Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Đại Đường Song Long Truyện
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Từ lúc còn ở dưới địa đạo Khấu Trọng đã tháo khăn trùm đầu xuống nhét vào áo để khỏi ảnh hưởng đến linh giác của tai và mắt. Căn cứ vào những gì Thạch Chi Hiên vừa nói, gã đã hiểu ra dụng tâm của lão cũng như tình cảnh hiện tại của mình.

Thạch Chi Hiên chẳng phải là không muốn giết gã, hơn nữa còn có ý định đó ngay tại thời điểm này. Lão kiếm cớ hé ra cho Khấu Trọng một sinh lộ để khiến gã tưởng rằng lão vì muốn lấy Hàn Lâm Thanh Viễn đồ nên mới bỏ qua cơ hội thu thập cái mạng nhỏ của mình.

Căn cứ vào tình hình thực tế và cân nhắc lợi hại, việc giết Khấu Trọng nhiều khả năng là mục tiêu hàng đầu hiện nay của Thạch Chi Hiên, nếu không lão đã chẳng mạo hiểm theo vào tận Hoàng cung, bày mưu tính kế để hại bọn gã. Cho đến lúc này có thể khẳng định Thạch Chi Hiên không hề biết bọn họ đã nghe lén được cuộc nói chuyện giữa lão và Duẫn Tổ Văn.

Ngay cả với khả năng của Thạch Chi Hiên, muốn giết Khấu Trọng cũng không phải là chuyện dễ dàng. Hơn nữa khi gã tự biết mình cầm chắc cái chết, nói không chừng lại mạo hiểm một phen, ví dụ như liều mạng lao vào địa đạo, hoặc phá cửa sổ rồi xông thẳng ra ngoài điện. Lúc đó cho dù lão có biến thành ba đầu sáu tay cũng không dám chơi trò mèo vờn chuột với gã giữa vòng vây trùng điệp bốn bề của cấm vệ quân trong Hoàng cung Đại Đường.

Thạch Chi Hiên tài trí siêu phàm, biết rằng chỉ cần nói ra việc muốn đem Hầu Hy Bạch đi, Khấu Trọng tất sẽ toàn lực ngăn cản. Điều lão mong muốn chính là trước sự lựa chọn sinh tử Khấu Trọng không bỏ bạn đào sinh.

Loa Hoàn kình phóng qua thân đao rít lên những âm thanh kỳ lạ, đao chưa tới nơi kình khí đã đến trước, trực diện bao trùm lấy Tà Vương Thạch Chi Hiên.

Đây là giải pháp tình thế trong khi không còn cách nào khác. Bất Tử Thất Huyễn của Thạch Chi Hiên hư hư thực thực khiến người ta không biết đường nào mà lần. Nhưng Khấu Trọng lúc này lại lợi dụng đặc tính kỳ lạ của Trường Sinh khí, dùng khí kình thăm dò hư thật của Thạch Chi Hiên trước, phương pháp giống như lúc gã cùng Từ Tử Lăng cách tường do thám. Chỉ cần lão có bất cứ phản ứng nào, gã có thể dựa vào kình khí dẫn đường để tính toán kình lực, góc độ và vị trí tấn công.

Ngoài điện không ngừng vọng lại tiếng bước chân rầm rập xen lẫn tiếng vó ngựa, chứng tỏ cấm vệ quân đang được điều động và tập trung với quy mô lớn, diễn biến cực kỳ khẩn trương. Vậy mà không ai hay rằng ngay trong đại điện giữa lòng Hoàng cung đang có hai cao thủ tuyệt đỉnh giang hồ một già một trẻ quyết chiến sinh tử.

Khuôn mặt Thạch Chi Hiên thoáng qua nét cười lạnh lùng, thân hình thoắt trái thoắt phải, mỗi một lần di chuyển đều kéo trường khí kình của Khấu Trọng lệch sang một bên.

Đao phong như đã biến thành con mắt thứ ba của Khấu Trọng, gã dựa vào cảm giác về vị trí của Thạch Chi Hiên, chiêu Kích Kỳ nhanh như chớp giật chém về phía lão. Thân Ý Chi Pháp mà Tống Khuyết đã truyền cho cũng được phát huy đến mức lâm li, thậm chí còn cao hơn một bậc.

Lưỡi đao chém hụt vào hư không!

Rõ rành rành là có thể bổ trúng ngực đối phương, ít nhất là cũng ép lão phải đỡ đòn, vậy mà Thạch Chi Hiên lại đang xuất hiện lù lù bên trái Khấu Trọng, cánh tay bạt ngang vỗ vào Tỉnh Trung Nguyệt. Với công lực của lão, một chưởng như vậy đảm bảo sẽ khiến gã không cầm vững đao.

Đến giờ Khấu Trọng đã minh bạch rằng Bất Tử Thất Huyễn không những là thân pháp thần tốc nhất thiên hạ mà kình khí của nó còn có thể khiến đối thủ phát sinh ảo giác. Trừ phi linh giác đao phong của gã đạt đến cảnh giới phân biệt được thực giả, còn không đừng hòng phá được Bất Tử Thất Huyễn của lão.

May sao gã đã đúc kết được kinh nghiệm từ Tống Khuyết, mỗi lần xuất đao đều giữ lại chút dư lực. Trước tình thế nguy cấp, gã vội vàng biến chiêu, người lui về sau, đao thế sinh biến, Tỉnh Trung Nguyệt đổi hướng chém vào chưởng tâm đối phương.

Thạch Chi Hiên trầm giọng hô “Hay!”, chưởng hóa thành chỉ điểm thẳng tới.

Nội kình đáng sợ tập trung cao độ của lão kích mạnh vào đao phong, kình khí giao tranh kêu “bùng” một tiếng. Khấu Trọng bị sức ép đến nỗi huyết khí nhộn nhạo, thiếu chút nữa thì không cầm nổi Tỉnh Trung Nguyệt, thân hình bị đẩy lùi lại phía sau.

Hai mắt Thạch Chi Hiên ánh lên vẻ tà dị, chính là dấu hiệu chuẩn bị toàn lực xuất thủ.

Trong lòng than thầm, Khấu Trọng vội thi triển phép nghịch chuyển chân khí, đang từ lùi lại bất chợt dịch chuyển sang ngang. Chiêu Bất Công lập tức được triển khai, như công mà không phải công, tựa thủ mà chẳng phải thủ.

Ngày đó gã quyết chiến với Phục Nan Đà, trong tình huống bị tấn công mãnh liệt đã xử ra chiêu Bất Công ép cho hắn không thể ra tay. Giờ đây trong lúc thoái lui lại giở bài cũ, mục đích là không cho Thạch Chi Hiên chiếm được thế thượng phong.

Thoáng chút bất ngờ, Thạch Chi Hiên gật đầu khen:

- Chiêu này cũng được đây!

Miệng lão nói trong lúc chưởng hóa thành quyền cách không đấm tới, kình khí cuồng mãnh hoàn toàn bao trùm lên địch thủ.

Khấu Trọng thầm kêu không ổn! Đòn này của lão mạch lạc rõ ràng, góc độ biến hóa mạnh yếu khinh trọng toàn bộ gã đều nắm vững trong tay. Gã hiểu rõ Thạch Chi Hiên không phải định phá chiêu Bất Công, mà đang dùng Bất Tử Ấn khí thăm dò động tĩnh của đối thủ, sau đó mới đưa ra phương pháp tấn công tốt nhất. Cũng tương tự như cách tra xét nông sâu bằng đao khí Khấu Trọng vừa sử dụng, có điều độc môn tâm pháp của Thạch Chi Hiên vượt trội ở chỗ còn có thể phát hiện ra trạng thái vận động chân khí trong cơ thể gã.

Khấu Trọng từng nhiều lần cùng Từ Tử Lăng mày mò nghiên cứu cách phá Bất Tử Ấn, nhưng lần nào cũng rơi vào thế bế tắc. Tuy nhiên từ kinh nghiệm sau bao phen giao thủ với Thạch Chi Hiên của Từ Tử Lăng mà gã đã tích lũy được những hiểu biết quý báu, vì vậy có thể phán đoán ra dụng ý bên trong của quyền này.

Một chiêu thất thế thì lập tức mang họa vào thân.

Khấu Trọng lâm nguy không loạn, tinh thần tiến nhập vào cảnh giới tĩnh lặng như trăng trong giếng. Gã cười lớn hồi đao hộ thể, chân khí tụ mà không phát, người và đao hợp thành một chỉnh thể không chút sơ hở, chính là biến thức của Bất Công.

“Bùng!”

Nhận một quyền của Thạch Chi Hiên, Khấu Trọng như diều đứt dây bay ngược về phía sau. Không hiểu gã xoay trở kiểu gì mà rơi xuống ngay bên cạnh Hầu Hy Bạch, tiếp đó nhấc chân đá nhẹ vào người hắn để thử giải huyệt. Là rồng hay là rắn còn phải chờ xem Trường Sinh khí có thực sự kỳ diệu hay không.

Thạch Chi Hiên không ngờ gã có thể dùng chân khí hộ thể do đao khí ngưng thành để ngạnh tiếp thế công của mình, hơn nữa lại còn di chuyển một cách khéo léo như vậy. Lão lộ ra nét mặt rất khó coi, lao vụt theo như bóng với hình, hai tay hóa thành chưởng ảnh đầy trời, mù mịt không gian bao phủ lấy đối thủ. Thân thể Thạch Chi Hiên như một huyễn ảnh không tồn tại, hư thực khó phân, làm người ta không sao nắm bắt được.

Khấu Trọng thu chân phải vừa đá nhẹ lên Hầu Hy Bạch lại, đạp kỳ bộ theo thân pháp Súc địa thành thốn lướt về phía bên trái, miệng cười lớn nói:

- Đây gọi là “Cước trá”! Tà Vương trúng kế rồi!

Trong nháy mắt gã chuyển thân về bên phải Thạch Chi Hiên, tránh khỏi đòn tấn công trực diện của lão, không cần nhìn chỉ bằng cảm giác xuất ra một đao. Lòng gã tập trung nghĩ đến cảnh tượng khốc liệt của cuộc chém giết tàn bạo máu chảy thành sông, nhật nguyệt lu mờ giữa thiên binh vạn mã trên chiến trường, đao khí phát ra lập tức buốt giá như băng tuyết, với uy thế bá đạo hoành tảo thiên quân*, không chút e ngại về một Thạch Chi Hiên hư hư ảo ảo, chỉ xem cảnh tượng trước mặt như một dạng Thiên Ma kình trường của Loan Loan, bảo đao nhanh chóng hóa thành một luồng sáng vàng quét ngang ra.

Bóng chưởng rợp trời của Thạch Chi Hiên tiêu tán trong nháy mắt, lão lập tức hướng về Tỉnh Trung Nguyệt thả vút một cước. Trong tình thế không thể xoay xở, hai bên ngạnh tiếp một chiêu.

Khấu Trọng cả người lẫn đao bắn sang một bên, nhưng trong lòng lại khá hoan hỉ. Đây là lần đầu tiên gã có thể chủ động ép Thạch Chi Hiên phải trực tiếp đối chiêu với mình.

Thân hình Thạch Chi Hiên khẽ run, mắt lộ sát cơ. Lão còn chưa kịp truy kích, Khấu Trọng đã dùng phép nghịch chuyển chân khí bay ngược trở lại, miệng lạnh lùng quát:

- Xem Phương Viên của lão tử đây!

Với thân thủ và nhãn quan của Thạch Chi Hiên mà vẫn phán đoán sai lầm, không tưởng được sau khi ngạnh tiếp một chiêu gã lại hồi phục nhanh đến thế, càng không ngờ trong thế thoái lui gã lại có thể tức thì phóng về phía trước. Đau đầu hơn nữa là mắt thấy Khấu Trọng chỉ đơn giản gọn nhẹ sử một đao nhưng đã tạo nên bức tường khí kiên cố hình vuông áp sát tới, làm lão không dám mạo hiểm tiến lên. Uy hiếp Thạch Chi Hiên mạnh nhất chính là khí kình vòng tròn mà đao phong xạ ra, như một trụ sắt đâm thẳng vào ngực lão.

Thạch Chi Hiên hô lên lãnh khốc:

- Muốn chết!

Đột nhiên lão xoay tít, hóa thành một cơn lốc nghênh đón đao phong. Kình khí Phương Viên và cuồng phong xoáy tròn chính diện công kích, sinh ra tiếng rít cường bạo bao trùm cả không gian.

Khấu Trọng đâu nghĩ đối phương lại có chiêu đó, càng không ngờ Phương Viên lại dễ dàng bị Thạch Chi Hiên phá tan như vậy. Gã cũng e ngại lão có thể hấp thụ năng lượng của bức tường chân khí để đối phó với mình, địch mạnh ta yếu, một chiêu lấy đi cái mạng nhỏ này.

May mà Khấu Trọng thân kinh bách chiến, hiểu rõ đạo lý cùng tắc biến, biến tắc thông. Gã thu hẹp khí tường lại thành một khối có độ tập trung cao, Phương mất đi nhưng Viên được tăng cường, làm cho đối phương không cách gì hấp thu được kình khí để sử dụng. Tỉnh Trung Nguyệt ánh lên sắc vàng rực rỡ, Phương Viên được chuyển thành Tốc Chiến, đao theo người lao đi trọng kích đối thủ.

Thạch Chi Hiên dù đã biến thành một cơn lốc xoáy cũng không dám lấy thân thử pháp để dùng Bất Tử ấn phá giải đao khí của Khấu Trọng, lão quét tay áo ra trúng ngay đao phong tạo nên một âm thanh trầm đục, ống tay còn lại phất vào giữa mặt Khấu Trọng. Trận gió xoáy đáng sợ đột nhiên dừng lại như chưa từng sinh ra.

Tỉnh Trung Nguyệt như bị cả ngọn núi lớn đè lên, cho dù có vận kình thế nào cũng không thể nhích nổi một phân. Chết người ở chỗ cái phất tay tưởng như nhẹ nhàng của đối phương không chỉ phá tan luồng kình khí mà Khấu Trọng vẫn tự hào là cực kỳ lợi hại của Tỉnh Trung Nguyệt, mà chân khí băng hàn vô cùng tà dị của lão còn đang theo đao thâm nhập vào tận kinh mạch gã.

Trong những trận chiến lớn nhỏ trước đây, chưa có ai có thể áp chế Tỉnh Trung Nguyệt linh động như thần của gã. Khấu Trọng chưa bao giờ phải nghĩ đến việc bỏ đao để giữ mạng như lần này, nhưng cũng kịp hiểu nếu làm điều ngu ngốc đó thì chỉ chuốc lấy thất bại nhanh hơn. Trong lúc nguy cấp thì cần gì đến uy nghi, gã lăn luôn xuống đất tránh khỏi cái phất tay chí mệnh đánh tới mặt, toàn bộ sức mạnh được tập trung để chống đỡ ống tay áo có thể câu hồn đoạt phách đang đè nặng lên đao phong.

Loa Hoàn kình như cơn hồng thủy thông qua lưỡi đao dồn ngược trở lại.

“Ầm!”

Một nửa lực đạo của Thạch Chi Hiên không đỡ nổi cú phản kích toàn lực của Khấu Trọng, tay áo đang quấn lấy thân đao lập tức bung ra, thân hình lão cũng không trụ vững được phải lùi về sau nửa bước, Khấu Trọng thì như chiếc bánh xe lăn ra ngoài.

Thạch Chi Hiên cười dài, lao vút qua khoảng không đánh thốc về phía đối thủ.

o0o

Sự kinh hãi của Từ Tử Lăng là có lý do, vì người đang chặn đánh gã chính là đệ nhất cao thủ của Độc Cô phiệt mà mới hồi phục sau căn bệnh hen suyễn kéo dài. Nói một cách chính xác thì vừa rồi gã chỉ nhận ra Vu Sở Hồng dựa vào thân thủ và vũ khí độc môn Bích Ngọc trượng của bà ta.

Mái tóc bạc và những nếp nhăn trên mặt đã biến thành mái tóc đen và làn da mịn màng, tuy dáng vẻ bên ngoài vẫn là lão bà bà nhưng so với hồi gặp mặt ở Lạc Dương thì Vu Sở Hồng trẻ ra ít nhất cũng vài chục tuổi. Niên kỷ thật sự của bà ta chắc ngót ngét một trăm nhưng bây giờ nhìn ngang nhìn dọc cũng chỉ như mệnh phụ ở tuổi năm mươi. Vu lão bà lúc này buộc một chiếc khăn đen trên đầu, áo trắng quần vàng, khăn choàng màu đỏ sẫm trên vai phất phơ trong gió, lại thêm ấn tượng trước đây của Tử Từ Lăng đối với bà ta, tất cả góp phần tạo nên tình cảnh thật quỷ dị khiến người ta nổi da gà.

Vu Sở Hồng lẽ ra đang đuổi theo cùng với bọn Lý Uyên, nhưng mụ có thể từ phía dưới vọt lên chặn trước mặt gã như vậy thì đủ hiểu công lực cao minh thế nào. Chẳng trách gì Vũ Văn Thương nhận định lão bà này có thể thắng được Thiên Đao Tống Khuyết. Bà ta có hơn được con người uy phong trấn thiên hạ đó hay không thì vẫn còn quá sớm để nói, nhưng chỉ cần có thể sánh ngang với lão, nếu lúc này Từ Tử Lăng bị giữ chân ở đây thì tối nay khẳng định sẽ ôm hận ở Đường cung.

Đúng thời điểm Từ Tử Lăng cúi đầu nhìn xuống, Vu Sở Hồng cũng từ giữa hai tổ kỵ binh rời đất phóng lên, cả thời gian lẫn góc độ đều vô cùng chính xác. Theo tốc độ di chuyển của đôi bên thì Vu lão bà sẽ vừa kịp xuất hiện trước mặt gã trong không trung. Cho dù với thân thủ trước đây khi bà ta còn bị bệnh, Từ Từ Lăng cũng không có khả năng qua được cửa ải này.

Trong lúc gã suy nghĩ, Vu Sở Hồng với tốc độ như thiểm điện đã bay chếch được lên độ cao mười trượng. Bích Ngọc trượng sinh ra biến hóa kì diệu khó tả, nhanh như cắt đâm tới. Trượng khí bao bọc lấy Từ Tử Lăng làm thân pháp của gã cũng chịu ảnh hưởng mà chậm lại.

Trong đầu Từ Tử Lăng chợt lóe lên một tia sáng, thân hình vốn đang lướt về mái đình uốn lượn trên đỉnh Vọng Nguyệt lâu bỗng chuyển thành đâm thẳng xuống đối thủ, chân khí tập trung cao độ.

Cây câu thép của gã nhanh chóng lao vụt qua khoảng cách mười trượng. Do Vu Sở Hồng đang toàn lực bay lên nên không thể né tránh, chỉ còn cách vung Bích Ngọc trượng chống đỡ.

Nếu Từ Tử Lăng là cao thủ bình thường thì với kinh nghiệm và công lực gần trăm năm, Vu Sở Hồng có thể dễ dàng sử dụng kình lực phản chấn làm gã rớt từ trên không xuống. Nhưng đối mặt với kình khí hỏa nhiệt từ cương trảo của Từ Tử Lăng trực diện công đến thì thủ pháp khéo léo kiểu gì cũng đều vô tác dụng.

Trượng đâm lên trảo lao xuống.

“Bùng!”

Kình khí giao kích.

Vu Sở Hồng bị ép rơi xuống đất, trong khi Từ Tử Lăng bị chấn bắn ngược lên không, kinh mạch nhộn nhạo, suýt chút nữa thì thổ huyết. Gã vội vận chuyển chân khí, đồng thời mượn lực của bà ta chuyển hóa thành lực đẩy, thân hình phóng vút lên hơn bốn mươi trượng, đổi chân khí thêm lần nữa, vượt qua bức tường cao của Vọng lâu rồi lao thẳng vào phạm vi Đông cung.

Với khả năng của Từ Tử Lăng mà rơi xuống từ độ cao như vậy chắc chắn cũng sẽ bị thương, có điều trong tay gã vẫn còn sợi dây móc nên có thể tá lực để tiếp đất an toàn.

Biến hóa vừa rồi không ai có thể dự đoán nổi, lập tức cự ly giữa bọn Lý Uyên và tên “Đoạt mệnh sát tinh” được nới rộng hẳn.

Đúng lúc này, một tiếng gầm như sấm sét vang lên từ phía sau buộc Từ Tử Lăng phải quay đầu lại nhìn. Chỉ thấy một đại hán thô hào râu rậm cao to lừng lững như cột sắt xuất hiện ở nơi Vu Sở Hồng vừa đáp xuống. Hắn huơ tay phóng ra một cây thiết mâu rất nặng, mũi mâu nhanh như cắt bay tới.

Từ Tử Lăng nhận ra đó là một trong những cao thủ theo Lý Uyên truy sát mình. Kẻ này khoảng chừng ba mươi tuổi, chắc chắn không nằm trong diện những tiền bối danh gia mà Lý Uyên đã mời xuất sơn, nhưng lực cánh tay của hắn thật đáng sợ. Gã không dám coi thường, Loa Hoàn kình tụ lại, chân phải co về rồi duỗi ra điểm vào mũi mâu, tuy nhìn bề ngoài thì tựa như ngạnh tiếp, nhưng lực gã dùng thực chất chỉ là xảo kình.

“Bùng!”

Ngọn mâu nặng trịch bị đẩy chéo đi, Từ Tử Lăng gia tăng tốc độ rồi như một cánh chim khổng lồ chuyển hướng về khu rừng rậm rạp trong hoa viên Đông cung. Chỉ cần bắn thêm hai quả đạn làm mờ mắt bọn thủ vệ trên bờ tường, thêm vào đó lại không có cao thủ nào chặn đường, gã sẽ thoát khỏi cái nơi đáng sợ này.

Chẳng ai tưởng tượng được chuyến du ngoạn Hoàng cung mà Khấu Trọng hứa hẹn lại biến thành tình huống như thế này.

o0o

Sau khi lăn ra cách Thạch Chi Hiên gần mười trượng, Trường Sinh khí trong cơ thể Khấu Trọng đã kịp vận chuyển hơn chục vòng, không những hóa giải hết hết chân khí thâm nhập của đối phương mà khí kình của bản thân cũng hồi phục khá nhiều. Gã càng thêm tự tin, đấu chí ngùn ngụt, biết rằng nếu không liều mình thì cái mạng nhỏ này khó mà bảo toàn. Theo lời Tử Tử Lăng từng nói, nếu một người trong bọn họ đơn đả độc đấu với Thạch Chi Hiên, thực tế chỉ có kết cục không còn đường sống. Vì vậy gã cần phải làm điều gì đó cải biến tình huống thua kém về thực lực chiến đấu này.

Hai tay ấn nhẹ xuống mặt đất, Khấu Trọng hoán chuyển chân khí, bất ngờ tung mình lên cao, Tỉnh Trung Nguyệt chém tới Thạch Chi Hiên đang lăng không bay tới. Gã cười dài nói:

- Chiêu này gọi là Dụng Mưu.

Thạch Chi Hiên đâu ngờ gã dám chống đỡ, hơn nữa thế đao trong đòn phản kích còn phong bế đường tấn công của mình, mà lúc này lão đang lăng không nên khó mà thi triển Bất Tử Huyễn pháp. Lão giận dữ gầm lên, hai tay phóng ra như bão táp.

“Bùng! Bùng!”

Hai quyền trước sau không lệch chút nào đánh trúng vào Tỉnh Trung Nguyệt. Với khả năng của Thạch Chi Hiên mà cũng bị một đao toàn lực của Khấu Trọng ép cho khựng lại. Khấu Trọng tá lực bay ra xa, đáp xuống nơi Hầu Hy Bạch đang nằm thẳng cẳng, miệng cười lớn rồi nói:

- Cảm ơn lão đã đưa tiễn!

Thạch Chi Hiên biết có đuổi theo cũng không kịp, liền lộ ra phong thái của một tuyệt đỉnh cao thủ, hai tay chắp sau lưng, nhàn nhã nói:

- Thạch mỗ vẫn giữ nguyên câu nói cũ! Nếu hoàng hôn ngày mai không giao Hàn Lâm Thanh Viễn đồ ra, ta sẽ đem chuyện các ngươi giả trang làm Tư Đồ Phúc Vinh nói cho Duẫn Tổ Văn biết. Hậu quả thế nào chắc các ngươi cũng hiểu.

Khấu Trọng đang định tung cước giải huyệt cho Hầu Hy Bạch, nghe Thạch Chi Hiên nói vậy lập tức giật nảy người. Gã từ từ quay đầu lại nhìn lão, sắc mặt rất khó coi, hai mắt lộ ra thần sắc ngỡ ngàng.

Lời của Thạch Chi Hiên như gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt gã, làm gã cảm nhận một cách sâu sắc lời cảnh bảo trước đây của Hầu Hy Bạch. Bọn gã quả thực đã đánh giá thấp đối thủ. Sai một ly đi một dặm!

Thạch Chi Hiên đủng đỉnh nói tiếp:

- Các ngươi cho rằng có thể giấu được ta sao? Tư Đồ Phúc Vinh xuất hiện ngẫu nhiên một cách lạ lùng, lại có liên quan tới Tống Khuyết, bản thân hắn cũng rất khả nghi. Nhưng chỉ cần các ngươi ngoan ngoãn nghe lời, Thạch mỗ sẽ tuyệt đối không làm khó, thậm chí nếu các ngươi muốn đối phó với Hương gia ta cũng không cản trở.

Khấu Trọng sởn tóc gáy hỏi:

- Ngươi lấy bức họa để làm gì?

Thạch Chi Hiên tỏ vẻ ngạc nhiên, nhún vai đáp:

- Thạch mỗ ta đâu cần phải giải thích với ngươi!

Khấu Trọng than:

- Nhưng Hàn Lâm Thanh Viễn đồ tịnh không ở trong tay bọn ta, kẻ trộm tranh là một người khác.

Thạch Chi Hiên mỉm cười nói:

- Ta không cần biết! Hoàng hôn ngày mai nếu Thạch mỗ không thấy bức tranh trên mặt bàn trong tiểu thính của Hầu Hy Bạch thì các ngươi chỉ còn cách tìm đường mà trốn khỏi Trường An thôi.

Dứt lời lão phóng về phía giữa điện, đứng trên phiến đá ở lối vào địa đạo, giọng nói hờ hững:

- Các ngươi có thể theo địa đạo mà ly khai. Ta bảo đảm sẽ không thu thập các ngươi, còn đóng cửa ở lối ra bên kia cho các ngươi nữa. Nơi đây không nên ở lâu, sau khi Từ Tử Lăng thoát thân, Lý Uyên sẽ thân chinh thị sát. Ngươi nên hiểu ta muốn nói điều gì, địa đạo thế này mà bị phong bế thì thật là đáng tiếc.

Phiến đá từ từ rời ra, Thạch Chi Hiên biến mất trong chớp mắt.

Nở nụ cười chán nản, Khấu Trọng ngồi thụp xuống giải huyệt cho Hầu Hy Bạch. Tuy Thạch Chi Hiên dùng độc môn thủ pháp nhưng cũng không làm khó được kẻ đã từng làm thần y, là chuyên gia về Trường Sinh khí như gã.

Hầu Hy Bạch ngồi bật dậy, mở mắt la lớn:

- Khấu Trọng chạy mau, sư phụ ta đến rồi!

Trong lòng Khấu Trọng rất cảm động, thầm nghĩ Thạch Chi Hiên bảo họ Hầu chưa mất hết tri giác là tầm bậy. Gã ôm vai hắn thân mật nói:

- Đó chẳng phải là điều ngươi muốn nói trước khi bị chế phục ư?

Hầu Hy Bạch đã tỉnh hẳn, đưa mắt nhìn bốn phía rồi hãi hùng hỏi:

- Thạch sư phụ đâu? Đã xảy ra chuyện gì?

Đúng lúc này xuất hiện nhiều âm thanh lạ nơi cửa điện, ánh lửa lập lòe lọt qua khe hở.

Khấu Trọng nhảy vọt lên, nhanh chóng đóng kín lối vào của đoạn địa đạo ngắn rồi kéo Hầu Hy Bạch về phía cửa vào địa đạo dài, gã vừa chạy vừa nói:

- Tin tốt là Từ Tử Lăng đã trốn thoát, tin xấu thì về nhà sẽ kể ngươi nghe sau.

Hai gã mất hút trong đường hầm, cửa vào nhanh chóng được đóng lại, Thái Cực điện rộng lớn trống không như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

(Hết hồi 612).

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK