• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Mẹ ngươi ."

Thô khẩu tự nhiên không đến từ Tần Thứ, mà là bên người Tần Thứ tiểu mỹ nữ Long Linh Nhi. Có lẽ Long Linh Nhi ở đây không thường lộ diện, chung quanh người xem cũng không có nhận ra cô nương xinh đẹp này là một thiên kim tiểu thư. Nhưng là những người thượng lưu kia một bộ dối trá thân sĩ sẽ ra vẻ phong độ, mà Long Linh Nhi như vậy không hề cố kỵ tuôn ra thô khẩu, tự nhiên làm người chung quanh mở rộng tầm mắt.

"Chúng ta đi, đừng để ý tới hắc quỷ này." Long Linh Nhi lôi kéo Tần Thứ, tính cách của nàng vốn thẳng tính, tuy rằng Ước Hàn Tốn bôi nhọ Tần Thứ, nhưng Long Linh Nhi cũng cảm giác được nóng cháy phẫn nộ. Bởi vì nàng và Tần Thứ cùng đi đến đây, nhục nhã Tần Thứ, chính là tại đánh vào mặt Long Đại tiểu thư nàng.

Nhưng Tần Thứ cũng không có nhúc nhích, bình thường mà nói, khi Tần Thứ phẫn nộ, vẻ mặt của hắn liền lạnh nhạt.

"Nếu ngươi thua?"

"Ta thua?" Ước Hàn Tốn nghe được nhân viên phiên dịch, vui cười ha ha, người chung quanh cũng cười không dứt, hiển nhiên không ai cảm thấy người thua sẽ là Ước Hàn Tốn.

"Ta nếu thua tùy tiện ngươi nói đi."

Tần Thứ nhướng mày, trong mắt hiện lên một tia thô bạo, ngữ điệu nhàn nhạt lộ ra một cổ huyết tinh: "Ta muốn một cánh tay của ngươi."

"Tê!"

Tần Thứ nói thế, một đám người cũng không nhịn được hít một ngụm lương khí. Hiển nhiên không nghĩ tới thiếu niên nhìn như bình thường này, nói ra lời nói lại tàn nhẫn như thế. Chẳng qua cũng bởi vì loại đặt cược ngoài dự đoán này, làm tâm tình mọi người tăng vọt chưa từng có. Không quản là một phương thắng thua, trận đấu này đều đáng giá cho bọn họ xem.

Ước Hàn Tốn hiển nhiên không được bình tĩnh như Tần Thứ, Tần Thứ đưa ra tiền đặt cược làm hắn tim đập thình thịch. Nhưng là đâm lao phải theo lao, nếu hắn giờ phút này cự tuyệt, là tự đánh mặt mình, hiển nhiên, danh dự của hắn là tuyển thủ đại sư sẽ mất hết.

Trận đấu chính thức bắt đầu rồi.

Ước Hàn Tốn đánh đầu tiên, có lẽ là đề cập đến một cánh tay, mặc dù là đánh với Tần Thứ này rõ ràng lần đầu tiên đánh bi-a, hắn cũng biểu hiện ra thái độ cẩn thận. Một cơ vững vàng đánh ra, trái bi trắng bắn vào trái màu đỏ ở khu vực tam giác lúc đề pa, sau khi bắn vào hai băng, lại quay trở lại điểm phát bóng điểm dừng lại.( mịa, giờ mới đoán ra tụi nó chơi Snocker )

Đây là một phương pháp phòng thủ điển hình, cũng không có quả bi đỏ nào vào lỗ, mục đích chính là che bi của đối thủ, do đó chế tạo cơ hội tiếp theo.

Tình huống xử lí che bi này có thể khảo nghiệm kỹ thuật một người, nhưng là đối với Tần Thứ lần đầu cầm cơ mà nói, tự nhiên không có kỹ thuật gì.

Khi Tần Thứ cầm cơ cúi xuống, Long Linh Nhi ngừng lại hô hấp, có lẽ ngay cả chính nàng cũng không có ý thức được, nàng không ngờ khẩn trương như thế.

Thanh âm chung quanh trong nháy mắt nhỏ lại, chẳng qua ý cười trong mắt bọn họ hiển nhiên là muốn thấy Tần Thứ xấu mặt, thậm chí chuẩn bị cười vang.

Chỉ có Ước Hàn Tốn có chút thu liễm thần sắc, lộ ra một chút cẩn thận kinh ngạc.

Bởi vì chỉ có hắn chú ý tới thần thái và động tác cúi người của Tần Thứ rất tiêu chuẩn lưu loát, hoàn toàn không giống biểu hiện của một người lần đầu tiên cầm cơ.

Hắn lại không biết, sở dĩ Tần Thứ động tác biểu hiện tiêu chuẩn như thế, hoàn toàn nhờ vào lúc nãy dưới đài xem xét, Tần Thứ đã đem động tác của đối phương hoàn toàn nhớ ở trong đầu.

Đối với người bình thường mà nói, trí nhớ cùng động tác tứ chi là không thể ở lần sử dụng đầu tiên có thể tiêu chuẩn được. Nhưng Tần Thứ đã thông qua thời gian dài nghiền ngẫm cùng học tập các động tác trên da thú. Vô luận là dạng động tác gì, chỉ cần hắn xem qua một lần có thể lặp lại đầy đủ.

Đương nhiên, động tác dù bắt chước giống như đúc, nhưng thật sự đánh thì lại khác. Giống như một người đem tư thế ném rổ của Jordan bắt chước giống như đúc, không có nghĩa là hắn có thể trở thành Jordan. Tần Thứ lần đầu tiên cầm cơ đánh ra hiển nhiên là rất ngây thơ, trái bi trắng nhảy ra ngoài, giống như một con thỏ hoạt bát, không có chút kỹ xảo đáng nói loạn nhảy, bởi vì khí lực quá lớn, không ngờ nhảy xuống mặt bàn.

"Ha ha ha ha..." Tiếng cười không có chút trì hoãn vang lên, cùng với châm chọc đùa cợt, làm Long Linh Nhi nhíu mày, ánh mắt giết người nhìn đám người.

Ước Hàn Tốn hiển nhiên mất đi cẩn thận, bởi vì biểu hiện của Tần Thứ đã hoàn toàn không có tư cách để hắn cẩn thận, người này chẳng qua chỉ là mới cầm cơ mà thôi. Cứ việc động tác của hắn rất tiêu chuẩn, nhưng điều này thuyết minh cái gì đâu? Không có kỹ thuật, động tác có tiêu chuẩn hơn nữa cũng không làm nên chuyện gì.

Tần Thứ cũng không có bị tiếng cười chung quanh ảnh hưởng, cũng không có nhìn tỉ số. Hắn chính là đang tính toán một cổ cảm giác không thông thuận lúc nãy.

"Độ mạnh yếu không đúng, động tác đánh bi cũng không nối liền, phương hướng nhắm cùng thực tế hiệu quả lệch lạc rất lớn."

Đây là chỗ khác nhau giữa người có ngộ tính cao và người ngộ tính thấp, ngộ tính thấp không quản là thành công hay thất bại, đều sẽ không tự hỏi vì cái gì, mà ngộ tính cao như Tần Thứ, bất luận là làm chuyện gì, hắn đều tự hỏi, cân nhắc ra đạo lý trong đó. Thành công sẽ hiểu được vì cái gì thành công, như vậy mới có thể không ngừng lặp lại thành công. Đồng dạng, thất bại sẽ tổng kết nguyên nhân thất bại, như vậy mới có thể không ngừng đề cao chính mình.

Hoàn toàn trầm tĩnh lại, Ước Hàn Tốn bắt đầu triển lãm kỹ thuật của hắn, từng đợt vỗ tay nhiệt liệt tựa hồ cố ý trào phúng Tần Thứ.

Khi Tần Thứ lại nắm cơ, trên mặt bàn bi đỏ đã không còn nhiều lắm. Không biết là có phải cố ý không, lúc này đây Ước Hàn Tốn hoàn toàn không chạy đạn, bi trắng dừng ở vị trí thập phần không chuyên nghiệp, nếu là trận đấu chính quy, vị trí trái bi trắng hoàn toàn không có phòng bị như vậy, quả thực có thể coi là thái điểu .

Kết hợp với thần thái đắc ý càn rỡ, hiển nhiên, đây là hắn cố ý coi rẻ Tần Thứ, hoặc là, cũng có thể nói là đùa giỡn.

"Người nầy như thế nào bộ dáng cũng không vội không nóng nảy, đổi là ta, sợ là ngay cả dũng khí cầm cơ chắc cũng không có. Người da đen kia cũng thật chán ghét, ỷ vào chính mình trình độ cao, liền coi rẻ người, quay đầu lại bổn cô nương tìm vài người đánh hắn một bữa giải hết giận." Cứ việc lên sân khấu không phải Long Linh Nhi, nhưng nàng lại khó chịu thay Tần Thứ. Vốn là ôm ý tưởng làm Tần Thứ xấu mặt, bất tri bất giác, lại cùng một mặt trận với Tần Thứ.

Cơ thứ hai biểu hiện cũng tạm được, bi trắng vững vàng đánh ra, nhưng phương hướng lệch lạc quá xa, trái bi đỏ gần trong gang tấc cũng không có rơi vào lỗ.

Âm thanh trêu chọc lại truyền đến, vở hài kịch Tần Thứ này đã bị người chung quanh xác định. Chẳng qua bọn họ vẫn đang xem hứng thú bừng bừng, có lẽ dựa vào thân phận địa vị của bọn họ, rất ít có cơ hội tụ lại cùng một chỗ, coi một vở hài kịch chân thật như vậy.

Kế tiếp, cục diện tự nhiên giống như mọi người đoán, một ván đầu, Tần Thứ chỉ kịp đánh ba cơ, liền bị Ước Hàn Tốn thu thập hầu như không còn.

Song phương điểm số là 147 - 4.

Nhưng là tất cả mọi người không có chú ý tới, Tần Thứ tuy rằng chỉ đánh ba cơ, nhưng là mỗi một cơ đều có tiến bộ rất nhỏ. Loại tiến bộ này có lẽ chỉ có bản thân Tần Thứ mới có thể cảm nhận được.

Thoải mái thu hoạch thắng lợi ván đầu, Ước Hàn Tốn vốn bởi vì tiền đặt cược mà gia tăng tâm lý gánh nặng lúc này đã hoàn toàn không chỗ nào cố kỵ, thỉnh thoảng biểu hiên ra thái độ hài hước.

"Uy, đừng nản chí. Quay đầu lại ta nghĩ biện pháp giúp ngươi hết giận." Long Linh Nhi cô nương này trong lòng ước chừng cũng hiểu được Tần Thứ thắng là rất khó, liền an ủi một lần.

Tần Thứ cũng khẽ lắc đầu, không nói gì, mà là đang dụng tâm thể ngộ vẻn vẹn ba cơ lúc nãy. Tuy rằng chỉ có nếm thử ba cơ, nhưng là Tần Thứ đã dần đối với động tác cùng độ mạnh yếu đã có một cái đại khái nắm chắc. Luận về không chế độ mạnh yếu, sợ là thường nhân rất khó cùng người luyện thể so sánh. Lấy Tần Thứ Luyện Nhục thiên đại viên mãn cảnh giới, khống chế độ mạnh yếu sớm đã tinh tế tỉ mỉ. Đối với môn bi a này, hắn hiện tại khiếm khuyết chính là kỹ xảo kinh nghiệm mà thôi.

Ván thứ hai, Tần Thứ biểu hiện cũng như cũ, chẳng qua người hơi chút có chút sức quan sát sẽ không khó phát hiện. Một ván này, Tần Thứ đánh đã thông thuận rất nhiều, tuy rằng chính xác còn có chênh lệch, nhưng là so với ván trước biểu hiện vụng về, thật sự là tăng lên không chỉ một cấp bậc. Không chỉ có như thế, Tần Thứ còn có biểu hiện đánh bi vào lỗ, điều này làm cho thế cục vốn nghiêng về một phía, trở nên có chút làm cho người ta chờ mong.

Điểm số là 129 so với 9.

Ván thứ ba, Tần Thứ đã giống như thay đổi thành một người khác, kỹ thuật từ thái điểu trong nháy mắt vượt đến cảnh giới cao thủ nghiệp dư. Loại này "Chất" bay vọt, không chỉ có làm người xem rất là kinh ngạc, cũng làm Ước Hàn Tốn vốn sớm đã không cố kỵ trên trán toát ra mồ hôi lạnh. Tố chất tâm lý của hắn cũng không tính là hảo, quan hệ đến tiền đặt cược là một cánh tay, hơn nữa biểu hiện của Tần Thứ không ngừng tăng lên, đã làm hắn ẩn ẩn cảm giác được một cổ áp lực.

Có áp lực, đấu pháp của Ước Hàn Tốn lại bắt đầu khôi phục cẩn thận. Không ngừng chạy bi, dựa vào kỹ xảo để kéo suy sụp Tần Thứ.

Chỉ tiếc hắn gặp cũng không phải là một người bình thường, mà là một người tu tập Luyện Thể Thuật, hơn nữa cũng là một người ngộ tính cực cao. Nếu hắn cứ kiên trì tấn công, rất nhanh sẽ lấy hết điểm, hy vọng thắng của Tần Thứ sẽ rất xa vời. Nhưng hắn lựa chọn thái độ cẩn thận, chạy bi, lấy kỹ xảo để đánh, loại phương pháp này trùng hợp cho Tần Thứ thời gian tôi luyện kỹ xão. Cứ việc thời gian này rất ngắn ngủi, nhưng đối với Tần Thứ mà nói, vậy là đủ rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK