Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Đồ Thần Đường
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phần 1. Lưu Bưu phát uy

Lúc này đã là hơn 9 giờ tối, màn đêm sớm đã bao phủ cả bầu trời tỉnh thành, cuộc sống hiện đại về đêm của tỉnh thành vừa mới bắt đầu, dưới màn đêm thành thị phảng phất như lại sáng lên, lấp lánh ánh đèn nê-ông đủ mọi màu sắc, vô số các xe con sang trọng lướt trên đường phố, đan xen nhau thành một nét vẽ lung linh tràn đầy màu sắc.

Bây giờ, là lúc để trụy lạc!

Bây giờ, là lúc ăn chơi xa xỉ!

Bây giờ, là lúc quần ma loạn vũ !

Trong công viên lúc này hẳn là rất yên tĩnh, sương mù che phủ, hoặc ngẫu nhiên có vài đôi tình nhân trốn ở xó xỉnh dưới gốc cây làm vài chuyện xấu xa, nhưng cũng không phá đi sự yên tĩnh của công viên.

Nhưng hiện tại trong công viên tựa hồ không yên ổn!

Khi Trương Dương cẩn thận xuyên qua bao nhiêu cây cối hoa cỏ giả sơn đi tới bãi cỏ, bị quang cảnh trước mắt làm cho sợ đến ngây người.

Trên bãi cỏ có mấy đứa nhỏ 15-16 tuổi đang vây quanh một người to lớn, ngồi trên mặt đất, dựa vào ánh trăng lờ mờ có thể thấy, trên mặt đất rải đầy thức ăn, có nước sốt thịt bò, nước sốt vịt, còn có hạt đậu phộng cùng vài đồ khác, trên bãi cỏ còn đặt chồng chất vài chai rượu bia các loại.

Mà một mình Lưu Bưu đại mã kim đao ngồi trên ghế dài, đang gặm một chiếc đùi gà, bộ dáng tựa như một con khỉ già mang theo một đám khỉ con mở tiệc, Trương Dương đi tới hắn cũng không phát hiện ra, đương nhiên, chủ yếu là Trương Dương thay một thân y phục, Lưu Bưu sao có thể chú ý tới.

“Nhìn cái gì mà nhìn?” Một tiểu tử uống rượu say đến bí tỉ, xách theo một chai rượu nghiêng ngả đứng lên, sau khi đứng lên thân thể còn lắc qua trái đưa qua phải, bất quá, điệu bộ như thể nếu Trương Dương hồi đáp không tốt thì hắn sẽ thẳng tay vung cái chai nện vào đầu Trương Dương.

“Tiểu Lục, đó là huynh đệ của ta!”

Không đợi Trương Dương mở miệng, Lưu Bưu đã nhận ra Trương Dương, vội vàng hô.

“Đại ca, xin lỗi đại ca. Ta không biết, đến đây, cùng uống rượu nào.” Tiểu tử tên gọi Tiểu Lục tử kia giật mình một cái, lập tức thanh tỉnh lại, vội vàng khom lưng cầm lấy chai rượu vẻ mặt nịnh hót đưa tới trước mặt Trương Dương.

“Uy uy, ngươi làm cái quái gì vậy?”

Trương Dương đẩy tên Tiểu Lục tử kia ra, sợ rượu dính vào bộ Veston đắt tiền của mình, rồi bước tới trước mặt Lưu Bưu.

“Chả cái quái gì cả. Đây là tiểu đệ hôm nay ta thu được, đến đây, huynh đệ, trước tiên cầm cái đùi gà………” Lưu Bưu ha ha cười to nắm lấy bả vai Trương Dương, một tay cầm một cái đùi gà từ trên ghế đi tới dúi cho Trương Dương.

“A…..”

Trương Dương giống như chạm phải điện mãnh liệt lùi ra sau một bước. Nhưng đã chậm, bàn tay bóng nhẫy sáng loáng của Lưu Bưu đã lưu lại trên vai Trương Dương một vết bẩn thật lớn………

“Ngươi làm gì vậy?” Lưu Bưu ngạc nhiên nhìn Trương Dương.

“Mịa, đi, đi trước đây…”Trương Dương hổn hển liếc qua đống lộn xộn đầy đất, xem ra chỗ này không thể nán lại được, bằng không, bộ Veston hơn mười vạn này khó gìn giữ được.

“Các huynh đệ uống từ từ, đại ca ta trước tiên phải đi tới khách sạn 5 sao ngủ một đêm. Có chuyện gì cứ đánh tin cho ta là được…….” Lưu Bưu thấy Trương Dương nhảy ra xa xa, không còn cách nào khác, đành đứng dậy.

“Đại ca đi thong thả.”

“Đại ca đi mạnh khỏe…”

“Bưu ca, nhớ kỹ ngày mai giúp ta giáo huấn tên béo kia một chút nha!”

“Ân ân. Được rồi, ta nhất định sẽ đánh cho hắn răng rơi đầy đất……..”

Sau một hồi huyên náo ầm ĩ, hai người cuối cùng cũng rời khỏi công viên.

“Ngươi lấy tin tức ở đâu?” Trương Dương vẻ mặt nghi hoặc, bởi vì, hắn vừa rồi nghe thấy Lưu Bưu bảo đứa nhỏ đánh tin cho hắn.

“Hắc hắc, bọn chúng đưa cho ta. Nói là để tiện liên lạc với ta.” Lưu Bưu khập khiễng chân đi cạnh người Trương Dương, đắc ý cười nói.

Mãi đến nửa giờ sau, Trương Dương mới sáng tỏ được sự tình, nguyên lai, Lưu Bưu ở trong công viên quá nhàn rỗi, đúng như Trương Dương dự đoán, gần mười nguyên trên người tên này đều để mua súng, trợ giúp cho lão thái thái trong công viên hết cả rồi.

Tiền không có, buổi trưa Trương Dương không có trở lại công viên, Lưu Bưu lại hành nghề cũ của hắn, khập khiễng chân tới một trường trung học cơ sở ở phụ cần tìm kiếm mục tiêu, bắt nạt học sinh chính là việc hắn thông thạo, mặc dù chân hắn khập khiễng, nhưng muốn bắt nạt mấy học sinh trung học nhất định không thành vấn đề.

Rất nhanh, Lưu Bưu tìm được một tiểu tử cả người đều là dây xích loằng ngoằng , Lưu Bưu ức hiếp người tự nhiên là có một loại tâm đắc của hắn, tìm được một đứa nhỏ thích lêu lổng thế này có một chỗ tốt, đó chính là đứa nhỏ này tuyệt đối sẽ không báo án, bởi vì, đứa trẻ loại này chính mình còn hư hỏng, hơn nữa trong trường học có lực ảnh hưởng nhất định, bị người khác ức hiếp phần lớn đều sẽ nhẫn nhịn, nếu báo án bị người khác biết được, chẳng phải là chính mình sẽ rất mất mặt sao?

Lưu Bưu đi tới vung tay bạt tai một cái, làm tên tiểu tử như bị ném vào trong sương mù, chẳng hiểu mô tê gì cả, sau khi con dao gọt hoa quả đặt trên cổ tên đó, tiểu tử vẻ mặt kiêu ngạo cứng đầu cứng cổ ngay lập tức trở nên mềm nhũn, tất cả tiền trên người đều mang ra…..

Cầm tiền, Lưu Bưu bảo tiểu tử này úp mặt vào tường đứng hát quốc ca, năm phút sau mới cho phép quay đầu lại. Ngay khi Lưu Bưu khập khiễng chân chuẩn bị rời đi, tiểu tử kia không ngờ bắt đầu mua chuộc Lưu Bưu, hỏi Lưu Bưu có đúng là cần tiền hay không, nếu như chỉ cần tiền, hắn có biện pháp làm cho Lưu Bưu có thể kiếm được tiền.

Lực hấp dẫn này đối với kẻ kinh tế đang túng bấn như Lưu Bưu mà nói thì thật sự là quá lớn, đương nhiên, chủ yếu là tên khốn Lưu Bưu này cũng không có đặt một học sinh trung học ở trong lòng, Bưu ca hắn qua cầu so với đứa trẻ này đi đường còn nhiều hơn, ăn muối so với hắn ăn cơm còn nhiều hơn, muốn ở trước mặt Bưu ca hắn giở trò bịp bợm, khác nào trước mặt Quan Công sử dụng đại đao, đúng là không muốn sống nữa rồi!

Rất nhanh, Lưu Bưu biết rất rõ ràng tình hình.

Nguyên lai, tiểu tử trong trường học là một tiểu bá vương, rất được hoan nghênh, nhưng gần đây nhất ở trong trường mặt khác lại dính líu tới vài học sinh hư hỏng lớp trên ở bên ngoài, không có việc gì liền tìm hắn gây phiền toái, bây giờ, uy vọng của hắn trong trường ngày càng giảm xuống, đã xấu tới mức không thể xuống thấp hơn nữa.

Cái nào có thể nhẫn thì nhẫn, không nhẫn được thì thôi!

Hai kẻ tương đầu ý hợp, rất nhanh liền đạt thành hiệp nghị, hơn nữa còn đàm phán như thế nào hợp tác , tên tiểu bá vương trường học này liền mời một đám huynh đệ của mình hướng bọn địch nhân tuyên chiến.

Sau đó, chuyện liền đơn giản hơn….

“Như thế nào?”

Trương Dương nghe Lưu Bưu nói, trái tim đều đập liên hồi, nếu chân của Lưu Bưu bình phục, hắn tự nhiên không cần lo lắng, với sự dũng mãnh vô địch khí phách tận trời của Bưu ca, dẹp vài tên côn đồ cũng không quá khó khăn, nhưng hiện tại chân Lưu Bưu còn đang khập khiễng, khó khăn tự nhiên là tăng thêm gấp bội. Huống chi, những đứa trẻ bây giờ có thể không phải đan thuần thiện lương như những đứa trẻ ngày trước nữa, hở ra một tí là dao bầu gậy gộc chỉnh tề xuất trận, các loại dao kéo quản chế của cơ quan công an bọn chúng đều có, nếu đụng chạm ghê gớm hơn, còn có thể lôi ra vài khẩu súng.

Trương Dương ở trường học đã từng chứng kiến một lần cuộc ẩu đả quy mô lớn của học sinh. Hai bên đều cầm vũ khí dài, có gậy sắt, có dao bầu, ngoài ra còn có một loại dao bầu mặt sau còn gắn lên hai cái ống nước, loại dao kéo này lực sát thương rất kinh người, bộ dáng cũng có sát khí dị thường, rất dễ tạo thành lực uy hiếp cho đối thủ.

Cảnh máu thịt bay tứ tung kia Trương Dương nhớ kỹ cả đời, phảng phất như là một chiến trường cổ đại, mỗi một người đều chém giết đến đỏ rực mắt.

Hơn nữa, Trương Dương còn biết, tên học sinh cấp dưới bị Lưu Bưu dọa dẫm đã bị đối phương chém hai đao, đứa nhỏ sợ Lưu Bưu trả thù, đã chạy trốn ngay trong đêm rồi.

Nếu hỏi giang hồ là gì, rất nhiều khi, trong trường học càng giống giang hồ hơn!

Đó là một loại khác tương tự giang hồ, không có mục đích gì cả. Phần lớn đều vì một chút mặt mũi sĩ diện hão, giống như danh xưng thiên hạ đệ nhất trong tiểu thuyết võ hiệp, ai cũng muốn đạt được, nhưng trên thực tế thì không có chỗ nào tốt, hoàn toàn là hư danh.

Khiến cho học sinh sợ hãi nhất chính là lưu manh trong trường học và lưu manh ngoài xã hội liên hợp lại một chỗ chèn ép học sinh. Dù sao giữa học sinh và học sinh rất khó bộc phát cuộc ẩu đả vũ khí quy mô lớn thật sự, sau đó có thế lực bên ngoài nhúng tay vào, hứng thú lập tức liền thay đổi.

“Ta nói Trương Dương ngươi, chẳng nhẽ còn chưa tin bản lãnh của Bưu ca ta, một đám con nít, cư nhiên còn dùng loại vũ khí sắc nhọn đánh nhau, cũng may lão tử túc trí đa mưu, nếu không, có thể đã thực sự thảm rồi……..”

Miệng Lưu Bưu nói ra nhẹ nhàng, nhưng trái tim Trương Dương lại đập liên hồi, nguyên lai, đối phương mời rất nhiều tên côn đồ ngoài xã hội, đầy đủ vũ khí dài ngắn, Lưu Bưu vừa nhìn được tình cảnh này, chân thiếu chút nữa cũng mềm ra, mà đội ngũ trên tay cầm vài con dao nhỏ hắn mang theo, đi theo sau xa xa Lưu Bưu, Lưu Bưu có thể khẳng định, chỉ cần có chút biến động nhỏ nào, đám vương bát đản kia lập tức sẽ chạy mất dép, phá vỡ kỷ lục chạy đường dài của Olympic.

Nói trắng ra, đám vương bát đản kia chính là để cho hắn tới làm bia đỡ đạn.

Theo tính toán của tên tiểu bá vương kia, nếu Lưu Bưu thắng, hắn tự nhiên sẽ có mặt mũi, nếu thua, hắn cũng báo thù được việc bị Lưu Bưu trấn lột.

Vào bước đường cùng này, không thể không đánh! Lúc này nếu nửa đường rút lui, có lẽ sẽ bị chúng chém đến chết, dù sao, đám vương bát đản kia còn có thể chạy, mà hắn khập khiễng, chạy cũng không thoát được.

Lưu Bưu kiên trì tới cùng, vẻ mặt sáng lạn khập khiễng chân đi tới đương đầu với đám ở đối diện kia, đối phương thấy Lưu Bưu khập khiễng chân, trên mặt nở nụ cười vô hại, tưởng rằng Lưu Bưu đến nhận lỗi, biết được vậy nên sau khi Lưu Bưu tới gần, ngay lập tức một phát nắm lấy tóc tên đầu sỏ, đưa con dao gọt hoa quả sắc bén kề lên cổ đứa nhỏ......

Phần 2. Vào nhà nghỉ

Dịch: Sessiromaru

Biên tập: Thiên Hạ Hội

Nguồn: TTV

Sau đó, sự tình liền đơn giản rồi.

Khi Lưu Bưu cán vài dao trên cánh tay huynh đệ của chúng, sau đó cả người đầy máu, đám người lập tức tản ra như chim vỡ tổ, dù sao, bọn chúng chỉ là trẻ con, trơ mắt nhìn vẻ mặt dữ tợn cười hô hố của Lưu Bưu từng đao từng đao ép xuống, tạo thành một hình tượng vô cùng tàn khốc…….

Đương nhiên, loại thủ đoạn này của Lưu Bưu cũng chỉ có thể dọa đám học sinh, còn đối với nhân vật giang hồ thực sự đã trải qua sóng to gió lớn cơ hồ không có chút tác dụng nào, học sinh dù sao cũng là học sinh, lưu manh chân chính so với bọn học sinh dưới tình huống mê muội đầu óc thì tàn nhẫn hơn nhiều, Lưu Bưu phi thường rõ ràng đạo lý này, muốn giải quyết đám học sinh này, đầu tiên phải dùng khí thế dọa chúng, nếu không, hắn hôm nay không chết cũng phải dính trên mười đao.

Lưu Bưu mặc dù là sinh viên, nhưng hắn và mấy đứa nhỏ này chênh lệch nhau gần năm tuổi, quan trọng chính là, hắn và mấy đứa nhỏ này trên bản chất có chút khác nhau, Lưu Bưu đã trải qua vài lần truy đuổi tàn khốc, cũng tận mắt chứng kiến đại ca hắn chết trước mặt mình, vô luận là từ lý luận cùng thực tế mà nói, tâm tính của Lưu Bưu đã trở nên tàn nhẫn dị thường.

Cuối cùng, Lưu Bưu uy hiếp một câu: “Nếu như ngươi dám báo án, sau khi ta ra khỏi sẽ tìm cách giết chết ngươi, khoét một đao trên đầu ngươi, khoét một đao vào tim ngươi, cứ thử xem!”

Lưu Bưu đơn thương độc mã tiến vào hậu phương quân địch, thu được thắng lợi hoàn toàn!

Đến lúc này, Lưu Bưu đã trở thành thần tượng của đám côn đồ trong trường học, đầu tiên, vì tạ ơn Lưu Bưu, đám côn đồ cơ hồ đều đem tất cả tiền bạc tới cống hiến, đương nhiên, Lưu Bưu vì việc dùng ít thì lâu hết (nv:tế thủy trường lưu), giành được hảo cảm của đám côn đồ này, lập tức lấy ra phần lớn tiền cử hành một buổi liên hoan chè chén long trọng……..Sau đó, Trương Dương liền tới…..

Nghe Lưu Bưu nói xong, Trương Dương trợn mắt há mồm.

Đây quả thực là một truyền kỳ,***.Bưu ca đúng là Bưu ca, khập khiễng chân cũng có thể đại sát tứ phương !

“Ân. Đi thôi, huynh đệ, hôm nay chúng ta ở lại một khách sạn 5 sao, Bưu ca ta mời khách!” Lưu Bưu ha ha cười to, tay vung lên, tựa như tướng quân chỉ huy thiên quân vạn mã, uy phong lẫm liệt, nhìn ngó xung quanh, sinh ra uy lực mãnh liệt!

“Ngươi còn bao nhiêu tiền?” Trương Dương không khỏi ngẩn ngơ.

“Hơn hai ngàn,***, tỉnh thành đúng là tỉnh thành a, học sinh đều kẻ lắm tiền!” Lưu Bưu hùng hùng hổ hổ, tựa hồ trong lòng rất bất bình với đám học sinh trung học cư nhiên có tiền hơn so với hắn.

“Được, ở lại khách sạn, ha ha….” Trương Dương lập tức giơ tay đồng ý, dù sao cũng không phải tiền của mình, không phải mất một chút nào cả.

Tuy nhiên, hai người ở trong tỉnh thành đi lại không ngớt hết cả một giờ, đừng nói là 5 sao, ngay cả 3 sao bọn họ đều không cách nào bước vào, bởi vì bọn họ không có chứng minh thư và giấy tờ chứng minh thân phận của bọn họ, cuối cùng, không thể làm gì khác hơn là tìm tới một nhà nghỉ tư nhân, dù sao cũng coi như sạch sẽ, sau khi vào phòng, Trương Dương và Lưu Bưu mệt mỏi lè lưỡi một cái rồi nhảy phịch lên trên giường.

Hưởng thụ sự mềm mại của chiếc giường, hai người vốn định tắm rửa. Biết thế mà lại lập tức ngủ luôn. Giấc ngủ này, hai người ngủ thẳng đến 5 giờ sáng mới tỉnh lại. Trên thực tế, hai người là do đói nên mới tỉnh lại.

Từng người vọt tới gói mì ăn liền, lại cầm một ít bánh quy đồ uống quét sạch sẽ, ổn định lại được sự kháng nghị của cái bụng, hai người lúc này mới thoải mái nằm ở trên giường.

“A……..Không xong….Y phục của ta….”

Trương Dương đột nhiên từ trên giường nhảy dựng lên, vẻ mặt buồn bã nhìn bộ đồ Tây trị giá hơn mười vạn của mình, cái này đâu còn là bộ đồ Tây trị giá hơn mười vạn nữa? Trên vai có một vết dầu mỡ, buồn bực nhất chính là, vừa rồi đi ngủ không cởi y phục, y phục như đã biến thành một cái giẻ lau.

“Làm sao? Không phải là một bộ y phục sao? Ngày mai đại gia mua cho ngươi mấy bộ!”

“Ô ô…. Còn mấy bộ, đem trăm cân thịt của ngươi đi bán cũng không mua được một bộ……..Đây chính là hơn mười vạn đó………” Trương Dương vẻ mặt đau lòng, vì bộ y phục này, hắn còn thiếu nợ gần mười vạn, chính điều này đã tạo thành bộ dáng hiện tại của hắn.

“A………a…….Hơn mười vạn?”

Lưu Bưu trợn mắt, miệng há hốc nhìn bộ y phục Trương Dương cởi xuống đang đặt ở trên giường.

“Ân, sau khi giảm giá là mười vạn bốn ngàn nguyên…..”

“***…..Quần áo “uồi” .. gì vậy? Làm bằng vàng à ?”

Lưu Bưu đột nhiên vồ lấy y phục trong tay Trương Dương, nhìn trên tay lật đi lật lại, chứng kiến bộ dáng thô lỗ của Lưu Bưu, Trương Dương đau lòng không ngừng nói: “Cẩn thận một chút, cẩn thận chút….” Với lòng tin của Trương Dương đối với Lưu Bưu mà nói, cũng biết được tình hình hiện tại của Trương Dương.

“ha ha, phát tài rồi, phát tài rồi, hai huynh đệ chúng ta cuối cùng cũng tìm được một đường tốt, hắc hắc, chúng ta ở tỉnh thành này náo loạn, thế nào?” Lưu Bưu cười to nói.

“Không được, nơi này rất nguy hiểm, sáng ngày hôm nay, chúng ta phải chụp vài bức ảnh, trước tiên làm giấy tờ giả, sau đó chờ ta đem tiền bộ y phục này hoàn lại rồi thì chúng ta sẽ rời đi, bây giờ mặc dù thoạt nhìn gió yên sóng lặng, nhưng một khi chúng ta bị phát hiện, thì chính là một đường sống chết, cho nên, chúng ta không thể mạo hiểm, hiểu chưa?”

“……….” Lưu Bưu vẻ mặt chẳng thèm để ý, bĩu môi.

“Lưu Bưu, tính nghiêm trọng của chuyện này phải vượt rất xa tưởng tượng của chúng ta, bây giờ chúng ta thoạt nhìn rất an toàn, rất có thể đối phương còn chưa đặt trọng điểm ở tỉnh thành này, ngươi cũng biết đổ thuật của ta, tại sao ta mấy ngày trước dưới tình huống thiếu chút nữa thì chết đói cũng không đánh bạc trên cái máy đánh bạc(1) ngoài đầu phố?”

“A…….đúng vậy a, ta thiếu chút nữa quên, chúng ta ngày hôm qua thiếu chút nữa chết đói, ngươi tại sao không kiếm ít tiền, mịa, hại ta phải ăn bánh bao………” Lưu Bưu há mồm,nhất thời mới nhớ tới, Trương Dương đã coi như là một tiểu đổ thần.

“Trong đổ trường khẳng định liên quan đến hắc đạo, hơn nữa, người tụ tập chỗ này cũng rất phức tạp, nếu vì kiếm ít tiền chi trả sinh hoạt mà bại lộ hành tung của chúng ta, ngươi nghĩ lại xem, có đáng giá không?”

Tâm tư kín đáo của Trương Dương bây giờ tự nhiên không phải Lưu Bưu có thể tưởng tượng được, trên thực tế, Trương Dương kiếm việc làm trong phạm vi cố định trên đường bộ đúng là có mục đích và đạo lý nhất định, lưu lượng người trên đường bộ mặc dù lớn, nhưng rất đơn giản, ngoại trừ vài tên móc túi, cơ hồ rất khó có sự tồn tại của thế lực hắc đạo, cho dù có, bọn họ cũng sẽ không để mắt chú ý đến một người làm thuê.

Ẩn náu trong thành phố không đúng là đạo lý này sao?

“Trái lại, đúng rồi, ngươi thiếu gần mười vạn, đến khi nào mới có thể trả lại! Không bằng, chúng ta ngày mai làm giấy tờ giả sau đó rời đi, dù sao tiền trên người ta và ngươi cộng lại cũng đủ cho chúng ta chạy rất xa rồi….”

“Không được!” Trương Dương ngay lập tức kiên quyết từ chối.

Lưu Bưu há mồm không nói gì, hắn đã từ vẻ mặt cương quyết từ chối của Trương Dương mà nhìn ra quyết tâm của Trương Dương, trên thực tế, Lưu Bưu cũng vô cùng rõ ràng tính cách của Trương Dương, quật cường tựa như một con trâu, không ai có thể thay đổi được.

“Ngươi yên tâm, dựa theo mức kinh doanh bây giờ, ta cần tối đa thời gian năm ngày, sau năm ngày, chúng ta có thể mang theo rất nhiều bạc chu du thế giới…….hắc hắc…….”

“Ân ân, mấy ngày nay ta cũng đã nắm thóp đám vương bát đản kia rồi sau đó sẽ bòn rút sạch sẽ,***, cư nhiên dám chơi đại gia, tưởng rằng đại gia không biết, mẹ nó!” Lưu Bưu vẻ mặt tức giận, hiển nhiên, hắn không quên cái hoàn cảnh hắn một mình gánh chịu hơn mười tên côn đồ tay cầm hung khí.

Nga…….Ngươi cũng cẩn thận một chút, đừng làm ra việc to tát gì, ta thật sự không muốn lại tới cục cảnh sát cứu ngươi đâu.”

“Ân ân…….Yên tâm……..” Lưu Bưu một bên gật đầu, một bên cầm lấy điện thoại ở đầu giường quay số điện thoại ghi trên một tấm thẻ.

“Ngươi làm gì vậy?” Trương Dương kinh ngạc hỏi.

“Không có việc gì, đừng phàn nàn……. Tìm hai “tiểu thư” tiết hỏa, gần đây cũng thật xui xẻo, phải làm việc hỉ thôi…..”Lưu Bưu che ống nói lại.

“Tiên sinh, có chuyện gì không?” Tiểu thư đầu bên kia điện thoại tựa hồ đang ngủ, thanh âm mơ mơ màng màng.

“Có tiểu thư nào xinh đẹp không?”

“Tiên sinh, bây giờ cũng còn quá sớm mà?” Thanh âm đối phương rốt cục cũng thanh tỉnh lại, cười khanh khách nói, thanh âm tràn ngập sự hấp dẫn.

“Hắc hắc, sớm mới tốt a, dậy sớm chim mới có côn trùng để ăn, hắc hắc….Sớm ta mới là người đầu tiên của hôm nay chứ, nếu không sớm, đúng là giúp người ta chà xoong rồi…..” Lưu Bưu cười dâm, Trương Dương chứng kiến được mồ hôi lạnh trực ứa ra, từ giọng điệu của thằng nhãi này thì thấy, hẳn là một tay hái hoa già đời, tên này a, thực là một kẻ đầy ý nghĩ dâm dục, hôm qua ăn cơm cũng chính là vấn đề này, hôm nay có chút ít tiền đã muốn đi chơi gái rồi……..

“Tiên sinh thật biết nói đùa, ta có được không?” Trong điện thoại khúc khích cười nói.

“Ân ân, có thể, kêu vài tỷ muội tới, chúng ta nơi này có hai người, phòng xxx, nhanh lên một chút, chờ không nổi nữa rồi…..”

“Dương ca, hôm nay đem thân xử nam của ngươi cho ta phá!” Lưu Bưu buông điện thoại, trên mặt nở nụ cười dâm đãng nhìn Trương Dương ngây dại.

“Không không, không được…….Lần đầu tiên của ta thực không muốn tìm ‘tiểu thư’, ngươi tự tìm một người đi, ta thì thôi vậy…….”Trương Dương vội vàng khoát tay.

“Mịa ,ta đã gọi hai người rồi……..”

(1): đúng ra là máy đánh bạc có hình hoa quả (fruit-machines)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK