Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cầm Đế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Diệp Âm Trúc trầm ngâm: “Nếu đệ nhớ không nhầm, có lần huynh đã nói không quân là một lực lượng rất khó tổ chức, bởi yêu cầu về mọi mặt quá cao. Giống như Mễ Lan đế quốc vậy, bao nhiêu năm cố gắng cũng chẳng qua chỉ tập hợp được năm trăm ưng chuẩn binh, đáng tiếc là đã bị huỷ hoại dưới Long Tường Thao của ta!”

Áo Lợi Duy Lạp cười gượng: “Ta nhớ chứ, tổn thất đó quả thực là một đả kích quá lớn, đến mức khiến gia gia ta phải thổ huyết. Bởi đó là chính là niềm kiêu hãnh, cũng là át chủ bài của của Mễ Lan đế quốc. Vai trò của nó trong quân đội thực sự rất lớn, thế mà kết quả lại hoàn toàn bị vùi dập chỉ bởi một khúc Long Tường Thao!”

Diệp Âm Trúc nhìn y: “Còn Phật La vương quốc, liệu có lực lượng không quân như thế không?”

Áo Lợi Duy Lạp lắc đầu: “Không có, khẳng định là không! Vương quốc Phật La chỉ có mấy đầu cự long nhưng không dùng làm không quân. Ngoài Mễ Lan chúng ta, cũng chỉ Lam Địch Á Tư mới có lực lượng như vậy.

Diệp Âm Trúc cười, nhãn thần ngời sáng trí tuệ: “Thế thì dễ quá! Chúng ta sẽ tổ chức một mạng lưới tình báo sau lưng đại quân Phật La, chẳng phải họ cần cung cấp lương thảo đó ư? Mỗi lần họ vận chuyển lương thực, chúng ta tiêu diệt một lần. Lực lượng chúng ta không tới ba ngàn người, chỉ có dùng cách đánh du kích là hợp nhất. Nếu có mạng tình báo đưa tin, đệ đảm bảo sẽ cắt đứt tuyến cung cấp hậu cần của Phật La!”

Mắt Áo Lợi Duy Lạp sáng lên: “Ý hay lắm, cứ thế đi! Người Phật La muốn lương thảo thì chỉ còn cách phái cả đại quân ra bảo vệ đường vận chuyển mới ổn. Họ cũng không thể chịu nổi một kích của những thú nhân siêu hạng của chúng ta, có điều...”

Diệp Âm Trúc khẽ chau mày: “Có điều gì, đại ca? Về quân sự huynh hơn ta nhiều lắm, có vấn đề gì cứ nói ra, huynh đệ cùng bàn bạc.”

Áo Lợi Duy Lạp mỉm cười lắc đầu: “Bài vở quân sự thì ta hơn đệ, quả cũng có mạnh hơn đệ về điều phối, nhưng xét toàn diện thì ta vẫn thua xa. Nếu ta đoán không sai, e toàn bộ bản đồ của vương quốc Phật La giờ đã in sâu trong đầu đệ, bao gồm cả so sánh lực lượng giữa chúng ta với họ nữa... Kế hoạch thế nào, chắc chắn đệ đã có chủ ý?”

Diệp Âm Trúc mỉm cười: “Nói thực tình điều này phải cám ơn Tô Lạp. Trước kia hắn từng nói với đệ, quân hai bên đánh nhau tình báo là khâu quan trọng nhất. Chỉ có mạng lưới tình báo tốt, hoàn toàn nắm chắc hoạt động của đối phương thì mới đưa ra được kế hoạch tốt nhất. Đại ca, điều huynh lo là gì vậy?”

“Ồ...?” Diệp Âm Trúc lộ ra ánh mắt ngạc nhiên nhưng nhanh chóng trở lại bình thường, tâm trí như bừng tỉnh: “Có phải huynh muốn nói người Phật La sẽ đục thuyền cùng chìm không? Họ sẽ đơn phương tuyên chiến với Mễ Lan, lấy chiến tranh nuôi chiến tranh, cướp đoạt lương thảo của Mễ Lan?”

Áo Lợi Duy Lạp gật đầu: “Khi đã bị ép đến thế tuyệt vọng thì đó là đối sách tốt nhất, rút lui bảo vệ lương thảo sẽ tạo cho chúng ta cơ hội nghỉ ngơi. Vì vậy nếu Nguyên soái Phật La đủ thông minh, nhất định sẽ chọn cách công kích. Miền đông nước ta không phì nhiêu như Phổ Lợi Á bình nguyên, nhưng đại quân ngoài trận tiền thêm một thạch lương thảo là thêm một phần sống sót, nơi đó lương thảo tuyệt sẽ không ít”

Diệp Âm Trúc hơi chau mày, suy tính lúc trước đúng là không tính đến chuyện này. Mắt hắn lại sáng lên, trí óc bắt đầu tính toán: “Đại ca, theo tình hình hiện giờ thì lương thảo của quân Phật La sẽ cầm cự được mấy ngày?”

Áo Lợi Duy Lạp suy nghĩ, đoạn thận trọng: Năm mươi vạn đại quân, tốn kém lương thực lắm! Theo lẽ thường, lương thảo Phật La mang theo giỏi chỉ ba hoặc năm ngày nữa là hết. Nếu hết sức tiết kiệm, dài nhất cũng chỉ kéo thêm được ba ngày...”

Diệp Âm Trúc gật đầu: “Có nghĩa là, sau tám ngày nữa quân lính Phật La sẽ rỗng bụng?”

Áo Lợi Duy Lạp trầm ngâm: “Thế thì quá lý tưởng rồi, xét tình hình hiện nay của Phật La, gắng hết sức thì phải sau sáu ngày đợt lương thảo đầu tiên mới tới, nhanh hơn một chút thì cũng phải năm ngày!”

Diệp Âm Trúc nghĩ ngợi: “Quân đoàn Phương Đông của Mễ Lan hiện tình hình ra sao? Nếu phía Phật La dùng sách lược ‘Đục thuyền chìm đò’, trước hết họ sẽ ra tay hướng nào?”

Áo Lợi Duy Lạp nói ngay: “Quân đoàn Phương Đông qua mấy trận đánh trước, tuy gọi là kiên cường cầm cự nhưng tổn thất cũng không ít, thương vong e phải hai ba phần. Lực lượng hiện tại có lẽ khoảng mười lăm vạn, hầu hết binh sĩ còn thiếu kinh nghiệm, sức chiến đấu thua xa quân tinh nhuệ của Mễ Lan. Về phía Mễ Lan chúng ta, quân tinh nhuệ hiện có tổng cộng mười năm vạn, chia đóng trong ba thành trấn biên giới, lấy Tư Phúc Nhĩ Đặc làm trung tâm, tạo nên tuyến phòng ngự dăng ngang. Người Phật La muốn thắng lợi, nhất thiết phải xông qua phòng tuyến này...”

Diệp Âm Trúc giở tấm bản đồ da dê, Áo Lợi Duy Lạp chỉ tay nói rõ vị trí ba thành phố và cách thức đóng quân của lực lượng hỗn hợp Phật La ở Cần Thành.

Ngón tay Diệp Âm Trúc chợt đưa lên vùng đất trống lớn phía sau thành Tư Phúc Nhĩ Đặc: “Nơi đây địa hình thế nào?”

Áo Lợi Duy Lạp trả lời: “Nơi đó là gò đồi, trải dài cả trăm dặm. Biên giới phía đông chúng ta không phồn vinh như biên giới phía bắc, trọng điểm kinh tế chỉ tập trung trong những thành phố này. Vùng gò đồi này có cả những khu rừng nguyên sinh rộng lớn, hiện đang là mùa đông nên không có loại cây quả nào ăn. Qua vùng gò đồi là lãnh địa của Mễ Lan chúng ta, vùng này đất rộng người thưa, hành quân phải mất chừng nửa tháng mới đến mấy thành trấn giàu có...” Dường như đã đoán được suy nghĩ của Diệp Âm Trúc, Áo Lợi Duy Lạp giải thích kỹ càng vùng biên giới phía đông Mễ Lan.

Diệp Âm Trúc vội chỉ tay vào bản đồ, hỏi: “Có nghĩa là, phân bố của Đế quốc Mễ Lan chủ yếu dồn vào phía nam, tây nam và phía bắc, còn phía đông này nghèo nàn xơ xác. Đúng không?”

Áo Lợi Duy Lạp gật đầu: “Phải!”

Diệp Âm Trúc mắt sáng lên: “Áo Lợi Duy Lạp đại ca, nếu huynh là thống soái của quân đội Phật La, muốn thực hiện sách lược ‘Đục thuyền cùng chìm’ huynh sẽ chọn lựa cách gì?”

Áo Lợi Duy Lạp nghĩ ngợi hồi lâu, đoạn chỉ lên bản đồ: “Ta sẽ điều động đại quân dàn trận ngoài ba thành này, hai thành không tấn công, một thành đánh thật mạnh, không ngại tổn thất. Chỉ cần phá được thành này sẽ có thêm quân bổ sung, đánh tiếp các thành khác cho đến kết thúc. Còn một bộ phận điều động về nước bảo vệ việc vận chuyển lương thảo, thậm chí có thể dùng một phần đại quân tiêu diệt du kích của đối phương, tận đến sào huyệt. Như thế ngoài quân đội, chí ít có ba mươi vạn quân trực tiếp kéo thẳng đến trong biên giới đế quốc như một mũi dao sắc nhọn, phá vỡ hậu phương của Mễ Lan.”

Diệp Âm Trúc mỉm cười gợi ý: “Nếu ta mở toang phòng tuyến để huynh đi vào, liệu huynh có dám vào không?”

Áo Lợi Duy Lạp sững người, vẻ hết đỗi ngạc nhiên: “Âm Trúc, nói như thế nghĩa là sao?”

Diệp Âm Trúc bình tĩnh: “Ta chỉ hỏi huynh vậy thôi! Nếu ta chủ động mở một cửa cho đại quân của huynh vào sâu, liệu huynh có dám không?”

Áo Lợi Duy Lạp kiên quyết lắc đầu: “Không đời nào! Trước hết, ta không hiểu đó có phải là bẫy của đệ không. Thứ hai, cũng vô cùng quan trọng, tình hình không cho phép ta làm vậy. Năm mươi vạn lính đòi hỏi rất nhiều lương thảo, với hoàn cảnh hiện nay của Phật La, đi đến được sát ba thành cũng phải mất không dưới ba ngày, đó là chưa tính phải chiến đấu dọc đường. Sau đó nếu đánh thì chí ít phải mười ngày sau mới hạ xong ba thành, không có cách nào để cấp nổi lương thảo. Nếu lương thảo cung cấp kịp thời, thời gian tiến công sẽ giảm đi một bước, thế thì lại chẳng cần gì tới ta ra tay... Tóm lại là xét từ bất kỳ góc độ nào thì một thống soái đều không thể đưa ra quyết định bất cẩn như thế được. Vấn đề đầu tiên để đi sâu vào đất địch là phải có đủ lương thảo, ngoài ra nếu ta là người Phật La, trong điều kiện đặc biệt như thế thì nhất định phải tiêu diệt xong quân đoàn Phương Bắc của Mễ Lan mới tiếp tục tiến quân ngừa hậu hoạ.”

Diệp Âm Trúc vỗ tay: “Thế mới đúng! Áo Lợi Duy Lạp đại ca, đệ có một cách nghĩ. Nếu như có thể thực hiện thì dù không thể xoay chuyển được cục diện cuộc chiến, chí ít cũng cho người Phật La một vố đau.”

Nói đoạn ghé tai Áo-lợi-duy-la thầm thì một lúc.

Nghe xong, Áo Lợi Duy Lạp kinh ngạc lắc đầu: “Không, như thế không được. Âm Trúc, rất nguy hiểm, tuyệt đối không thể được!”

Diệp Âm Trúc cười nhạt: “Đây đâu phải lần đầu tiên đệ xung trận? Lẽ nào huynh cho rằng nửa triệu quân Phật La mạnh hơn ba mươi vạn quân Phương Bắc của các huynh? Năm xưa quân dân Cầm thành gom góp lại chỉ có hơn hai vạn mà đương đầu nổi ba mươi vạn đại quân Phương Bắc của Mễ Lan. Lẽ nào lần này có cả một quân đoàn ủng hộ mà đệ không địch lại nửa triệu quân Phật La? Và nữa, huynh chớ quên ta đã xin Ni Na nãi nãi thêm mười vạn quân cung cấp hậu cần. Bây giờ cái ta cần là quyền điều động quân đoàn Phương Đông của các huynh!”

Mắt Áo Lợi Duy Lạp loé sáng nhưng nét mặt không biểu hiện gì rõ rệt. Nghe xong kế hoạch của Diệp Âm Trúc, y hiểu đó chính là giải pháp tốt nhất, nhưng...

“Âm Trúc, hãy để ta đi! Chỉ cần ta còn một hơi thở, nhất định không để cho quân Phật La qua khỏi Lôi Trì dù chỉ một bước!”

Diệp âm Trúc lắc đầu: “Không, đại ca! Không phải là ta không tin huynh, có điều lực lượng của huynh sẽ mãi mãi không đủ. Ta cũng không ngại nói với huynh, nếu xảy ra tình huống xấu bất ngờ thì ta sẽ rút lui không chút do dự. Yên tâm đi, ta không liều mạng đâu! Tiến công thành Tư Phúc Nhĩ Đặc, không ai thích hợp hơn ta. Chớ quên rằng, ta còn có cái này...” Nói xong chàng lấy ra từ trong người một tấm huy chương lấp lánh.

Áo Lợi Duy Lạp định nói thêm gì đó nhưng bị Diệp Âm Trúc dùng mắt ra hiệu im lặng: “Người đâu, truyền lệnh của ta, báo tất cả các thủ lĩnh đến thương nghị!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
nn Lý *,* Dự10 Tháng bảy, 2018 15:34
chời sinh 8 ngón
BÌNH LUẬN FACEBOOK