Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Nghe Nói Tôi Rất Nghèo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi đi ra từ phòng tắm, chân Dư Niên mềm như cọng bún. Tạ Du không chịu để cậu tự đi, ôm người bước thẳng vào phòng đàn, thả cậu ngồi xuống băng ghế, còn cẩn thận lót trên băng một cái đệm mềm mại.

Bàn tay Dư Niên nắm chặt áo Tạ Du không buông, xấu hổ dời mắt, “Tại sao vừa nãy ——”

Tạ Du khom người, nhích lại gần Dư Niên, thì thầm bên tai cậu, “... Bởi vì, muốn ở trong Niên Niên lâu hơn.”

Hơi thở nóng bỏng phả vào lỗ tai Dư Niên, cảm giác ngứa ngáy nhanh chóng được dây thần kinh nhạy cảm truyền đi, hưng phấn và nhiệt độ cơ thể cũng không hạ xuống, mới bị trêu ghẹo một câu đã có dấu hiệu nóng lên. Dư Niên cầm tay Tạ Du, vội vàng nói, “Thu, thu nhạc đệm!”

Dư Niên vô cùng xem trọng “Khúc Nhạc Chiều”, cậu vô cùng kiên nhẫn sửa đi sửa lại những phần mình không vừa ý, còn sửa một phần lớn. Vậy nên những âm thanh khác trong album đều được xử lý qua rồi mới bắt đầu thu âm tiếng đàn piano làm nhạc đệm.

Lấy bản nhạc ra, Dư Niên chỉ một đoạn ngắn trong đó, “Vừa nãy em đột nhiên nghĩ ra, hay mình sửa lại khúc này chút xíu nhé?”

Đây là đang hỏi ý kiến của Tạ Du.

Tạ Du nhìn một cái, ngón tay thon dài để trên phím đàn trắng đen, đàn đoạn nhạc này vô cùng lưu loát. Ngừng chơi đàn, Tạ Du nghĩ, “Nếu muốn đổi, âm thứ tư và âm thứ năm sẽ đột ngột, không trôi chảy.”

“Đúng là như vậy! Chẳng trách sao em hát thử mấy lần cũng không phát hiện chỗ nào có vấn đề.” Dư Niên vươn tay cầm cây bút chì bên cạnh, viết viết một lúc mới hỏi, “Bây giờ thế nào?”

Tạ Du đàn dựa theo nhịp điệu đã được sửa, “Vẫn phải sửa.”

Dư Niên không giận, hoặc là nói, cậu đã dần quen với việc nghiên cứu bản nhạc cùng Tạ Du, cùng nhau sửa đi sửa lại mấy lần. Xoay cây bút chì trong tay một cách linh hoạt, Dư Niên ngẩn người nhìn tờ giấy chằm chằm, bỗng đôi mắt lóe lên tia sáng, “Hay là thế này?”

Ngòi bút nhanh chóng viết xuống giai điệu, Dư Niên viết xong một đoạn ngắn rồi đưa cho Tạ Du nhìn, “Anh đàn thử xem.”

Tạ Du nghe lời nhấn phím đàn, đàn xong một lần rồi lại đàn thêm lần nữa, cuối cùng nói, “Vô cùng trôi chảy.”

Dư Niên rảnh rỗi ngồi dựa vào vai Tạ Du, cậu hiểu rõ về phương diện âm nhạc, yêu cầu của Tạ Du rất cao, cậu hiểu một người chơi đàn dương cầm gần hai mươi năm, còn có khả năng cảm thụ âm nhạc thiên bẩm sẽ vô cùng nhạy cảm và nghiêm khắc với giai điệu. Tạ Du nói vô cùng trôi chảy, vậy nhất định không phải sửa lại nữa, có thể dùng được rồi.

Tâm trạng vui vẻ, Dư Niên ngẩng đầu, sáp lại gần hôn lên má Tạ Du một cái “chóc”.

Tạ Du được cậu hôn bèn lập tức xấu hổ, thấp giọng nói, “Niên Niên, chúng ta phải kiềm chế lại ——” lời còn chưa nói xong, đối mặt với đôi mắt có ý cười nhẹ của Dư Niên, chỉ trong chớp mắt Tạ Du đã sửa lại, “Có thể, có thể hôn thêm vài lần.”

Dư Niên cười vang, nhích lại gần hôn lên má Tạ Du thêm vài lần.

Đến lúc chính thức thu âm, Dư Niên ngồi trên ghế salon cạnh cửa sổ nhìn Tạ Du không chớp mắt. Sau khi Tạ Du mở thiết bị, hắn lại ngồi xuống trước dương cầm, ngón tay đặt hờ trên phím đàn.

Tư thế ngồi của Tạ Du vô cùng tiêu chuẩn, lưng thẳng, sườn mặt bị khuất một nửa trong bóng tối, từ đường nét khuôn mặt tuấn mỹ của hắn dường như tỏa ra ánh hào quang. Từ trước tới nay, bình thường Tạ Du luôn lãnh đạm hời hợt với mọi thứ, môi mỏng mím lại lộ vẻ sắc bén, ánh mắt mang theo lãnh ý khiến người khác sợ hãi.

Nhưng trong nháy mắt tiếng đàn vang lên, đôi mắt của Tạ Du tựa như được ánh sao thắp sáng. Đầu ngón tay hắn linh hoạt chuyển động giống như mang theo sức quyến rũ mãnh liệt, dùng nốt nhạc làm vật liệu, xây lên một thế giới tráng lệ rực rỡ.

Hắn chính là vị vua của thế giới này.

Tiếng đàn ngừng lại, Tạ Du ngây người vài giây, giống như đang giận bản thân, quay đầu nói với Dư Niên, “Niên Niên, anh cần đàn lại.” Trong giọng nói còn có mất mát và buồn bã.

Dư Niên không nghe được chỗ nào không đúng, nhưng cậu hiểu rõ Tạ Du yêu cầu bản thân vô cùng nghiêm khắc, vì vậy cong mắt cười, “Ừ, được.” Xong rồi lại bổ sung một câu, “Anh đàn hay lắm.”

Được Dư Niên khen, vẻ mặt Tạ Du trở nên hòa hoãn hơn, hắn nhẹ nhàng hít một hơi, chăm chú đọc lại bản nhạc rồi mới bắt đầu đánh đàn lại.

Mãi đến lần thứ ba, Tạ Du mới hài lòng. Hắn đóng nắp đàn rồi tắt máy, đi tới đứng yên trước mặt Dư Niên, cúi người xuống nhỏ giọng hỏi, “Anh đàn được không?” trong giọng nói còn có sự căng thẳng không dễ nhận ra.

Dư Niên không tiếc lời khen, “Cực kỳ tốt.”

Con ngươi Tạ Du sáng thêm vài phần, hắn chống tay trái lên ghế salon, khàn giọng, “Vậy Niên Niên sẽ thưởng cho anh chứ?”

Dư Niên mặc áo len trắng rộng thùng thình cổ chữ V, ngả người ngồi trên ghế salon, cong khóe môi, “Anh muốn được thưởng gì? Em có thể cân nhắc.”

Một tay dùng sức, Tạ Du nâng mông Dư Niên lên, ôm người vào lòng. Tiến sát tới bên tai Dư Niên, đầu tiên Tạ Du nhẹ nhàng cắn dái tai mềm mại của cậu, rồi dùng đầu lưỡi cuốn lấy, thấp giọng nói, “Tối nay vài lần, được không?”

Không ngờ phần thưởng là cái này, Dư Niên bực bội cười ra tiếng, thấy lỗ tai Tạ Du nổi lên một tầng hồng nhạt mới vòng tay qua cổ đối phương, đưa ra câu trả lời, “Được chứ, nghe anh.”

Nghe lại tiếng nhạc đệm, đảm bảo không có vấn đề, cảm giác mỏi nhừ ở eo và chân vẫn còn, Dư Niên lại ngồi xuống ghế salon, cầm điện thoại gọi cho Mạnh Viễn.

Tạ Du không muốn chịu cảnh bị lạnh nhạt, ôm Dư Niên vào lòng, cùng nhau làm ổ trên ghế salon.

Điện thoại thông, Dư Niên vào thẳng câu chuyện, “Mạnh ca, bên tôi thu xong nhạc đệm rồi, phiền anh hẹn ngày với phòng thu âm nhé.”

Lời còn chưa nói xong, Dư Niên bèn phát hiện môi Tạ Du dán vào cổ cậu, đặt lên đó từng nụ hôn. Bị hôn có chút nhột, Dư Niên trừng Tạ Du một cái nhưng cậu mỉm cười, nụ hôn này chẳng có tính uy hiếp gì cả.

“Năng suất vậy?” Mạnh Viễn đồng ý, “Không thành vấn đề, tôi sẽ nhanh chóng hẹn cho cậu, vẫn là phòng thu âm cậu hay xài hả?”

“Ừ, vẫn là phòng thu âm đó, nếu thuận lợi thì chỉ một ngày đã xong, nhưng để ——” ngừng nói, Dư Niên cảm giác Tạ Du đã kéo cổ áo rộng rãi của cậu xuống, xương quai xanh và bả vai bị lộ ra, đôi môi và hàm răng của hắn chạm vào cậu, khiến cậu không thể khống chế được hô hấp, hơi run người.

Nhưng cậu biết Tạ Du muốn chiếm sự chú ý của cậu nên cũng không định ngăn hắn lại, Dư Niên không thể làm gì khác ngoài việc ổn định giọng, tiếp tục nói, “Để đảm bảo, hẹn hai ngày đi.”

“Được, đúng rồi, bên nước suối Phù Nạp Thi muốn chụp một bộ ảnh tuyên truyền chủ đề chúc mừng năm mới tết âm lịch, tôi đã gửi lịch trình tới điện thoại cậu rồi đó.” Mạnh Viễn nói tiếp, “Vừa đúng lúc chụp bộ ảnh tuyên truyền tết âm lịch cho Nhật Diệu, cậu cũng không phải chịu khổ hai lần, bây giờ thời tiết rất lạnh, cậu nhớ tắm nước nóng và mặc nhiều đồ hơn một chút, đừng để bị cảm.”

Dư Niên trả lời một câu ngắn, “Ok, cảm ơn Mạnh ca.”

Ngay sau khi cuộc gọi kết thúc, điện thoại liền bị Tạ Du cướp lấy rồi ném ra chỗ khác. Áo Dư Niên đã bị kéo xuống một nửa, trên làn da trắng nõn kéo dài từ bả vai và ngực xuống xương quai xanh đã có vô số dấu hôn màu hồng nhạt. Cảm nhận được nhiệt ý truyền từ người Tạ Du sang, Dư Niên há miệng định nói nhưng lại bị Tạ Du dùng miệng chặn lại.

Sau nụ hôn sâu, khóe môi Dư Niên vẫn còn đọng nước, vịn vào ngực Tạ Du, hơi thở dồn dập, “Chẳng phải anh nói buổi tối ——”

Con ngươi Tạ Du sâu hơn vài phần, mơn trớn xương quai xanh tinh xảo của Dư Niên, giọng nói khàn đục, “Muốn bây giờ.”

Lịch trình cũng không kín lắm, sau khi hẹn với phòng thu âm xong, Dư Niên làm ổ trong đó suốt một ngày, đến tối mới thu xong “Khúc Nhạc Chiều”.

Cầm ly nước uống hết một nửa, thấy Mạnh Viễn im lặng không nói lời nào, Dư Niên tò mò, “Mạnh ca, anh sao vậy?”

Mạnh Viễn hoàn hồn, “Tôi đang nghe bài hát Tạ tổng đàn.”

Nghe câu trả lời, Dư Niên lập tức vui vẻ mỉm cười, “Rất hay, đúng không?”

“Nhạc cổ điển với cả đàn piano, giỏi lắm tôi cũng chỉ được tính là nhập môn, nhưng nói sao đây nhỉ, bài hát được Tạ tổng đàn lên, dù sao cũng khác với những bài hát, vô cùng bắt tai, tôi rất mê bài hát này.” Mạnh Viễn bật cười rồi thở dài, “Thật đáng tiếc, nếu như bây giờ Tạ tổng vẫn đang chơi đàn piano không biết sẽ nổi tiếng đến mức nào, chắc mở mấy cái tour lưu diễn toàn thế giới luôn.”

Dư Niên để ly nước xuống, nhớ lại lời Tạ Du nói, ánh mắt dịu dàng, “Ừ, anh ấy vô cùng yêu âm nhạc, yêu dương cầm nhưng cũng sẽ gánh vác trọng trách của mình, tôi vô cùng yêu tính cách đó của anh ấy.”

Mạnh Viễn đưa tay ôm quai hàm, “Ai nha, tôi lại phải xếp lịch đi gặp nha sĩ rồi, ê hết cả răng!”

Dư Niên bị động tác khoa trương và biểu tình này của hắn chọc cười, đổi đề tài, “Ngày mai chỉ cần thu thêm hòa âm trong nửa buổi nữa là xong, có thể tiết kiệm được nửa ngày.”

“Không tệ không tệ, biết tiết kiệm!” Mạnh Viễn cẩn thận quan sát cậu, đảm bảo tâm trạng mấy ngày nay của Dư Niên đã khá hơn một chút mới dò hỏi, “Không ít phóng viên muốn hẹn cậu phỏng vấn riêng.”

Nụ cười Dư Niên nhạt đi, “Chuyện về ba tôi sao?”

“Đúng vậy, bây giờ ngoại giới vô cùng tò mò, giả thiết gì cũng có, ai cũng muốn có được tin tức trực tiếp. Tôi không tùy tiện nhận bừa đâu, cậu tự quyết định đi.”

Yên lặng vài giây, Dư Niên mở miệng, “Bây giờ tôi vẫn chưa sẵn sàng, lúc khác nói đi.”

Mạnh Viễn vội vàng nói, “Ok ok, tôi sẽ để ý, mấy ngày nay tôi sẽ không đề cập tới chuyện này nữa.”

Gật đầu, Dư Niên chân thành, “Cảm ơn Mạnh ca.”

Sau khi Dư Niên chụp xong poster của nước suối Phù Nạp Thi, nói cảm ơn với nhân viên làm việc xong thì đi tới bãi đậu xe. Nhưng cậu vừa mới tới bãi đậu xe, bỗng một người nhanh chóng vọt ra từ phía bên cạnh, micro trong tay hắn suýt nữa đã chọc vào mặt Dư Niên, tốc độ nói cực nhanh,

“Xin hỏi sau khi thuyền vương Hà Kiêu qua đời có phải cậu được thừa hưởng một khoản di sản khổng lồ không? Ông ấy qua đời cậu có đau buồn không? Chuyện xưa giữa ông ấy và mẹ cậu là gì vậy? Tình cảm giữa hai ba con có tốt không?”

Bãi đậu xe vắng vẻ không người, ban đầu Dư Niên đang nói chuyện cùng Thi Nhu, vừa nghe xong một chuỗi câu hỏi của phóng viên, mặt cậu vẫn duy trì nụ cười nhưng ánh mắt đã nguội lạnh.

Phóng viên hạ quyết tâm muốn chặn đường Dư Niên, không lùi nửa bước, lại dí sát micro vào cậu, giọng nói vang vọng trong bãi đậu xe trống trải, vô cùng chói tai, “Cậu không trả lời câu hỏi, chẳng lẽ có ẩn tình và nội tình không thể nói ra sao? Hay là cậu căn bản ——”

Lúc này có mấy vệ sĩ chạy tới hất micro ra rồi đóng máy quay một cách bạo lực, dồn phóng viên và người quay phim sang một bên, mà Dư Niên đã được Tạ Du ôm vào lòng che chở.

Dịu dàng hôn xuống trán Dư Niên trấn an cậu, Tạ Du quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo giống như nhũ băng, đứng cách dàn vệ sĩ, thờ ơ nhìn phóng viên, chỉ nói một từ duy nhất, “Cút.”

Sắc mặt phóng viên trở nên trắng bệch, trong mắt vô thức lộ ra sự sợ hãi, theo bản năng lùi về sau một bước, quay người chạy đi.

Tạ Du ra lệnh cho vệ sĩ, hai người gật đầu, nhanh chóng đuổi theo.

Xung quanh lại chìm vào yên tĩnh, Tạ Du nhẹ nhàng vỗ lưng Dư Niên, dỗ dành, “Không sao đâu, Niên Niên, không sao...”

Dư Niên dần dần bình ổn lại tâm trạng, đè xuống hình ảnh vừa xông vào đầu, run giọng hỏi Tạ Du, “Sao anh lại tới đây?”

“Tới đón em về nhà.”

Chỉ là một câu nói bình thường nhưng vào giờ phút này lại trở thành tấm giáp cứng rắn, bảo vệ góc yếu ớt nhất trong tim. Dư Niên dựa đầu vào vai Tạ Du, thấp giọng trả lời, “Ừ.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK