Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cầm Đế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Diệp Âm Trúc trầm giọng nói: “bây giờ không có ,không có nghĩa là lúc sau không có.Mã Nhĩ Đế Ni nguyên soái, ta trịnh trọng thỉnh cầu ngài, tại tương lai năm ngày, bất luận trả giá đắt tới mức nào, nhất định phải bảo vệ cho thánh quang thành, không thể để cho thú nhân bước vào dù chỉ một bước.

Vừa nghe Diệp Âm Trúc nói vậy, Mã Nhĩ Đế Ni sắc mặt cũng trở nên trầm trọng lên. Hắn chấp chưởng Bắc phương quân đoàn đã nhiều năm, đại não vừa suy nghĩ một chút, lập tức liền ý thức được không ổn, “Âm Trúc, chẳng lẽ là…”

Diệp Âm Trúc gật đầu, nói: “Pháp Lam đã xuất binh rồi, mục tiêu là Cầm Thành của chúng ta, ta phải lập tức mang binh trở về. Trận đánh sắp tới, không chỉ quan hệ tới sanh tử của Cầm Thành, đồng thời cũng quan hệ tới tồn vong của Mễ Lan. Thắng, chúng ta có một cơ hội cực lớn, nếu thất bại…” nói tới mấy lời cuối, ngữ khí của hắn càng ngày càng nặng…

Mã Nhĩ Đế Ni hít vào một ngụm, trong mắt tức giận lóe ra: “Khá lắm, khá lắm một cái Pháp Lam, bọn họ dĩ nhiên cũng vi phạm pháp tắc do bọn họ chế tạo.”

Diệp Âm Trúc hừ lạnh một tiếng: “Trên thế giới này, pháp tắc, vĩnh viễn do người mạnh chế định, trách người oán trời vô dụng, biện pháp tốt nhất là chúng ta tự thân trở thành người chế định pháp tắc. Nguyên soái, bên này liền giao cho người rồi, ta phải lập tức rời đi.”

Nói xong hết những lời này, Diệp Âm Trúc hướng Mã Nhĩ Đế Ni hành lễ, xong xoay người đi ra ngoài, đối với hắn mà nói, thời gian ba ngày cực kỳ gấp gáp, hắn còn có rất nhiều chuyện muốn làm.

Pháp Lam, nơi nổi tiếng, địa phương mà cả đại lục tín ngưỡng, muốn chiến thắng được nó, Cầm Thành cần phải tích súc càng nhiều sức mạnh, thắng bại của việc đánh một trận này, quan hệ thật sự quá lớn, quá lớn.

“Âm Trúc.” Mã Nhĩ Đế Ni đuổi theo, giọng gấp gáp kêu lên:

Diệp Âm Trúc dừng bước quay lại. “Nguyên soái, còn có chuyện gì phải không?”

Mã Nhĩ Đế Ni nói có chút khó khăn: “Ngươi có bao nhiêu phần nắm chắc có thể ngăn cản được công kích của Pháp Lam?”

Diệp Âm Trúc hít sâu một hơi, một lần nữa lại bước tiếp, ba chữ truyền vào trong tai của Mã Nhĩ Đế Ni, “Trăm phần trâm.”

Trăm phần trăm, chỉ đơn giản ba chữ, xác thật đại biểu quyết tâm của Diệp Âm Trúc, quyết tâm của Cầm Thành.

Mã Nhĩ Đế Ni trong lòng đột nhiên thiêu đốt, hắn phát hiện máu trong thân mình đã nhiều năm chưa từng sôi trào bây giờ lại bắt đầu thiêu đốt.

Đây là một phen dốc hết sức, hắn đột nhiên hiểu được, tựa hồ thắng bại đã không còn trọng yếu nữa, chỉ cần liều mạng một cái, cho dù bại thì đã sao? Cùng lắm thì cũng chỉ là chết mà thôi.

Vừa ra nguyên soái phủ, Diệp Âm Trúc nhanh chóng đi tới Cầm Thành quân doanh, các Cầm Thành quân đoàn đã chỉnh trang đợi xuất phát, trước truyền tống môn, Tô Lạp, Hải Dương cùng với các quân đoàn trưởng đều tại mà cùng đợi hắn tới.

“Âm Trúc, có thể bắt đầu truyền tống, cự long kỵ sĩ đoàn đã chuẩn bị xong, các quân đoàn khác cũng đều trong quá trình chỉnh quân, có thể không đứt đoạn tiến hành truyền tống. Chúng ta bắt đầu chưa?” Hải Dương đi tới trước mặt Diệp Âm Trúc, rất nhanh mà hướng hắn báo cáo.

Diệp Âm Trúc gật đầu, nói: “Hải Dương, ta có việc quá trọng yếu phải rời đi, bên này đành giao cho các muội, các muội thay thế ta, cùng Cầm Đế mười hai nhạc phường ma pháp sư mở ra truyền tống môn, từng đợt đem chiến sĩ chúng ta tại trong vòng ba ngày truyền tống về Cầm Thành, nếu pháp lực của ngươi không đủ thì mời Mã Đặc Lạp Kỳ đại sư tương trợ.

Nếu muốn mở ra truyền tống môn, ma pháp thực lực ít nhất phải có tử cấp mới có thể hoàn thành được. Trong các quân đoàn của Cầm Thành, ngoại trừ Diệp Âm Trúc, bây giờ chỉ có Hải Dương mới có được tử cấp ma pháp thực lực.

Hải Dương cũng không có hỏi Diệp Âm Trúc muốn đi làm gì, gật đầu, nói: “Được, giao cho muội đi, trong vòng ba ngày, muội nhất định đem mọi người trở về.”

Diệp Âm Trúc suy nghĩ một chút, nói: “Sau khi trở lại Cầm Thành, nói cho Áo Lợi Duy Lạp, Cầm Đế hàng không mẫu hạm chiến đấu quân đoàn do hắn chỉ huy, nếu lúc Pháp Lam đại quân tới mà ta còn không có trở về, chiến đấu với Pháp Lam liền do hắn cùng An Nhã tỷ tỷ, Vị Minh trưởng lão ba người cộng đồng chỉ huy. Truyền tống môn bên kia Cổ Lỗ trưởng lão nếu chuẩn bị xong thì đưa tới nghị sự thính, ta sẽ trở về lấy.

Trong lúc nói chuyện, Diệp Âm Trúc đã đưa một đạo mạnh mẽ ma pháp lực vào bên trong truyền tống môn. Lời vừa mới dứt, hắn liền bước vào trong truyền tống môn mà đi, bằng vào lượng nguyên lực này hắn đã đưa vào, đủ để duy trì truyền tống môn truyền tống liên tục trong một giờ.

Cầm Thành đại quân bắt đầu quá trình trở về Cầm Thành. Tất cả mọi người rất nhanh bắt đầu hành động, dùng tốc độ nhanh nhất để trở về nhà.

Diệp Âm Trúc đi trước về tới Cầm Thành, hắn cũng không có đi tới phòng nghị sự mà trực tiếp tìm được tới Ly Sát.

Ngân Long công chúa đang nghĩ ngơi tại trong huyệt động của mình. Long tộc ngoài thích nhất các dạng lóe sáng bảo vật ra, còn lại chính là giấc ngủ, nàng cũng không có ngoại lệ, mặc dù tâm tình mấy ngày nay không tốt lắm, nhưng là nàng cũng không có lựa chọn (ngủ).

Đông đảo tộc nhân gia nhập Cầm Thành, bị ông nội vứt bỏ, làm nàng đối Thất Long Thành thất vọng tới mức cùng cực, về phần Diệp Âm Trúc, ngay cả nàng chính mình cũng không biết đến tốt cùng là một loại cảm giác như thế nào.

Nói là hận ư? Nàng căn bản không hận nổi. Chính là người này lại đem Cầm Thành chiến sĩ đã giết chết rất nhiều tộc nhân của mình, lại còn nô dịch nhiều tộc nhân như thế.

Mỗi khi nàng tiến vào trong giấc ngủ say, bất tri bất giác, bên tai cũng đều vang lên khúc nhạc khuynh thành lúc đầu Diệp Âm Trúc đã xướng. Đối nàng mà nói, có lẽ giờ phút này mới là giờ phút thỏa mãn nhất.

“Ly Sát.” Diệp Âm Trúc thân ảnh như một luồng gió nhẹ nhàng chui vào bên trong huyệt động, cơ hồ không đợi Ly Sát phản ứng, hắn đã đi tới trước mặt của Ngân Long công chúa.

Ly Sát bị hắn hù giựt mình. “Diệp Âm Trúc, không gõ cửa mà tự bước vào là một hành vi không lễ phép, chẳng lẽ ngươi không biết ư?”

Bất luận chủng tộc nào, đang ngủ mà bị quấy rầy, tâm tình chắc chắn sẽ không tốt.

Diệp Âm Trúc nhẹ nhàng đi tới trước mặt Ly Sát, trầm giọng nói: “Ly Sát, ta cần ngươi giúp đỡ.”

Ly Sát sửng sốt, nàng đã thật lâu không thấy được Diệp Âm Trúc xuất hiện thần sắc ngưng trọng như thế, màu tím ánh mắt lóe ra, cơ thể rồng khổng lồ thu lại, biến hồi về hình người, “xảy ra chuyện gì?”

Diệp Âm Trúc thoáng do dự một chút, rồi cũng đem tin tức Pháp Lam sắp tiến công tới nói cho nàng.

Nghe xong lời của Diệp Âm Trúc, Ly Sát trên mặt toát ra một nụ cười khổ, “Cái Cầm Thành này của ngươi thật sự là một chút yên lặng cuộc sống cũng không có, trước kia là long tộc của ta, lúc này lại là Pháp Lam. Tại sao bị ngươi trêu chọc, vĩnh viễn đều là các lực lượng cường đại chứ?”

Diệp Âm Trúc hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt toát ra một tia sát khí mạnh mẽ, “Ta, trêu chọc? Ngươi nhận các việc này là do ta khiêu khích sao? Ly Sát, thời gian của ta rất gấp gáp, ta tới tìm ngươi là muốn hỏi một việc.

Ly Sát nghi hoặc nhìn hắn, “Làm gì? Chẳng lẽ ngươi còn muốn cho ta mời ông nội mang long tộc tới giúp ngươi hả? Điều đó là không có khả năng.”

Diệp Âm Trúc khinh thường hừ một tiếng. “Hoắc Hoa Đức cùng tàn dư long tộc của các ngươi, điểm thực lực này còn không nhập được vào trong mắt ta, ta tới tìm ngươi, bởi vì…” thanh âm của hắn chợt bị nén lại, dùng phương thức truyền âm hướng Ly Sát nói cái gì.

Nghe Diệp Âm Trúc truyền âm, sắc mặt Ly Sát càng ngày càng ngưng trọng.

“Diệp Âm Trúc, ngươi muốn làm gì?”

Diệp Âm Trúc không nhân nhượng, khí tức áp bách Ly Sát. “Nói cho ta biết ở nơi nào, ta không có nhiều thời gian để chờ đợi.”

Ly Sát kiên định lắc đầu. “Không, ta tuyệt sẽ không nói cho ngươi, cho dù ngươi giết ta, cho dù ngươi dụng cả long tộc tính mạng tới uy hiếp ta, ta cũng sẽ tuyệt không nói cho ngươi.”

Diệp Âm Trúc thân hình chợt phóng tới, cho dù với thực lực của Ly Sát cũng không thể nắm bắt được thân ảnh của hắn. Sau một khắc, bàn tay của Diệp Âm Trúc đã vững vàng nắm trên cổ Ly Sát, khi tức cường đại trong nháy mắt phóng ra, tự như một tấm lưới lớn buộc chặt, đem Ly Sát vững vàng trói lại ở trong đó. Với sự cường đại của Ngân Long công chúa, dĩ nhiên ngay cả động tác giãy dụa cũng không thể làm ra.

“Ngươi thật sự không nói?” Diệp Âm Trúc lạnh giọng nói.

Ly Sát kiên định lắc đầu. “Chết cũng không nói. Diệp Âm Trúc, ngươi quá hèn hạ, ngươi dĩ nhiên cũng…”

Diệp Âm Trúc kéo gần khoảng cách giữa chính mình và Ly Sát, cơ hồ mặt dán tại trên mặt nàng. “Xin lỗi! Ly Sát, nếu không quá bất đắc dĩ, ta cũng sẽ không hỏi ngươi chuyện này, Cầm Thành cũng không chỉ quan hệ tới việc sinh tử của mình ta, vì Cầm Thành, vì các tộc nhân đang sanh sống bên trong Cầm Thành, ta phải biết cái địa phương kia ở chỗ nào.”

Cảm thụ hơi thở nghiêm túc của Diệp Âm Trúc, lòng của Ly Sát bất tri bất giác mềm đi vào phần, nhắm lại hai mắt. “Xin lỗi! Âm Trúc, cho dù ta đã thành một thành viên của Cầm Thành, nhưng trong cốt tủy của ta vẫn còn là một đầu Ngân Long, ta không thể phản bội tổ tiên ta, ngươi giết ta đi.”

“Ly Sát, ngươi biết không? Ta vẫn xem ngươi là bằng hữu, ta không muốn thương tổn ngươi, nhưng ta phải làm chuyện này. Ngươi đã quên một chuyện, ta còn là một gã tinh thần hệ ma pháp sư.”

Ly Sát chợt cả kinh, không đợi nàng kịp phản ứng. Tay kia của Diệp Âm Trúc đột nhiên giơ lên, đem thân thể thon dài đầy đặn mà mềm mại của nàng ôm vào trong chính lồng ngực của mình.

Hơi thể mạnh mẽ của nam nhân, lồng ngực ấm áp, cơ hồ lập tức làm tâm thần của Ly Sát thất thủ, sau một khắc, một trận đau nhức truyền đến từ mi tâm của nàng, thân thể mềm mại của nàng đột nhiên bắt đầu kịch liệt run rẩy.

Một luồng quang mang màu vàng phun ra từ trong mi tâm của Diệp Âm Trúc, trong nháy mắt bao vây thân thể của hai người, một cái kim quang hình người dần dần trở nên rõ ràng, đúng là bản thu nhỏ của Diệp Âm Trúc, cũng là linh hồn bổn nguyên của Diệp Âm Trúc rời khỏi thân thể mà đi ra, biến thành một cầu vồng màu vàng, trực tiếp rót sâu vào bên trong óc của Ly Sát.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
nn Lý *,* Dự10 Tháng bảy, 2018 15:34
chời sinh 8 ngón
BÌNH LUẬN FACEBOOK