• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lại nói sau khi hai người đem Thiên Hựu để ngã ở trêи giường, An Lương thay nàng cởi đi áo khoác, để nàng có thể thoải thoải mái mái ngủ một giấc

Mục Khuynh Tuyết nằm sấp bên giường, chống đầu, lẳng lặng mà nhìn chăm chăm mặt ngủ của Thiên Hựu

Thỉnh thoảng lén lút đưa tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ của Thiên Hựu

An Lương gấp kỹ quần áo để ở một bên, vừa quay đầu lại thì thấy được Mục Khuynh Tuyết lại dùng ngón tay chọt khuôn mặt của Thiên Hựu, bất đắc dĩ lắc lắc đầu

“Ngươi đừng đem nàng dằn vặt tỉnh lại, nàng ngủ cạn”

Mục Khuynh Tuyết bĩu môi, không tình nguyện thu tay về

“Ta vẫn cảm thấy tính cách Thiên Hựu như ngươi, hôm nay mới phát hiện, vẫn là càng giống như ta một ít!” Quay đầu lại liếc nhìn An Lương, đắc ý nhíu nhíu mày

An Lương cười khẽ, “Địa phương nàng giống ngươi rất nhiều”

“Nha? Tỷ như?” Mục Khuynh Tuyết ánh mắt sáng lên

“Tỷ như…”

An Lương hé miệng nở nụ cười, “Cắn người”

“Ngươi!”

Mục Khuynh Tuyết vừa nghe lời này thì xù lông, mắt thấy muốn tuốt ống tay áo giảng đạo lý với nàng rồi

“Được rồi, cẩn thận cánh tay” An Lương âm thanh vừa hòa hoãn, trực tiếp đi tới đè lại bờ vai của cô

Lại nói Văn Khúc này, lẫm lẫm liệt liệt vén rèm vào phòng, vừa tiến đến đã nhìn thấy hai người thân mật như vậy, biết rõ ràng chính mình lúc này nên yên lặng quay người đi ra ngoài, nhưng lại một mực không khống chế được lòng xem cuộc vui này

“Văn Khúc đến rồi” An Lương nghiêng đầu nhìn lên

“Ạch…khụ…” Văn Khúc lúng túng cười cười

“Ngươi làm sao không đi nghỉ ngơi?” Mục Khuynh Tuyết quay đầu lại nhìn nàng

“Ta… Ta muốn… Ăn cơm trước…”

Văn Khúc vừa nói, một đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm tay An Lương khoát lên trêи bả vai Mục Khuynh Tuyết, đều hơn nửa ngày như thế rồi, Mục Khuynh Tuyết càng là không phản ứng chút nào?

Nhìn dáng dấp, hai người này…

Trong lòng có kết luận, trêи mặt liền không tự giác hiện lên cười xấu xa

“Khụ, các ngươi tiếp tục, ta chính là ngồi một chút” Đưa lưng về phía hai người ngồi xuống, tự mình rót chén trà cho mình, vừa uống vừa cười, nhìn ra hai người một trận choáng váng

“Nha đúng rồi”

“An Lương. Cái tiểu cô nương ngoài phòng kia là?”

“Lăng nhi sao? Hồi trước cô nhi gặp phải, thực sự đáng thương, vừa vặn lục thẩm dưới gối không con, liền đem nàng phó thác lục thẩm thu dưỡng”

“Nha, nàng rất sợ ngươi sao?”

An Lương chau mày, “Sẽ không a, vì sao hỏi như vậy?”

“Ta thấy nàng bưng tách trà ở bên ngoài lắc lư nửa ngày không dám vào”

“Nha?” Sững sờ, vội đi tới cửa hất lên mành, vẫn đúng là nhìn thấy Lăng nhi bưng tách trà đứng bên ngoài

“Lương thẩm thẩm…”

“Đứng bên ngoài làm cái gì, mau vào”

“Sớm nói để ngươi đối với hài tử ôn nhu một chút, xem để người ta sợ rồi, cả phòng cũng không dám vào”

“Khuynh Tuyết thẩm thẩm nói đùa rồi, Lương thẩm thẩm đối với Lăng nhi vẫn tốt” Cười nhìn về phía An Lương

“Vậy là làm sao?” Mục Khuynh Tuyết tiếp nhận tách trà Lăng nhi đưa tới

Lăng nhi sắc mặt lúng túng, ánh mắt lơ đãng hướng về trêи mặt ngủ xinh đẹp đỏ hồng hồng của Thiên Hựu

Ba người sững sờ, quay đầu lại nhìn Thiên Hựu, liếc mắt nhìn nhau, đây hoá ra là…. Để Thiên Hựu dọa rồi!?

“Nàng… Nàng chính là Thiên Hựu sao?”

“Đúng vậy a, hôm nay Thiên Hựu thất lễ rồi, một hồi nàng tỉnh rồi, để nàng bồi thường ngươi”

“Thẩm thẩm nói như vậy cũng quá khách khí” Nghiêng đầu nhìn một chút Thiên Hựu, khẽ mỉm cười

Mục Khuynh Tuyết nhìn Lăng nhi, bỗng dưng trong lòng hơi động, quay đầu nhìn Thiên Hựu, con mắt hơi chuyển động, hé miệng nở nụ cười



Chạng vạng lúc ăn cơm, Thiên Hựu cũng không có tỉnh lại, hai người sau khi ăn cơm xong, để Vân Nhuế kiểm tra thương thế, thay đổi thuốc, bao lại, sau đó liền đi an bài nơi ở cho các binh sĩ đi theo

Lăng nhi một mình ở nhà không chuyện làm, gian phòng lại bị Văn Khúc chiếm, liền đem cơm nước hâm nóng, bưng đến trong phòng Thiên Hựu, ngồi ở bên cạnh bàn đọc sách

Đột nhiên nghe được trêи giường có động tĩnh, quay đầu nhìn sang, hóa ra là Thiên Hựu ngủ nóng, trở mình, lộ ra nửa người cưỡi ở trêи chăn

Lăng nhi vội che miệng cười trộm, rón rén đi đến bên giường, cẩn thận từng li từng tí một kéo kéo góc chăn, lại sợ làm tỉnh Thiên Hựu, liền lại tìm tới một bộ y phục, đắp ở trêи người nàng

“Ồ…” Thở nhẹ một tiếng, nhìn chằm chằm tay phải Thiên Hựu duỗi ra, trêи tay nhỏ dơ hề hề còn in vài đạo vết dây cương màu đỏ sậm, nhẹ nhàng nhấc tay sờ vết thương kia

Thiên Hựu hình như có phát hiện, theo tính phản xạ nắm quyền, càng là không cẩn thận nắm chặt tay của Lăng nhi

Lăng nhi sợ hết hồn, vội đem tay rút trở về

“Ân…” Thiên Hựu nhíu mày, lật qua lật lại thân thể, nhỏ giọng rầm rì vài tiếng, lặng lẽ mở mắt

Mơ mơ màng màng thấy được bên người có một tỷ tỷ xinh đẹp, đỏ mặt ôm tay nhìn mình, ánh mắt ʍôиɠ lung dừng lại hồi lâu ở trêи nốt ruồi chu sa giữa lông mày của Lăng nhi

“Ơ?” Vội lại trợn to hai mắt nhìn kỹ một chút

“Xin… Xin lỗi… Ta không phải cố ý muốn đem ngươi đánh thức…” Vừa nhìn Thiên Hựu thật sự tỉnh rồi, Lăng nhi vội xin lỗi

Thiên Hựu càng bối rối, nhìn chung quanh một chút địa phương chính mình ở, lại nhìn một chút Lăng nhi, một lát mới phản ứng được

“Nha, không sao” Ngồi dậy

“Ta gần như cũng phải…” Ngáp một cái, “Cũng phải tỉnh ngủ rồi…” Nói thầm một tiếng, giơ tay muốn xoa xoa con mắt

“Này…” Lăng nhi vội đưa tay ngăn lại tay nàng

“Ơ?”

“Tay ngươi quá bẩn, không thể dụi mắt, ngươi chờ một chút” Nói qua, vội chạy ra ngoài

Thiên Hựu cúi đầu lăn qua lộn lại nhìn một chút hai móng vuốt nhỏ của chính mình, là có chút dơ

Không lâu lắm, Lăng nhi liền trở về, bưng một chậu nước nóng, vắt một cái khăn

“Cho” Đưa cho Thiên Hựu

“Cảm tạ” Thiên Hựu vội vàng hai tay tiếp nhận, lau lau mặt, làm sạch tay, hít sâu một hơi, cả người đều tinh thần không ít

Chậm rãi xoay người, mới phát hiện Lăng nhi còn ở bên cạnh nhìn mình, ngượng ngùng nở nụ cười

“Thất lễ, còn chưa thỉnh giáo…”

“Ta tên Lăng nhi”

Thiên Hựu vỗ trán một cái, “Nha, ngươi chính là Lăng nhi tỷ tỷ, sư phụ trong thư đề cập tới”

“Ừ….”

Thấy Lăng nhi liên tục nhìn chằm chằm vào mình, Thiên Hựu cũng cúi đầu nhìn một chút, “Ta… Trêи mặt có vật bẩn thỉu gì sao?”

“Không… Không có…” Lăng nhi vội cúi thấp đầu, lại vẫn là không nhịn được tò mò đánh giá nàng, thực sự không cách nào đem tiểu gia hỏa bình dị gần gũi trước mắt cùng hung thần một mặt âm trầm buổi sáng kia liên hệ cùng nhau

“Đúng rồi, mẹ ta và sư phụ đâu?”

“Đi giúp các binh sĩ an bài chỗ ở, nhiều người như vậy, trong nhà chứa không nổi”

“Nga” Quay đầu nhìn một chút ngoài cửa sổ, đúng vậy, trời cũng tối rồi, chính mình cũng ngủ hơn nửa ngày rồi.

“Ngươi đói bụng không, ăn một chút gì đi.”

"Được a!” Vừa nghe nói có ăn, con mắt Thiên Hựu đều sáng rồi, mấy ngày nay ở trêи đường chỉ có thể ăn chút lương khô lót dạ, chừng mấy ngày không ăn đồ nóng

Khoác lên bộ quần áo ngồi vào bên cạnh bàn, đưa cổ ngửi một cái, mặc dù chỉ là bữa sáng nhỏ của gia đình thường, nhưng cũng là nàng thèm đến chảy ròng ngụm nước, hướng về phía Lăng nhi cười hì hì, cũng không quản lễ nghi gì hay không, cầm lấy đũa ngao ô chính là một ngụm lớn

Mắt thấy cái tên này đều sắp nghẹn rồi

“Ăn từ từ, không ai giành với ngươi” Cười rót chén nước cho nàng

“Ngô, cảm tạ”

“Khụ khụ…” Lăng nhi đưa tay giúp nàng vỗ vỗ phía sau lưng thuận

“Tạ ơn…Khụ…”

“Ơ, thực sự là nữ đại bất trung lưu, đều trải qua cuộc sống gia đình tạm ổn của chính mình rồi?” Mục Khuynh Tuyết vừa mới vào nhà, liền thấy được Lăng nhi chu đáo giúp Thiên Hựu thuận khí, không nhịn được trêu ghẹo

“Phốc…Khụ khụ….khụ khụ…” Vừa nghe lời này, Thiên Hựu một cái nước phun ra, ho càng lợi hại rồi.

Lăng nhi bỗng dưng đỏ bừng mặt, “Ta… Ta đi chuẩn bị chút nước nữa…” Nói qua liền chạy ra nhà

Mục Khuynh Tuyết cười trộm ngồi ở bên cạnh Thiên Hựu nhìn chằm chằm nàng

“Mẹ ngươi…” Oán giận liếc cô một chút

“Ơ, vậy thì không vui? Thật là có vợ đã quên mẹ”

“Ngươi.. Ngươi đừng nói bậy, Lăng nhi tỷ tỷ chỉ là lòng tốt giúp ta thuận khí chút thôi!”

“Ừ, phải” Mục Khuynh Tuyết cười xấu xa gật gù, quay đầu lại nhìn cửa

“Như thế nào, ánh mắt của mẹ cũng không tệ lắm phải không”

“Cái gì?”

“Chọn vợ cho ngươi a” Mục Khuynh Tuyết đàng hoàng trịnh trọng nói

“Cái gì!?” Thiên Hựu một tiếng thét kinh hãi

“Mấy ngày nay mẹ đều giúp ngươi nhìn rồi, Lăng nhi đứa nhỏ này, thiện tâm, hiếu thuận, tỉ mỉ, quan trọng nhất là, biết chăm sóc người, ngươi cưới nàng, nửa đời sau có nàng chăm sóc, mẹ yên tâm”

“Người…Người cái này đều cái gì với cái gì a!”

Ngoài phòng, An Lương vừa trở về, thì nhìn Lăng nhi đỏ mặt đứng trước cửa phòng, Lăng nhi vừa nhìn thấy An Lương, mặt cười lại đỏ một phần, trực tiếp đem vật tách trà trong tay nhét cho An Lương, cuống quít chạy ra ngoài

Đầu óc mơ hồ vén rèm vào phòng, mới phát hiện, tiểu gia hỏa trong phòng này, khuôn mặt cũng là đỏ bừng

“Người… Người lại nói lung tung, trở lại ta thì nói cho Hoàng…” Thiên Hựu thẹn hóa hóa giận, đang muốn uy hϊế͙p͙ Mục Khuynh Tuyết, lại đột nhiên tỉnh ngộ

“Bỏ đi bỏ đi, người nói nhiều như vậy, không phải là muốn để ta cáo trạng cùng Hoàng nãi nãi sao, ta theo người thì được, không cho phép người nói những thứ tùm lum này nữa” Khoát tay áo một cái, vạn không tình nguyện

“Hắc! Mục Thiên Hựu, mẹ ngươi ta đây là loại người sẽ bị người nắm chỗ sơ hở sao? Ngươi muốn cáo trạng liền đi cáo trạng, muốn giết muốn lăng trì ta đều theo nàng, việc hôn nhân này, ta vẫn định chắc rồi!” Vỗ bàn một cái, nhấc nhấc cổ, một mặt tùy hứng

“Ai ya mẹ, người đừng hồ đồ, sư phụ, người ngược lại là đến quản một chút a!” Vừa nhìn Mục Khuynh Tuyết vẻ mặt này, Thiên Hựu liền biết cô là nói được là làm được, vội vẻ mặt đưa đám cầu xin An Lương giúp đỡ

“Làm sao vậy?” An Lương khoét lỗ nhìn lên, liền biết Mục Khuynh Tuyết này lại đang đùa cợt Thiên Hựu, có trách thì chỉ trách tiểu đồ nhi quá ngay thẳng, mẹ nàng nói cái gì nàng tin cái đó

“Mẹ nói muốn đem Lăng nhi tỷ tỷ hứa làm vợ cho ta!”

“Phốc…” An Lương mới vừa uống một ngụm trà liền hết mức phun ra, sửng sốt một lát, quay đầu lại nhìn cửa phòng, nga… Chẳng trách Lăng nhi vừa rồi đỏ mặt chạy ra ngoài, hoá ra là nghe lời này rồi!

Oán trách nhìn về phía Mục Khuynh Tuyết, người sau cũng là nháy mắt, lại là ra dấu tay, An Lương cũng thực bất đắc dĩ, suy nghĩ một chút, dứt khoác nghiêng người sang tiếp tục uống trà, làm bộ cái gì cũng không nghe được…

Hết chương 63

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK