Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cầm Đế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không còn ai tiếp tục tấn công nữa, nhưng Diệp Âm Trúc tâm thần lúc này lại vô cùng chấn động vì hắn phát hiện một người toàn thân vận hắc y đang xốc Hải Dương lên vai. Nhìn qua hình dáng của kẻ đột kích thì có thể nhận ra người này là một nữ nhân.

- Buông Hải Dương xuống!

Diệp Âm Trúc nổi giận gầm lên một tiếng, hai tay nắm Áo Cổ Tử Đô chi kiếm hướng tới đối phương chém tới.

Một tiếng hừ lạnh vang lên, đối phương chỉ nhấc tay vung ra một thanh trường kiếm mang theo đấu khí màu vàng đánh chuẩn xác trúng mũi Áo Cổ Tư Đô chi kiếm. Một tiếng thanh thuý vang lên, Áo Cổ Tư Đô chi kiếm bay vào không trung, kẻ đó đang giữ Hải Dương trên vai hừ lạnh một tiếng:

-Bằng vào thực lực của ngươi mà muốn bảo vệ nàng ? Thanh kiếm này cũng thật tốt, ta sẽ giữ nó.

Âm thanh trong trẻo mang theo ngữ khí lạnh lùng đây đích xác là giọng nữ nhân.

Tay phải vung lên, ngay tức khắc một cỗ đấu khí màu vàng hiện ra cuốn Áo Cổ Tư Đô chi kiếm vào tay, người đó chuyển thân khiêng Hải Dương đang hôn mê trong chớp mắt lẫn vào đám đông.

Ý thức cuối cùng của Diệp Âm Trúc chính là thấy một mảnh quang mang đấu khí, trong ánh mắt tựa hồ đang thấy được vô số trọng binh Lam Địch Á Tư đang bị hắc y nhân bịt mặt chém giết, sau một khắc hắn đã không gắng gượng nổi bắt đầu lâm vào hôn mê. Chung quanh tiếng kêu la thảm thiết , tiếng hò hét đang cùng theo hắn chìm dần vào hôn mê, tất cả mọi việc lúc này trở nên không quan trọng nữa.

-Ta đang ở đâu ?

Từ trong mơ hồ Diệp Âm Trúc khó khăn lắm mới mở được hai mắt, trên dưới toàn thân đau nhức, cơ thể vô lực, cái cảm giác này vô cùng khó chịu làm hắn suýt hộc máu.

Lúc này đây Diệp Âm Trúc đang ở trong một không gian xung quanh tất cả đều xa lạ, không có chiến tranh, không có mùi máu tanh, không có một âm thanh nào cả, cực kỳ an tĩnh, điều này ngược lại làm cho Diệp Âm Trúc cảm thấy khó thích ứng.

-Âm Trúc , rốt cục ngươi cũng đã tỉnh

Một khuôn mặt anh tuấn xuất hiện trước mặt Diệp Âm Trúc mang theo vẻ ngạc nhiên mừng rỡ.

- Áo Duy Lợi Lạp, đây là đâu? Ta làm sao lại ở đây ?

Diệp Âm Trúc cựa mình như muốn đứng lên, nhưng toàn thân không còn một tia khí lực.

Áo Lợi Duy Lạp ngăn lại, đỡ lấy vai hắn,dìu hắn ngồi lên tựa vào đầu giường, lúc này thị giác của Diệp Âm Trúc mới trở nên rõ ràng hơn. Đây là một gian phòng lớn, trong phòng bày biện vô cùng sang trọng và tinh tế, không khí trong lành làm cho tinh thần người ta thoải mái.

-Lúc này chúng ta đang ở một thành thị gần Pháp Lam nhất của Mễ Lan, cũng là trọng trấn quân sự nơi biên giới chúng ta, ngày đó ngươi thoát lực hôn mê, ta tìm Quang minh quân y mục sư xem xét cho ngươi bọn họ đều nói rằng ngươi như như ngọn đèn cạn dầu, không cứu được.

Nói đến đây Áo Lợi Duy Lạp ánh mắt có chút đỏ

- Đều tại lỗi của chúng ta đến chậm một bước, nếu không ngươi cũng sẽ không…

Diệp Âm Trúc khó nhọc lắc đầu nói:

- Trước tiên hãy kể chuyện sau đó như thế nào ? Ta không phải đang rất tốt sao.

Áo Duy Lợi Lạp nói:

- Sau khi mọi người cho rằng ngươi đã chết , đột nhiên quân y phát hiện thân thể ngươi có một cổ lực lượng phi thường mạnh mẽ kéo ngươi từ tử môn quan trở lại. Là sức sống mãnh liệt của ngươi đã cứu ngươi. Khi viện quân chúng ta đến thì mọi chuyện đã kết thúc, mặc dù trọng binh đã làm thiệt hại của chúng ta 2000 long kỵ binh, nhưng chính 300 tử thần chiến sĩ trong thời khắc cuối cùng đã ở bên ngươi, địch nhân vô cùng hung hãn, chúng ta đã bao vây hoàn toàn bọn họ không có cơ hội đào vây, trong ba vạn địch nhân chúng ta chỉ bắt được một số tù binh, qua lời thẩm tra biết được những người này đến từ Lam Địch Á Tư và Ba Bàng. Lúc này đại quân ta ở biên cảnh đã được lệnh giới nghiêm chờ đợi. Sự kiện phát sinh lần này đã được ta dùng phương pháp nhanh chóng hồi báo về Mễ Lan thành.

Mặc dù là thắng lợi, nhưng là thảm thắng, hai ngàn long kỵ binh a. cái này đối với một quốc gia là một lực lượng trọng yếu, mà bây giờ lại bị tiêu diệt. Diệp Âm Trúc thở dài, đột nhiên hắn nghĩ tới một người,một vấn đề mấu chốt, rất quan trọng.

- Hải Dương ? Hải Dương đâu ? Các huynh có cứu được Hải Dương không?

Trái tim của Diệp Âm Trúc như bị thắt lại, trong đầu nhớ lại chi tiết về hình dáng của Hắc y nhân, kẻ đã đánh bay Áo Kiếm Áo Cổ Tư Đô của mình và bắt mất Hải Dương.

Áo Lợi Duy Lạp biến sắc , giật mình hỏi:

- Hải Dương không phải ở cùng một chổ với ngươi sao ? Tệ quá, Âm Trúc, chúng ta trong trận chiến không có phát hiện Hải Dương, khi chúng ta xông vào địch nhân phối hợp với bốn vị từ Ngân Long thành tới trợ giúp Long Sử tiêu diệt địch nhân cũng không phát hiện tung tích của Hải Dương, chỉ là khi 300 tử thần chiến sĩ tiến thẳng vào địch nhân trùng trùng địch nhân , bọn họ hình như phát hiện thấy có một toán người nào đó cũng đang đánh trọng binh, chúng ta tưởng đó là người mình nhưng khi tới chào hỏi thì người đó lại nhanh chóng rời đi. Qua đấu khí phát ra thì những người đó chí ít cũng có ba bốn người là cao thủ, họ đích thị là hoàng cấp chiến sĩ, trọng binh của Lam Địch Á Tư và Ba Bàng không có cách nào ngăn cản được bước tiến của họ. Chúng ta sau trận chiến có tìm kiếm Hải Dương tiểu thư nhưng không thấy, vốn tưởng ngươi đã thu vào trong Tánh mạng bảo thạch.

- Là bọn chúng, chính là bọn chúng.

Giọng của Diệp Âm Trúc tức giận

- Là bọn chúng đã bắt Hải Dương đi, lúc đó tinh thần lực của ta không còn đủ để thu Hải Dương vào trong Tánh mạng bảo thạch cho nên mới…

Áo Lợi Duy Lạp cười khổ nói:

- Tất cả cũng tại chúng ta, lúc ấy tình huống vô cùng nguy cấp, trước mắt lại vô cùng hỗn loạn.

Diệp Âm Trúc thở dài, lắc đầu nói:

-Cái này cũng không thể trách huynh,huynh đã mang viện quân nhanh chóng trở lại, nếu không có huynh ngay ta cũng đã mất mạng, ngay cả ba trăm tử thần chiến sĩ cũng vậy, ba trăm tử thần chiến sĩ của chúng ta bị tổn thất ra sao ?

Áo Lợi Duy Lạp nói :

-Tổn thất của tử thần chiến sĩ không lớn, ngươi chẳng lẽ còn chưa biết thực lực chiến đấu của bọn họ hay sao ? Cho dù là long kỵ binh cũng đừng mong chiếm được tiện nghi với bọn họ, chỉ là mỗi người cũng đều bị thương. Âm Trúc, thật sự ta khó tin vào tình huống phát sinh lúc đó, các ngươi đã làm như thế nào ? Sáu đầu Cự long của địch nhân đều bị giết chết, ba Hắc Long bị bắn hạ bởi độc tiễn của Bội Cổ. Nhưng chính là ba Kim chúc long, ta đã xem qua xác chúng phát hiện xương cốt hoàn toàn bể nát. Lực lượng đó cơ bản cường đại đến cỡ nào đây!. Ta đã hỏi qua ba trăm tử thần chiến sĩ và Hồng Nhạn, nhưng bọn họ tuyệt không nói cho ta biết chuyện gì đã xảy ra. Thẩm vấn tù binh chưa thực hiện, ngươi trước tiên có thể nói cho ta biết chuyện gì đã xảy ra ? Hồng Nhạn tên này cũng thật lớn mạng, được chúng ta lôi ra từ đống xác chết, toàn thân bị thương, nhưng tiểu tử này tính mạng thật là ngoan cường.

Diệp Âm Trúc sửng sốt, ba trăm tử thần chiến sĩ không nói cho Áo Lợi Duy Lạp tình huống lúc đó sao ? lần này vì xả thân chiến đấu, hẳn là bí mật của mình sẽ bị bại lộ rất nhiều cho dù tù binh không nhận ra Tử Tinh Bỉ Mông nhưng nhất định là biết đươc Hoàng Kim Bỉ Mông , xem ra mình không còn cơ hội trụ lại Mễ Lan đế quốc nữa rồi.

- Áo Lợi Duy Lạp đại ca, huynh cũng không tin ta sao ?

Diệp Âm Trúc đột nhiên hỏi.

Áo Lợi Duy Lạp nhíu mày:

-Ngươi nói gì vậy, chúng ta là huynh đệ sinh tử có nhau mà.

Diệp Âm Trúc than nhẹ một tiếng:

-Đã là như vậy thì huynh không nên hỏi điều gì cả, dù sao huynh cũng biết ngay thôi. Không sai, huynh nói đúng, chúng ta là huynh đệ vào sanh ra tử, bất luận sau này huynh biết được cái gì, xin huynh hãy tin vào điều này. Ta cũng mệt rồi, huynh ra ngoài đi, ta muốn nghỉ ngơi một lát.

Áo Lợi Duy Lạp định nói thêm nhưng nhìn thấy Diệp Âm Trúc nhắm mắt lại, bất đắc dĩ phải rời đi.

Áo Lợi Duy Lạp vừa rời khỏi Diệp Âm Trúc từ từ mở mắt, hắn biết mình phải rời đi ngay lập tức. Nếu còn lưu lại, Mễ Lan đế quốc khi biết được quan hệ của mình với Bỉ Mông cự thú nhất định sẽ hỏi, đến lúc đó mình sẽ trả lời như thế nào? Vấn đề trọng yếu chính là Hải Dương bị người ta bắt đi, mình phải tự tay cứu nàng quay trở về.

Ba trăm tử thần chiến sĩ trước tiên nên ở lại Mễ Lan, bọn họ bây giờ đều bị thương, chỉ có Mễ Lan đế quốc mới có thể cung cấp cho bọn họ những nhu cầu cần thiết để dưỡng thương. Có Tây Đa Phu nguyên soái, vị Mai Hoa trưởng lão này ở Mễ Lan đế quốc thì mình cũng không cần lo lắng gì.

Nghĩ tời đây, Diệp Âm Trúc cố gắng chống tay ngồi dậy xếp bằng bắt đẩu điều khí, toàn thân đau nhức kịch liệt. Đấu khí và tinh thần lực nếu không khôi phục thì muốn chạy cũng không được. Bây giờ chỉ hi vọng Áo Lợi Duy Lạp tiếp nhận tin tức chậm chừng nào hay chừng nấy.

Ba giờ sau.

Áo Lợi Duy Lạp cấp tốc đi tới phòng của Diệp Âm Trúc đang nghỉ ngơi, từ thẩm vấn tù binh biết được tin tức, thật là đáng sợ. Hắn quả thật không thể nào tin được sự việc đó xảy ra. Áo Lợi Duy Lạp muốn tìm Diệp Âm Trúc để chứng thực, Bỉ Mông cự thú cũng xuất hiện nhưng đối lập với địch quân, thậm chí cường đại nhất là Hoàng Kim Bỉ Mông. Diệp Âm Trúc làm thế nào mà được ? Đồng thời gọi về mấy Cửu cấp ma thú , đây là điều mà con người có thể làm được sao ? Vô số câu hỏi đang tràn ngập trong đầu hắn.

Vốn trong phòng Diệp Âm Trúc chỉ có mình hắn, nhưng lúc này đã biến thành ba người, bọn họ đều đã tỉnh nhưng không ai có thể cử động. Đó là Hương Loan,Ly Sát và Nguyệt Minh, nhưng còn Diệp Âm Trúc ở đâu lại không thấy.

Áo Lợi Duy Lạp bước nhanh tới trước,cẩn thận dùng tay kiểm tra mạch môn của Hương Loan, phát hiện Hương Loan tạm thời bị một cỗ đấu khí nhu hòa kiềm chế khả năng hành động mà thôi, bèn dùng đấu khí của mình phá giải, trước sau ba lần để cho bọn người Hương Loan cùng khôi phục lại bình thường.

-Công chúa điện hạ, Âm Trúc đâu rồi ?

Áo Lợi Duy Lạp không chần chừ hỏi ngay

Trong mắt Hương Loan toát ra tia lo lắng nói:”

-Hắn đi rồi, hắn thả chúng ta ra khỏi Tánh mạng bảo thạch đồng thời cấm chế hành động của chúng ta, hắn cũng nói sơ qua mục đích của hắn. Hắn nói là cần đi cứu Hải Dương gấp.

Nàng nói tới đây thì chỉ tay ra cửa sổ.

- Công chúa điện hạ, người có biết hay không ,Âm Trúc, hắn…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
nn Lý *,* Dự10 Tháng bảy, 2018 15:34
chời sinh 8 ngón
BÌNH LUẬN FACEBOOK