Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hạ Diệp Chi ra khỏi phòng làm việc của Lưu Chiến Hằng, liền nhìn thấy Mạc Gia Thành đang chờ ở cửa.

Mạc Gia Thành quả thật luôn đứng chờ ngoài cửa.

Anh đứng dựa vào tường, nhìn thấy Hạ Diệp Chi, lập tức đứng thẳng người, đi qua đẩy xe lăn của Hạ Diệp Chi.

Có chút tò mò hỏi: “Chị Diệp Chi, chị với anh ta nói gì vậy”?

“Không có nói gì cả”. Hạ Diệp Chi dựa vào sau xe lăn, cả người lười không có tinh thần.

Mới ra khỏi cao ốc, liền gặp Mạc Đình Kiên và Mạc Hạ mới từ bên ngoài trở về.

Mạc Đình Kiên đi đến trước mặt, Mạc Hạ kéo áo dưới của anh, đi theo sau.

Mạc Đình Kiên người cao chân dài, bước chân cũng bước rất to, Mạc Hạ một tay nhỏ bé kéo áo anh, liền đi bước nhỏ một đường.

Mạc Đình Kiên đi một bước, bé phải đi ba bốn bước.

Hạ Diệp Chi chau mi tâm.

Mạc Hạ từ xa nhìn thấy cô, liền vô cùng vui vẻ.

“Mẹ ơi”.

Mạc Hạ bỏ tay khỏi áo của Mạc Đình Kiên, “cộp cộp” chạy đến chỗ Hạ Diệp Chi.

Gương mặt cô vui mừng, không hề thấy tủi thân.

Cô bé chạy đến trước mặt Hạ Diệp Chi, vui mừng nói: “Cùng ba đi xem mặt trời mọc ạ”.

Hạ Diệp Chi chìa tay lau mồ hôi cho cô bé.

Mạc Đình Kiên lúc này cũng đi đến.

Hạ Diệp Chi lúc này không mặt không nhạt nói một câu: “Trở về rồi à”?

Mạc Đình Kiên: “Ừ”.

Mạc Gia Thành thầm ngửi được không khí không hề bình thường giữa hai người, ôm Mạc Hạ chạy đi rồi.

Mạc Đình Kiên đẩy Hạ Diệp Chi đi về phía trước, cứ đi không có nói chuyện.

Thấy Mạc Đình Kiên không có ý muốn nói chuyện, Hạ Diệp Chi chỉ đành hạ mình nói chuyện trước.

“Vì sao cố ý để em đi gặp Lưu Chiến Hằng”? Đây không phải là tác phong của Mạc Đình Kiên.

Mạc Đình Kiên không thích cô và bất kì người đàn ông khác có bất kì tiếp xúc nào.

Cô mới không tin Mạc Đình Kiên đột nhiên lại đổi tính như vậy.

Nhất định là có nguyên nhân.

Mạc Đình Kiên trầm mặc một lúc nói: “Em muốn gặp”.

“Hả”. Hạ Diệp Chi cười trầm một tiếng: “Vậy em muốn gặp Thẩm Sơ Hoàng? Anh cũng để em gặp sao”?

Mạc Đình Kiên nghĩ một chút, mới nhớ đến Thẩm Sơ Hoàng là nhân vật nào.

Tốc độ xe lăn nhanh một chút, giọng Mạc Đình Kiên âm trầm: “Muốn gặp”?

Hạ Diệp Chi nghe giọng này có chút hối hận rồi, không nên nhắc đến Thẩm Sơ Hoàng.

Mặc dù cô và Thẩm Sơ Hoàng chưa bao giờ xảy ra điều gì, nhưng dù sao đó là người mà cô thực sự thích …

Hạ Diệp Chi giữ im lặng, Mạc Đình Kiên hừ lạnh lùng nói: “Nghĩ cũng đừng nghĩ đến”.

Hạ Diệp Chi mỉm cười bất lực.

Đây mới chính là Mạc Đình Kiên.

Làm việc cẩn trọng, vô cùng thông minh.

Nhưng đối với cô luôn độc đoán và vô lý.

“Em đang cười gì vậy?” Giọng của Mạc Đình Kiên nhàn nhạt đến từ phía sau cô truyền đến.

Hạ Diệp Chi phủ nhận: “Em không cười.”

Mạc Đình Kiên đẩy Hạ Diệp Chi đi dạo quanh sân.

Khi vào phòng, thấy Hạ Hạ đang ngủ thiếp đi.

Hạ Hạ dậy quá sớm vào hôm nay, Mạc Gia Thành đưa cô bé trở lại để uống nước, liền bắt đầu buồn ngủ, gục đầu ngủ thiếp đi.

Hạ Diệp Chi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang ngủ đáng yêu của Hạ Hạ một lúc lâu, và đột nhiên nhớ ra điều gì đó.

Quay đầu lại nhìn Mạc Đình Kiên: “Khi nào anh mang Mạc Mạc ra ngoài?”

Mạc Đình Kiên suy nghĩ một lúc: “6h30p.”

Hạ Diệp Chi mím môi: “Trẻ con ngủ nhiều, đừng để nó dậy sớm như vậy.”

Mạc Đình Kiên vặn lại nhẹ nhàng: “Không sớm hơn sáu giờ rưỡi rồi mà.”

“Và …” Hạ Diệp Chi cũng bất kể anh nói gì, trực tiếp nói: “Đưa con bé ra ngoài, anh có thể giữ con bé không?”



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK