Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cầm Đế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ly Sát có thể không quản tới thế mạnh của Diệp Âm Trúc đến tra hỏi hắn, nhưng tại trước mặt phụ thân, thân phận nàng là nữ nhi, tâm tình không muốn không cam lòng tại bên cạnh phụ thân quỳ phục xuống đất, học theo bộ dáng của phụ thân, nói:

“Ngân Long tộc Ly Sát, bái kiến Thần Thánh Cự Long đại nhân.”

Diệp Âm Trúc ha hả cười, nói:

“Mọi người đều là người một nhà, mau đứng lên đi.” Hai đạo quang mang màu trắng sữa từ thân hắn tràn ra, quấn quanh tại trên người Ly Sát và Áo Nhĩ Lương, nâng bọn họ từ trên mặt đất đứng lên, cùng lúc đó, khí tức Thần Thánh Cự Long cũng cùng lúc xâm nhập trong cơ thể bọn họ.

Ly Sát và Áo Nhĩ Lương tức thì cảm giác được một cổ năng lượng Long tộc cực kỳ tinh thuần tiến vào thân thể, trong phút chốc, long lực bản thân của bọn họ dưới sự dẫn động của luồng năng lượng này kịch liệt rung động dâng lên, chướng ngại tu luyện vậy mà trong nháy mắt bị phá vỡ tan tành, quang mang lục nguyên tố ma pháp điên cuồng bao vòng quanh ào ào tiến vào thân thể bọn họ, lực lượng của hai người tức thì cùng tăng lên, hơn nữa đúng là tăng lên một cách nhảy vọt.

“Này, đây là...” Áo Nhĩ Lương ngạc nhiên mừng rỡ quá mức mong đợi, phải biết rằng, thực lực của hắn đã suốt năm mươi năm chưa từng có biến hóa, sau khi đạt tới Tử Cấp Thất Giai, thì không tăng lên chút nào nữa. Thậm chí đã sắp bị nữ nhi đuổi theo kịp.

Nhưng lúc này, dưới tác dụng của khí tức Thần Thánh Cự Long tinh khiết từ Diệp Âm Trúc đó, chẳng những trong nháy mắt đột phá chướng ngại, mà còn nhảy vọt qua Tử Cấp bát giai, trực tiếp chạm đến ngưỡng cửa của Tử Cấp cửu giai. Giờ phút này, trong lòng Áo Nhĩ Lương không còn chần chừ lần nữa quỳ xuống, Áo Nhĩ Lương cung kính nói:

“Đa tạ Thần Thánh Cự Long đại nhân ban ơn.”

Ly Sát dù sao “tuổi còn nhỏ”, không hiểu rõ cho nên hỏi: “Ba Ba, đây là chuyện gì xảy ra?”

Áo Nhĩ Lương nói:

“Đây là chúc phúc của Thần Thánh Cự Long a! Chính là năng lực đặc biệt sẳn có của Thần Thánh Cự Long đại nhân. Cho dù là phụ thân cũng bởi vì vừa mới tiến hóa cũng không cách nào thi triển được, chỉ có chính thức trở thành Thần Thánh Cự Long, mới có thể có được loại lực lượng này. Thân phận của Thần Thánh Cự Long đại nhân không thể nghi ngờ.”

Thân thể của Áo Nhĩ Lương và Ly Sát dưới tác dụng của năng lượng Thần Thánh Cự Long từ Diệp Âm Trúc đứng bật dậy. Diệp Âm Trúc trong lòng cười thầm: ‘Với nguyên lực của ta, bắt chước bất cứ một loại năng lượng nào cũng không có vấn đề gì, càng huống chi, bản thân ta thì có linh hồn của Nặc Khắc Hi, lúc trước khi còn là Tử Cấp đã từng trợ giúp qua Long Sư tăng cấp bậc. Bây giờ đã là Bạch Cảnh nhị giai, chúc phúc cho các ngươi khí tức Thần Thánh Cự Long còn không dễ dàng sao?’

Theo thừa nhận của Áo Nhĩ Lương, trên bầu trời hai trăm cự long các tộc cùng lúc hướng về Diệp Âm Trúc vái lạy, bọn họ rốt cục cũng thừa nhận thân phận của Diệp Âm Trúc.

Mà sau đó bọn cự long này cũng tự mình vì Diệp Âm Trúc tìm một cái nguyên nhân vì sao Bất Tử Ma Long quân đoàn xuất hiện. Đúng là bởi vì ngoại tịch Thần Thánh Cự Long chưa từng có trong lịch sử xuất hiện, các tổ tiên mới có thể dựa vào cảm ứng linh hồn mà đến đây để bảo vệ.

Vấn đề Long tộc đến đây rốt cục đã giải quyết xong. Cho dù là Ly Sát quen thuộc với Diệp Âm Trúc nhất cũng không có lý do để hoài nghi.

Long tộc từ không trung trở xuống doanh địa nghỉ ngơi, cha con Ly Sát cũng đi rồi. Diệp Âm Trúc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, hắn đã bảy ngày không có nghỉ ngơi chút nào, mặc dù thực lực siêu quần, nhưng trước sau trợ giúp Áo Lợi Duy Lạp giải quyết chuyện tinh thần của hắn và cấp cho cha con Ly Sát chúc phúc của Thần Thánh Cự Long, cũng khiến cho hắn có chút mệt mỏi.

Hải Dương đi tới bên Diệp Âm Trúc, ôn nhu nói:

“Âm Trúc, huynh mau nghỉ ngơi một chút đi. Tô Lạp mới vừa đi làm cho huynh chút thức ăn.”

Diệp Âm Trúc gật đầu, cùng hai nàng về tới phủ đệ của mình tại Thánh Quang thành.

Đóng cửa lại, Tô Lạp bưng lên thức ăn thơm phức, ba người cùng nhau ngồi xuống. Hải Dương hạ giọng nói:

“Âm Trúc, huynh từ khi nào lại học được cách lừa gạt người?”

“A!?” Diệp Âm Trúc vừa muốn ăn cơm, lại bị Hải Dương dọa cho hoảng sợ, đang lúc hắn tưởng rằng Tô Lạp đem chuyện mình mất đi hai trong sáu cảm giác nói cho Hải Dương biết, Hải Dương lại cười cười.

“Vừa rồi huynh diễn màn kịch thật xuất sắc a!”

“Muội nói mới rồi?” Diệp Âm Trúc trong lòng hơi động.

Hải Dương cười nói:

“Đương nhiên là vừa rồi. Chẳng lẽ huynh không phải đã lừa gạt bọn Long tộc đó cùng Ly Sát tỷ tỷ sao? Người khác không biết, chẳng lẽ muội và Tô Lạp còn không biết a? Trên người huynh có được khí tức của Thần Thánh Cự Long đã không phải là chuyện ngày một ngày hai. Cái gì mà vừa mới thức tỉnh, rõ ràng là lừa gạt người ta.”

Hải Dương và Tô Lạp cùng Diệp Âm Trúc có thể nói khăng khít thân mật, từ trên người Diệp Âm Trúc, Hải Dương đã sớm cảm nhận được khí tức của Thần Thánh Cự Long, chỉ là cũng không biết khí tức kia là cái gì.

Hôm nay khi Diệp Âm Trúc hiển lộ ra năng lượng Thần Thánh Cự Long, cha con Ly Sát bị hù dọa sững sờ, Hải Dương lại biết lão công của mình là đang dối gạt người, hơn nữa bộ dáng lừa gạt người ta đó không ngờ giống y như thật vậy.

Diệp Âm Trúc ngượng ngùng cười nói:

“Cái gì cũng không thể gạt được muội. Bất quá, ta còn biết làm sao? Chẳng lẽ nói với Ly Sát bọn họ, ta đi Long mộ quơ lấy trọn ổ của Long tộc. Đem cả xương cốt cùng linh hồn của tổ tiên bọn họ mang đến chiến trường? Nếu như vậy, sợ rằng giữa chúng ta và Long tộc đã thật sự là kẻ thù không đội trời chung rồi. Ta không phải là không sẳn lòng làm như vậy, nhưng Pháp Lam mang đến áp lực quá lớn như thế, nếu như không có đơn vị trợ giúp mạnh mẽ này, chúng ta làm sao chống cự lại với Pháp Lam?”

Hải Dương than nhẹ một tiếng. nói:

“Âm Trúc, bất luận huynh làm cái gì, chúng ta đều sẽ ủng hộ huynh, huynh không cần giải thích gì với chúng ta, nếu như ngay cả chút tín nhiệm nho nhỏ ấy cũng không có, chúng ta còn làm sao là thê tử của huynh chứ?”

Cảm nhận được tâm tư của Hải Dương và Tô Lạp thân thiết với mình, trong lòng Diệp Âm Trúc ấm áp tràn trề hạnh phúc, rất nhanh cầm lấy bát, hùng hổ và lấy và để thức ăn vào miệng.

“Ăn từ từ, không có ai giành với huynh.”

Tô Lạp nhịn không được nói, chỉ sợ

Diệp Âm Trúc mắc nghẹn. Vội vàng múc bát canh thang đưa qua cho hắn.

Diệp Âm Trúc cười hắc hắc, nói:

“Đêm xuân phiền vì quá ngắn, không mau mau ăn uống cho xong, thời gian làm chính sự sẽ giảm đi.”

Hải Dương cùng Tô Lạp gương mặt tức thì hổ thẹn đỏ bừng lên. Các nàng đương nhiên biết Diệp Âm Trúc nói chính xác là cái gì. Hải Dương e thẹn nói:

“không được, huynh đã vài ngày không có nghỉ ngơi cho tốt rồi. Thân thể quan trọng hơn.”

Diệp Âm Trúc ha ha cười nói:

“Như thế nào? Muội còn lo lắng ta không làm được sao? Đừng quên, lão công của muội đã là thân thể bán Thần. Vài ngày không ngủ thì tính cái gì? Dù sao cũng chiếu cố lão bà ngon lành a!”

Chính lúc Diệp Âm Trúc một nhà đang ăn uống ấm cúng hạnh phúc, thì Tử vừa mới xử lý hết sự việc của Thú nhân tộc cũng nghênh đón người yêu của hắn.

An Kỳ xuất hiện có vẻ có chút đột ngột, Tử trong bảy ngày này cũng không nhàn rỗi thoải mái một chút nào so với Áo Lợi Duy Lạp cùng Diệp Âm Trúc, may mà bên cạnh hắn có Long Sư Nặc Vân và các vị Thần Thú trợ giúp, mới giảm bớt được một chút khối lượng công việc.

Trải qua thời gian bảy ngày này, về cơ bản hắn đã đem mọi sự việc trong hai Đại Bộ Lạc chỉnh lý thuận lợi, bây giờ chỉ chờ đợi phản ứng của Sở La môn bộ lạc, để quyết định hành động bước tiếp theo.

Tử tin rằng, Hùng vương Á Đa Ni là một người thông minh, sẽ có lựa chọn đúng đắn. Ngay cả chính hắn cũng không nghĩ tới, thống nhất Thú nhân tộc lại có thể thuận lợi như thế.

Chỉ cần ba Đại Bộ Lạc quy hàng, thêm vào đó chính mình tại sâu trong Cực Bắc hoang nguyên đã thành lập lên thế lực, nhiều nhất là một năm, Thú nhân tộc đã có thể hoàn thành thống nhất, sau này phát triển Thú nhân tộc mới là điều trọng yếu nhất, có dẫn dắt được Thú nhân tộc hướng tới cường thịnh hay không, thì cần phải nhìn xem sau này thế nào.

Trong lúc Tử xử lý xong mọi chuyện, khi trở lại bên trong phủ đệ, hắn đột nhiên nhìn thấy, trong phòng mình có thêm một người.

An Kỳ hôm nay, tựa hồ đã dồn hết tâm trí trang điểm, một thân váy dài màu thủy lam, nhìn qua càng thêm cao nhã, tóc dài tung bay ở sau lưng nhưng không có rối chút nào, một đôi mắt to sáng trong suốt đang chăm chú nhìn Tử, trong đôi mắt đẹp tràn đầy tình yêu dịu dàng.

Nhìn nàng, vẻ mặt Tử thoáng lộ ra chút ngẩn ngơ. nhưng rất nhanh, phút ngẩn ngơ ấy đã bị niềm vui tràn trề xóa tan. Ngày đó, An Kỳ đột nhiên đưa ra một vấn đề khiến cho Tử khó mà trả lời, áp lực trong lòng hắn có thể không nói cũng biết. Bảy ngày nay, hắn đã cố hết sức để mình không nghĩ đến chuyện An Kỳ nữa, nhưng càng như vậy, hình bóng An Kỳ trong lòng hắn lại càng thêm khắc sâu vào.

Tử và Diệp Âm Trúc đều là người rất xem trọng tình cảm, nữ nhân đã thừa nhận lại há có thể dễ dàng xóa đi bóng dáng trong lòng mình.

“An Kỳ, muội...” Tử mới vừa nói ra ba chữ, An Kỳ đã như một cơn lốc phóng vọt tới, ngã nhào vào trong lòng, hai tay giống như thủy xà quấn quanh trên cái cổ tráng kiện của Tử, gần như điên cuồng hôn lên môi Tử.

Tình yêu của An Kỳ mãnh liệt tựa như liệt hỏa hừng hực thiêu đốt, trong phút chốc, Tử vốn khí thế luôn mạnh mẽ tức thì trong đầu óc trống rỗng, dù sao, trên phương diện cái chuyện nam nữ này, hắn là một tên lính mới hoàn toàn. Thân thể chợt cương cứng phía dưới…, lập tức bị An Kỳ chiếm cứ thế thượng phong.

Tử cũng không biết y phục trên người mình bị cởi ra lúc nào, khi ý thức của hắn dần dần khôi phục, An Kỳ trong lòng đã lỏa lồ thân thể lộ ra vẻ mềm mại xinh đẹp nhất của Tinh Linh tộc, tại dưới kích thích mãnh liệt như thế, Tử nếu còn có thể nhịn được, vậy hắn đã không phải là một nam nhân. Hết thảy, cứ tự nhiên mà xảy ra như vậy.

Mặt trăng phảng phất như e thẹn kéo đến một đám mây che ở trước mặt mình, cảnh xuân mãnh liệt quấn lấy nhau trong tẩm thất của tân Hoàng đế Thú nhân.

Ngọn lửa trong lòng An Kỳ đúng là càng ngày càng nóng rực, không ngừng đốt cháy thân thể cùng linh hồn của Tử, tình ý trong lòng nàng tại giờ khắc này dường như muốn buông thả ra hoàn toàn bình thường.

Đột nhiên, Thân hình Tử lật lại, điên cuồng hành động lên thân An Kỳ, hôn lên trán nàng, bá đạo nhìn trên gương mặt đỏ bừng của nàng:

“Muội là nữ nhân của ta, đương nhiên phải để cho ta làm chủ đạo.”

Cuồng phong lần nữa phủ xuống, Tử lúc này, khai mở vứt bỏ hết thảy mọi xiềng xích trong lòng. Cừu nhân đã chết, thống nhất Thú nhân tộc chỉ ngày một ngày hai là xong, nữ nhân yêu quý thì đang ở dưới thân thể mình, còn có cái gì hơn so với niềm hạnh phúc này nữa chứ? Khúc nhạc xuân lần nữa điên cuồng phủ xuống, thể xác và tinh thần Tử hoàn toàn buông lỏng, bá đạo hướng về nữ nhân mình yêu quý tìm tòi.

Rất lâu sau, khi tất cả đều trở về cảnh yên tĩnh, An Kỳ cuộn mình tại trong lòng Tử đã mềm rũ như một khối bông. Tử Tinh Bỉ Mông cường tráng đủ để thể hiện bất cứ phương diện nào, cùng so sánh với hắn, cho dù là Tinh Linh có được thực lực Tử Cấp cửu giai, cũng phải yếu hơn nhiều.

Hạ thân đau đớn như bị xé rách cùng một chút đỏ tươi, nói với Tử sự thanh bạch của nàng, cuộn mình trong lồng ngực cực kỳ rộng lớn của Tử, trên gương mặt tuyệt đẹp của An Kỳ hiện tràn trề vẻ thỏa mãn.

Tử ngủ thiếp đi, ôm nữ nhân của mình, thỏa mãn ngủ thiếp đi. bảy ngày qua, hắn quả thật đã rất mệt mỏi, trải qua lúc điên cuồng và phóng thích, hắn ngủ thiếp đi.

Chưa từng có trong lịch sử, hắn thân là Tử Tinh Bỉ Mông, đang ngủ nơi khóe miệng vậy mà lại lộ vẻ một nụ cười bình thản.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
nn Lý *,* Dự10 Tháng bảy, 2018 15:34
chời sinh 8 ngón
BÌNH LUẬN FACEBOOK