Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cầm Đế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mấy vị tháp chủ kia cũng gật gật đầu, Mạch Khắc Mễ Lan đứng đầu Hồn tháp nói

- Mấy tiểu tử này hiện tại là nổi danh nhất tại Pháp Lam. Âm Trúc, nếungươi trở lại, vậy, chúng ta mong ngươi, vô luận như thế nào cũng phải để cho ba tiểu tử này ở lại Pháp Lam. Nếu không, để bọn chúng ra ngoài, sự phá hoại sợ rằng cũng sẽ không kém bao nhiêu so với thâm uyên vị diện.

Diệp Âm Trúc nhíu mày nói:

- Cái này ta sợ rằng không thể đáp ứng ngài. Chúng là con của ta, ta không hy vọng nó mất đi tự do. Bất quá, ngài cũng có thể yên tâm, nếu trong tương lai bọn nó thật sự làm ra điều gì nguy hại cho đại lục, vậy ta sẽ tự tay trừng phạt chúng.

Áo Bố Lai Ân nói:

- Âm Trúc, ngươi không nên hiểu lầm. Chúng ta tuyệt đối không có ý này. Ngươi đi ba năm, ba đứa nhỏ này cũng đều hơn hai tuổi. Hiện tại ở Pháp Lam, bọn chúng đã không ai là không biết, không ai không hiểu, trên người bao phủ nhiều ánh hào quang. Mạch Khắc Mễ Lan nói bọn chúng là nổi danh nhất tuyệt không khoa trương.

Hải Dương hừ một tiếng, nói:

- Không phải là nổi danh, mà là nổi tai tiếng thì có. Đại sư, ngài không cần che dấu cho bọn chúng. Ba tiểu tử này phạm vào cái gì chúng ta còn không biết sao? Với Ma Pháp của pháp sư thất tháp , hạn chế chỉ có thể sử dụng Chanh cấp, sau đó bọn chúng dùng quang minh, hắc ám bạc tạc thuật làm cho các Ma Pháp Sư chật vật không chịu nổi. Còn có Niệm Cầm, với Pháp Lam Kỵ Sỹ, người ta vì xem hắn là đứa nhỏ không thèm để ý, hắn Đấu Khí của bản thân đem phá hoại trang bị Ma Pháp của người ta, bọn chúng bên người ít nhất đi theo bốn Hoàng Kim Bỉ Mông, hơn nữa các người luôn che chở. Tại Pháp Lam hiện tại, ai nhìn thấy bọn chúng mà không chạy?

Ba đứa nhỏ nghe Hải Dương nói, cũng không dám đòi quà nữa, đều lè lưỡi chui vào lòng Diệp Âm Trúc, cũng không dám lên tiếng.

Diệp Âm Trúc cười ha hả, nói:

- Các con thật sự lợi hại vậy sao? Bất quá, Hải Dương, nàng đừng hy vọng ta quản giáo được chúng. Ta cũng không nỡ đâu.

Thật vất vả mới vừa về, đây là chính là con của mình, hắn không thể nghiêm khắc được.

Hải Dương cười khổ nói:

- Hiện tại cũng không ai có biện pháp với chúng nó. Sáu vị đại sư quá che chở bọn chúng. Cái này thật ra đối với sự phát triển của bọn chúng cũng không có chỗ gì tốt.

Diệp Âm Trúc nói:

- Cứ đi ắt sẽ có đường, sau này chúng ta trông nom cẩn thận một chút là được.

Áo Bố Lai Ân nói:

- Âm Trúc, ngươi vất vả mới vừa về, các ngươi một nhà cũng cần đoàn tụ, chúng ta sẽ không quấy rầy. Chờ ngươi nghỉ ngơi hai ngày, chúng ta sẽ cùng nhau thảo luận một chút về tình thế hiện tại.

Diệp Âm Trúc gật gật đầu, đem mấy đứa nhỏ giao cho Hải Dương và Tô Lạp nói:

- Ta phải đi trước gặp Thần long vương một chuyến, đem tình hình nói cho rõ ràng. Ngày mai ta sẽ tìm các vị sư huynh.

Trở lại ám tháp, Diệp Âm Trúc cũng không có thân thiết với thê tử, mà liên tiếp mở ra phong ấn các thông đạo trong ám tháp, tiến vào bên trong phong ấn.

Khi thông đạo đóng lại, hắn đi tới sân rộng thì sắc mặt đã trở nên cực kỳ tái nhợt, một tay ôm lấy ngực, oa một tiếng phun ra một ngụm máu tươi.

Phải biết rằng. Máu của Diệp Âm Trúc chính là tính mạng chi thủy ngưng tụ mà thành, trong đó bao hàm thần long huyết mạch cực kỳ đậm đặc. Tính mạng năng lượng của bản thân khổng lồ khó có thể tưởng tượng. Một ngụm máu hắn phun ra so với tổng lượng của Vĩnh hằng chi thụ thiên phú còn nhiều hơn nhiều. Nhất thời, tính mạng năng lượng khổng lồ chợt tăng vọt lên, tràn ngập trong không gian rộng lớn tại đây.

Trên đỉnh động, thân thể Thần long vương chợt sáng lên, tính mạng lượng khổng lồ như là có chỗ để phát tiết chợt vọt tới, dung nhập vào trong kim quang.

Phun ra ngụm máu tươi này, Diệp Âm Trúc sắc mặt rõ ràng trở nên tốt hơn rất nhiều, chỉ có chút thở hổn hển, không ngừng điều tiết thân thể của mình.

Trong thân thể hắn có tính mạng lực cực kỳ khổng lồ, nhưng Thần Chi Thán Tức dù sao cũng là thần khí bá đạo nhất, trong đó ẩn chứa trớ chú khiến Diệp Âm Trúc cũng không có biện pháp Nhưng muốn đem trớ chú này khu trừ thì hắn cũng phải tĩnh tâm chữa thương mới được.

Năng lực khôi phục của thân thể khiến cho miệng vết thương rất nhanh khép lại, mà trong quá trình nói chuyện, Diệp Âm Trúc cũng đã đem trớ chú của Thần Chi Thán Tức ngưng tụ lại một chỗ. Nhưng vì không để cho tâm tình của Tô Lạp lại xao động, cũng không cho Hải Dương biết Tô Lạp từng đâm mình một kiếm, cho nên hắn vẫn áp chế trớ chú này, cho đến lúc này mới đem trớ chú thông qua máu tươi mà trục xuất ra khỏi thân thể.

Tuy Diệp Âm Trúc cũng chịu thương tích nhất định, nhưng như vậy cũng đủ kinh khủng rồi. Phải biết rằng, cho dù là tháp chủ thất tháp Pháp Lam mà bị thương thế như vậy, cũng là trí mạng, vậy mà hắn chỉ hộc ra một ngụm máu tươi mà thôi.

Thời gian ba năm, thực lực của Diệp Âm Trúc tăng lên hai bậc, nhưng tính mạng chi thủy đã thay đổi máu của hắn nên hai cấp này so với trước lại càng quý giá. Hiện tại, cho dù hắn muốn chết cũng không phải là chuyện dể dàng.

- Giải thích rõ rồi chứ?

Thanh âm của Tiểu Long Nữ lãnh đạm vang lên sau lưng Diệp Âm Trúc.

Kim quang nhàn nhạt bao vây, nàng chậm rãi xuất hiện phía sau Diệp Âm Trúc.

Tính mạng năng lượng trong cơ thể tự vận chuyển, Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

- Người một nhà, có gì mà không giải thích rõ được? Đã không có việc gì rồi. Vừa rồi cảm ơn nàng đã giúp ta giải thích.

Tiểu Long Nữ âm thanh lạnh lùng nói:

- Ta không phải giúp ngươi giải thích, chỉ nói ra sự thật mà thôi.

- Âm Trúc, ngay cả ta cũng không nghĩ tới, ngươi thật sự đã thành công.

Thanh âm già nua của Thần long vương từ bốn phương tám hướng vang lên, quanh quẩn trong không trung.

- Thành công?

Diệp Âm Trúc trong lúc nhất thời không có hiểu được ý của Thần long vương.

Tiểu Long Nữ lãnh đạm nói:

- Người nói chính là, ngươi đã thành công thông qua khảo nghiệm của ta.

Diệp Âm Trúc lúc này mới giật mình hiểu ra, cười khổ nói:

- Thành công thì thành công, bất quá, khảo nghiệm nho nhỏ theo như lời ngài nói quả thật là ‘NHỎ’!

Thần long vương lạnh nhạt cười nói:

- Phá rồi lại lập, bản thân khảo nghiệm chỉ cho ngươi chịu đựng thống khổ mà thôi, cũng không phải là đánh bại nó. Cho nên, ngươi có đánh bại nó cũng không phải là thông qua khảo nghiệm của ta, mà là khảo nghiệm của nó.

Diệp Âm Trúc sửng sốt một chút nói:

- Cái này có cái gì khác nhau chứ?

Thanh âm cực độ lạnh như băng của Tiểu Long Nữ chợt trở nên bén nhọn hẳn lên.

- Lão nhân, người nói nhảm nhiều rồi.

Có lẽ là Thần long vương trong lòng áy náy quá sâu, đối với việc Tiểu Long Nữ không khách khí cũng không có phẫn nộ, chỉ mỉm cười nói:

- Có lẽ là ta nói nhiều thật. Chuyện của người tuổi trẻ các ngươi cũng không quan hệ với ta. Âm Trúc, nếu ngươi đã trở lại, vậy, ngươi đã chuẩn bị cho tốt để đến Thâm uyên vị diện chưa?

Diệp Âm Trúc trong mắt hiện lên vẻ không nỡ

- Thần long vương, ta có thể đi Thâm uyên vị diện bất cứ lúc nào . Chỉ là, ta rời nhà đã ba năm, ta muốn cùng người nhà của mình đoàn tụ vài ngày rồi mới đến Thâm uyên vị diện, có được không?

Thần long vương nói:

- Ta đã đợi một ngàn năm, cũng không ngại đợi thêm một đoạn thời gian. Ngươi vừa mới trở về, quả thật cũng phải điều chỉnh một chút. Lúc nào ngươi thấy bản thân có thể đi được, hãy tới nơi này. Long nữ, mấy ngày này con lưu lại chỗ ta đi. Chơi với ta, ta đã nói cho mấy tháp chủ tại Pháp Lam, trong khoảng thời gian này không có người nào quấy rầy chúng ta.

Tiểu Long Nữ không lên tiếng, nhưng Diệp Âm Trúc lại thấy rõ, trong mắt nàng hiện lên tâm tình kích động. Khí tức của nàng rõ ràng cũng không ổn định giống như trước.

Phụ nữ dù sao cũng là phụ nữ, bất luận nói như thế nào, bọn họ trên người đều cùng một dạng huyết mạch.

Không lập tức rời đi, Diệp Âm Trúc ngồi xuống tại chỗ, lẳng lặng tu luyện nguyên lực của hắn, hắn không hy vọng mình bị thương lại ảnh hưởng đến việc cùng người nhà đoàn tụ. Hơn nữa, trong lòng hắn muốn tặng quà cho mấy đứa nhỏ, cũng muốn thân thể của mình tốt để bất cứ lúc nào cũng có thể đi ra ngoài.

Tiểu Long Nữ ở cách Diệp Âm Trúc không xa cũng ngồi xuống, nàng không mở miệng, nhắm mắt lại mà tu luyện, nhưng tinh thần dao động trong không khí lại nói cho Diệp Âm Trúc, Tiểu Long Nữ lúc này hẳn là đang trao đổi với Thần long vương, về phần bọn họ nói cái gì, hiển nhiên không phải là việc hắn cần biết.

Một lúc lâu sau, Diệp Âm Trúc lặng lẽ rời khỏi phong ấn, về lại Ám tháp. Mà lúc này, hắn cũng không phát hiện, vẻ mặt Tiểu Long Nữ đã trở nên bình thản so với trước rất nhiều. Khi hắn rời đi, trong ánh mắt Tiểu Long Nữ nhìn về phía hắn cũng không lạnh băng như trước, thậm chí còn có vài phần nhu hòa.

Khi Diệp Âm Trúc trở lại Ám tháp, trong Ám tháp đã có thêm hai người, Diệp Trọng và Mai Anh. Đừng nói các tháp chủ của Pháp Lam sủng ái mấy đứa nhỏ, bọn họ cũng sủng ái không kém, vẻ mặt tươi cười đang chơi cùng bọn nhỏ.

- Cha, mẹ, con đã trở lại.

Diệp Âm Trúc xuất hiện, nhất thời khiến cho không khí trong Ám tháp lắng đọng lại một chút. Diệp Trọng tung chân đá Diệp Âm Trúc một cước, trong miệng phẫn nộ quát:

- Tiểu tử xấu xa này, còn biết trở về sao!

Ngoài miệng lão mặc dù nói như vậy, chân đá ra cũng không có lực, vẻ mặt quay về phía Diệp Âm Trúc cũng đang nháy mắt, tựa hồ muốn nói cho hắn cái gì đó.

Diệp Âm Trúc cũng thông minh, một chút là hiểu được ý của cha, một cước này của cha, rõ ràng là muốn mấy lão bà của mình thấy.

Con trai đi một thời gian dài, để cho hai người vợ một mình chịu đựng quá trình sinh nở, dưỡng dục con cái, hiện tại con trai trở lại, lão phải ra vẻ tức giận.

Đương nhiên, một cước của Diệp Trọng nhìn qua cũng rất nặng, còn mang theo Đấu Khí, nhưng khi tới trên người Diệp Âm Trúc thì chỉ là bên trong đã không còn lực nữa.

Bất quá, một màn nãy của Diệp Trọng cũng không kịp diễn trọn. Khi một cước của lão còn chưa tới trên người Diệp Âm Trúc, Mai Anh đã tiến bước tới trước mặt Diệp Âm Trúc, cũng tức giận quát một tiếng, chỉ bất quá là đối mặt với trượng phu của mình. Một cước này của Diệp Trọng tự nhiên không cách nào đá tiếp được.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
nn Lý *,* Dự10 Tháng bảy, 2018 15:34
chời sinh 8 ngón
BÌNH LUẬN FACEBOOK