• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Tiểu Màn Thầu

Cố Nhiễm Nhiễm là bạn tốt từ nhỏ của Kiều Trăn, hiện giờ đang làm việc trong một công ty ở vùng ngoại ô.

Sáng sớm hôm nay, cô ấy đi từ ký túc xá của công nhân viên đến nhà tìm Kiều Trăn. Nghe nói Hàn Tư Hành cũng đi cùng, cô ấy không khỏi nhíu mày, nhỏ giọng thì thầm, “ Cậu dẫn theo tiểu tử thối này làm gì?”

Kiều Trăn ấp úng trả lời, “ Càng đông người càng náo nhiệt mà.”

Trong tiềm thức Kiều Trăn cũng không hiểu rõ, bản thân mình có bao nhiêu sự dung túng đối với Hàn Tư Hành, luôn tìm đủ mọi lý do để tha thứ cho những hành động khác người của cậu.

Cố Nhiễm Nhiễm nghi ngờ hỏi: “ Có phải không? Tớ vẫn cảm thấy em ấy luôn có ý đồ không tốt đối với cậu.”

Kiều Trăn cười cười, “ Các cậu thật là, từ nhỏ đến lớn vẫn đối nghịch với nhau như vậy.”

“ Thì sao!” Cố Nhiễm Nhiễm bĩu môi, “ Tớ luôn cảm thấy em ấy ghét cậu chơi thân với tớ. Mỗi lần chúng ta đi cùng nhau, lúc nào em ấy cũng thể hiện dáng vẻ lạnh như băng, tớ thực sự rất muốn đánh em ấy một trận.”

Cố Nhiễm Nhiễm không ngừng nói lẩm bẩm, lại bị Kiều Trăn cắt lời.

“ Được rồi Nhiễm Nhiễm, tớ thấy thời gian đã không còn sớm nữa, chúng ta nên xuất phát thôi. Hôm nay coi như nể mặt tớ, cậu đừng so đo với em ấy nữa được không?”

“ Cậu, cậu còn bênh vực em ấy!” Cố Nhiễm Nhiễm lên án một câu, sau đó lại bất đắc dĩ nói: “ Tớ biết rồi. Tớ không thèm so đo với một đứa trẻ vị thành niên.”

Hôm nay Kiều Trăn mặc một cái áo hoodie màu trắng cùng quần jean ống rộng, khoác bên ngoài một cái áo lạnh màu cam. Tóc buộc thành đuôi ngựa, nhìn rất tinh thần lại tràn đầy sức sống.

Hai cô gái chuẩn bị ổn thoả liền bước ra cửa, Kiều Trăn đến gõ cửa nhà của Hàn Tư Hành, sau đó ba người bọn họ xuất phát đi đến trạm tàu điện ngầm để hợp mặt với Trương Chương, bọn họ hẹn nhau ở chỗ quầy bán vé.

Suốt dọc đường đi, Cố Nhiễm Nhiễm luôn trò chuyện ríu rít với Kiều Trăn, còn Hàn Tư Hành yên lặng đi ở phía sau nhìn bọn họ, cũng không tham dự vào cuộc nói chuyện đó.

Kiều Trăn vô thức quay đầu nhìn lại, đúng lúc nhìn thấy đôi mắt âm u của cậu. Thấy Kiều Trăn nhìn mình, cậu liền nở nụ cười.

Sau đó Kiều Trăn quay đầu nhìn thẳng phía trước, cô chợt nhớ đến những đến những lời Cố Nhiễm Nhiễm nói về Hàn Tư Hành lúc ban sáng, liền ” Phụt” cười một tiếng.

Cố Nhiễm Nhiễm thấy thế, nhỏ giọng hỏi: “ Bị gì vậy?”

Kiều Trăn lắc đầu, khẽ nói: “ Không có gì, chỉ là đột nhiên cảm thấy những lời buổi sáng mà cậu nói có chút đúng.”

Cố Nhiễm Nhiễm hơi nghiêng đầu, lập tức hiểu ra Kiều Trăn đang nói đến chuyện gì, liên tục gật đầu: “ Thấy tớ nói đúng chưa? Có giống bộ dáng bị thiếu đòn không?”

Cô ấy dừng một chút, dùng tay che miệng ghé sát vào tai Kiều Trăn nói: “ Bất quá, tuy tớ không thích em ấy. Nhưng tớ cũng nhìn ra được, em ấy thực sự rất thích cậu.”

Giọng nói của Cố Nhiễm Nhiễm rất nhỏ, giống như đang tự nói một mình, “ Nếu không, em ấy chạy đến đại học S để làm gì…”

Thanh âm rất nhỏ dường như không thể nghe thấy, nhưng nghe vào tai của Kiều Trăn giống như sét đánh giữa trời quang, cô bất ngờ mở to đôi mắt, lắp bắp nói: “ Cậu, cậu nói đi đâu vậy?”

Cố Nhiễm Nhiễm mơ hồ nhìn đến Kiều Trăn, ” Chẳng lẽ không phải sao?”

“ Em ấy, em ấy nói không muốn đi đến thành phố B học, là vì quá xa….” Kiều Trăn nhớ đến việc ghi danh ngày ấy, đã lâu rồi nó chưa từng xuất hiện trong đầu cô.

Lúc này bị Cố Nhiễm Nhiễm khơi gợi lại, đột nhiên cô mới ý thức được, chuyện cậu thích mình cùng chuyện ghi danh đó có liên quan với nhau.

Nhớ đến lý do khi đó của Hàn Tư Hành, Kiều Trăn càng nghĩ càng cảm thấy không đúng. Cho nên, cậu ghi danh vào đại học S là vì mình sao?

“ Chẳng lẽ từ trước đến nay cậu chưa từng nghĩ qua à? Cậu thật là trong nhà chưa tỏ mà ngoài ngõ đã tường đấy Trăn Trăn.” Cố Nhiễm Nhiễm cảm thán một câu.

Kiều Trăn trầm mặc, cô thật là quá ngốc nghếch. Thời điểm cậu ghi danh cô còn không biết việc cậu thích mình, sau này mới biết, thế nhưng chưa bao giờ cô suy nghĩ về chuyện này.

Suốt đường đi, Kiều Trăn đều suy nghĩ đến chuyện này đầu lại cảm thấy nặng nề, nhìn thấy Trương Chương mới thanh tỉnh được một chút.

Cô giới thiệu để bọn họ quen biết với nhau. Cố Nhiễm Nhiễm vui vẻ chào hỏi Trương Chương, biểu hiện của Hàn Tư Hành thì vô cùng lãnh đạm, một ánh mắt bủn xỉn đều không cho.

Kiều Trăn nhấp môi, mỉm cười xin lỗi với Trương Chương. Sau đó bọn họ cùng nhau đi qua cổng soát vé.

Núi Tử Hà là địa điểm du lịch nổi tiếng của thành phố T, ba người bọn họ là người bản địa, cho nên đã rất quen thuộc với nơi này.

“ Núi này thật là cao.” Trương Chương đứng dưới chân núi cảm thán một câu.

“ Đúng vậy, núi Tử Hà là ngọn núi cao nhất ở thành phố chúng tôi.” Cố Nhiễm Nhiễm cười tủm tỉm nói, “ Quả thực trên núi Tử Hà cũng không có gì để chơi. Hiện giờ còn là mùa đông cũng không có hoa để ngắm, trên núi chỉ có bầy khỉ mà thôi. Không bằng chúng ta ngồi xe điện lên đó đi, tiết kiệm thời gian để buổi chiều vào công viên trò chơi, chơi được không?”

Núi Tử Hà chỉ cao 700 m, nếu leo lên leo xuống có lẽ sẽ mệt đến chết. Trương Chương cũng không phải là người yêu thích vận động, thời điểm đứng ở chân núi nhìn lên trên đã muốn từ bỏ việc leo núi.

Trong lúc anh ta đang muốn lên tiếng tán thành, bỗng nhiên lại liếc xéo nhìn đến Hàn Tư Hành, trong miệng cậu đang hừ lạnh một tiếng, dường như mang theo ý tứ châm chọc, tức khắc anh ta lại im miệng. Anh ta không muốn để một cậu nhóc xem thường mình.

“ Trăn Trăn, cậu thì sao?” Cố Nhiễm Nhiễm chuyển mắt sang nhìn Kiều Trăn.

Kiều Trăn gật đầu, cô thấy dáng người của Trương Chương cũng không thuộc dạng yêu thích vận động.

“ Vậy được rồi, vậy chúng ta ngồi xe điện ngắm phong cảnh. Bên trong hang núi cũng không có cảnh đẹp gì để tham quan.” Cố Nhiễm Nhiễm thiện ý giải thích.

“ Tư Hành, chúng ta đi xếp hàng thôi.” Kiều Trăn lôi kéo Hàn Tư Hành đi đến chỗ bán vé xe điện mua vé.

Còn thấp giọng dặn dò: “ Trương Chương là hàng xóm cũ của gia đình chị. Anh ta sẽ nhanh chóng quay về thành phố B thôi, hơn nữa anh ta cũng không thích chị. Thái độ của em có thể thân thiện hơn một chút được không?”

Hàn Tư Hành chớp mắt, thấp giọng “ Ừ” một tiếng.

Mùa đông, số lượng du khách đến núi Tử Hà tham quan không ít. Kiều Trăn phải chờ rất lâu mới mua được vé, sau đó còn phải xếp hàng để ngồi lên xe, sau khi bọn họ lên tới đỉnh núi, cũng đã gần giữa trưa.

Lên trên đỉnh núi hít thở không khí trong lành, phía xa xa là những ngọn núi trùng trùng điệp điệp, nhìn xuống phía dưới mọi vật đều trở nên nhỏ bé đến lạ thường. Tâm tình cũng trở nên tốt hơn.

Bốn người họn họ đều mang theo thức ăn và nước uống, cho nên đã ở trên đỉnh núi giải quyết bữa trưa.

Sau khi ăn cơm trưa xong, bọn họ ở trên đỉnh núi ngắm phong cảnh một lúc, lại cho những chú khỉ trên núi một ít bánh mì. Cảm thấy thời gian không còn sớm, bốn người bọn họ đi xuống núi.

Trên đường, Cố Nhiễm Nhiễm nhận nhiệm vụ làm hướng dẫn viên du lịch, không ngừng giới thiệu cảnh đẹp cho Trương Chương.

Kiều Trăn cùng Hàn Tư Hành đi ở phía sau, chậm rãi đi xuống núi.

“ Trăn Trăn, hay là chúng ta cứ để bọn họ đi cùng nhau, chúng ta đi trước thôi.” Hàn Tư Hành nhìn thấy hai người bọn họ trò chuyện với nhau rất vui vẻ, thấp giọng đề nghị.

“ Không được.” Kiều Trăn không chút nghĩ ngợi liền từ chối, ” Nhiễm Nhiễm đến đây là vì chị, chị không thể vứt bỏ cô ấy như vậy.”

“ Vạn nhất chị ta thích người kia thì sao?” Không phải hai người bọn họ nói chuyện rất ăn ý à?

Kiều Trăn “ Phụt” cười, “ Đừng nói đùa, Nhiễm Nhiễm không thích dạng người như vậy.”

Hàn Tư Hành có chút ganh tị nói, “ Chị hiểu rõ chị ta đến thế cơ à?”

“ Đúng vậy.” Kiều Trăn hồn nhiên trả lời, “ Đương nhiên chị hiểu rõ cô ấy rồi.”

Hàn Tư Hành cúi đầu nhấp môi, đối với ngữ điệu thân thiết này của cô lại cảm thấy không vui. Biết khi nào cô mới có thể quan tâm đến mình như vậy.

Đi được nửa đường, tốc độ của hai người phía trước chợt chậm lại. Trương Chương thở dốc liên hồi, liên tục phải dừng lại nghỉ ngơi.

“ Chúng ta nghỉ chân một lúc đi.” Kiều Trăn nhìn ra thể lực của anh ta đã cạn kiệt, tiến lên trước chỉ vào bộ ghế đá đặt bên đường.

Trương Chương lập tức đồng ý, anh ta dẫn đầu đi đến đó ngồi xuống.

Trong lúc đó Kiều Trăn cũng muốn tiến lên,nhưng bị Cố Nhiễm Nhiễm kéo lại, “ Trăn Trăn, cậu không nên chọn anh ta. Thể lực anh ta quá kém.” Cô ấy nghiêm túc nói với Kiều Trăn.

Kiều Trăn nhíu mày, khó hiểu hỏi: “ Vậy là có ý gì?”

Cố Nhiễm Nhiễm chớp chớp mắt, “ Tất nhiên là có. Về sau sinh hoạt vợ chồng sẽ không hài hoà.”

Vừa dứt lời, hai người liền nghe thấy phía sau có tiếng cười nhạo. Kiều Trăn quay đầu lại, chỉ thấy Hàn Tư Hành cười như không mà nhìn cô.

Khuôn mặt cô tức khắc ửng đỏ, xấu hổ buồn bực không thôi, liền đi về hướng cái ghế kia.

“ Trẻ vị thành niên thì biết cái gì?” Cố Nhiễm Nhiễm tức giận nói.

“ Thật ngại quá, năm nay tôi đã 18 rồi.” Vẻ mặt Hàn Tư Hành vô cảm lên tiếng.

Cố Nhiễm Nhiễm “ Hừ” một tiếng, không thèm để ý đến cậu. Bốn người ngồi quanh cái bàn tròn, nghỉ chân một lúc lại đi tiếp.

Vốn dĩ Kiều Trăn không cảm thấy mệt, nhưng sau khi nghỉ chân, tiếp tục đi xuống núi lại cảm thây hai chân vô cùng mỏi. Thời điểm sắp xuống đến chân núi, sắc mặt cô trở nên đỏ bừng, không ngừng thở dốc tim cũng đập liên hồi.

“ Trăn Trăn, hay là để em cõng chị nhé.” Hàn Tư Hành nhìn thấy cô như vậy, liền lên tiếng đề nghị.

“ Không cần, sắp đến nơi rồi.” Kiều Trăn nhìn về phía trước, Trương Chương và Cố Nhiễm Nhiễm cũng không tốt hơn so với cô bao nhiêu, hai người bọn họ đã không còn sức để nói chuyện với nhau, chỉ tập trung đi xuống núi.

“ Không sao, thể lực của em rất tốt, chị không cần lo lắng.” Cậu lên tiếng quan tâm.

Quả thực Kiều Trăn không dám tin tưởng lời nói này của cậu, muốn từ chối nhưng nhìn bộ dạng ung dung của cậu lại nói không nên lời, chỉ nghẹn ngào nói hai chữ “ Im miệng.”

Hàn Tư Hành nhướng mày, nhìn vành tai cô ửng đỏ, còn khẽ cắn môi dưới. Đối với chuyện này, về sau cô sẽ biết rõ thôi.

*

Vất vả lắm mới xuống đến chân núi, Kiều Trăn nhìn thấy dáng vẻ của Trương Chương quá mệt mỏi, cho nên đã đề nghị anh ta trở về khách sạn nghỉ ngơi.

Trương Chương suy nghĩ rồi đồng ý. Cố Nhiễm Nhiễm thấy nơi này cũng không xa nhà của cậu mình, vì vậy đã quyết định đi đến đó.

Chỉ còn lại Kiều Trăn và Hàn Tư Hành cùng nhau đi về nhà. Qua hai ngày nữa sẽ đến năm mới, khắp nơi trên đường đều ngập tràn không khí tết.

Ngay cả tiểu khu hai người sống, cái cây ven đường cũng được trang trí lồng đèn đỏ để đón chào năm mới. Trên đường, các bạn nhỏ được nghỉ học cùng nhau tụ lại chơi pháo hoa.

Kiều Trăn nhìn thấy các bạn nhỏ vui vẻ chơi đùa, lại nhớ đến dáng vẻ mình khi còn nhỏ, nhịn không được liền chăm chú nhìn bọn nhỏ rất lâu.

Thành phố T không cấm đốt pháo hoa, cho nên cửa hàng gần tiểu khu vẫn bài bán pháo hoa.

Có một cậu nhóc 10 tuổi, đang đặt pháo hoa dưới đất. Một cậu nhóc khác đang dùng bật lửa đốt cây pháo hoa của mình, sau đó ném pháo hoa xuống chân người đứng bên cạnh.

Người đứng bên cạnh nhất thời không tránh kịp, bị hoảng sợ. Vì thế cậu nhóc bật cười “ Ha ha ha”, đến nghiêng người.

Kiều Trăn nhíu mày, cậu nhóc này quả thực quá nghịch ngợm.

“ Chị Trăn Trăn!” Đúng lúc này, trong đám nhóc đang chơi đùa có người phát hiện ra bọn họ, là một cậu nhóc đang gọi cô.

Kiều Trăn sống ở nơi này đã lâu, cho nên cũng quen biết những người hàng xóm ở đây. Cái cậu bé gọi cô chính là con trai của dì Hoàng lầu dưới, tên là Hàm Hàm.

“ Chị có thể giúp chúng em xem thử pháo hoa này bị gì không?” Cậu bé nũng nịu hỏi. Trong mắt cậu bạn nhỏ, người lớn không có chuyện gì không làm được, đặc biệt nhất là chị Trăn Trăn còn là sinh viên, cho nên rất lợi hại.

Kiều Trăn đi đến đó, nhìn bọn nhóc đang nghiên cứu một cái pháo hình vuông.

“ Đáng lẽ nó phải bắn lên bầu trời sau đó phát sáng lên! Nhưng hiện giờ một chút động tĩnh đều không có.” Hàm Hàm khoa tay múa chân nói.

Kiều Trăn đối với loại pháo hoa này không am hiểu lắm, đang muốn ngồi xổm xuống nhìn xem đã châm lửa hay chưa, lại bị Hàn Tư Hành kéo lại, “ Nguy hiểm lắm, để em xem cho.”

Cậu nhíu mày, kéo Kiều Trăn ra còn bảo các bạn nhỏ tránh xa một chút.

“ Này!” Mắt thấy Hàn Tư Hành muốn ngồi xổm xuống, trong lòng cô xuất hiện một dự cảm không lành, bỗng nhiên cô hô lên.

Cô tiến đến kéo cậu, “ Đừng xem nữa, chị cảm thấy rất nguy hiểm ——”

Lời còn chưa nói xong, đột nhiên cái hộp vuông kia bắn lên. Kiều Trăn nhìn thấy nó ở trước mắt mình nổ tung, “ Đùng” một tiếng, có vô số tia lửa bắn về phía mình. Cô sợ đến mức muốn tìm chỗ trốn, nhưng hai chân giống như bị khoá lại căn bản không thể chạy nổi.

Sau khi sự sợ hãi qua đi, cô chỉ nhìn thấy trước mắt mình có một thân ảnh, một cánh tay gắt gao ôm lấy cô vào lồng ngực, đầu được một cánh tay rắn chắc khác bảo vệ.

Toàn bộ sự việc chỉ diễn ra trong vòng vài giây, nhưng Kiều Trăn lại cảm thấy giống như trải qua một thế kỷ.

Chóp mũi ngoại trừ ngửi thấy mùi thuốc pháo nồng nặc, còn lại đều là hương thơm thanh mát sạch sẽ của cậu thiếu niên. Nghe thấy một tiếng kêu rên, Kiều Trăn vội đẩy cậu ra.

Vừa mới rời khỏi cái ôm ấp áp của cậu, lại nhìn vào đôi mắt mắt cậu, nước mắt của cô liền tuôn rơi.

Tuy rằng cái pháo hoa này hoả lực không lớn, nhưng khi bắn ra vẫn sẽ làm mặt và tay của cậu bị bỏng. Đặc biệt vết bỏng nơi cái cằm, toàn bộ vùng da nơi đó đều bị bỏng nặng. Nhìn thấy đã bị doạ sợ đến ngây người.

Quả thực Kiều Trăn không dám nghĩ đến, vết thương đó đau đớn như thế nào.

“ Chúng ta mau đi thôi, mau đi đến bệnh viện.” Kiều Trăn vừa khóc vừa nói, thanh âm run run. Cô nắm góc áo của Hàn Tư Hành muốn kéo cậu đi.

Hàn Tư Hành bất đắc dĩ lấy tay lau nước mắt cho cô, trên tay còn mang theo mùi của pháo hoa.

“ Đừng khóc, em không sao.” Lau nước mắt cho cô, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống, dính vào miệng vết thương trên tay cậu, cảm giác đau đớn không ngừng xuất hiện. Thế nhưng cậu không cảm thấy sự đau đớn mà thay vào đó là sự vui vẻ đến bật cười.

Cô vì cậu mà khóc! Cô quan tâm đến cậu!

“ Còn nói không sao, nhìn mặt em kià….” Kiều Trăn nhìn đến mặt cậu, lại khóc càng thê thảm hơn. Nếu bị hủy dung nhan thì phải làm sao bây giờ?

Hàn Tư Hành sờ cằm, quả thực rất đau. Dưới sự kiên trì của Kiều Trăn, hai người đi đến một bệnh viện gần đó.

Bác sĩ quan sát vết thương của Hàn Tư Hành, liền thở dài, trong giọng nói không thiếu sự nghiêm khắc, “ Đám trẻ các cậu muốn chơi pháo cũng phải chú ý chứ! Nhìn xem vết thương này! Cũng may cho cậu, nếu bị thương đến mắt, cậu muốn khóc cũng không thể khóc được đâu đấy!” Kiều Trăn nghe bác sĩ nói như vậy, cảm thấy vô cùng sợ hãi nhịn không được lại bật khóc.

“ Bác sĩ, chú đừng dọa chị ấy nữa.” Hàn Tư Hành nhàn nhạt nhìn đến Kiều Trăn.

“ Này, tiểu thử thối mới bao nhiêu tuổi mà đã biết quan tâm bạn gái rồi hả.” Bác sĩ cho rằng bọn họ là một đôi tình nhân, liền trêu ghẹo.

Kiều Trăn không còn tâm trạng để phản bác, cứ mãi hít mũi lau nước mắt hỏi: “ Bác sĩ, em ấy, vết thương của em ấy có nghiêm trọng lắm không, có để lại sẹo không?”

“ Thế nào, cô bé nếu để lại sẹo thì cô không thích bạn trai mình nữa à?”

“ Cháu không phải——”

“ Chú cũng không rõ.” Bác sĩ vừa viết đơn thuốc cho Kiều Trăn, vừa nói, “ Khả năng hồi phục của mỗi người đều khác nhau.” Ông giơ tay lên, đưa đơn thuốc đến cho Kiều Trăn.

Kiều Trăn vội vàng nhận lấy rồi đi lấy thuốc, sau khi cô quay lại, bác sĩ đã xử lý xong vết thương trên người của Hàn Tư Hành.

Những vết thương nhỏ chỉ cần khử trùng, bôi thuốc là được. Vết thương nghiêm trọng nhất là ở phần cằm, bác sĩ phải dùng băng gạc băng lại, còn dặn dò, “ Hai ngày phải thay băng một lần. Không để vết thương dính nước. Những vết thương trên người, chỉ cần thoa thuốc vài ngày là sẽ ổn thôi.”

Kiều Trăn liên tục gật đầu, nhận lấy thuốc bôi bỏng trên tay bác sĩ.

*

Trên đường trở về, Kiều Trăn vẫn luôn rầu rĩ không vui, khoé mắt vẫn ửng đỏ. Khi về đến nhà Hàn Tư Hành, Kiều Trăn đưa thuốc bỏng cho cậu, đảo mắt nhìn thấy vết thương trên tay cậu vẫn sưng đỏ một mảng, nước mắt sắp tuôn rơi.

Hàn Tư Hành bất đắc dĩ nắm tay cô, “ Đừng khóc nữa Trăn Trăn, không phải vết thương đã được băng bó rồi sao?”

Ngón tay Kiều Trăn run rẩy sờ lên mu bàn tay cậu, “ Có đau lắm không?”

Vết thương của cậu đã được thoa thuốc, cô không dám chạm vào, chỉ sờ làn da phía bên ngoài vết thương. Cúi đầu, nước mắt liền rơi xuống, cô vội dùng tay lau đi, sợ lại rơi vào vết thương trên tay cậu.

“ Không đau.” Cậu nói.

“ Sao có thể không đau?” Kiều Trăn hối hận không thôi, nếu bản thân mình không lo chuyện bao đồng, trực tiếp quay về nhà sẽ không xảy ra chuyện như vậy.

“ Thực sự không đau.” Hàn Tư Hành nâng cằm cô lên, nhìn thẳng vào đôi mắt cô, “ Ít nhất không đau bằng thời điểm chị giận em.”

Kiều Trăn hơi giật mình, nghe thấy cậu nói tiếp: “ Hiện giờ chị đã tha thứ cho em chưa?”

Cô liền phản ứng lại, thở gấp nói, “ Đây là lúc nào rồi, mà em còn quan tâm đến việc đó hả?! Em là đồ ngốc sao?”

“ Đúng vậy.” Ánh mắt cậu thâm sâu gắt gao nhìn vào cô, thấp giọng nói: “ Bởi vì đồ ngốc này yêu chị đấy.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK