Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thí Thiền
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một tháng thời gian trôi lướt qua, thương thế của Trác Tri Viễn lúc này đã sơm khôi phục hoàn toàn, nếu không phải Lý Độ lo lắng thanh tâm minh niệm chú hắn chưa nắm giữ thuần thục, một mực giấu đi thương thế của hắn, mỗi khi có người hỏi, Lý Độ hết thảy đều nói thương thế của Trác Tri Viễn còn chưa lành, không thể xông ải, nếu không chỉ sợ Mạc Tuân đã sơm hạ thiết lệnh yêu cầu Trác Tri Viễn tiến vào thập vạn thâm uyên kia thì cơ hồ là hắn nắm chết cái chết.

Nhưng kéo dài trì hoãn thời gian Trác Tri Viên một mình tiến vào thâm uyên cũng chỉ đến được đây mà thôi, dầu là Trác Tri Viễn có nhãn thức viên mãn, nhưng Lý Độ cũng thực vì hắn mà một phen lo lắng. Dù sao, Thủy Giáo tiền bối vượt ải thành công cũng đã là chuyện tình của bốn trăm năm trước, mà người có can đảm xông vào thập vạn thâm uyên gần nhất cũng đã là cách đây hơn ba mươi năm. Thập vạn thâm uyên gian nguy khủng bố cỡ nào, thực là khó có thể tưởng tượng.

Một ngày kia, Mạc Tuân sai người truyền đến lệnh bài hình đường cho Lý Độ, rất hiển nhiên, đây là lệnh cho Trác Tri Viễn lập tức xông ải, nếu như còn kéo dài thời gian, thì ngay cả cơ hội xông vào cũng không có nữa, trực tiếp bị đuổi xuống núi.

"Hài tử, ngươi ngay lập tức chuẩn bị, đúng giờ mão ngươi phải lập tức xuất phát, hôm nay ngươi phải tiến vào thập vạn thâm uyên kia rồi." Lý Độ đem lệnh bài cầm trong tay chậm rãi đưa tới trước mặt Trác Tri Viễn, giọng nói vẫn như cũ mang vài phần lo lắng.

Trác Tri Viễn chỉ nhếch miệng cười cười, tựa hồ hoàn toàn không coi việc ra vào trong thập vạn thâm uyên kia quan trọng cỡ nào, chỉ là tiếp nhận lệnh bài, nhìn trên cái thiết lệnh tối đen có chạm nổi một con tiên hạc, bô dáng như là đang vỗ cánh muốn bay đi.

"Đường chủ sư phụ, Tri Viễn xin đa tạ người đã chiếu cố cho con từ trước tới nay!" Dứt lời, Trác Tri Viễn cầm lệnh bài cất vào trong ngực rồi đột nhiên quỳ xuống, tuy rằng Trần lão đầu cũng đã từng dạy hắn, dưới gối nam nhi có hoàng kim, nhưng mà hôm nay, đối mặt với người duy nhất trong Thanh Nguyên Sơn yêu thương, chăm sóc, coi hắn là đệ tử của mình như Lý Độ, Trác Tri Viễn cũng không kìm lại được muốn thi đại lễ.

Đông đông đông!

Liên tục ba cái khấu đầu, Lý Độ không kịp ngăn trở, cũng chưa muốn động thủ ngăn trở. Trác Tri Viễn thi đại lễ này, tuy rằng hơi có phần long trọng, nhưng mà gặp phải trường hợp hắn sắp phải đối mặt với quan ải sinh tử, nếu như Lý Độ cản trở hắn, trái lại còn làm cho hắn tín niệm trở nên không kiên định. Càng là đến thời điểm cuối cùng, tín niệm này càng là không thể bị làm cho rối loạn, như vậy khí thế mới có thể không mất, Trác Tri Viễn cũng chỉ có thể dựa vào tín niệm này mà quyết chí tiến lên. Trong chư pháp Thiền tông, vốn chú trọng nhất là tâm niệm thông đạt, thông mà thuận., thuận mới đạt. (tức là mọi việc đều suôn sẻ nếu tâm niệm thông suốt)

"Tốt! Vi sư sẽ chờ ngươi ra khỏi vào thập vạn thâm uyên! Đến lúc đó vi sư sẽ tự mình rót rượu cho ngươi!" Nhìn thấy thần tình của Trác Tri Viễn, tựa hồ không có chút nào sợ hãi, khiến cho trong lòng Lý Độ cũng sinh ra vài phần hào khí.

Trác Tri Viễn không hề chần chờ, sau khi chuẩn bị một thanh trường kiếm loại tốt và thay vào bộ đồ màu xanh đại biểu cho đệ tử ngoại môn, liền lập tức rời khỏi thanh trần đường.

Bất kể như thế nào, khi mà Trác Tri Viễn đã quyết định xông vào thập vạn thâm uyên, thì hắn liền ngay lập tức trở thành đệ tử ngoại môn của Thanh Nguyên Sơn Thủy Giáo, thân phận sơ với Trần Nhất Tân và Tần Phỉ bằng nhau.

Đoạn đường này Trác Tri Viễn cơ hồ mỗi ngày đều đi, hôm nay cũng đồng dạng Trác Tri Viễn không tốn nhiều thời gian, thậm chí còn mang theo sự kích động trong lòng, Trác Tri Viễn đi so với ngày thường còn nhanh hơn vài phần. Chỉ mất chưa đến nửa hương hắn đã đi đến đàn tế, Mạc Tuân vẫn như cũ bận bộ đồ hắc ý, sớm khoanh tay đứng ở trên đàn tế, đứng đợi Trác Tri Viễn đã lâu.

Xung quang rất nhiều đệ tử, cũng đã sớm tề tựu ở nơi này, đang là nhỏ giọng nghị luận, hơn nữa đều là cười chuyện Trác Tri Viễn không biết tự lượng sức mình, lại có thể dám can đảm xông vào cái nơi mà từ hơn ba mươi năm đến nay vẫn chưa có ai dám xông vào - thập vạn thâm uyên.

Thấy Trác Tri Viễn tới, Mạc Tuân hừ lạnh một tiếng, đợi cho Trác tri Viễn đi đến trước mặt của hắn, Mạc Tuân lúc này mới duỗi tay ra nói :"Thanh trần đường quét đường đồng tử Trác Tri Viễn nghe lệnh!"

Trác Tri Viễn cũng không do dự, lúc này đưa tay vào trong ngữ, đem thiết lệnh chạm trổ con tiên hạc lấy ra, đưa đến trước mặt Mạc Tuân.

Mạc Tuân duỗi tay tiếp nhận, đến cái liếc mắt cũng không thèm nhìn, trực tiếp đem lệnh bài đưa vào trong ngực. Tiếp theo lại nói :"Trác Tri Viễn nghe lệnh, cởi bỏ ngoại y!"

Lời này vừa ra, Trác Tri Viễn ngây ngẩn cả người, hắn không hiểu như thế nào mà xông vào thập vạn thâm uyên lại phải cởi bỏ quần áo, chẳng lẽ là muốn tắm rửa sao?

Trong mắt mang vẻ mờ mịt, Trác tri Viễn hỏi :"Mạc Tuân tiên sinh, đệ tử không hiểu, vì sao phải cởi bỏ ngoại y?"

"Ngươi chỉ là một đồng tử ngoại ngũ đường, có tư cách gì mặc y phục của đệ tử ngoại môn ? Mau cởi ra cho ra!" Dứt lời, duỗi tay vậy một cái, xa xa trên mặt đất sớm đã có một bộ quần áo để sẵn liền bay đến bên tay hắn. Sau đó liền ném sang bên chân Trác Tri Viễn.

Trác Tri Viễn mặt đỏ lên :"Giáo ta trong mệnh lệnh rõ ràng, đồng tử ngoại ngũ đường nếu như nguyện ý xông vào thập vạn thâm uyên, thì được thăng lên làm đệ tử ngoại môn, vậy vì sao ta lạo không thể mặc quần áo của đệ tử ngoại môn?"

Mạc Tuân lạnh lùng hừ một tiếng :"Ngươi sớm đã bị trục xuất sư môn, cho dù dựa theo giáo quy ngươi nguyện xông vòa thập vạn thâm uyên, nhưng ngươi cũng là ngươi đang chờ xử tội cho nên hạ xuống một cấp, vẫn mang thân phận đồng tử ngoại ngũ đường. Dừng có nhiều lời nữa, mau mau cởi ngoại y ra!"

Trác Tri Viễn trong mắt cơ hồ muốn phun lửa, trong lòng phẫn uất cực điểm, Mạc Tuân này từ lúc đầu tiên nhìn thấy Trác Tri Viễn, thì lúc nào cũng chỉa mũi dùi vào hắn, cơ hồ mỗi lần là hắn xuất hiện, đều mang cho Trác Tri Viễn một vài tin tức không tốt. Hôm nay Trác Tri Viễn đã sắp xông vào thập vạn thâm uyên, sinh tử chưa rõ, vậy mà Mạc Tuân cư nhiên còn không chịu buông tha hắn. Thậm chí ngay cả bộ y phục màu xanh cũng muốn cướp đoạt, làm sao không khiến cho Trác Tri Viễn không phẫn hận?

Tuy rằng trong lòng hận không thể đem Mạc Tuân ăn tưới nuốt sống, nhưng mà Trác Tri Viễn giờ phút này cũng chỉ có thể nén giận, không có biện pháp, người ta là một trong hai người chấp sự của hình đường, hơn nữa Mạc Tuân trước sau như một bị môn nhân gọi là hắc diện sát thần, một khi đã ra quyết định, thậm chí ngay cả hình đường đường chủ cũng không nể tình. Hơn nữa, tại cả trong hình đường, Mạc Tuân cơ hồ tu trì không thua kém gì hình đường đường chủ hiện nay, bao nhiều người đều từng đã nói qua, nếu không phải Mạc Tuân kia xấu tính đáng ghét, chỉ sợ hắn hiện nay chính là hình đường đường chủ rồi.

Bất đắc dĩ, Trác Tri Viễn cũng chỉ có thể lòng mang lửa giận, đem bộ y phục vừa mới mặc vào không lâu cởi xuống.

Vốn định đem y phục màu xanh tượng trưng cho đệ tử ngoại môn này vò thành một cục rồi ném tới Mạc Tuân, nhưng mà Trác Tri Viễn cuối cùng nghĩ lại, lúc mình còn ở thanh trần đường, đã được sư phụ Lý Độ chăm sóc ân cần. Thầm nghĩ nếu mình vì điều này mà nhất thời phẫn uất, sẽ sơ ý để cho Mạc Tuân bắt được một cớ, đến lúc đó ngay cả cơ hội xông vào thập vạn thâm uyên cũng không còn, khăng khăng đem mình trục xuất xuống núi, lúc đó chẳng phải là có lỗi với sự kỳ vọng của sư phụ Lý Độ sao?

"Đường chủ sư phụ, ta nhất định sẽ từ trong thạp vạn thâm uyên còn sống đi ra! Nhất định!" Trác Tri Viễn sau khi trong lòng âm thầm hạ quyết tâm, nhịn xuống sự bất bình trong lòng, đem bộ y phục màu xanh gấp lại tỉ mỉ, rồi hai tay nâng lên, đưa tới trước mặt Mạc Tuân.

"Mạc Tuân tiên sinh, y phục này trả lại cho ngài!" Trác Tri Viễn chậm rãi nói, trong ánh mắt lại có thể nhìn không ra hận ý quá lớn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK