• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Các thiếu niên lao vào bóng tối, lướt nhanh trong cơn gió se lạnh lúc cuối hạ đầu thu. Ma La vũ quả thật là võ công giữ mạng tuyệt diệu, lúc đầu, cả toán còn cảm thấy sau lưng có người truy đuổi nhưng sau đó chỉ còn tiếng gió rít bên tai.

Cứ thế lao lên dãy bậc đá ở Vô Lượng phong, Đường Mật chợt nhận ra điểm bất thường, hô to: “Đừng chạy nữa.” Những người khác vội dừng bước, kinh ngạc quay lại nhìn nó.

Đường Mật ổn định hơi thở: “Chúng ta không thể cứ thế này đến Vô Lượng phong, ý đồ quá rõ ràng.”

Thần sắc Mộ Dung Phỉ hơi biến đổi, nhìn đường đi nói: “Đúng, sau lưng không còn truy binh, hình như hơi bất thường.”

Đường Mật nhìn tứ bề, khu rừng hai bên dãy bậc đá xào xạc trong gió, dù có người tiếp cận từ trong rừng cũng sẽ bị che mất âm thanh, lòng nó lạnh buốt: “Nếu truy binh đoán được ý đồ của chúng ta, chặn lối ở con đường xuyên rừng thì hỏng bét. Chúng đã tìm được cách đột phá kết giới Ngự Kiếm đường thì kết giới ở dãy bậc đá cũng không còn an toàn nữa. Chúng ta không thể chạy ở đây, không có gì che chắn, e rằng là nơi mất an toàn nhất.”

Dứt lời, cả nhóm nghe thấy phía trước vang lên tiếng cười khẽ, bất giác cùng lùi nửa bước, giơ kiếm ngang ngực phòng bị. Phía trên dãy bậc đá xuất hiện một người bịt mặt mặc áo dạ hành đen, phân thủy thích màu bạc trong tay tỏa lam quang lạnh lẽo dưới trăng, người đó bật cười: “Coi như thông minh, tiếc là tỉnh ngộ quá muộn. Tiểu cô nương đầu lĩnh này ban nãy chạy như ruồi nhặng quả thật khả ái.”

Giọng nói xem ra vẫn còn thiếu niên, Đường Mật thầm hối hận, biết kinh nghiệm lâm chiến không đủ, giờ không thể chịu nhún được, liền thẳng lưng lên nói: “Thế thì sao, hâm mộ công phu khinh thân của Thục Sơn hả? Bọn ta thích đi đường lớn chứ không giống tà ma oai đạo, làm việc gì cũng bịt mặt, giấu giấu diếm diếm.”

Thiếu niên hừ lạnh: “Cho người chết thấy mặt Huyền Phong ta đây cũng không sao.” Đoạn giơ tay gỡ khăn che xuống. Quả nhiên là một thiếu niên chừng mười sáu, mười bảy tuổi, sắc mặt đen xì, mắt phượng hơi xếch lên, mày liễu cau lại như dao, sát khí ngút ngàn.

Không đợi Đường Mật lên tiếng, Hoàn Lan cướp lời: “Người chết tất nhiên không cần che mặt.” Đoạn y cung kiếm tấn công, kiếm của y nhanh mà lặng lẽ, Huyền Phong cảm giác được hơi lạnh thì kiếm đã đến trước mặt, cũng may phân thủy thích của hắn là binh khí ngắn, xuất chiêu nhanh hơn trường kiếm, bèn vung tay phải che mặt, chặn được nhát kiếm. Trên phân thủy thích có cơ quan, ấn xuống là song thích tách thành hai cái riêng rẽ, Huyền Phong vừa chặn đòn thì tay trái cũng đón lấy ngọn thích rơi xuống trả đòn Hoàn Lan. Hoàn Lan không ngờ đối thủ trong khi miễn cưỡng tiếp chiêu còn có thể đồng thời công kích, lòng cũng lạnh buốt, kiếm pháp của y cao siêu, nhát kiếm này tuy có vẻ dốc toàn lực nhưng thật ra vẫn chừa lối phòng ngự, xoay cổ tay chặn chiêu thức của Huyền Phong.

Huyền Phong vốn cho rằng chỉ truy kích ba kiếm đồng, nhận ra là những năm đứa nhưng đều còn nhỏ nên hắn không để tâm, nào ngờ gặp phải cao thủ, bèn không dám khinh địch, song thích trên tay xoay tít giao đấu với Hoàn Lan. Kiếm pháp của Hoàn Lan tuy tinh nhưng vì cận chiến với đối thủ sử dụng binh khí ngắn nên y không chiếm được thượng phong, lúc nào cũng phải đề phòng song thích, sau mấy lần liền nhận ra võ công của mình tuy cao hơn nhưng bị hạn chế, định cách xa một chút, không ngờ Huyền Phong vừa đấu vừa lùi, y thầm mừng rỡ, kiếm kiếm nối nhau xuất ra.

Đường Mật thấy chỉ năm, sáu chiêu mà Hoàn Lan đã bức Hoàn Lan lùi lên trên, cho rằng Huyền Phong chịu lép quá sớm, nó nghiêng đầu nhìn thấy trên bậc đá hắn lùi qua tựa hồ có ánh ngân quang, liền hiểu ra gọi to: “Bậc đá có Ẩn chu ti.” Đoạn phóng phi kiếm ra. Bạch Chỉ Vi, Trương Úy, Mộ Dung Phỉ gần như đồng thời ném phi kiếm cứu người.

Lúc đó tấm lưới Ẩn chu ti ở dưới đất bay lên rồi chụp xuống Hoàn Lan, bốn đạo kiếm quang sắp hất bay tấm lưới thì một cái búa bay ra chặn ngang đường bốn cây phi kiếm. Ngự kiếm thuật của Trương Úy, Bạch Chỉ Vi, Đường Mật đều không cao, phóng kiếm ra rồi là không khống chế được, bị cái búa đánh rớt hết. Mộ Dung Phỉ đảo bàn tay, Bách Vũ kiếm xoay vòng trên không tránh khỏi cái búa, mắc vào tấm lưới, y giơ tay hất bay tấm lưới đi.

Hoàn Lan cảm nhận được sợi tơ mỏng mảnh những bền chắc lướt qua má, má nhói lên, hiểu ngay da mặt đã bị cào rách, tuy không bị trói nhưng lửa giận bốc lên trong lòng, vung kiếm tấn công Huyền Phong, kiếm kiếm đoạt mệnh, bất tri bất giác sử dụng Phá Quang kiếm pháp.

Bốn thiếu niên còn lại triệu hồi phi kiếm, thấy ngay một thiếu niên cao lớn cầm búa đứng trên dãy bậc đá, như hòn núi nhỏ ngăn cách thị tuyến, hoàn toàn cách tuyệt bốn đứa và Hoàn Lan. “Thanh Ngưu, mấy tên còn lại giao cho ngươi.” Sau lưng thiếu niên cầm búa vang lên giọng Huyền Phong.

“Được.” Thanh Ngưu đáp, vung búa lên chém xuống như thiên thần giáng thế.

Mộ Dung Phỉ vốn định dùng Bách Vũ cắt đứt Ẩn chu ti nhưng mấy sợi tơ này cơ hồ có sinh mệnh, trăm ngàn sợi quấn lấy thanh kiếm, nhất thời không thể hất đi, kề xuống đất cắt cũng không đứt. Thanh Ngưu tấn công tới, y mặc kệ kiếm vẫn bị tơ quấn, vung lên chặn lại, quát bọn Đường Mật: “Ta và Hoàn Lan chặn chúng, các ngươi vòng qua rừng lên núi báo tin đi.”

Đường Mật thấy võ công Huyền Phong và Thanh Ngưu kém hơn Hoàn Lan, Mộ Dung Phỉ một chút liền yên tâm bảo: “Đề phòng Ẩn chu ti của chúng.” Đoạn dẫn Bạch Chỉ Vi và Trương Úy lao mình vào vạt rừng rìa dãy bậc đá. Nó lo lắng truy binh phía sau đoán được ý đồ sẽ đuổi theo nhanh nên đi sau trong rừng một đoạn rồi mới hướng lên đỉnh núi. Lúc này cây cối trong rừng tươi tốt nhất, không có đường hiện rõ để đi, ba đứa chỉ còn cách vung kiếm chặt cây tiến bước, chừng được một ném hướng, khi Bạch Chỉ Vi chém vào một bụi gai, tựa hồ nhìn thấy vật gì đó lóe lên, trực giác cho cô biết có điều bất thường, giơ kiếm lên nhìn rồi kêu khẽ: “Ẩn chu ti.”

Chưa dứt lời thì một nữ tử cười khanh khách: “Bị phát hiện rồi, còn tưởng là sẽ thần bất tri quỷ bất giác bao vây các vị.” Đường Mật giật mình, cho rằng nữ tử phá kết giới đã tới, cao thủ như thế dù ba đứa liều mạng cũng không đấu lại. Dưới gốc đại thụ cách đó không xa, một thiếu nữ trạc tuổi Huyền Phong, mặt trái xoan mắt hạnh, dưới khóe mắt vẽ một đóa hoa mai đỏ, cũng có nét quyến rũ.

Thiếu nữ đó uể oải tựa vào gốc cây: “Huyền Phong sắp xếp quả nhiên tuyệt diệu. Ta vốn tưởng bố trí nhiều Ẩn chu ti trong rừng thì phiền hà lắm, không ngờ mới làm xong thì các ngươi đã tới, không để ta được nghỉ tí nào, định khiến người ta mệt chết hả.”

Đường Mật hiểu ra rằng Huyền Phong và Thanh Ngưu chặn năm đứa để thiếu nữ có thời gian giăng lưới trong rừng, đề phòng cả nhóm đi vòng lên núi. Trong lòng nó còn một việc chưa thông, cố ý dùng giọng cười nhạo hỏi: “Đừng khoác lác, khu rừng rộng thế này, ngươi sao biết ta chạy đến chỗ nào? Bố trí cái gì hả, rõ ràng ăn may thôi.”

Thiếu nữ trên cây cười: “Chưa từng giết tiểu muội muội nào khả ái thế này, được rồi, để muội chết được nhắm mắt, Ngọc Dương tỷ tỷ sẽ cho muội biết ảo diệu trong việc này.”

Ba thiếu niên thấy thiếu nữ tự xưng là Ngọc Dương cũng chỉ lớn hơn mình ba, bốn tuổi mà nói đến chuyện giết người bằng giọng nhẹ tênh như thế, lòng đều lạnh buốt, Ngọc Dương nói tiếp: “Các vị tưởng Ẩn chu ti là tơ thường hả, sai lầm rồi, là yêu vật có thể tự sinh trưởng, tất nhiên cũng biết tìm bạn, ta chỉ cần rải khắp rừng thì chúng sẽ tự tìm được các vị, thử nhìn chân tiểu tử kia là biết.”

Đường Mật và Bạch Chỉ Vi nhìn xuống chân Trương Úy, một sơi tơ mong manh cuốn lấy gót gã, đêm nay họ toàn thấy Ẩn chu ti lớn cỡ sợi dây buộc, sợi tơ này lại mảnh như sợi tóc, nếu Ngọc Dương không nhắc thì không thể nhận ra. Trương Úy cuống lên, đưa tay kéo sợi tơ, Đường Mật nhớ ban nãy Mộ Dung Phỉ không cắt đứt được, Hoàn Lan vị quét qua cũng thụ thương thì hiểu sợi tơ này chắc như thép, vội bảo: “Cẩn thận.” Không ngờ Trương Úy kéo đứt được. Ngọc Dương ở trên cây lắc đầu: “Đúng là bắt nạt kẻ yếu, nếu ba sợi Ẩn chu ti bện lại với nhau thì ngươi dứt thử xem có đứt ngón tay không.”

Lúc đó Đường Mật mới hiểu Ẩn chu ti hóa ra mềm như bông, một sợi thì mỏng mảnh nhưng khi kết lại cực kỳ bền chắc, chỉ là dễ dàng bị nhìn ra ma thôi, liền tỏ ra không phục: “Nếu chập ba sợi lại lẽ nào bọn ta còn không nhận ra, để cho các ngươi ám toán chắc?”

“Tùy các ngươi nói gì cũng được, không còn sớm nữa rồi, tỷ tỷ không thừa hơi tranh cãi, mau chịu chết đi.” Ngọc Dương nói đoạn vung hai tay, mấy chục sợi Ẩn chu ti trong veo trút xuống như mưa.

Đường Mật biết Ẩn chu ti là yêu vật, không dám chạm vào, thi triển phong thuẫn che kín đỉnh đầu. Ẩn chu ti bị phong thuẫn gạt xuống đất thì lại bật lên tấn công, Trương Úy và Bạch Chỉ Vi vung kiếm chống đỡ, như đồng thời kịch chiến với mấy chục con rắn, kiếm chém lên Ẩn chu ti không đứt, chỉ gạt bắn đi được, nhưng bị gạt bắn xong thì mấy sợi tơ lại vút tới. Đường Mật gia nhập vòng chiến, vừa đánh vừa nói với Trương Úy: “Đầu to, hao sức thế này sau cùng chúng ta sẽ thua, ngươi mau dùng Ảo Loạn bát kiếm, ta và Chỉ Vi che cho. Yêu vật cũng phải có cảm quan, hỗn loạn cảm rồi thì chờ coi chúng đấu với bọn ta thế nào.”

Ngọc Dương đứng trên cây xem ba thiếu niên đấu say sưa với mấy chục sợi Ẩn chu ti, lấy làm thú vị, nhưng không hiểu sao đột nhiên biến thành thiếu niên đó một mình chịu trận, hai thiếu nữ chỉ tham gia khi gã không kịp bố phòng, lẽ nào hai thiếu nữ không đủ nội lực? Xem thêm một chốc thì Ẩn chu ti lúc trước còn tấn công theo đúng lề lối giờ loạn xạ như đàn nhặng, thầm kêu không ổn thì mấy chục sợi tơ đã mất đi chiến lực, bèn vung hai tay bắn thêm mấy chục sợi nữa.

Đường Mật đang dốc toàn lực bảo vệ Trương Úy, không ngờ trên đầu bị một dải mưa tơ trút xuống, vội dùng phong thuẫn chặn lại, mắng: “Nha đầu đáng chết, trên mình ngươi có nhiều thứ quỷ quái thế này, lẽ nào ngươi là yêu quái.”

Ngọc Dương cười hì hì: “Gần như thế, Ẩn chu ti ký sinh trong thân thể tỷ tỷ, hòa thành một thể rồi, muội muốn gọi tỷ là yêu quái cũng được.”

Đường Mật cả kinh, nếu Ngọc Dương không nói láo thì không hiểu ả còn phát ra được bao nhiêu sợi Ẩn chu ti, Ảo Loạn bát kiếm của Trương Úy cực kỳ tiêu hao tâm lực, không thể kéo dài, nó bèn nói: “Chỉ Vi, đầu to, bày kết giới.” Đoạn đẩy lùi Ẩn chu ti, chớp thời gian nắm tay nhau hợp lực bàu ra một tiểu kết giới vây quanh ba đứa. Thông qua, kết giới vô hình, vô số Ẩn chu ti đan thành lưới dính vào kết giới, hút lấy sức mạnh. Ngọc Dương nhảy từ trên cây xuống, đi một vòng rồi cất tiếng: “Thế nào, không đánh nữa hả? Ẩn chu ti tuy không lợi hại như tỷ tỷ nhưng không cần nhiều thời gian cũng hút được hết sức mạnh của các ngươi, đừng hao phí sức lực duy trì kết giới, đằng nào cũng bị hút cạn.”

Bạch Chỉ Vi có phần bất an nhìn Đường Mật, hỏi: “Tính sao bây giờ?”

“Chúng ta cố gắng một lúc nữa, còn hơn hao phí tâm lực vào Ảo Loạn bát kiếm, chỉ cần đợi Hoàn Lan và Mộ Dung Phỉ đến là được, võ công của họ cao hơn đối thủ, nhất định sẽ thắng.” Đường Mật đáp.

Ngọc Dương ngửa mặt cười vang: “Tiểu muội muội, tỷ tỷ chưa bảo muội Huyền Phong và Thanh Ngưu cũng là yêu quái như tỷ nhỉ?”

Ba người bọn Đường Mật tại Triệu cung từng thấy Hoa Tuyền và Hoa Anh thảo luận về tà thuật kết hợp giữa người và yêu vật, Đường Mật và Bạch Chỉ Vi đã thấy Thích quỷ, gần đây đọc nhiều sách vở về tà thuật nên không chấn kinh trước việc ba người nhóm Ngọc Dương có yêu vật ký sinh trên người, chỉ lo Hoàn Lan và Mộ Dung Phỉ có ứng phó được không. Đường Mật khó xử, không biết nên kiên trì phòng thủ trong kết giới, đợi Hoàn Lan và Mộ Dung Phỉ đánh lùi đối thủ rồi đến tìm hay xông ra tiếp tục chiến đấu. Nếu cứ cố thủ, ba đứa sẽ phải liên tục tiêu hao tâm lực để duy trì kết giới, kéo dài mà viện binh không tới thì chỉ còn cách dốc hết tâm lực, dựa vào võ công nganh tiếp. E ngại lớn nhất khi xông ra là phải tìm cách khắc chế Ẩn chu ti, võ công ba đứa không sánh được với Hoàn Lan và Mộ Dung Phỉ, nếu không nhanh chóng giết được Ngọc Dương tất phải đấu với mấy trăm sợi tơ, cuối cùng cũng kiệt lực mà chết. Nó tính toán hồi lau, thấy Ẩn chu ti của Ngọc Dương không lợi hại như của nữ tử phá kết giới Ngự Kiếm đường, kết giới của nó bày ra không tổn hại bao nhiêu, liền quyết định hạ thủ.

Để giảm hao tốn công lực, cả ba ngồi xuống đất nhắm mắt tĩnh tâm. Đường Mật xâu chuỗi lại nhưng việc xảy ra trong tối nay, chợt hiểu rõ dần. Không biết bao lâu sau, chợt nghe giọng Hoàn Lan: “Bọn ta đến rồi.” Cả ba vui mừng, đồng thời mở mắt ra, Hoàn Lan và Mộ Dung Phỉ sóng vai đứng cách chừng bảy, tám bước, trời chưa sáng hẳn, sương sớm nhàn nhạt mới giăng, bóng dáng hai người có phần không chân thật.

Đường Mật vừa định gọi hai người, chợt nhận ra không ổn, gọi khẽ: “Chỉ Vi, đầu to, tăng lực duy trì kết giới.”

“Sao thế, Đường Mật?” Bạch Chỉ Vi hỏi, tuy không hiểu nhưng vẫn làm theo.

Đường Mật nhìn hai thiếu niên: “Các ngươi đã bao giờ thấy Hoàn Lan và Mộ Dung Phỉ đứng gần như thế bao giờ chưa, lại còn nói là bọn ta đến rồi nữa.” Bạch Chỉ Vi cũng thấy như vậy, tuy năm đứa thường đi cùng nhau nhưng Hoàn Lan và Mộ Dung Phỉ luôn giữ khoảng cách, nếu cự ly cách xa hơn chút nữa, đồng thời Hoàn Lan nói: “Ta và Mộ Dung Phỉ đến rồi” thì mới hợp lý, nguyên nhân xuất hiện tình cảnh lúc trước nếu không vì hai người hợp lực chiến đấu, tan hết hiềm khích thì là --- Bạch Chỉ Vi nhớ đến cảnh toán người bịt mặt dùng Ẩn chu ti khống chế người khác, liền tỉnh ngộ kêu to: “A, họ bị Ẩn chu ti khống chế.”

Trong bóng tối phía sau Hoàn Lan và Mộ Dung Phỉ vang lên tiếng cười ha hả, Huyền Phong cùng Thanh Ngưu bước ra, Huyền Phong kéo sợi tơ: “Đúng là không thể coi thường người Thục Sơn, ta vốn tưởng hai tiểu tử nay khó chơi như thế là hiếm thấy, không ngờ còn tiểu nha đầu thông minh thế này.”

Viện binh bị chế trụ, Đường Mật không còn chỗ dựa đâm ra sinh lòng quyết tuyệt, nhìn ba thiếu niên bị yêu vật ký sinh ở ngoài kết giới, nghiêm sắc mặt bảo Bạch Chỉ Vi: “Chỉ Vi, còn nhớ chúng ta cùng đọc trong sách cách yêu vật ký sinh không? Chủ nhân tự tổn thương dâng lên máu tươi, cam tâm cầu xin yêu vật ký sinh, lấy thân nuôi yêu vật.”

Bạch Chỉ Vi không hiểu vì sao lại nhắc đến việc đó vào lúc này nhưng vẻ mặt Đường Mật chưa bao giờ nghiêm túc thế, biết rằng nó có hàm ý quan trọng: “Nhớ, Đường Mật, ngươi định làm gì?”

Đường Mật kéo Trương Úy, nói khẽ với hai đồng bạn: “Nghe cho rõ này, nhất định phải làm theo lời ta, không được sai sót. Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta, các ngươi đồng ý không?”

Thấy ngữ khí của nó như vậy, cả hai gật đầu. Nó nói tiếp: “Chốc nữa ta sẽ có cách dẫn hết Ẩn chu ti đến chỗ ta. Không còn Ẩn chu ti, Hoàn Lan và Mộ Dung Phỉ sẽ thoát được khống chế, lúc đó hai ngươi và họ chia ra đối phó với địch nhân, quyết không để chúng có cơ hội tấn công ta. Trương Úy, ngươi dùng Ảo Loạn bát kiếm đối phó Ẩn chu ti, kiếm pháp này có thể phong bế năng lực cảm nhận ngoại giới của mọi sinh linh, Ẩn chu ti sẽ biến thành đàn ruồi nhặng bay lung tung, khi đó Hoàn Lan và Mộ Dung Phỉ vốn võ công cao hơn địch nhân, nhất định chúng ta sẽ thắng.”

Bạch Chỉ Vi hiểu ngay: “Lẽ nào ngươi định để mấy yêu vật ký sinh, không được.”

Đường Mật bật cười: “Vẫn là thần tiên muội muội thông minh, theo sách thì yêu vật kí sinh trên mình một người lâu dài, tinh khí của người đó mất dần, nếu có người mới đồng ý dâng lên thân thể thì chúng nhất đinh vui vẻ lắm.”

“Không được, sau đó ngươi sẽ ra sao?” Trương Úy cự tuyệt. “Ngốc thật, ta lại chịu để mình thiệt hả?”

Đường Mật cố ý mỉm cười nhẹ tênh: “Người và yêu vật muốn kết hợp ổn định cần hơn tháng trời, chỉ cần các ngươi thắng, Thuật rông sẽ có cách giúp ta trừ khử yêu vật, hơn nữa còn người Xích Ngọc cung, họ không thể trơ mắt nhìn ta biến thành nhân yêu.” Đường Mật định giảm căng thẳng cho bầu không khí, nhấn mạnh hai chữ “nhân yêu”, thấy hai hàng mi trước mặt vẫn nhíu chặt, biết rằng họ không hiểu, liền an ủi vỗ vai Trương Úy: “Nhất định phải thắng, thắng rồi chúng ta mới cứu được tất cả.”

“Không được, không thể dùng cách đó.” Bạch Chỉ Vi lại cự tuyệt.

Không ngờ Trương Úy kéo tay cô, nói đầy chém đinh chặt sắt: “Dùng cách đó đi, nhất định có thể thắng.”

Khoảnh khắc đó, Bạch Chỉ Vi cơ hộ bị giọng nói kiên định của gã mê hoặc, môi mấp máy nhưng không nói gì. Đường Mật bỏ kết giới, không để Bạch Chỉ Vi ngăn cản, đưa Vị Sương lên cổ tay cắt khẽ, máu trào như suối, nó cất giọng như tụng niệm: “Ta tự nguyện lấy máu thịt mình nuôi dưỡng máu thịt ngươi, lấy tinh khí mình nuôi tinh khí của ngươi.”

Sát na sau, vô số Ẩn chu ti như ngàn vạn đạo quang mang từ nhóm Huyền Phong xạ vào Đường Mật, chui qua vết thương trên cổ tay nó. Đường Mật không thấy đau, cảm giác như ngàn vạn con rắn đang ngọ nguậy ở vết thương khiến cơn đau tê cứng lại, nó nhìn xuống vai, huyết quản nổi hẳn lên, hiện rõ màu tím lam, không biết vì Ẩn chu ti tiến vào thân thể khiến huyết quản phồng lên hay bản năng thân thể bài xích dị vật.

Tình cảnh đó quả thật rợn người, Đường Mật biết không thể do dự, trong sách có nói lấy thân nuôi yêu vật thì quan trọng là khi yêu vật tiến vào cần giữ tâm thái hoàn toàn tự nguyện, rũ bỏ toàn bộ đề kháng về tinh thần, bằng không người và yêu quái bản chất khác nhau, yêu vật khó lòng tiến vào thể nội con người, cảm giác của chúng sắc bén, phát hiện ra là sẽ không phí tinh lực tiến vào nữa.

Nó nhắm mắt, hít sâu một hơi để bản thân thả lỏng hơn. Bản thân nó cũng thấy kỳ quái, thứ khiến nó yên tâm không phải thắng lợi của bằng hữu mà là lòng tin dù thế nào, mặc cho Cố Thanh Thành có thân phận gì thì y cũng không đời nào để nó và yêu vật hợp thể, nhất định sẽ nghĩ cách đuổi hết yêu vật đi.

Đồng thời, đúng như Đường Mật dự liệu, ba người bọn Huyền Phong đã bị xâm thực hết, chỉ dựa vào yêu khí để duy trì, Ẩn chu ti vừa rời khỏi, ba thân thể suy bại nhanh chóng. Bạch Chỉ Vi bảo Hoàn Lan và Mộ Dung Phỉ vừa thoát khốn: “Mau xuất thủ bảo vệ Đường Mật.”

Hoàn Lan và Mộ Dung Phỉ chưa hiểu chuyện gì, chỉ thấy thân hình khô quắt của Huyền Phong và Thanh Ngưu lao vào Đường Mật liền vung kiếm ngăn cản, Bạch Chỉ Vi tấn công Ngọc Dương ở gần nhất. Ba người đó vì yêu vật ly thân nên thoát lực, căn bản không đấu lại, chỉ vài chiêu là bị đánh gục. Trương Úy ngưng tụ toàn bộ tâm lực và nội lực thi triển Ảo Loạn bát kiếm đấu với Ẩn chu ti bay múa quanh Đường Mật. Lúc Đường Mật cắt cổ tay vốn cố tình cắt không lớn, Ẩn chu ti từ ba người đều tham lam muốn lao vào thân thể nó, nhất thời hàng loạt sợi tơ tụ ở vết thương, nhiều sợi không chen vào được, bay múa quanh người nó, công kích mắt miệng tai mũi của nó hòng tìm được lối vào khác. Trương Úy tuy không hiểu lắm về tà thuật này nhưng trực giác cho gã biết càng ít yêu vật vào thân thể Đường Mật càng tốt nên múa kiếm điên cuồng, nhát nào cũng đánh trúng mục tiêu, tuy không thể cắt đứt nhưng dần dần yêu vật không còn cuồng loạn lao vào vết thương của Đường Mật nữa, thoáng sau mấy trăm sợi tơ nhỏ tụ thành một sợi lớn bằng cổ tay, quấn quanh mình Đường Mật như cự xà, từ từ uốn éo nhưng không kết hợp với thân thể nó.

“Chuyện gì thế này?” Bạch Chỉ Vi chạy đến hỏi.

Vấn đề lớn nhất với pho kiếm pháp này của Trương Úy là cực kỳ hao lực, lần này gã không tiếc sức hơn bao giờ hết, thậm chí cả khí lực đứng vững cũng không còn, chống kiếm xuống đất gắng gượng đứng thẳng người: “Không rõ, Ngân Hồ nói kiếm pháp này luyện đến tầng sau cùng sẽ mê hoặc toàn bộ tám loại cảm tri, ta không biết yêu vật có mấy loại cảm tri hay ta mê hoặc được những loại nào, ít nhất chúng cũng không còn như trước.”

Đường Mật vốn thấy vui mừng nhưng chớp mắt sau đã thấy hơi thở bản thân nặng dần, Ẩn chu ti đang quấn chặt lấy nó, như mãng xà thít chặt con mồi.

Hoàn Lan và Mộ Dung Phỉ hiểu rõ nguyên do, song song xuất kiếm chém vào Ẩn chu ti trên mình Đường Mật. Nó chật vật lên tiếng: “Vô dụng, yêu vật này cực kỳ cứng, ta biết là phàm vật cứng trong suốt như kim cương hoặc pha lê đều cứng. Các ngươi mau lên núi báo tin, nhất thời ta không chết ngay được đâu.”

Mộ Dung Phỉ tuy không biết pha lê là gì nhưng được hai chữ “tinh thiết” nhắc nhở: “Kiếm của đường tỷ đúc từ tú sương thiết, loại tinh thiết cứng nhất thiên hạ, ta đi lấy, chắc có thể chặt đứt được.” Đoạn cầm kiếm đi ngay.

Đường Mật quát: “Quay lại, hiện tại đến Ngự Kiếm đường, ngươi làm gì còn mạng, mau lên núi báo tin. Mộ Dung Phỉ, ngươi còn nhớ đã nói gì lúc tối ở Ngự Kiếm đường không, sao lúc này lại không biết cân nhắc gì thế hả?”

Mộ Dung Phỉ hiểu nó muốn bảo rằng dù thấy người chết cũng phải lấy đại cục làm trọng, liền ngoái lại mỉm cười: “Đường Mật, tại hạ tuy phân biệt rõ nhưng cô nương là bằng hữu của tại hạ.” Rồi nói với ba người kia: “Các vị lên núi báo tin, tại hạ đi tìm kiếm.”

Hoàn Lan và Bạch Chỉ Vi gần như đồng thời buột miệng: “Ta đi cùng.”

Không đợi Mộ Dung Phỉ đồng ý, Đường Mật đã lớn tiếng mắng: “Các ngươi đều không đi được, đầu óc không tỉnh táo hả? Không ai biết Tú sương kiếm có cắt được Ẩn chu ti hay không, các ngươi thấy liều mạng vì một việc không chắc chắn là đáng hả?” Nó cảm giác lồng ngực bức bối, thở liền mấy hơi đoạn nói tiếp: “Nghe kỳ nãy, việc này ta đã nghĩ kỹ rồi. Những người đó tuyệt đối đến từ Xích Ngọc cung. Thứ nhất người Xích Ngọc cung không giết ta; thứ hai, việc thế này chúng không cần ta quyết định; thứ ba, lộ số của Thích quỷ và mấy tên đó không giống nhau, so với Thích quỷ thì phương pháp chế tạo bán yêu này quá kém. Tuy không biết chúng mọc ở đâu ra nhưng mục đích của chúng thì ta hiểu rõ. Ngươi xem, trừ mấy cao thủ thì toàn là thiếu niên mười mấy tuổi đầu, dù thân thể có yêu vật ký sinh nhưng dựa vào đó mà muốn đối phó Thục Sơn thì thật vọng tưởng, đời nào địch nhân ngốc đến thế.”

Nó chợt thấy ngực đau nhói, thầm nghĩ nếu không nghẹt thở mà chết, xương sườn gãy ra chọc vào nội tạng thì càng nhanh chết, ý niệm này xuất hiện, nó nhìn thấy bóng dáng tử thần lướt qua khu rừng, không hiểu lấy đâu ra dũng khí chưa từng có, lối suy nghĩ cũng cực kỳ rõ ràng: “Sử dụng những thiếu niên này vì thân hình họ tương tự kiếm đồng Ngự Kiếm đường, dễ dàng trà trộn vào, ngày mười sáu tháng Tám là khi kiếm đồng lên Vô Lượng phong dâng quả tươi.”

Hóa ra phía đông Ngự Kiếm đường là một vườn quả, bình thường vẫn do tạp dịch trông nom nhưng quả chín thì các kiếm đồng hái giúp, Trung thu năm nào cũng là lúc các kiếm đồng lên núi dâng quả. Bạch Chỉ Vi hỏi: “Ngươi muốn nói là chúng trà trộn vào các kiếm đồng để diệt Thục Sơn?”

Đường Mật đáp: “Không phải, chúng có lợi hại hơn nữa thì ngần ấy nhân thủ không diệt nổi Thục Sơn, nhưng có thể giết người cần giết rồi bắt kiếm đồng làm con tin để thoát thân. Các ngươi còn chưa hiểu hả, người chúng muốn giết nhất định là người duy nhất chúng ta tin tưởng được, nếu các ngươi còn không đi báo tin thì chỗ dựa sau cùng của chúng ta ở Thục Sơn cũng không còn nữa.”

Trương Úy chợt nói: “Mộ Dung Phỉ, ba các ngươi mau lên núi báo tin. Ba tên này không quay về, địch nhân có khi lại phái người khác đuổi theo chúng ta, võ công các ngươi cao cường, lên núi chắc chắn hơn. Ta có cách giải quyết chuyện của Đường Mật ở đây rồi, ta sẽ ở lại.”

“Cách gì?” Bạch Chỉ Vi hỏi với vẻ bất an.

Trương Úy không nói mà mắng: “Đi mau, các kiếm đồng hiện giờ đã lên đường rồi, đến muộn còn tác dụng gì nữa, ta đảm bảo lúc các ngươi quay lại, Đường Mật vẫn còn sống.”

Bạch Chỉ Vi định hỏi tiếp, Hoàn Lan ngăn lại: “Chúng ta đi thôi, tin y đi.”

Đợi khí thân ảnh ba người tan biến vào rừng, Trương Úy nói với Đường Mật: “Đường Mật, xin lỗi, kiếm pháp của ta chưa đạt đến hỏa hầu.”

Đường Mật miễn cưỡng mỉm cười: “Không sao, ngươi cứ tận lực.”

Trương Úy mỉm cười, chợt vạch tay trái xuống lưỡi Trầm Phong thành một vết dài cả tấc, gã học theo ngữ điệu của Đường Mật: “Ta tự nguyện lấy máu thịt mình nuôi dưỡng máu thịt ngươi, lấy tinh khí mình nuôi tinh khí của ngươi.”

Trương Úy thật thà, không tính toán nhiều như Đường Mật, vết thương rất lớn, máu chảy như suối, mùi máu lan khắp không khí, Ẩn chu ti quả thật bị kiếm pháp của gã làm loạn cảm quan nhưng vì kiếm pháp chưa luyện đến nơi khiến cảm tri còn lại của yêu vật khiến chúng tụ lại theo bản năng, quấn chặt lấy vật thể. Yêu vật được mùi máu kích phát, cảm quan còn lại phát giác có người mới đang sẵn sàng nghênh tiếp, mấy trăm sợi liền nháo nhác, thoáng sau lao bổ vào Trương Úy.

Khoảnh khắc đó, thiếu niên như bị cuốn vào trung tâm cơn bão, mất hết cảm giác.

Không biết bao lâu sau, gã nghe thấy thiếu nữ bên mình khẽ thở dài: “Tốt thôi, thế này cũng hay, chí ít ta không cô độc một mình.”

Ngày mười sáu tháng Tám, trời đẹp, sương đêm mới buông, hơi khói chưa tan.

Tạ Thượng, Cố Thanh Thành, Tư Đồ Minh cùng bước vào chính điện Ngự Kiếm đường. Mỗi năm vào thời điểm này, trong điện đều bày năm cái ghế, hiện giờ chỉ còn lại ba, ai cũng thấy hơi đột ngột. Tạ Thượng trầm ngâm một chốc rồi nói với Cố Thanh Thành, Tư Đồ Minh: “Vị trí tông chủ Kiếm tông cần định sớm mới được.”

Cố Thanh Thành và Tư Đồ Minh nhìn nhau, đều đáp “vâng” cho xong rồi im lặng. Tạ Thượng biết việc này muốn giải quyết ổn thỏa phải đến sang năm, hai người kia đều không muốn dính vào vũng nước đục này. Trong tam tông, người Kiếm tông cá tính hơn hết, luôn tự cho rằng đứng trên hai tông kia, ngay cả trong tông cũng không ưa nhau. Cố tông chủ Mục Hoảng là người cứng rắn, không ai dám điều tiếng gì với lão, lão chết rồi thì ai cũng thấy mình có tư cách hơn hết, tranh chấp rất lung. Lúc Tiêu Vô Cực tại vị, một là lão có ý riêng, hai là sợ không sắp đặt vị trí tông chủ hợp lý thì lại lắm chuyện, thành ra luôn áp chế. Kỳ thật ai cũng biết quan trọng nhất là phải giữ mình chờ đợi, Tạ Thượng không phải không nhận ra nhưng đấy không hợp với tác phong hành sự của y.

Ba người ngồi xuống, đệ tử tam tông ngồi xuống mấy dãy ghế bày trong đại điện, đợi các kiếm đồng Ngự Kiếm đường dâng quả mùa thu. Tuy thổ nhưỡng Thục Sơn tốt nhưng hoa quả ở đây cũng không thể ngon như tiên quả được, nghi thức này thuần túy mang tính chất tâm lý. Xuân hoa thu thực, bất luận người Thục Sơn sau này thành tựa đến đâu cũng do Thục Sơn dạy dỗ thành, trong lòng luôn giữ niềm kính sợ.

Tạp dịch lớn tiếng báo, chúng nhân nhìn ra bên ngoài điện, hai hàng lam y thiếu niên và hồng y thiếu nữ, tay xách giỏ quả tươi đi vào. Mọi kiếm đồng đều cung kính cúi đầu, không nhìn rõ diện mạo nhưng đội hình và cước bộ khá chỉnh tề, rõ ràng được huấn luyện nghiêm ngặt. Các kiếm đồng vào đại điện, đội ngũ đi đầu tách ra ba người, cung kính cúi thấp đầu đến trước mặt Tạ Thượng, Tư Đồ Minh, Cố Thanh Thành, quỳ xuống đưa giỏ trái cây lên cao quá đầu: “Kiếm đồng Ngự Kiếm đường mang quả tươi mùa thu lên bái tạ ơn dạy dỗ của tiền bối Thục Sơn.”

Giọng nói trẻ con chưa dứt, ba thiếu niên đột nhiên xuất thủ, ba sợi tơ trong veo lớn cỡ ngón tay xạ vào Tạ Thượng, Cố Thanh Thành, Tư Đồ Minh ngồi trên ghế đứng dậy đón hoa quả. Thời cơ quả thật tuyệt diệu, vừa lúc ba người đứng dậy, thân thể đang vươn lên, không thể thi triển thực lực, lại không phòng bị, dù là cao thủ cũng khó lòng tránh được. Cũng may ba người đều không phải cao thủ bình thường, trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, thân hình Tạ Thượng không ngừng lại mà dựa vào lực đạo đứng lên khẽ nghiêng người, xoay cổ tay chụp lấy sợi dây cơ hồ ẩn vào không khí. Tư Đồ Minh không tránh mà phất tay áo, tụ phong hất sợi dây bật ra một tấc, tay áo thuận thế quấn lấy đầu sợi dây. Còn Cố Thanh Thành trong sát na sợi dây bắn ra, y sử dụng công phu thiên cân trụ, nửa thân hình đang đứng lên chợt quay về ghế, sợi dây vốn nhắm vào yếu hầu y sượt qua đỉnh đầu, y dùng đầu ngón tay bắt lấy sợi dây.

Chỉ chậm hơn ba kiếm đồng đó nửa tích tắc, cách không xa sau lưng họ lại có ba kiếm đồng bắn tơ ra, hai đợt công kích gần như nối liền. Ba cao thủ Thục Sơn đều lạnh ngắt cõi lòng, định phòng bị thì Mộ Dung Trinh Lộ đứng ở đầu hàng kiếm đồng đã ra tay, quét trường kiếm cắt đứt dây tơ, nhanh chóng điểm huyệt ba kiếm đồng.

Lúc đó ba kiếm đồng tấn công đầu tiên đã bị nhóm Tạ Thượng chế ngự, Mộ Dung Trinh Lộ quay lại, đi tới mấy bước, đến trước mặt Tạ Thượng: “Đệ tử vô năng, để gian tế trà trộn vào Ngự Kiếm đường, quấy nhiễu…”

Mộ Dung Trinh Lộ chưa nói xong, ngoài điện vang lên giọng thiếu niên: “Tạ chưởng môn cẩn thận.” Giọng nói ở ngoài xa tắp, Tạ Thượng không nghe rõ, thoáng ngẩn người thì Mộ Dung Trinh Lộ đã cùng Thừa Ảnh lướt tới, tốc độ và lực đạo của nhát kiếm hơn xa làn tơ của ba kiếm đồng ban nãy. Tạ Thượng không hề phòng bị, tưởng rằng tính mạng hưu hỉ thì một bóng trắng loáng lên, Tư Đồ Minh phi thân đỡ nhát kiếm.

Nhát kiếm xuyên qua ngực Tư Đồ Minh, mũi kiếm thò ra sau lưng, Tạ Thượng nổi giận bạt kiếm tấn công Mộ Dung Trinh Lộ. Nàng ta thấy Thừa Ảnh đâm sâu quá, dùng lực cũng không bạt ra được, thân hình cấp tốc lùi về giữa hàng kiếm đồng, quát to: “Lùi lại, có muốn giữ mạng các kiếm đồng này không?”

Chúng nhân lúc đó mới kịp phản ứng, mọi kiếm đồng đã vây thành vòng tròn, ở giữa là Mộ Dung Trinh Lộ, Tuyên Di, Diêm Giai Chi và Chúc Ninh đột nhiên đứng lên được. Bên ngoài bốn người là một vòng tròn nhỏ khác do mười kiếm đồng tạo thành, ai nấy giơ cao tay, tựa hồ đang điều khiển, nhìn kỹ thì tay mỗi người cầm hơn mười sợi tơ trong suốt, đầu kia cắm sâu vào cổ mỗi kiếm đồng.

Vừa hay thiếu niên báo tin chạy vào đại điện, chính là Mộ Dung Phỉ đến trước, sau lưng là Hoàn Lan và Bạch Chỉ Vi. “Ả không phải Mộ Dung Trinh Lộ, kiếm đồng và các điện phán đều bị chúng dùng Ẩn chu ti chế trụ.” Mộ Dung Phỉ đứng lại nói lớn, nhưng chữ sau cùng bị nuốt ngược lại, biến thành tiếng kêu kinh hãi, nhìn chằm chằm thi thể Tư Đồ Minh ở dưới đất, không biết nên nói gì.

Mộ Dung Trinh Lộ giả cười đắc ý: “Không sai, hiện tại toàn bộ các kiếm đồng đó bị bọn ta chế trụ, nếu không cần tính mạng của chúng thì cứ việc xông lên.”

Tạ Thượng nghe nói đến Ẩn chu ti, biết là yêu vật còn bền hơn kim cương, nhất thời e dè, giơ kiếm kiềm chế cơn giận, quát Mộ Dung Trinh Lộ giả: “Các ngươi là ai, có xung đột gì với ta?”

Mộ Dung Trinh Lộ giả nói: “Xích Ngọc cung và Tạ chưởng môn không có vướng mắc gì, chỉ là hiện tại Tạ chưởng môn là đệ nhất nhân của Thục Sơn và võ lâm, bọn ta muốn dùng máu của chưởng môn tế cờ, nghênh tiếp Ma vương điện hạ quay lại nhân giới, ma huyết thức tỉnh sau trăm năm.”

Thục Sơn chúng nhân đều hít sâu một hơi khí lạnh, Tạ Thượng nổi giận: “Nói láo, ma huyết của yêu nghiệt Hoa Tuyền đã bị khai sơn thủy tổ của Thục Sơn dùng pháp thuật trấn trụ.”

Mộ Dung Trinh Lộ giả cười vang: “Tạ chưởng môn, ông định gạt ai hả? Sức mạnh của Vương Lẫm chỉ duy trì được trăm năm, đến giờ chuyển thế của hắn còn chưa xuất hiện, kết giới ở Thục Sơn không còn là của hắn bố trí nữa. Kết giới Ngự Kiếm đường là do các hạ bố trí đúng không? Chặt chẽ thì có nhưng vẫn bị công phá, nếu vẫn còn là của Vương Lẫm bố trí thì tại hạ sao có thể dễ dàng đắc thủ?”

Tất thảy xôn xao. Tạ Thượng biết sự tình không giấu được nữa, bèn hỏi: “Các ngươi muốn thế nào mới thả các kiếm đồng đó?”

Mộ Dung Trinh Lộ giả nói: “Tính toán mọi bề vẫn không ngờ có con quỷ chịu chết thay, nhưng tốt xấu gì cũng là một vị tông chủ, tạm coi là được. Xin chư vị nhớ cho kỹ hôm nay, Ma vương điện hạ lễ thọ vào hôm qua, từ hôm nay bọn tại hạ và Thục Sơn sẽ lại đường hoàng giao chiến. Bọn tại hạ cũng không muốn thương tổn đến các kiếm đồng này, còn phải xem các vị có chịu nghe lời không.”

Chúng nhân đều nghe rõ, hóa ra người Ma cung không chỉ muốn ám sát chưởng môn Thục Sơn mà định trực tiếp hạ nhục Thục Sơn, hạ cả chiến thư. Ai nấy bừng bừng lửa giận, biết sức mạnh của Đọa Thiên đã cạn, chuyển thế lại chưa xuất hiện, một lúc sau mới qua khỏi cơn chấn kinh, có người quát: “Bọn yêu nghiệt các ngươi đừng hòng lấy kiếm đồng ra uy hiếp bọn ta, các ngươi giết Tư Đồ tông chủ mà còn định sống sót rời khỏi Thục Sơn sao.”

“Chưởng môn, đừng sợ gì cả, những hài tử này có xuống suối vàng cũng biết vì thành toàn cho Thục Sơn, sẽ ngậm cười vì đại nghĩa.” Thêm một giọng khác cất lên.

Ánh mắt Tạ Thượng như băng giá quét qua người nói, hỏi Mộ Dung Trinh Lộ giả: “Nói điều kiện ra đi.”

Mộ Dung Trinh Lộ giả bật cười: “Quả nhiên là chưởng môn, kiến thức khác hẳn người ta. Ta biết ngự kiếm phi hành của ngươi lợi hại nên sẽ mang những kiếm đồng này rời khỏi Thục Sơn hai mươi dặm, ngươi chỉ được cho phép hai đệ tử Thục Sơn đi theo, đến nơi bọn ta sẽ rút lại Ẩn chu ti, mấy hài tử sẽ tỉnh lại, thân thể cũng không bị di hại gì.”

“Dựa vào đâu ta tin ngươi?”

“Không vào đâu cả, ngươi không đồng ý thì những hài tử đó an toàn sao?”

Tạ Thượng cân nhắc hồi lâu: “Được, ta đồng ý, bất quá báo với chủ tử nhà ngươi rằng mối nhục này, ngày khác Thục Sơn sẽ trả gấp đôi.”

Rất lâu sau bọn Đường Mật mới biết việc xảy ra trên Vô Lượng phong, vốn nó và Trương Úy định lên núi nhưng chưa được bao xa thì thân thể chưa thích ứng kịp với yêu vật nên gục ngã, lúc Cố Thanh Thành tìm thấy thì đã gần mất hết ý thức. Mấy hôm sau, cơ chế phòng vệ của thân thể cả hai bắt đầu kịch liệt bài xích dị vật, sốt cao liền mấy ngày không khỏi.

Trong lúc hôn hôn trầm trầm, Đường Mật cơ hồ quay lại lúc bé, sốt bốn mươi độ nằm trong bệnh viện, cổ tay được truyền dịch ngày càng băng lạnh, mẹ đặt tay lên tay nó, hơi ấm truyền qua da tay, như mưa xuân rỉ rả thấm vào thân thể. Nó chật vật mở miệng: “Con nhớ mẹ, nhớ lắm.” Bất chợt, bàn tay cầm tay nó nắm chặt, nó đau đớn kêu lên, mở mắt ra thì là Cố Thanh Thành, liền mơ mơ hồ hồ nghĩ: Người đó mà, hoảng loạn làm gì?

Nó liên tục sốt cao ba ngày, Trương Úy vì thân thể có nhiều Ẩn chu ti hơn nên sốt suốt bảy ngày mới khỏi. Tiếp đó Cố Thanh Thành và Mạc Thất Thương tìm cách khu trừ yêu vật cho hai đứa, sử dụng đủ cả dược vật lẫn trận pháp, quả thật khu trừ được không ít yêu vật nhưng Cố Thanh Thành vẫn lo lắng. Có lần y tốn cả ngày mới đẩy được một sợi Ẩn chu ti khỏi thân thể Đường Mật, chợt nổi giận, mắng nó: “Đầu óc con có vấn đề hả, yêu vật kiểu này vào thân thể đâu có dễ dàng đi ra, vạn nhất không trừ được hết thì sau này làm thế nào?”

Đường Mật thè lưỡi ra: “Lúc đó không thể tính nhiều thế, hiện tại nghĩ lại đúng là hối hận, nhưng làm thế nào được?”

Cố Thanh Thành nhìn nó, thần sắc thoáng phiêu hốt, chuyển thành khẩu khí ôn hòa: “Đường Mật, vậy thì con chỉ còn cách ở cạnh ta cả đời, ta có cách chế trụ yêu vật này, đồng ý không?” Nó thắt lòng, cúi đầu hoang mang, vì sao khi đã gần như chắc chắn xác định y là người Ma cung thì lại gặp phải việc này? Không hiểu nên vui hay buồn nữa.

Cố Thanh Thành thấy nó cúi đầu không đáp, lại nói bằng giọng bình thản: “Bất quá ta hơn tuổi con nhiều, sẽ phải ra đi trước, lúc đó thì phải làm sao? Thế này vậy, ta dạy hai con một pho tâm pháp, mỗi ngày luyện một lần thì dù không diệt được hết yêu vật cũng sẽ chế trụ được.”

Nó đáp: “Được.” Rồi thở phào, ngẩng nhìn ánh mắt Cố Thanh Thành đang dạt đi, chợt như mất đi thứ gì đó, lòng ảm đạm hẳn.

Lúc nó và Trương Úy được phép gặp người khác, trở về Ngự Kiếm đường thì đã là cuối tháng Tám. Đường Mật nghe Bạch Chỉ Vi kể lại việc xảy ra trong ngày mười sáu cùng tình hình Ngự Kiếm đường trong đêm mười lăm sau khi Mộ Dung Phỉ cứu được Mộ Dung Trinh Lộ, nó hỏi: “Chúng thật sự nói mình là người Xích Ngọc cung?”

“Lúc đó bọn tại hạ còn chưa đến, bất quá mọi người có mặt đều nghe rõ.” Mộ Dung Phỉ đáp.

“Hừ, mấy tên lừa đảo.” Đường Mật mắng: “Chúng không ngờ Ma vương ta vẫn ở đây, một câu là lộ hết.”

Bạch Chỉ Vi nói: “Ta cho rằng chúng muốn làm loạn cục diện. Chúng mang kiếm đồng đi cả hai chục dặm, dọc đường gặp biết bao nhiêu người, lẽ nào giang hồ còn không biết? Nghe nói Xích Ngọc cung vốn thanh minh việc này không liên quan đến họ nhưng người giang hồ đều cho rằng chính họ làm. Ma huyết thức tỉnh và việc sức mạnh của Đọa Thiên đại nhân mất đi khiến lòng người hoảng hốt, các đạo nhân mã chính đạo giang hồ sẽ tề tụ tại Thục Sơn vào ngày táng lễ Tư Đồ tông chủ, bề ngoài là bái tế, thật ra thương thảo việc quyết tử chiến với Xích Ngọc cung.”

“Vậy thì bị gạt rồi.” Đường Mật nhíu mày, không nói gì nữa, cảm giác mọi manh mối nắm được đang từ từ hợp lại, nhưng chưa tìm được thứ quan trọng.

“Đường Mật, ngươi nói người bị giết là người chúng ta tin được, vậy người đó là Tạ điện giám hay Tư Đồ tông chủ?” Trương Úy hỏi.

Đường Mật lắc đầu: “Không phải, ta đoán thế quá đường đột, nói thật, hiện tại ta không dám tin cả người chết.”

“Ý ngươi là gì?”

Đường Mật đáp: “Ở quê nhà của ta có một thứ gọi là mạng, nhiều người vừa viết truyện vừa đưa lên mạng cho người khác đọc, nếu có ai đó không viết tiếp được thì sẽ bỏ dở, đột nhiên biến mất rồi viết một truyện khác, truyện cũ có viết tiếp hay không cũng không sao.”

Những người khác đều mơ hồ, nó lại mỉm cười: “Là thế này, nếu Tư Đồ tông chủ có vấn đề, lại phát hiện không che giấu được thì có thể mượn cớ trá tử để biến mất rồi đổi sang thân phận khác, đúng không?”

Mộ Dung Phỉ tỉnh ngộ vỗ đùi: “Nhưng trong mấy người đó chỉ có Tư Đồ tông chủ thích hưởng thụ niềm vui tục thế nhất, con cái đầy đàn, xưa nay vẫn theo đuổi đạo trường sinh, người như thế mà có dũng khí phi thân cứu người mới là lạ.”

Đường Mật gật đầu: “Nhưng cũng có thể đấy là xung động nhất thời, hiện tại chúng ta còn thiếu một chút manh mối, nếu Dị bảo quán nghe ngóng được tin về ngọn đèn thì tốt. Hơn nữa, để ta nghĩ xem nào, trong tám việc nhầm lẫn lúc trước còn một việc nhỏ mà ta chưa xem xét, là vì sao lúc chỉnh lý sổ mượn ở Tàng thư các lại vừa hay đọc được ghi chép về Mục điện giám.”

Lúc Đường Mật đến Tàng thư các, thấy Chúc Ninh đang nằm trên ghế viết lách gì đó. “Chúc thủ thư lại viết lách hả?” Nó hỏi, giờ Chúc Ninh và nó thân mật, y không hề tránh né mà đặt bút xuống: “Đúng, gần đấy nhiều việc nên không viết được gì.”

Đường Mật nghe nói những kẻ đánh lén không gây thương tổn cho toán Chúc Ninh nhưng cũng trải qua một trường ác chiến, bèn hỏi lấy lòng: “Sư phụ còn chỗ nào không khỏe, con có thuốc bổ của Mạc điện phán cho, sẽ đưa đến cho sư phụ.”

“Đi, đừng lôi kéo. Ta biết hết về thuốc của con, đều là ảnh hưởng đến đầu óc, nghe nói đầu óc con hỏng hết rồi.”

Đường Mật cười hì hì, hỏi với khẩu khí trò chuyện thông thường: “Sư phụ, năm trước chúng ta chỉnh lại sổ mượn là lệnh của ai, Tiêu chưởng môn chăng?”

“Không phải, mỗi hai mươi năm lại chỉnh lý một lần, quy củ mà. Hỏi chuyện đó làm gì?” Chúc Ninh hỏi ngược.

“Quy củ thành văn hả? Cho con xem được không?” Đường Mật hỏi thẳng.

Chúc Ninh trừng mắt nhìn, cúi xuống lần mò ở gầm ghế một chốc rồi đưa cho nó một quyển sách. Trang đầu cuốn sách ghi đủ quy củ quản lý Tàng thư các, trong đó có điều là cứ hai mươi năm lại chỉnh lý sổ mượn một lần, những trang sau ghi cả tên người chỉnh lý và thiếu những sách nào, trang sau cùng là tên nó, Chúc Ninh và Âu Dương Vũ.

Đường Mật không phát hiện được gì, thất vọng quay lại, gặp ngay Bạch Chỉ Vi, gấp gáp đưa một bức thư ra: “Dị bảo quán đưa tới.” Hai cô không nén được hưng phấn, mở ra xem ngay, nội dung khiến cả hai thất vọng cực độ, chủ nhân Dị bảo quán nói hơn nửa năm nay vẫn nghe ngóng về ngọn đèn nhưng vì đấy là đồ cổ không có gì nổi bật nên sau cùng chỉ xác định được ngọn đèn là vật lưu lạc từ vương lăng nước Sở trong cơn nội loạn hơn hai mươi năm trước, được người ta mua nhưng vì không đáng tiền lắm nên không có tên chủ mua. Đường Mật không thu hoạch gì được ở Tàng thư các, cộng thêm lá thư này thì mọi manh mối đều đứt đoạn, nó vô cùng buồn bã, song vẫn cố gắng an ủi Bạch Chỉ Vi: “Không sao, lá thư này còn nhiều tin tức hữu dụng lắm.”

“Tin hữu dụng gì?”

“Ta còn chưa nói xong, để ta nghĩ lại cho rõ đã.”

Tối đó Đường Mật nằm trên giường ghép lại mọi manh mối, chợt phát giác một việc, nhảy lên gọi: “Chỉ Vi, có lẽ, có lẽ có một sơ hở.”

“Sơ hở gì?” Bạch Chỉ Vi bò dậy, mắt nhắm mắt mở hỏi.

“Đặng Phương là Đặng Phương ơi.” Đường Mật kêu lên: “Đặng Phương vốn được đi tỷ võ nhưng vì đầu óc hỗn loạn nên không đi được. Y mà không tỉnh lại thì nếu việc này là xảo hợp, coi như ông trời giúp kẻ chủ mưu. Thật ra chúng tính toán đủ đường, giúp đỡ như thế mà ta vẫn thua người khác, vậy nên chúng phải nghĩ cách khiến Đặng Phương không thể đến Hoa Sơn được. Ta vẫn nhớ sau lần thi đấu, Đặng Phương về nhà ngày càng hồ đồ, luôn có kiếm đồng trông nom, thành ra có khả năng nhất là trên đường về y bị hạ thủ. Nên biết, với việc xảy ra đột ngột như thế, chúng không thể có nhiều thời gian an bài bố trí, chỉ cần chúng hạ thủ Đặng Phương là những việc khác không còn dấu vết gì. Đi nào, chúng ta mau đi hỏi Đặng Phương xem khi đó xảy ra chuyện gì, kẻ xuất thủ với y không là hung thủ cũng là đồng lõa.”

Nửa đêm nửa hôm Đặng Phương bị Đường Mật kéo khỏi giường, bực bội mắng: “Đường Mật, chưa từng thấy cô nương nào mặt dày như ngươi, lần thứ mấy ta bị lôi chăn khỏi người rồi nhỉ?”

Đường Mật không còn lòng dạ nào giải thích, cấp thiết hỏi: “Đặng Phương, nhớ lại xem nào, tỷ võ năm ngoái, trên đường về ngươi có gặp ai hoặc xảy ra việc gì bất thường không?”

“Không nhớ, lúc đó đầu óc ta hồ đồ lắm.” Đặng Phương lầm bầm.

“Mới bắt đầu mà, cố tỉnh lại đi, ta xin ngươi nghĩ lại cho kỹ, quan trọng lắm, xin ngươi đấy.”

Đặng Phương chưa từng thấy Đường Mật cầu xin ai như thế, hai con mắt to chớp chớp như sắp khóc, lòng y mềm nhũn, nghĩ kỹ một lúc rồi bảo: “Ra khỏi cửa điện chưa bao xa thì gặp Tư Đồ tông chủ vỗ vỗ vai ta, bảo rằng trận tỷ võ đó rất hay, có thể vốn không phải tông chủ nói chính xác như thế nhưng đại ý là vậy.”

Sáng hôm sau, Bạch Chỉ Vi tỉnh dậy, Đường Mật đang ngồi đó, hai con ngươi vằn tia máu, cả đêm nó không ngủ.

“Nghĩ ra gì chưa?” Cô hỏi khẽ.

Tinh thần nó tựa hồ khá ổn, mỉm cười: “Còn một chút sự tình cần chứng cớ, nếu đoán không sai thì đồng chí Bạch Chỉ Vi, chúng ta chuẩn bị phản kích thôi.”

Táng lễ tông chủ Kiếm tông Thục Sơn phái còn long trọng hơn của điện giám Ngự Kiếm đường Mục Hiển, giang hồ đều đồn đại việc Tư Đồ Minh xá thân cứu chưởng môn, bị Ma cung giết nên người đến bái tế trừ người Thục Sơn còn cả những giang hồ hào hiệp kính trọng nghĩa dũng của lão. Tuy di thể đặt trong linh đường bảy ngày nhưng ngày đầu tiên vẫn có nhiều người đến tế bái nhất, Vô Thận phong của Khí tông bình thường vẫn thanh u giờ đầy các lộ nhân mã thiên nam địa bắc.

Linh đường đặt tại chính điện Thanh Hồng các, cửa sổ đều che vải bố trắng, trong điện buông rủ tầng tầng rèm vải gai trắng, ánh sáng ảm đạm, nến cháy leo lét, toát lên không khí như chốn âm tào địa phủ. Linh cữu Tư Đồ Minh chưa đóng nắp, thi thể đặt trong đó hơn tháng rồi nhưng vì được tẩm dược vật nên không hề rữa nát, làn da vẫn hồng nhuận như người sống. Trước linh cữu đặt một chậu lửa đốt giấy tiền, ba nhi tử một nhi nữ của Tư Đồ gia mặc áo hiếu quỳ hai bên, Tư Đồ Thận nhỏ nhất khóc sưng vù mắt, đưa từng tờ giấy tiền vào chậu lửa. Hai bên điện có hai hàng đệ tử Khí tông quỳ lạy, Tạ Thượng và Cố Thanh Thành mang thân phận trưởng bối nên đứng ra chủ trì cục diện. Cửa điện mở toang, bên ngoài là chúng nhân xếp hàng đợi tế bái.

Vào tế bái đầu tiên là phương trượng Huyền Trí, trụ trì Thanh Nguyên tự, lão tăng râu bạc phơ tiếp lấy tờ giấy tiền trong tay Tư Đồ Thận đặt vào chậu lửa thì ngọn lửa bùng lên ba thước, liếm vào râu lão. Theo bản năng, Huyền Trí lùi lại nửa bước, tăng chúng ở bên ngoài lo lắng kêu lên: “Phương trượng!” Lão vốn định quay lại bảo chúng nhân là mình không sao nhưng bị cảnh tượng trước mắt khiến cho ngây người, nhất thời không nói thành lời.

Giữa ngọn lửa rừng rực, thân hình một nam tử chợt hiện, dần dần hiện rõ, dáng vẻ giống hệt Vương Lẫm vẫn được Thục Sơn mỗi năm tế bái. Chúng nhân Thục Sơn trong điện đều hô lên kinh hãi khiến bên ngoài tràn vào cửa, hòng xem là việc gì.

Ngọn lửa ngày càng mãnh liệt, thân hình Vương Lẫm đạt đến chiều cao người bình thường, trường kiếm trong tay ông ta múa lên, chừng một tuần trà thì ngọn lửa nhỏ dần, thân ảnh lại mơ hồ rồi tan biến. Chúng nhân nín thở quan sát lúc đó mới thở phào, chưa kịp định thần thì trong linh cữu, Tư Đồ Thận chợt thở dài, ánh mắt tinh quang nội liễm, thần tình uy nghiêm nói: “Lẫm quanh quẩn trong thiên địa lục đạo mấy ngày, giờ giữ lời hứa quay về.”

Bầu không khí Thanh Hồng các im phăng phắc, phảng phất thời gian ngưng trệ, sau đó không hiểu ai hô to: “Đệ tử Thục Sơn quỳ đón Đọa Thiên đại nhân chuyển thế.” Chúng đệ tử Thục Sơn tỉnh ngộ, nhất tề quỳ xuống, có kẻ hiếu sự đứng ngoài cửa hiện quay ra hét: “Đọa Thiên đại nhân, Đọa Thiên đại nhân chuyển thế.” Dứt lời, bên ngoài điện xôn xao, rồi có người hét: “Quỳ xuống, đệ tử Thục Sơn quỳ xuống cung nghênh Đọa Thiên đại nhân chuyển thế…” Đệ tử Kiếm tông, Khí tông đợi vào tế bái cùng kiếm đồng Ngự Kiếm đường đồng loạt quỳ xuống. Lại có người gào lên: “Đọa Thiên đại nhân là thống lĩnh võ lâm chính đạo, chúng ta vạn lòng như một cùng chống lại tà ma.” Có người quỳ xuống khiến chúng nhân ngoài điện đua nhau quỳ theo, cục diện ban nãy còn nhốn nháo chợt biến thành yên tĩnh, mấy trăm người quỳ rạp, thành khẩn cực độ, như nghênh tiếp thần phật chí tôn xuống nhân thế.

Thần sắc Tư Đồ Minh bình hòa nhìn Cố Thanh Thành và Tạ Thượng vẫn đứng yên bất động, Cố Thanh Thành nhíu mày, nét hồ nghi thoáng qua nhưng rồi vẫn vén áo quỳ xuống. Tạ Thượng nhìn Tư Đồ Minh, cảm giác khí độ khác hẳn tông chủ Khí tông thường ngày, nhưng vẫn cho rằng quá khó tin. Y không có mặt lúc Đọa Thiên chuyển thế, chỉ nghe nói lại những việc xảy ra, nhưng dù thế nào thì cục diện hiện tại cả giang hồ đang hoảng loạn vì Ma vương trùng hiện và ma huyết tỉnh lại, cần thiết có một nhân vật như thần linh thống lĩnh toàn cục. Nghĩ vậy nên y cho rằng quỳ lạy một kẻ diện mạo như Tư Đồ Minh có phần oan ức nhưng vẫn nghiến răng chuẩn bị quỳ xuống.

Cùng lúc đó, ngoài cửa điện vang lên giọng thiếu nữ trong trẻo: “Tạ điện giám đừng quỳ, những kẻ đó đều là lừa đảo.”

Giọng nói không cao nhưng trong bầu không khí yên tĩnh, ai nấy đều nghe rõ, chúng nhân nhìn ra, một nữ kiếm đồng mặc áo đỏ cần đĩa đèn đứng ở cửa, sắc mặt trắng trẻo, ánh mắt linh động còn vương nét ngây thơ, tuy bị chúng nhân nhìn nhưng không kinh hoảng, từng bước đến trước chậu lửa, chỉ vào Tư Đồ Minh cách đó mấy thước: “Đây là tên đại bịp.”

“Đường Mật, ngươi nói nhăng gì hả?” Tư Đồ Thận nổi giận.

Đường Mật liếc y, quay lại nói với chúng nhân: “Các vị nghe tiểu nữ nói xong xem có lừa gạt không.” Đoạn nó đốt đĩa đèn, trong đèn liền xuất hiện một nữ tử đang múa, thoáng sau nó tắt đèn, cười cười nói với chúng nhân: “Vật này do khai sơn sư tổ của Thục Sơn là Đọa Thiên đại nhân chế tạo, vốn tiểu nữ cho rằng đấy là đồ chơi cao thâm mạc trắc, không ngờ ở đây có một vị sư huynh cực kỳ tinh thông cơ quan thuật, các vị có muốn nghe sư huynh tiểu nữ giảng giải không?”

Thân sắc Tư Đồ Minh vốn cố trấn định lại biến đổi, quát to: “Giờ đệ tử Thục Sơn đều mục vô tôn trưởng hả, bắt lại cho ta.”

Tạ Thượng ngăn: “Để Đường Mật nói hết đã.” Giọng nói trầm trầm nhưng cực kỳ uy nghiêm, những người định động thủ lập tức lui xuống.

Đường Mật vẫy tay ra ngoài cửa, một thiếu niên cao gầy mặc y phục Thuật tông đi vào, thi lễ với chư vị tôn trưởng trong điện, thong thả nói: “Tại hạ Âu Dương Vũ, môn hạ Chúc thủ thư ở Thuật tông. Tại hạ nghiên cứu đĩa đèn này mấy ngày, tuy không thể làm giống hệt nhưng cũng được phần nào, muốn người xuất hiện trong ngọn lửa múa máy, lửa càng lớn thì hình người càng lớn thật không dễ. Cách để ngọn lửa bùng lên nhiều lắm, đơn giản nhất là bôi một chút lân phấn lên lớp giấy bao quanh.”

Tạ Thượng nhíu mày hỏi: “Các ngươi nói là hình ảnh Đọa Thiên đại nhân là giả, có chứng cớ không?”

Đường Mật nói: “Có. Dùng cách gì cũng cần chất sáp của cự kình ở Đông Hải chế luyện, hiện tại chúng ta gạt lớp tro trong chậu lửa xem có sáp không là biết ngay.” Đoạn nó thò Vị Sương vào đống tro tàn gạt gạt mấy cái, quả nhiên tìm được một vật chưa hoàn toàn ngưng kết. Khối mềm mềm đó còn dính tro giấy nhưng vẫn nhận ra chất sáp, nó mỉm cười với Tư Đồ Minh: “Tư Đồ tông chủ quả thật cao minh, tiếc là trăm năm nay không ai bắt được cự kình, trên đời không còn tìm được chất sáp này nữa. Thành ra tông chủ chỉ còn cách lấy một đoạn nến trong ngọn đèn này ra dùng, nếu không vì tiểu nữ nhận

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK