Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cầm Đế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhưng nỗi phấn khởi của Diệp Âm Trúc cũng không duy trì lâu dài, thanh âm Phi Nhĩ Kiệt Khắc Tốn lại vang lên:

“Âm Trúc, thời gian ta không nhiều lắm đâu, ngươi hãy cẩn thận nghe ta nói.”

“Thời gian không nhiều lắm? Sư phụ, ngài làm sao vậy?”

Phi Nhĩ Kiệt Khắc Tốn thở dài nói:

“Đối với bất luận kẻ nào mà nói, thiêu đốt linh hồn đều cùng ý nghĩa với hồn phi phách tán, cho dù là ta, cũng không thể ngoại lệ. Tuy vậy ngươi không cần lo lắng, bây giờ mất đi cũng không có nghĩa ta sẽ chết đi vĩnh viễn. Còn nhớ thời khắc cuối cùng khi ngươi đối mặt với Tư Long chứ? Ta thiêu đốt Linh Hồn Chi Hỏa chính mình, đồng thời cùng tứ đại thần thú bám vào trên người ngươi, làm cho lực lượng chúng nó phát sinh ra những biến đổi khác thường cho ngươi sử dụng.”

Diệp Âm Trúc gật đầu, nói:

“Con đương nhiên còn nhớ, khi đó, chưa bao giờ con có cảm giác lực lượng chính mình tự nhiên lại cường đại như thế. Sư phụ, con bây giờ chỉ quan tâm làm thế nào mới có thể để cho ngài khôi phục lại đây.”

Phi Nhĩ Kiệt Khắc Tốn nói:

“Ngươi... trước tiên không nên suy nghĩ nhiều, hãy lắng nghe ta nói cho xong. Bất luận một loại thần thú nào đạt đến Thứ Thần cấp, đều cũng có thể nói là sự sống ‘đoạt thiên địa tạo hóa’, thực lực bản thân chúng cũng đạt đến mức thăng hoa chân chính, khác loài người không hề có khả năng tiềm tàng lực phát triển như vậy, Thứ Thần cấp sơ kỳ cũng cơ hồ là lực lượng mà tất cả các thần thú cuối cùng đều có khả năng đạt tới. Nhưng khi Linh Hồn Chi Hỏa của ta trải qua quá trình thiêu cháy, loại tình huống này sẽ phát sinh biến đổi. Đầu tiên, biến hóa lớn nhất chính là Kim Giáp Cấm Trùng, mặc dù ta cũng không biết các ‘cô nàng’ làm sao để ‘phá kén thành bướm’ (trưởng thành), nhưng rõ ràng hình dáng hiện nay cũng chính là hình dạng cuối cùng của Kim Giáp Cấm Trùng, trước kia có hay không loại Kim Giáp Cấm Trùng biến đổi dị thường đến mức độ này cũng không ai biết được, thông qua cảm nhận của Linh Hồn Chi Hỏa, ta phát hiện các ‘cô nàng’ sở hữu một lực lượng rất thanh khiết nhu hòa, bất luận ma pháp nguyên tố nào được các ‘cô nàng’ hấp thu đều biến thành tinh khiết nguyên chất không có thuộc tính nguyên tố. Ta thậm chí hoài nghi, Thần Nguyên Ma Pháp Bào trên người ngươi cùng chúng có mối liên quan đặc biệt gì đó. Như để các cô nàng hóa thân làm cặp cánh cho ngươi thì ma pháp và đấu khí trong cơ thể ngươi khôi phục tốc độ ít nhất lúc bình thường cũng tăng lên gấp ba lần. Dựa theo sự đề thăng thực lực của các ‘cô nàng’ sau này mức độ vẫn còn có thể tăng thêm nữa.”

Diệp Âm Trúc hiểu ý của Phi Nhĩ Kiệt Khắc Tốn. Nói cách khác: Chỉ cần tồn tại cùng Thiểm, Lôi,gần như bản thân có thể không cần lo lắng đến việc pháp lực và cùng đấu khí tiêu hao nữa, với tình trạng kéo dài thời gian chiến đấu các đối thủ thực lực ngang tài ngang sức với mình còn xa mới vượt qua được.

“Sơn Lĩnh cự nhân và Chiến Tranh cự thú đều là thần thú có lực phòng ngự cường đại nhất, kết hợp năng lực của hai đại thần thú bọn chúng biến đổi thành áo giáp, lực phòng ngự có thể nói có một không hai trong Long Khi Nỗ Tư đại lục. Cho dù Pháp Lam thất tháp tháp chủ cũng rất khó công phá áo giáp phòng ngự hai lớp do hai đại thần thú hình thành. Và vũ khí do Tử Tinh Bỉ Mông biến thành, là lực công kích mạnh nhất trong thiên hạ hơn nữa còn thêm siêu cấp thần khí ma pháp tinh thể. Đơn giản mà nói, tứ đại thần thú sau khi trải qua quá trình Linh Hồn Chi Hỏa ta rèn luyện, không chỉ loại bỏ những tạp chất trên người chúng, làm cho không gian của bọn chúng càng tăng thêm rộng lớn bao la, đồng thời, còn rèn bọn họ thành ba kiện siêu thần khí. Ba kiện siêu thần khí chỉ thuộc về ngươi, cộng thêm Khô Mộc Long Ngâm cầm của ngươi. Trên thế giới này, nói về đồ trang bị đã không có người nào có thể so sánh cùng ngươi được.”

Quả thật như thế, khi Diệp Âm Trúc dung hợp cùng siêu thần khí do tứ đại thần thú biến hóa thành, thực lực thậm chí có thể đạt tới Thần nhất cấp. Trang bị cường hãn như vậy Pháp Lam có lẽ cũng kém xa không thể so sánh được.

“Trong lúc rèn luyện chúng đồng thời Linh Hồn Chi Hỏa ta cũng rèn luyện linh hồn cùng thân thể ngươi, cho nên bây giờ linh hồn bản thể của ngươi mới có khả năng cảm nhận đối với Tinh thần chi hải chính xác rõ ràng như thế.

Đồng thời ta cũng dùng Linh Hồn Chi Hỏa chính mình đem mối quan hệ giữa ngươi cùng tứ đại thần thú làm cho sự gắn bó càng thêm mật thiết hơn. Hơn nữa trở thành vị trí chủ đạo, giữa sự tương quan của các linh hồn, so với bất cứ loại khế ước nào cũng đều có hiệu quả. Trên nguyên tắc có thể ngăn chặn chúng nó không thể rời khỏi ngươi.”

Diệp Âm Trúc trong lòng cả kinh:

“Sư phụ, con và bọn họ đều là bằng hữu. Làm như vậy tựa hồ…”

Phi Nhĩ Kiệt Khắc Tốn trầm giọng nói:

“Không có gì không tốt. Chẳng lẽ ta dùng Linh Hồn Chi Hỏa chính mình trợ giúp chúng thực lực tăng lên lại còn có thể để cho bọn họ sau này rời khỏi đệ tử của ta sao? Yên tâm đi, chỉ cần bọn chúng không quay lưng phản bội ngươi, sẽ không có vấn đề gì.”

Mặc dù lời nói của Phi Nhĩ Kiệt Khắc Tốn có chút bá đạo, nhưng Diệp Âm Trúc vẫn không thể không thừa nhận: Quyết định của sư phụ chính là lo trước tính sau phòng ngừa chu đáo, tất cả mọi sự đều cũng vì muốn điều tốt cho mình.

“Tuy vậy, Âm Trúc, ta cần phải nhắc nhở ngươi: Trên thế giới này, tất cả đều là sự cân đối. Lực lượng bây giờ của ngươi đã có sức mạnh của Thần cấp điều đó là không thực tế. Nếu ngươi thực sự muốn phát huy thực lực của mấy kiện siêu thần khí này, tự mình cần phải gắng sức tu luyện, đạt tới chính thức cấp bậc Thứ Thần cấp. Khi đó, ngươi mới chính thức là thiên hạ vô địch.”

Diệp Âm Trúc nói:

“Sư phụ, ngài nói, con bây giờ không cách nào sử dụng bọn Tử sau khi hình thái biến đổi sao?”

Phi Nhĩ Kiệt Khắc Tốn nói:

“Đúng vậy, ngươi lúc đối mặt với Tư Long sở dĩ có thể sử dụng lực lượng của chúng, đó là do Linh Hồn Chi Hỏa của ta dẫn dắt ra. Để cung cấp năng lượng đầy đủ nếu do chính bản thân ngươi còn xa mới thực hiện được. Ngươi ngẫm lại xem, chỉ sử dụng một kiện Khô Mộc Long Ngâm cầm đã là cực hạn của ngươi rồi, ngươi làm sao có thể sử dụng tiếp ba kiện siêu thần khí khác nữa chứ? Ta nói với ngươi điều này: Nhắc nhở ngươi một điều không nên lấy làm thỏa mãn với tình trạng hiện có của mình, mặt khác, cũng muốn nói với ngươi, khi ngươi gặp lại Tư Long lần nữa, nhất định cần phải gắng sức bảo toàn cho mình. Hiện giờ căn bản ngươi vẫn chưa phải là đối thủ của hắn.

Tuy vậy, lần này ngươi làm cho hắn khiếp sợ chạy dài khi sử dụng ma thần hàng lâm. Trong một thời gian ngắn đúng là hắn không cách nào tìm đến gây phiền nhiễu cho ngươi.”

“Sư phụ, cám ơn ngài. Hết thảy những điều này đều do ngài ban cho con.” Nhớ tới sự giúp đỡ của Phi Nhĩ Kiệt Khắc Tốn đã thiêu đốt Linh Hồn Chi Hỏa trái với phép tắc, trong lòng Diệp Âm Trúc nổi đau xót không kiềm được bùng lên mãnh liệt.

Phi Nhĩ Kiệt Khắc Tốn tựa hồ cảm giác được nổi khổ đau của Diệp Âm Trúc, mỉm cười nói:

“Hài tử ngốc, không nên như vậy. Mặc dù thiêu đốt linh hồn chính mình, nhưng ta một chút cũng không hối hận. Thử hỏi, trên cả đại lục này có ai có thể giống như ta một lần rèn luyện ra ba kiện siêu thần khí, hơn nữa còn chế tạo thành một siêu cấp cao thủ đây chứ? Chỉ cần trong tương lai ngươi có thể giúp ta giết chết cái tên nghiệt chướng Tư Long này, sư phụ đã đủ mãn nguyện rồi.”

“Phải, con nhất định phải làm được. Khi thực lực của con đầy đủ, con nhất định sẽ tự tay giết chết Tư Long vì sư phụ mà báo thù. Pháp Lam là nơi chẳng chóng thì chày con cần phải hủy diệt đi.”

“Không, Tư Long nhất định phải giết, nhưng ngươi cần đáp ứng sư phụ một chuyện. Ngàn vạn lần không nên đối nghịch cùng Pháp Lam.” Thanh âm Phi Nhĩ Kiệt Khắc Tốn đột nhiên biến đổi trở nên cực kỳ nghiêm túc.

Diệp Âm Trúc sửng sờ, nói:

“Sư phụ, ngài cùng Pháp Lam còn có cảm tình sâu sắc như vậy sao? Khi ngài gặp nạn, các tháp chủ khác của Pháp Lam thất tháp có người nào trợ giúp cho ngài đâu?”

Phi Nhĩ Kiệt Khắc Tốn thở dài một tiếng, nói:

“Cũng không phải như ngươi tưởng tượng. Pháp Lam thất tháp mặc dù cùng tồn tại, nhưng quan hệ giữa bảy vị tháp chủ tịnh không hề được coi là mật thiết, ngoại trừ những khi cần thiết không thể làm khác, mọi người cũng không ở cùng một chỗ, Tư Long đã dám phản bội ta, ra tay vào lúc ta tu luyện đến giai đoạn trọng yếu cuối cùng, tự nhiên đã chuẩn bị hết thảy mọi việc để che mắt mọi người. Âm Trúc, có lẽ ngươi do thái độ của Pháp Lam đối với Đông Long cùng với ngôi vị trên cao mà sinh ra phản cảm. Nhưng hôm nay ta muốn nói cho ngươi rõ, thật ra, Pháp Lam là một sự tồn tại không vụ lợi. Hoặc là nói, Pháp Lam chính là vì tương lai của nhân loại mà tồn tại.”

Diệp Âm Trúc nói:

“Ngài nói duy trì cùng với sự phong ấn Thâm Uyên hay sao? Nhưng nếu là bọn họ gìn giữ bảo vệ phong ấn, tại sao vẫn còn can thiệp vào sự việc của các quốc gia trên đại lục. Lần này nếu không phải Pháp Lam đột nhiên phong bế, hơn nữa còn nghiêng về Lam Địch Á Tư đế quốc, có lẽ sẽ không dẫn đến sự đảo lộn trên đại lục, sẽ không khơi dậy chiến tranh càng làm cho dân chúng lầm than.”

Phi Nhĩ Kiệt Khắc Tốn trầm lặng, tựa hồ đang suy nghĩ điều gì, một lúc lâu, dường như đã hạ quyết tâm, thanh âm trầm ổn ấy trở nên lắng đọng trầm thấp hơn:

“Âm Trúc, ta chỉ có thể nói với ngươi, trước mắt Pháp Lam quyết định phong bế, sau đó còn ủng hộ một quốc gia phát động chiến tranh, có nghĩa là Pháp Lam thất tháp đã sắp trấn áp không nổi phong ấn nữa rồi.”

“Cái gì?” Lời nói của Phi Nhĩ Kiệt Khắc Tốn dọa Diệp Âm Trúc nhảy dựng lên, hắn biết sư phụ tuyệt đối sẽ không lừa gạt mình, từng là một Ám tháp tháp chủ, Pháp Lam đệ nhất cường giả, hiểu biết của Phi Nhĩ Kiệt Khắc Tốn đối với Pháp Lam không thể nghi ngờ so với chính mình sâu sắc hơn nhiều.

“Pháp Lam từ thành lập tới nay, vẫn chỉ có một mục đích, đó chính là bảo vệ bình an cho thế giới loài người. Ngươi biết lý do vì sao nhiều Ma pháp sư khi tiến vào Pháp Lam lựa chọn lưu lại mà không chịu rời đi không? Điều đó cũng hoàn toàn không phải là quy định của Pháp Lam, mà do những Ma pháp sư này vì tương lai loài người, tự nguyện hy sinh cái thời gian quý báu của mình. Có lẽ, ngươi đối với Thâm Uyên vị diện kia cũng không có khái niệm gì, nhưng tháp chủ đời thứ nhất Pháp Lam thất tháp bọn họ đã từng kinh nghiệm bản thân từ trong đó, Mẫu Yêu ác ma của Thâm Uyên vị diện mang đến tính hủy diệt vô cùng to lớn. Không có sự hiện diện của Thần Long Đông Long, nếu bọn họ lại lần nữa xâm nhập nhân gian, Long Khi Nỗ Tư Đại Lục chỉ có kết cục là bị hủy diệt. Cho nên, Pháp Lam pháp điển đệ nhất quy luật, chính là không tiếc hết thảy bằng mọi giá giữ gìn bảo vệ cho phong ấn, dù cho cái giá phải trả là tất cả.”

Diệp Âm Trúc trầm tĩnh, lẳng lặng nghe Phi Nhĩ Kiệt Khắc Tốn giải thích.

“Sở dĩ đại lục nhiều quốc gia cùng tồn tại, như vậy quả thật giống như ngươi nghĩ nguyên nhân là Pháp Lam. Pháp Lam làm như vậy, cũng thực sự là muốn bảo vệ sự tồn tại chí cao vô thượng của mình, bởi vì, chỉ có bảo vệ sự tồn tại chí cao vô thượng của mình, Pháp Lam mới có thể thu hút kết nạp được những Ma pháp sư cường đại, hơn nữa còn bảo đảm không có người nào quấy nhiễu Pháp Lam thất tháp trong việc trấn áp phong ấn. Ngươi ngẫm nghĩ xem, nếu Long Khi Nỗ Tư thống nhất thành một cái đại đế quốc, khi đó, ông vua này sẽ cho phép có một nơi như Pháp Lam vượt trội áp đảo bọn họ như vậy tồn tại sao? Có lẽ trong khoảng thời gian ngắn sẽ không có vấn đề, nhưng chỉ cần xuất hiện một vị quân vương có dã tâm, tấn công và làm suy yếu đi lực lượng của Pháp Lam, làm cho Pháp Lam không cách nào tập trung toàn lực để trấn áp phong ấn nữa. Vì lẽ đó, Pháp Lam nhất định phải tạo thế cục cho đại lục để khống chế tất cả trong bàn tay mình, không để phát triển một chi quyền lực duy nhất nào tồn tại.”

Mặc dù trong lòng Diệp Âm Trúc vẫn không cách nào loại bỏ những gút mắc đối với Pháp Lam, nhưng nghe những lời nói của Phi Nhĩ Kiệt Khắc Tốn, địch ý của hắn đối với Pháp Lam cũng giảm dần dần đi.

“Trước đây Pháp Lam cũng đã từng có phong bế, nhưng ủng hộ một phương rõ ràng như thế, vậy đã tiêu biểu trong pháp điển của Pháp Lam nhất điều phép tắc ẩn dấu đã bị khuấy động. Nhất định là điều phép tắc này, khi phong ấn có khả năng bị công phá, Pháp Lam sẽ thu xếp tụ họp tất cả mọi thực lực trên đại lục, cùng chung sức gìn giữ bảo vệ phong ấn, ngăn chặn chống đở sự công kích của Mẫu Yêu. Kỳ hạn của thời gian này là năm mươi năm. Nói cách khác, một khi Pháp Lam thất tháp tháp chủ cảm thấy trong năm mươi năm phong ấn sẽ bị phá hỏng, sẽ tập hợp toàn bộ thực lực trên đại lục, dốc hết toàn lực bảo vệ vững chắc cho phong ấn. Mà dưới tình huống đại lục do nhiều quốc gia tạo thành, thu xếp tập hợp toàn bộ thực lực vô cùng khó khăn. Cho nên, Pháp Lam tại thời điểm này nhất định cần phải ủng hộ làm cho đại lục thống nhất, chỉ có như vậy, mới có thể điều động hoàn hảo tất cả các lực lượng để trợ giúp Pháp Lam.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
nn Lý *,* Dự10 Tháng bảy, 2018 15:34
chời sinh 8 ngón
BÌNH LUẬN FACEBOOK