân vật quan trọng, chỉ còn lại có một người là Thanh Vân Kiếm Đế.

"Thanh Vân Kiếm Đế, cùng là kiếm khách, ta cảm thấy thanh lợi kiếm phải nhắm vào đúng địch nhân mới là việc mà chúng ta cần phải làm, ngươi cảm thấy có phải hay không?”

Diệp Trần nhạt cười nhạt nói.

"Kẻ có nắm đấm lớn tựu là đạo lý, từ giờ trở đi, những gì ngươi nói hết thảy tựu là chỗ đạo lý, ta có phản bác hay không cũng không có ý nghĩa gì nữa, hi vọng là ngươi đúng."

Thanh Vân Kiếm Đế cũng quay người ra đi, gọn gàng mà linh hoạt.

Cấp nhân vật quan trọng đi rồi, còn lại chỉ là lính tôm tướng cua lưu lại đâu còn đạo lý nữa, bọn hắn nhìn như chiếm ưu thế về nhân số, nhưng không có cường đại Phong Đế Vương giả dẫn đầu, tựu tuyệt đối không có phần thắng. Cả chiến trường như run rẩy, không chỉ cần có binh sĩ mà còn cần phải có cường hãn tướng quân bằng không thì cũng chỉ là một đám tàn quân mà thôi.

Chỉ chốc lát sau công phu, lúc trước trận doanh từng có 200 người, nay đã ra đi không còn một mảnh, không khí khẩn trương trên không Hỗn Loạn Ma Hải cũng tùy theo đó tan thành mây khói, phảng phất như chưa từng tồn tại qua.

"Hô, đã xong rồi, cảm tạ các vị."

Hung hăng nhổ ra một ngụm trọc khí, Diệp Trần quay người, hướng phía mọi người chắp tay ôm quyền cảm tạ.

"Diệp Trần, ngươi quá khách khí rồi, kỳ thật chúng ta chuyện gì cũng không có làm, ngươi mới là người có cống hiến lớn nhất."

"Đúng vậy, không có ngươi, chúng ta tới cũng vô dụng thôi."

Dùng lực lượng một người mà có thể chấm dứt được trận chiến này, đúng là một cuộc chiến có một không hai, Diệp Trần tuy nói không thể cùng cổ nhân so sánh ngang hàng nhưng ít nhất ở thời đại này, hắn đã trở thành nhân vật truyền kỳ rồi.

Thiên hạ không có buổi tiệc nào không tàn, dị tộc đại kiếp nạn lửa sém lông mày, tất cả mọi người đều có sự tình riêng phải làm, không có khả năng ở chỗ này nói chuyện trời đất mãi.

Gần trăm người giúp nhau kết bạn, một lúc sau liền riêng phần mình ra đi, cuối cùng chỉ còn lại có năm người là Diệp Trần, Huyền Hậu, Ma Hoa Hoàng, Tiên Thiên Ma Hoàng và Linh Đan Vương.

"Ta hoài nghi, trận đại chiến này là một cái âm mưu."

Ma Hoa Hoàng đột nhiên nói ra.

Huyền Hậu gật gật đầu, "Nhân Ma hương là do Nhân Ma nhất tộc ngươi che giấu, chuyện lớn này chỉ có Tộc trưởng biết rõ, kẻ ngoại nhân biết đến là khả năng rất thấp, có lẽ bọn Ma tộc đã trà trộn vào bên trong các Vương giả của Chân Linh thế giới, chúng muốn mượn cơ hội này để biết rõ Nhân Ma hương đang ở chỗ nào, sau đó dễ dàng tháo bỏ niêm phong Nhân Ma hương để cho Ác Ma tổ thụ tái nhập nhân gian."

"Đáng tiếc, ta không có biện pháp nào để ngăn không cho bọn hắn xem Nhân Ma hương." Ma Hoa Hoàng thở dài.

Nhân Ma hương là một cái cớ, có thể Ma Hoa Hoàng cũng biết điều đó, nhưng nếu như nàng không triệu hồi Nhân Ma hương ra thì trận chiến đấu này tuyệt đối sẽ không dễ dàng chấm dứt như thế, dù Diệp Trần có đến cũng không can thiệp được. Dù sao trước đó, không ai biết rằng Nhân Ma lãnh địa chính là nơi cất giữ phong ấn Ác Ma tổ Thụ mà lầm tưởng nơi đây là chỗ ẩn thân của Ma tộc.

"Nhân Ma hương ngay cả ta cũng không biết thì khả năng che giấu không cần phải nói rồi."

Tiên Thiên Ma Hoàng cũng gật gật đầu.

Diệp Trần nói: "Theo như lời các vị thì một đạo phong ấn cuối cùng trên Nhân Ma hương chính là do Nguyên Hoàng tiền bối tạo nên, trùng hợp là ta tại đây còn có một đạo phân thân của Nguyên Hoàng tiền bối nên nếu có ai động vào Nhân Ma hương, chắc chắn Nguyên Hoàng tiền bối hội sẽ sinh ra cảm ứng, đến lúc đó, ta sẽ tiến đến ngăn cản hắn, ít nhất sẽ không cho hắn có cơ hội phá bỏ phong ấn."

"Cái gì, ngươi có một đạo phân thân của Nguyên Hoàng tiền bối." Bốn người giật mình.

"Không hổ danh là một Phong Đế Vương giả đích thực cuối cùng, thật lợi hại, dù đã chết đi nhiều năm như vậy nhưng vẫn chuẩn bị cho sự tình ngày sau. Nếu như vậy, ta ngược lại là có chút hi vọng đối với dị tộc đại kiếp nạn rồi, Nguyên Hoàng tiền bối nếu đã có lưu lại hậu thủ thì nói không chừng các Phong Đế Vương giả khác cũng lưu có hậu thủ, bọn hắn chắc chắn không hi vọng Chân Linh thế giới phải chịu khổ ải khi bị dị tộc nô dịch."

Theo lời Linh Đan Vương nói ra thì Phong Đế Vương giả có thể lưu lại dấu vết trên Đế Ngân Bia đều là những nhân vật tuyệt thế, mà tất cả bọn họ đều không hiện hữu trong số Phong Đế Vương giả ở thời đại này.

"Đem hi vọng ký thác vào người khác, không bằng chúng ta tự lực cánh sinh, trước khi điều đó xảy ra, chúng ta cần phải tự tăng cường tu luyện, lần dị tộc đại kiếp nạn này, luận về sức mạnh thì đối thủ có lẽ không bì kịp với ở thời đại Thượng Cổ, nhưng cũng chớ quên là Chân Linh thế giới trước mắt toàn diện suy yếu, đừng nói là Thất Tinh chiến lực, ngay cả Lục Tinh chiến lực đều rải rác không có mấy, nguyên một đám không biết tung tích." Huyền Hậu nhắc nhở.

"Huyền Hậu nói rất đúng, dựa vào người khác không bằng dựa vào chính mình, trừ phi những Phong Đế Vương giả đã chết kia được phục sinh, nếu không là không thể nào phát ra nổi tác dụng chủ đạo rồi."

Tiên Thiên Ma Hoàng sao lại há có thể không rõ đạo lý này.

"Ha ha!" Linh Đan Vương đàm tiếu nói: "Thực lực của ta quá yếu, khởi phát không có nhiều tác dụng lớn nhưng thuật luyện đan mới của ta có thể giúp các ngươi giải quyết không ít bề bộn ah, lần Đan Vương đại hội này, ta có thu mua không ít thiên tài địa bảo, tất nhiên cũng sẽ biết luyện chế ra một ít hữu dụng đan dược đấy."

Giá trị của Linh Đan Vương không nằm ở chiến lực, mà chỗ cường đại của hắn chính là Luyện Đan thuật, ngay cả Long Hổ Bạo Nguyên Đan là một trong Thượng Cổ thập đại kỳ đan mà hắn cũng có thể luyện chế ra, bực thành tựu này, so ra còn cường đại hơn cả mười Phong Đế Vương giả bình thường.

Lúc gần ly khai, Ma Hoa Hoàng đối với Diệp Trần nói ra: "Khuynh Thành đã tiến vào Sinh Tử Cảnh, nhưng vẫn chưa thể xuất quan, nàng vẫn còn đang làm quen với năng lực kế thừa Ma tộc huyết mạch, đến lúc xuất quan, nàng sẽ cho ngươi một cái kinh hỉ thật lớn."

"Mộ Dung đã tiến vào Sinh Tử Cảnh rồi sao?" Diệp Trần liền quay đầu hỏi.

"Đúng vậy, cả ta cũng không nghĩ tới nàng kế thừa Ma tộc năng lực cường đại như thế, thế cho nên ngày xuất quan sẽ cần phải kéo dài ra nữa, bất quá ngươi cứ yên tâm, thực lực nàng bây giờ đã đạt đến trình độ đỉnh cấp Vương giả, theo ta thấy, tư chất của nàng thậm chí so với đại bộ phận người của Ma tộc đều hơn hẳn, không sai biệt lắm là tư chất cao đẳng Ma tộc rồi."

Ma tộc là một cấp bậc sâm nghiêm chủng tộc, không giống với Chân Linh thế giới, Ma tộc không chỉ có dùng thực lực để nói chuyện mà còn dùng đến huyết thống cao quý mà nói ra, những điều này Diệp Trần cũng có biết một chút.

"Thật tốt quá, đa tạ Ma Hoa Hoàng tiền bối đã dốc lòng dạy bảo Mộ Dung rồi."

Mộ Dung tiến vào được Sinh Tử Cảnh, Diệp Trần xem như đã tùng hạ một hơi, trong dị tộc đại kiếp, nếu không có thực lực Sinh Tử Cảnh Vương giả thì khó có thể bảo toàn bản thân, chỉ có thể tùy tình hình sở liệu mà thôi.

Tất cả mọi người đã ra đi, bên trên không Hỗn Loạn Ma Hải trở lại một mảnh trống trãi, gió biển vẫn từ từ thổi qua.

"Không thể tưởng được Nhân Ma hương bị giấu ở chỗ sâu trong hư không, cần phải dựa vào ấn pháp đặc thù mới có thể triệu hoán nó đi ra, đáng tiếc, nơi đây là Chân Linh thế giới, là thế giới của loài người, còn trời sinh Ma tộc chúng ta đối với Ác Ma tổ Thụ mới có cảm giác thân thiết, thêm chút thời gian nữa có lẽ sẽ dễ dàng tìm được Nhân Ma hương."

Tại trung ương một cung điện cực lớn có bầy đặt một cái bàn dài mấy chục thước, từng đạo hư ảnh màu đỏ như máu đang ngồi bên cạnh bàn dài này, thủ tọa huyết hồng hư ảnh đang mở miệng nói.

Một huyết hồng hư ảnh bên cạnh nói: "Mặc dù biết chuẩn xác khu vực của Nhân Ma hương nhưng bất quá cái tên Diệp Trần kia ngược lại là một cái chướng ngại không cách nào bỏ qua được, hắn đã phát triển quá nhanh rồi."

"Chính vì vậy cho nên chúng ta cần phải tăng thêm tốc độ loại bỏ niêm phong trên các vị đại nhân trước khi hắn còn chưa có phát triển mạnh hơn, ta sẽ phát phát động chiến tranh đánh chiếm toàn bộ Chân Linh thế giới."

"Nghe nói tà Linh tộc Thiên Tà đại nhân đã thuận lợi thoát khốn ra ngoài, có lẽ chúng ta có thể liên hệ hắn thoáng một chút ah."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Ha Pham19 Tháng hai, 2018 08:34
haiiiii
Avatar
HoangLong Truong27 Tháng hai, 2018 20:55
chao
Avatar
Quyetthang Nguyen12 Tháng ba, 2018 12:47
hayyyyy
Avatar
Nguyen Hong Binh13 Tháng ba, 2018 10:06
về sau từ c1632 toàn chương ảnh đọc ko đc ad xem lại giúp với
Avatar
HongPhuc Nguyen21 Tháng tư, 2018 03:28
Truyện hay quá
Avatar
Công Otaku06 Tháng năm, 2018 09:41
chíu chíu
Avatar
Hunv Chu12 Tháng năm, 2018 01:15
Cho hỏi hồi lâu ko ra chương là chương bao nhiu nhỉ
Avatar
Ngọc Đậm Nguyễn Thị15 Tháng năm, 2018 10:42
ok...có vài chương bị loạn
Avatar
Ngọc Đậm Nguyễn Thị15 Tháng năm, 2018 10:43
ok...có vài chương bị loạn
Avatar
Quỳnh Ngô19 Tháng năm, 2018 11:41
Truyện hay thật 🤔 vừa đọc vừa tưởng tượng như phim kiếm hiệp
Avatar
Minh Điền Nguyễn30 Tháng sáu, 2018 10:40
truyện rất hay! mong nhiều bạn
Avatar
Quân Chùa04 Tháng tám, 2018 15:29
Ad ra chương mời nhanh nha tôi ủng hộ hết mình
Avatar
Hậu Dương26 Tháng tám, 2018 16:49
chuyện ko có j hot vậy
Avatar
Hậu Dương26 Tháng tám, 2018 16:50
đọc nhàn quá
Avatar
Hậu Dương26 Tháng tám, 2018 16:50
cứ bắt na ná mấy cái truyên khác
BÌNH LUẬN FACEBOOK