Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tà Đạo Tu Tiên Lục
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Xích Vũ Đông nhớ kỹ chú ngữ, cười nhẹ thành tiếng, không thèm nhìn Từ Hàng, quay đầu nhìn Hầu Quang Bình nói: “Hầu chưởng môn, ta cũng có việc muốn nói với ngươi, là thế này, ta nghe nói các ngươi đang muốn đưa ra một cái quyết định, ta xem, các ngươi cũng không đưa ra được quyết định gì, theo ta đi, theo ta cùng nhau thống nhất toàn hộ giới tu hành trung thổ, thành lập một chốn tu hành lớn hơn nữa, tập trung toàn bộ trí tuệ người tu đạo, tập hợp cùng một chỗ, ta không tin, năng lực chúng ta so ra lại kém Minh nhân kia.”

“Ngươi tính cái gì, ngươi dựa vào cái gì . . . . . .” Lý Hữu Quyền cũng không biết là lấy đâu dũng cảm, nhìn chằm chằm Xích Vũ Đông hét lớn, nhưng câu kế tiếp của hắn, còn chưa có nói xong, hắn chỉ thấy trong mắt Xích Vũ Đông bắn ra một đạo bạch quang. Ngay sau đó, hắn cảm giác được cổ phát lạnh, nhất thời nói không nên lời, ý thức hắn chậm rãi mơ hồ, thân thể hắn chậm rãi đổ về phía trước, ngã xuống.

Toàn bộ người trên đại điện, dường như đều bị dọa làm cho sợ hãi, ngốc lặng tại chỗ, không biết nên làm thế nào cho phải.

Xích Vũ Đông rất nhanh quét mắt nhìn toàn bộ người trong đại sảnh một cái, đi về phía trước mấy bước, vẫn như là là bộ dạng đắc ý, mỉm cười nói: “Nếu không nguyện ý, thì người đó chính là ví dụ tốt nhất.”

Điền Lập Phong tuy rằng không phải là kẻ sợ chết, nhưng trong lòng hắn vẫn rất không tán thành đầu nhập vào Minh nhân, hắn thở nhẹ một hơi, đi tới trung tâm đại điện, nói: “Vị huynh đệ này nói rất đúng, chúng ta không khuất phục Minh nhân, ta là người thứ nhất đồng ý cùng vị huynh đệ Xích Vũ Đông này hợp tác.” Nói xong, hướng Xích Vũ Đông mỉm cười gật đầu.

Hầu Quang Bình vốn là ngươi sợ chết, hơn nữa hiện tại lại đang bị uy hiếp tới sinh mệnh bản thân, nghĩ thầm, rằng đầu nhập vào Minh nhân cũng không có kết cục tốt đẹp gì, đầu nhập vào người trước mắt kia, cũng sẽ không có kết cục tốt gì, nhưng hắn cảm thấy rằng, chỉ cần có thể tạm thời bảo trụ tánh mạng, mới là quan trọng nhất. Hắn cười nhẹ, nói: “Xích hiền chất nói rất có đạo lý, Bạch Vân Đạo Quán chúng ta đây sẽ cùng ngươi hợp tác, đối kháng với Minh nhân, thống nhất các đạo quan giáo phái ở Trung Thổ, thành lập một giáo phái mới.”

Các đệ tử Bạch Vân Đạo Quán thấy chưởng môn cũng đã đáp ứng rồi, bản thân cũng chỉ có thể đáp ứng, phụ họa theo đuôi nói: “Tốt, tốt, như vậy còn có vốn liếng để chống đỡ với Minh nhân.” Kỳ thật, trong lòng bọn họ sợ hãi muốn chết, thầm nghĩ trong lòng, thực lực của đám Minh nhân kia ngay cả thần tiên còn không có cách nào bắt được bọn chúng, chỉ bằng vài người chúng ta cũng dám chống lại Minh nhân, không phải là người mơ nói mộng sao. Trong lòng mặc dù không phục, hiện tại vì giữ mình, chỉ có thể thỏa hiệp.

Xích Vũ Đông thấy mọi người Bạch Vân Đạo Quán đáp ứng rồi, trong lòng rất là đắc ý: “Sư phụ, con nhất định phải cho người nhìn thấy, con có năng lực thành lập một giáo phát còn mạnh hơn so với Thanh Tâm Đạo Quán, cùng Thanh Tâm Đạo Quán của người so cao thấp một phen.” Hắn quay đầu nhìn Từ Hàng, nói: “Lão nên cân nhắc cho tốt, cũng nên giống họ, thần phục ta. Ta thành lập một giáo phái mới kết hợp hai nhà phật, đạo, học tập tìm hiểu lẫn nhau, nhất định có thể đại thành.” Nói xong, tâm tình hưng phấn đắc ý, tức khắc hiển lộ ra, khắc ở trên mặt, con mắt cười đến nỗi nhắm tịt hết cả lại.

Trong lòng Từ Hàng đã không có vướng mắc, lão cho rằng, tên cuồng vọng này, sớm hay muộn sẽ chết, hơn nữa nhất định so với mình còn chết sớm hơn, trong lòng thoải mái, quỷ dị cười, nói: “Được, ta không có ý kiến, đồng ý thần phục ngươi.”

“Tốt, hiện tại đã có hai đại phần thần phục ta, ta đây chính thức tuyên bố, “Nhất Hòa giáo phái” của chúng ta chính thức thành lập, Bạch Vân Đạo Quán này, chính là phân bộ của “Nhất Hòa giáo phái”, tên là “Nhất Hòa giáo phái Bạch Vân phân bộ đi”, mà Pháp Hoa Tự cũng không khác, gọi là “Nhất Hòa giáo phái Pháp Hoa phân bộ”, tốt rồi.” Nói xong, hắn đi rất nhanh về phía trước, nhìn chằm chằm Hầu Quang Bình.

Hầu Quang Bình rất nhanh hiểu được ý tứ của Xích Vũ Đông, vội từ chỗ ngồi chính giữa đại điện xuống, làm bộ mời mọc, khom người làm ra một bộ dạng cực kỳ ti tiện, mỉm cười nói: “Nhất Hòa giáo phái chưởng môn, xin mời ngồi! Thuộc hạ chờ được người sai phái phân công.”

Xích Vũ Đông không chút khách khí, nhẹ phất ống tay áo, bước tới vị trí chưởng môn ở giữa đại điện, ngồi xuống, ho nhẹ một tiếng làm thông cổ hong, nói: “Mọi người mời ngồi đi, bây giờ ta bắt đầu phân công cụ thể hành động cùng nhiệm vụ.” Bộ dạng của hắn, thoạt nhìn còn tưởng như có chuyện trọng yếu, cũng có một chút phong cách quý phái, so với Hầu Quang Bình ngồi ở trên đó, uy phong hơn nhiều.

Sau khi mọi người ngồi xuống, Xích Vũ Đông nói tiếp: “Theo tình hình hiện tại, mọi người phân biệt dẫn người đi tới các phái nhắn dùm lời của ta, kẻ nào không nghe lệnh hoặc không phục tùng, đều giết không tha. Nếu là ở địa phương do Minh yêu không chế, các ngươi tạm thời tránh đi, lấy tên những đạo quán hoặc chùa miếu, rồi về báo cáo cho ta, ta tự mình tới đó tiêu diệt Minh yêu, vì dân chúng Trung thổ chúng ta trút được ngụm ác khí.”

Tên Xích Vũ Đông này sau khi trộm được Tu Thần Phổ từ trong tay sư huynh, dốc lòng tu luyện, nhưng hắn cũng không có một tia tiến bộ, ngược lại cảm thấy phương pháp tu luyện được ghi trên Tu Thần Phổ, có chút không hợp với lẽ thường, bản thân khổ sở không hiểu được, bỗng nhiên, hắn sửa đổi lại phương pháp tu luyện trước kia, ngược lại mà đi, thật không ngờ, công lực hắn vì thế mà đột nhiên tăng mạnh, tiến triển cực nhanh. Khi đó, đụng phải vài Yêu linh, chỉ bằng lực lượng của bản thân, thoải mái tiêu diệt hết, đánh cho những Yêu linh kia hôi phi yên diệt. Lúc đó, hắn sản sinh ra ý tưởng cùng hùng tâm tráng chí là thống nhất toàn bộ trung thổ, thành đồng minh cùng chiến đấu với Minh yêu. Nếu hắn biết, hắn đánh bại Yêu Linh. Thực lực chẳng qua chỉ là một phần ngàn của Minh vương, cũng không biết trong lòng hắn, còn có thể có đảm lượng làm ra chuyện tình như thế này không?!

Mọi người nghe xong lời hắn nói, đều gật đầu đồng thanh đáp ứng, vội vàng xuất môn chấp hành mệnh lệnh của hắn. Từ Hàng cũng không ngoại lệ, sau khi lão hướng Xích Vũ Đông chào từ biệt, qua loa cho xong rồi mang theo đệ tử của mình, cũng xuất môn góp sức vì Xích Vũ Đông.

Nói đến cũng lạ, kế hoạch thống nhất Trung thổ của Xích Vũ Đông, phát triện lại phi thường thuận lợi, cũng không bị cản trở gì, cũng rất ít Mình tộc ở Trung thổ có hành động gì. Bọn họ cũng cảm thấy kỳ quái, nhưng cũng không có hoài nghi cái gì.

Mười ngày trôi qua, 90% giáo phái trung thổ, đều quy về làm môn hạ Nhất Hòa giáo phái, ngày mà sự nghiệp thống nhất Trung Thổ đã tới gần. Xích Vũ Đông ở tổng bộ Nhất Hòa giáo phái, chỉnh thức hướng về toàn bộ người tu đạo Trung Thổ, đại biểu các nơi, tuyên bố rằng: “Nay mọi người đồng tâm hiệp lực, Trung Thổ vốn năm bè bảy mảng người tu đạo, hiện tập trung ở lại cũng nhau, lực lượng chúng ta cũng cường đại hơn, chỉ cần chúng ta có cùng chung mối thù, cùng đối mặt khó khăn, ta tin tưởng thời gian tiêu diệt địch nhân của chúng ta, rất nhanh sẽ đến.” Lời nói vừa dứt, ở dưới bậc thang, một mảnh vỗ tay. Cũng không biết những người này, là xuất phát từ thiệt tình hoan nghênh hay là vẫn vì bất đắc dĩ, phụ họa theo đuôi.

Xích Vũ Đông phất phất tay, toàn trường im lặng trở lại, đang muốn nói mấy chuyện tiếp theo, thì mấy đạo thân ảnh màu đen, từ trên trời giáng xuống, bay xuống cách Xích Vũ Đông ước chừng hơn trượng, thân hình dừng lại.

Mọi người vừa thấy đó là Minh nhân, nhất thời sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, đều có ý muốn lùi bước, nhưng bọn họ cũng không có thối lui, là bởi vì bọn họ lo lắng, bản thân một khi nhích người, sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, sẽ chết oan uổng, như vậy thì có chút không thỏa đáng. Đành phải nhẫn nại, cầm cực không cho thân mình phát run, đứng ở nơi đó, không dám nhúc nhích.

Xích Vũ Đông nhìn năm Minh nhân trước mắt, trong lòng thầm nghĩ: “Nếu ta có thể lấy sức một người, để giết chết năm Minh nhân này, có lẽ, ta sẽ càng có vốn để phục chúng, lão thiên gia đối với ta cũng thật không tệ, lại cho ta cơ hội tốt như thế này.” Nghĩ đến đây, hắn cười lạnh vài tiếng, nói: “Các ngươi chính là đi tìm cái chết sao?” Hắn hiện tại, có thể là bị quyền lợi dục vọng làm lu mờ ý chí, chỉ biết là làm như thế nào mới có thể phục chúng, mặc kệ là bản thân có hay không có cái năng lực đó.

Đám môn nhân ở quảng trường, nghe xong những lời Xích Vũ Đông nói đều cảm thấy giật mình, thực sự có chút không tin được vài lỗ tai của chính mình, tâm lý bất an của bọn họ, cũng hạ xuống, nghĩ thầm rằng Minh nhân có mục tiêu nhằm vào, khả năng uy hiệp đến tính mệnh bọn họ, lại hạ xuống rất nhiều.

Trong Minh nhân có một nam tử nhìn qua ước chừng hơn bốn mươi tuổi, đi về phía trước hai bước, bộ dạng rất lễ phép, sau khi ôm quyền thi lễ, cười mỉm nói: “Ta là Minh tộc hữu hộ pháp, tên là Đế Khai. Ta đối với tình huống của người, hiểu rất rõ, ngươi kêu là Xích Vũ Đông, là phản đồ của Thanh Tâm Đạo Quán, nếu ta không có đoán sai, ngươi hẳn là chiếm được Tu thần phổ của Tĩnh Tâm Đạo Quán, mới trong khoảng thời gian ngắn như vậy nhảy lên thành cường giả. Ngươi hôm nay có thể đứng ở chỗ này, đó là bởi vì chúng ta muốn mượn dùng lực lượng cuả ngươi, để giúp chúng ta hoàn thành chuyện chúng ta khó có thể làm tốt, dù sao, nhân loại các ngươi cũng có biện pháp của chính mình dùng để đối phó chính đồng bào của mình. Lúc này, Đại Minh Vương của ta hướng ngươi nói lời cảm tạ.” Nói tới đấy, hắn nhìn thấy sắc mặt Xích Vũ Đông có chút biến hóa, hắn khẽ cười thành tiếng, cố ý dừng một chút, nhìn hắn có hay không có biến hóa mãnh liệt hơn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK