• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sâu thẳm trong lòng đất bên dưới Dương Kỳ Sơn, tại Bích Lạc Đàm ở tâm của Xạ Dương Quật.

Đó là một cái lòng động tám mặt đều có đường hang thông suốt, địa thế trũng hẳn xuống, nham thạch lởm chởm, tất cả các đường hang đều từ trên cao dẫn xuống dưới. Ở chính giữa có cái đầm nước đường kích tới cả trăm trượng, chính là Bích Lạc Đam rất nổi danh của Xạ Dương Quật, cũng chính là cửa vào cấm địa phong ấn của Xạ Dương Tinh Mật Trận. Ba ngàn năm qua, đã có vô số yêu tộc lần lượt bị tống vào trong phong ấn, không trở ra được nữa.

Nơi lòng hồ sâu không thể dò, khói sóng mờ mịt, yêu vụ xanh thẫm tầng tầng lớp lớp vấn vít khắp nửa không gian động, chính là nơi mà yêu khí tiết ra dày đặc.

Lúc này, nơi yêu thú đáng ra vẫn tụ tập này lại trống rỗng hư tịch. Nguyên nhân là bởi bên hồ xuất hiện hại vị khách không mời, một thiếu niên anh tuấn và một nữ nhân diêm dúa, chính là hai người Long Dận và Dao Cơ.

"Thực là kỳ lạ, ngươi vừa tới nơi này thì những con yêu thú đó đã bỏ chạy tứ phương, thậm chí càng xa càng tốt. ha ha." Dao Cơ đưa mắt nhìn xung quanh, tươi cười nói.

"Cửu châu Trung nguyên của ngươi chẳng phải cũng có những bậc đế vương khác hẳn so với đám vô danh tiểu tốt còn gì? Yêu tộc cũng chẳng khác mấy, chỉ có lấy sức mạnh làm chúa. Mạnh thì sống, yếu thì chết. Kẻ mạnh là chúa, kẻ yếu là hèn." Long Dận vung vẩy Thương Long Giác trong tay hờ hững đáp lời.

"Vậy ngươi nói cái lão Nhất Kỳ kia ở nơi nào?" Dao Cơ dùng thần niệm dò xét cảm thấy sâu trong Bích Lạc Đàm ẩn hiện luồng pháp lực hạo hãn, liền có chút bất an.

"Nửa tháng trước, lão già dịch đó rốt cục cũng phát giác ra kế hoạch thực sự của ta, hiện tại có lẽ đang bận bịu dưới lòng đất xem xét rồi, đáng tiếc là đã quá muộn." Long Dận lộ ra nét cười lạnh lẽo.

"Nô gia thật rất muốn cùng ngươi đi xuống có được không?" Sắc mặt Dao Cơ tỏ vẻ khó ở, trong lòng thầm nghĩ mau chóng thoát thân khỏi nơi này mới là thượng sách, lại nghĩ tới đám yêu nhân dữ tợn đáng sợ trong lòng càng thêm kinh hãi.

"Sao, ngươi sợ ư?" ánh mắt Long Dận như dao bén chực xuyên qua mắt dao cơ thâm nhập vào tận tâm tư của ả.

"Nô gia sợ... ngươi bắt nô gia làm con tin ấy, ha ha" Dao Cơ quay đầu trở lại cười lạnh.

"Hiện tại cũng đã tới lúc đánh thức những vị tiền bối của ta rồi." Long Dận ưỡn người trầm giọng nói, không thèm lý tới Dao Cơ nữa.

Nói dứt lời, hắn liền tế khởi Thương Long Giác, trong lòng động đột nhiên kim quang tỏa ra rực rỡ.

Hai người trước sau biến vào trong làn độn quang của Thương Long Giác, chiếc sừng vàng chóe như con thoi lao thẳng xuống Bích Lạc Đàm, ánh kim quang càng lúc càng sáng chói tựa hồ như ngưng đọng thành vật thật vậy. Sau một tiếng rít như long ngâm, Thương Long Giác chiếu ra một luồng xung lực rồi chợt như ánh chớp xông vào lòng đầm.

Trong nháy mắt, tận sâu dưới Bích Lạc Đàm vang lên một âm thanh lớn trầm đục, chỉ trong sát na chợt nổ bung ra ngân quang vạn trượng như hàng ngàn vạn sợi xích bạc xuyên qua cả đỉnh động thấu vào nơi sâu thẳm vô tận, cả hang động tràn ngập ánh sáng chói mắt, rực rỡ như ban ngày.

Sau một trận chấn động kịch liệt, ngân quang từ từ biến mất, Bích Lạc Đàm lại khôi phục vẻ bình lặng như cũ, có điều yêu khi u ám khắp động đã tản mát hết, trong lòng đầm ánh nước thuần tịnh như nguyệt hoa, song gợn lăn tăn.

Trong truyền thuyết, con người sau khi chết sẽ rơi xuống Cửu u minh phủ và Hoàng tuyền lộ, chờ đợi tam thế nhân quả, lục đạo luân hồi.

Cũng theo truyền thuyết, Minh phủ chia ra mười tám tầng địa ngục, nơi đó tối tăm không có ánh sáng, khắp nơi đều là luyện ngục âm hồn ác quỷ. Cũng có Thập điện diêm la, âm ti phán quan chuyên trừng trị ác quỷ và tiếp dẫn người tốt, cai quản việc lành dữ từ trong u minh.

Cho dù sâm nghiêm tàn khốc, nhưng bất luận là thiện ác nghiệp báo, tất cả đều có cơ hội tái sinh luân hồi.

Thế nhưng dưới phong ấn của Xạ Dương Tinh Mật Trận nơi Bích Lạc Đàm của Dương Kỳ Sơn, ngàn vạn yêu ma vĩnh viễn không được luân hồi, trời cao vô lộ, đất sâu vô môn, hàng ngày yêu thân linh thể đều phải chịu đủ khổ cực do bị Thuần dương lôi hỏa hành hạ.

Bọn chúng gần như đã có được sinh mệnh vĩnh hằng, sức mạnh vô cùng nhưng lại bị cấm cố trong một thế giới nhỏ xíu, chịu đủ loại khuất nhục, thống khổ, cô độc...

Cái tình trạng sống không ra sống chết chẳng ra chết, không đầu không cuối ấy, những ngày tháng cực kỳ tàn khốc ấy còn phải kéo dài bao nhiêu lâu nữa? Một trăm năm, một ngàn năm hay là một vạn năm?

Bọn chúng cũng đã quên đi thời gian, có điều mối cừu hận ấy vẫn mãi mãi vô tận cùng tuế nguyệt, từng chút từng chút tích cóp lớn dần, hội tụ thành suối, thành sông rồi thành biến thành nộ hải thấu trời.

Nộ hải đó bao gồm từ Côn Lôn Phái dẫn đầu giới tu chân chính đạo, cho tới cả thế giới loài người khắp Cửu châu.

Thương hải tang điền, vật đổi sao dời. Ân oán muôn thuở liệu cuối cùng có thể giải tỏa?

Nếu so với chúng yêu tộc nằm trong phong ấn với đám yêu tộc hậu bối trẻ tuổi thì chỉ cần một kẻ dùng sức mạnh thâu thiên hoán nhật xoay chuyển càn khôn, cũng có thể khiến cho vạn yêu dành lại được cuộc sống mới. Có điều hết thảy liệu có được như bọn chúng mong muốn?

Xạ Dương Tinh Mật Đại Trận nằm trong lòng đất của Dương Kỳ Sơn, ngay trên ngàn dặm long mạch địa hỏa, dùng sức nóng vô cùng của địa mạch thông qua tiên trận hóa thành sức mạnh Cửu địa chân hỏa phối hợp với sức mạnh của Cửu thiên tinh thần nuôi dưỡng lấy thiên địa, sinh sinh tạo hóa, hình thành một không gian phong ấn cực kỳ to lớn mãnh liệt và hoàn toàn độc lập.

Hàng vạn vạn yêu tộc bị phong ấn trong không gian kín kẽ biệt lập, giữa những tế đàn bố trí theo phương vị của Tứ tướng nhị thập bát tú trên trời. Bốn phía là vực sâu vạn trượng bao xung quanh, vô số u hồn vì yêu lực yếu kém mà đã bị tan biến trong vòng chu vi mấy chục dặm.

Không gian tại nơi này, sắc trời sâu thẳm giống như bầu trời trong vắt khi ban mai, Thiên Tinh Trận, Nhị thập bát tú nhấp nháy bên trên như dòng sông ngân phát ra ánh sáng lung linh, huyền ảo vô cùng. Thi thoảng lại từ trên phóng xuống một đạo chân hỏa sáng rực như sao băng ngang trời xé không ầm ầm đánh xuống tế đàn đang sôi sục yêu khí làm vọng lên nhưng tiếng quỷ khốc sói tru vô cùng thảm thiết.

Vực sâu vạn trượng khổng lồ bên dưới, từ màu đen bên trên dần dần chuyển thành màu xanh rồi cuối cùng hóa thành màu đỏ hừng hực của biển dung nham thiên hình vạn trạng, tạo hóa tinh xảo vô cùng.

Trên bầu trời chợt nổi lên vầng sáng như sóng nước tỏa dần ra ngoài, từ chính giữa một đạo lưu tinh vàng chói phá không bay ra, lượn một vòng rồi hạ xuống bên bờ vực, ánh sáng dần tản mác, Long Dận và Dao Cơ đột nhiên hiện ra.

Hai người lơ lửng trên vách đá quan sát bốn phương tám hướng, trước một thế giới tráng lệ kỳ diệu như vậy, lòng cũng không khỏi chấn động.

Hồi lâu sau, Dao Cơ khe khẽ thở dài thốt: "Tiền bối của Côn Lôn Phái quả thực tài giỏi, có thể vẽ ra thế giới thế này chỉ e lớp người hiện tại của Côn Lôn còn xa mới bì được."

Long Dận rung giọng bật cười, gằn từng chữ một: "Thêm chừng sáu canh giờ nữa thôi, trời ở đây không còn là trời nữa, đất ở đây cũng không còn là đất nữa, trời sụp vì ta, đất nhào vì ta, thời khắc chấn hưng yêu tộc ta đã điểm rồi, hắc hắc hắc..." Tiếng cười cuồng ngạo trầm đục vấn vít vọng qua, nơi xa loáng thoáng có tiếng gầm rú đáp lời.

Dao Cơ lắc nhẹ búi tóc nói: "Ngươi hưng thì ta nhược, từ cổ tới nay việc hưng suy ai dám đại ngôn?"

"Đem mấy gã nhóc con thả ra đây, để bọn chúng tự sinh tự diệt." Long Dận không muốn nói nhiều, ánh mắt của hắn chuyển sang những tế đàn thạch trận tầng tầng lớp lớp xung quanh, nơi đó sương mờ dày đặc tản mác sâu thẳm.

Toàn thân Dao Cơ đột nhiên xuất hiện vầng mây tím, từ trong không trung ào ào rớt ra sáu người rõ ràng nặng nề rơi xuống bên vách đá âm u, sáu người không có pháp lực hộ thể đồng thanh la lên đau đớn.

Đám người Dương Chân bị nhốt suốt ba ngày, rốt cục cũng có thể thấy được trời đất, nhưng không ngờ lại lạc vào một thế giới yêu khí dày đặc, một nam một nữ đang trừng mắt ngó từ đằng xa, một cái lắc người nhàn nhã tự tại đã bồng bềnh vượt tới bên trên bọn họ.

"Hoan nghênh tới vùng phong ấn, từ bây giờ trở đi sinh tử của các ngươi là do trời định, hãy tự thu xếp đi." Dao Cơ vung tay quẳng ra mấy thanh tiên kiếm rớt xuống bên cạnh đám đệ tử Côn Lôn phát ra những tiếng lách cách đinh đang một hồi, rồi vun thành đống trên mặt đất lấp lóe ánh sáng.

Long Dận đang lơ lửng bên trên đột nhiên ngoái đầu quét qua đám đệ tử Côn Lôn một lượt, ánh mắt lướt mặt Dương Chân thì dừng lại, thần sắc thoáng động một chút, rồi phất áo một cái xông lên phía trước bỏ đi.

Dao Cơ thở dài vẻ tiếc rẻ rồi cũng lắc người tiến theo.

Đám Nhạc Thiên đợi hai người đó đi xa mới tự mình đứng dậy, thu lấy pháp bảo của mình, kiểm tra một hồi rồi chỉ nhìn nhau không nói.

Bọn họ toàn thân chân nguyên pháp lực bị cấm chế, trong cái thế giới lạ hoặc này cảm thấy vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, trù chừ giây lát rồi lớp lớp bắt đầu dáo dác nhìn quanh.

"Lạnh thật, nơi này là đâu không biết?" Tiêu Nguyệt Nhi khoanh tay ôm lấy mình rúm ró đứng dậy, nhìn vào bóng tối lay lắt, sương khói mờ mịt, đằng xa những ánh lửa xanh lập lòe không ngừng.

"Không nghe thấy yêu nữ đó nói hay sao, nơi này là phong ấn..." Nhạc Thiên nói được nửa câu thì chợt như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, la thảm lên một tiếng đưa tay run rẩy chỉ xuống vực sâu vạn trượng bên cạnh gã nói: "Nơi này, nơi này là Địa Hỏa Uyên bên trong Tinh Mật Trận, thôi xong, thôi xong rồi..." Nói đoạn liền ôm đầu ngồi phịch xuống mặt đất.

Dương Chân cẩn thận bò tới bên vách đá thò đầu ngó xuống dưới, xộc ngay vào mũi là hỏa khí cay xè, tận sâu dưới đáy vực toàn một màu đỏ rực, cả khối đại địa cũng như bị nung đỏ rực lên như gang sắt nhè nhẹ nhuyễn động khiến người ta vừa nhìn đã phát sợ.

Đám Sở Thắng Y cũng làm theo giống như hắn, nhìn ngó xuống dưới. Hồi lâu sau mọi người mới chán nản lui lại.

"Chúng ta không thể ngồi đây chờ chết được, cũng không thể để mặc cho hai kẻ đó phá hỏng phong ấn." Đợi mọi người ngồi yên vị vào một góc đá, Sở Thắng Y cất giọng phá tan yên lặng.

"Trước tiên hồi phục pháp lực rồi hãy tính, nơi này yêu khí rất dày, khắp nơi đều là du hồn, có trời mới biết dược hai kẻ tà ma đó định làm cái gì, chúng ta giờ như Nê bồ tát quá hà , nào còn quản được phong ấn gì nữa?" Nhạc Thiên uể oải xoay xoay thanh Trảm Dương Kiếm, thân kiếm màu đỏ sẫm dường như cũng giống tâm tình của gã trở nên xám xịt.

"Nhạc sư huynh nói rất phải, trước tiên cần nhất là khôi phục pháp lực." Tiêu Thanh Nhi khẽ đẩy muội muội đang dựa vào thân mình ra.

"Đều đã thứ suốt mấy ngày nay rồi, chẳng có tác dụng gì hết, cấm chế của yêu nữ kia thực quá cổ quái." Nhạc Thiên buồn bực đáp.

"Người vừa rồi ta đã từng thấy qua." Dương Chân đột nhiên nói.

Mọi người đều ngạc nhiên. Dương Chân liền đem chuyện gặp gã thiếu niên kia tại Vạn Thú Cốc nhất nhất kể hết ra cho mọi người hay, hắn đối với giới tu chân hiểu biết rất ít, hy vọng những chuyện này có thể giúp họ điều gì đó đối phó với tình thế trước mắt.

"Nói như vậy thì gã thiếu niên vừa rồi e rằng mới là người chủ mưu, ngoài hắn ra thì còn ai nữa chứ?" Sở Thắng Y trầm ngâm nói.

"Bọn chúng là ai cũng chẳng cần thiết, dù sao chúng ta hợp sức lại cũng còn chưa đánh nổi yêu phụ đó, hiện tại vừa lạnh vừa đói, nghĩ xem có cách gì là hơn." Tiêu Nguyệt Nhi lầm bầm, nói dứt liền ôm chặt lấy Tiêu Thanh Nhi.

Trong bóng tối, mấy cặp mắt dần dần trở thành u ám.

Dương Chân đột nhiên đứng dậy xoay đầu nhìn xuống nơi xa trông như u minh quỷ vực, hai tay nắm chặt hít vào một hơi, quyết định chủ ý rồi đi tới bên cạnh tỷ muội Tiêu Thanh Nhi ngồi xuống tọa công.

"Sư tỷ, vận công." Dương Chân một tay đặt lên lưng của Tiêu Thanh Nhi, chân nguyên cuồn cuộn chảy qua bách mạch quan nguyên truyền vào, Tiêu Thanh Nhi trong lòng cảm thấy rất kinh ngạc nhưng cũng nhanh chóng phản ứng kịp thời, nhắm mắt ngưng thần vận công.

Tiêu Nguyệt Nhi ở bên cạnh trợn tròn mắt, nhìn Dương Chân mà không sao tin được, cả miệng cũng há hốc nhưng rốt cục cũng không cất tiếng quấy rối, nàng không hiểu vì sao chỉ có một mình tiểu sư đệ lại có vẻ như không hề bị cấm chế.

Đám Nhạc Thiên cũng ngó hai người hành công đầy vẻ kinh ngạc chẳng thốt được lời nào.

Trong chốc lát, đỉnh đầu Tiêu Thanh Nhi bốc lên vài tia khói trắng, khuôn mặt hồng hào phát ra thanh khí, càng lúc càng vượng. Chưa tới thời gian uống cạn chung trà đã phá giải thành công cấm chế, nàng thu công đứng dậy phất tay áo, một đạo bạch quang lóe lên, Huyền Ngọc Kiếm đã được thu hồi trở về.

Đám Nhạc Thiên liền ào ào chạy tới.

"Tiểu tử ngươi sao lại không việc gì?" Nhạc Thiên chụp lấy Dương Chân vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc thốt.

"Sư đệ ngươi thật không công bằng, biết có Thanh sư tỷ mà quên tiệt đi Nguyệt sư tỷ rồi." Tiêu Nguyệt Nhi tuy vẻ mặt hớn hở nhưng miệng vẫn nói mấy câu chua chát.

Tiêu Thanh Nhi dường như không nghe thấy, chỉ nhìn Dương Chân tới xuất thần, chỉ có nàng mới biết đây là lần thứ hai Dương Chân tự mình đột phá được cấm chế của yêu nữ kia mà thôi.

Bị mọi người vây vào giữa, Dương Chân nhìn quanh, trong khoảnh khắc chợt có cảm giác giống như quần tinh ủng nguyệt (**) vậy.

Hắn dựa vào khả năng dị thường của độc môn tâm pháp, mặc kệ Dao Cơ hạ thủ hai tầng cấm chế, hắn vẫn cứ kiên trì nỗ lực không ngưng nghỉ, lẳng lặng phá giải cấm chế, đợi tới lúc thời cơ tới mới làm cho mọi người kinh ngạc một phen.

Tại tế đàn trung tâm của phong ấn.

Ở chính giữa riêng biệt trong phạm vi mười dặm là đầy những Ngọc trụ thạch trận và Thiên tinh tế đàn được bố trí theo phương vị kỳ môn thời thượng cổ, tương ứng với Tinh tú đại trận ở trên bầu trời phong ấn cả vạn yêu nhân.

Trong đó, chín vị trí hiểm yếu có chín cái đỉnh bằng đồng khổng lồ cao chừng mười trượng hình dạng kỳ dị, ngoài ra còn có rất nhiều phiến đá vuông vực được bố trí theo phương vị tinh tú ở giữa tế đàn, đối xứng lẫn nhau vô cùng bắt mắt. Trên đỉnh vấn vít bốc lên luồng âm hỏa xanh lét, lệ khí đỏ bầm như máu liễu nhiễu xung quanh thân đỉnh, phía trên là làn yêu vụ đen kịt bao bọc, cực kỳ yêu tà.

Nhưng khiến người ta rợn tóc gáy nhất chính là từng tràng tiếng quỷ khóc ma gào như từ dưới Cửu u vọng lên, âm trầm âm bổng vang vọng mãi không thôi.

Đó chính là Cửu Tích Tử Đỉnh trong truyền thuyết dùng để phong ấn kẻ đứng đầu chín bộ yêu tộc, là tiên khí phong ma hạng nhất từ thời thượng cổ của Côn Lôn phái.

Thời thượng cổ, yêu tộc chia thành chín bộ, vào lúc cổ xưa nhất vốn phân chia thành năm tộc Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, về sau có thêm Vũ tộc, Hồ tộc, Để nhân tộc, Nữ oa tộc tách ra rồi tự đứng thành tộc riêng, sau cùng trở thành chín tộc tất cả.

Ba ngàn ngăm trước tại chiến dịch Cửu châu Tây lục, bởi đám yêu tộc pháp lực cường hãn vô địch, tổ sư Ngọc Đỉnh Chân Nhân của Côn Lôn phái xử dụng hết tinh lực tế xuất tiên bảo Côn Lôn Cửu Tích Tử Đỉnh lấy đó làm nhân của Tinh Mật Trận, đồng thời chín bộ yêu vương lần lượt bị đánh rớt vào trong phong ấn của chín cái Tử Đỉnh.

Long Dận và Dao Cơ đi một mạch tới thẳng trung tâm của tế trận, xung quanh người yêu vụ càng lúc càng dày đặc, càng đi càng cảm thấy yêu lực ẩn chứa tứ phương trong phong ấn chỉ chực nhào ra, tựa hồ đang há ngoác miệng để chờ bọn họ đi tới.

Bọn họ cuối cùng dừng chân tại vị trí tượng Bạch Hổ phía tây của tế đàn, phía trước đặt sừng sững một cái đỉnh hình vuông có sáu tai, thân đỉnh màu xanh đen cổ kính đầy những phù điêu yêu thú bách quái cùng với pháp chú được khắc chạm, yêu vụ đen kịt liễu nhiễu tỏa ra xung quanh cả chục trượng không ngừng vấn vít phập phù.

Long Dận ngẩng đầu dán mắt vào một hình phù điêu yêu quái mình rắn đầu người trên thân đỉnh, cặp mắt sắc bén phảng phất như muốn xuyên thấu cả chiếc đỉnh khổng lồ.

"Chỗ này là phong ấn ai đây?" Dao Cơ theo sát bên mình Long Dận đột nhiên cất giọng hỏi.

"Là người đứng đầu chín bộ yêu tộc, là vua của vạn yêu - Yêu Hoàng túc hạ." Long Dận khe khẽ nhắm mắt, giọng nói cũng hạ xuống rất nhỏ tưởng như sợ kinh động tới phong ấn vậy.

"Người được xưng tụng là mạnh nhất yêu tộc từ trước tới nay... trong truyền thuyết?" Hô hấp của Dao Cơ đột nhiên trở nên nặng nề, trong sử sách của bách gia tông môn giới tu chân đều có ghi lại trận chiến kinh thế đó, ghi lại tên của yêu nhân uy danh hiển hách đó, pháp lực thông thiên, đơn thương độc chiến với chính đạo không có đối thủ, oanh oanh liệt liệt lưu truyền cùng tuế nguyệt mãi mãi không phai.

"Không, không phải là truyền thuyết, ông ta chính là Yêu Hoàng vô địch, cho dù năm xưa ông ta giữa đường đứt gánh bị rơi vào âm mưu ti tiện của Côn Lôn phái, nhưng phong quang của ông ta vẫn là vĩnh thế bất diệt." Long Dận khoanh tay ngạo nghễ đáp.

"Vô địch mà chẳng thấy đâu cả." Giọng Dao Cơ vẫn có vẻ không tán thành, còn có chút trào phúng.

"Long Dận cau mày, sát khí vụt tăng, đang định phản bác đột nhiên ánh mắt chuyển về phía mặt đất nơi tế đàn. Lúc này một trận chấn động từ sâu trong lòng đất truyền tới khiến cát sỏi trên mặt tế đàn bắt đầu nhảy nhót.

Cả mặt đất chấn động không ngừng, càng lúc càng kịch liệt.

Càng quỷ dị hơn là không gian bầu trời bên trên phong ấn, Tinh trận liên hồi sáng tối bất định, ánh tính quang chớp chớp.

"Hắc hắc hắc..." Long Dận dùng thần niệm thị sát giây lát rồi bắt đầu cất tiếng cười lớn, "Còn đến nhanh hơn sự tưởng tượng của ta, xem ra ta ắt phải thúc đẩy thêm một chút rồi."

Tiếng nói còn chưa dứt, hữu thủ của hắn đã từ từ nâng lên, dần dần nắm lại thành quyền, kế đó cung tay đánh thẳng ra, đẩy mạnh về phía trước. Sự tình kỳ dị lập tức phát sinh, nắm đấm của hắn mỗi khi di động một tấc thì thiên địa dường như cũng theo đó mà trầm xuống một tấc, không gian xung quanh vặn vẹo một hồi, từ cánh tay cho tới khắp người ẩn hiện có chớp sét như lưỡi rắn xẹt ra tứ phía.

Lúc này, không gian tám hướng hiện chớp sáng như con sóng lan tỏa ra, cả người hắn phảng phất như trầm trong biển sâu biến thành liễu nhiễu bất định, từ đầu tới chân đều vận động uy lực của thiên địa cực kỳ ghê gớm.

"Thất Tinh Độn Long, xuống mau cho ta!"

Cùng với tiếng quát như sấm của Long Dận, từ cổ tay tới lòng bàn tay của hắn đột nhiên nổi lên một lớp vảy rồng vàng chóe nhanh chóng bao phủ khắp bên ngoài nắm đấm, những lớp vảy màu vàng ẩn hiện sắc tím như một cái kén dài sắc nhọn nhanh chóng bành trướng ra khiến cả nắm đấm phình to như mũi dùi của thiên lôi, dẫn động cả uy lực thiên địa tầng tầng lớp lớp rung chuyển mặt đất. Cả thế giới như ngưng đọng trong khoảnh khắc.

Uỳnh! Một trận chấn động đất lở trời long, cả phong ấn bắt đầu rung chuyển kịch liệt, yêu khí xung quanh tế đàn đột nhiên bùng phát cuồng bạo như sóng dữ tỏa ra khắp tám hướng làm u ám cả bầu trời.

Tại nơi bị nắm đấm của Long Dận đánh tới, mặt đất khu vực riêng biệt của tế đàn chu vi mười trượng nháy mắt bị lún xuống nửa thước, kình khí vô hình thoát ra cuồn cuộn tỏa khắp bốn phương tám hướng.

Luồng pháp lực mạnh mẽ vô biên bao quanh địa tâm liên tục đánh xuống xông thẳng vào điểm trung tâm sâu cách mặt đất sâu vạn trượng của Tinh Mật Trận, trùng kích vào vị trí hiểm yếu của Thất Tinh Độn Long Trụ, kích phát hoàn toàn tất cả những cơ quan mà Long Dận đã bố trí nhiều năm.

Vô số đá vụn lớn nhỏ cùng cát sỏi trên mặt đất khu vực tế đàn đột nhiên nổ bung ra bắn tung lên không như rồng như trụ rồi lơ lửng giữa trời tựa hồ như đã bị ngưng đọng giữa không gian.

Cả ngàn yêu vật lớn nhỏ bị phong ấn trong tế đàn lục tục tỉnh dậy, tiếng gào rú kiệt ngạo như thời thượng cổ vọng lên từ đáy vực sâu, âm thanh từ thấp rồi vọt lên cao vang vọng tám phương ầm ầm như sóng triều, từng đợt từng đợt cuồn cuộn bung ra phản hồi liên miên. Cả không gian phong ấn tràn ngập trong tiếng gầm rú, tiếng gào thét phảng phất nhu u minh yêu ma thời thượng cổ đều bừng tỉnh.

Sau khi Long Dận đánh xong một đòn thì hắn lơ lửng cuồng dại bên trên cái miệng hình vuông của Tử Đỉnh, ánh mắt dữ tợn quét qua bốn phía, cả đầu tóc đang đen thoáng chốc biến thành lốm đốm sắc tím, từng sợi tóc tung bay trong gió, xung quanh yêu khí sôi sục như lửa thiêu thấu trời nhưng chỉ ở bên ngoài lớp vô hình khí tráo quanh thân hắn phạm vi ba trượng không sao xâm nhập được.

Dao Cơ trong lúc Long Dận xuất thủ thì sớm đã tránh tuốt ra xa, chẳng biết tới tận chỗ nào nữa.

***o0o***

Dưới sự trợ lực của Dương Chân, lúc này cả nhóm sáu đệ tử Côn Lôn cũng vừa khôi phục lại được pháp lực, nhưng không gian phong ấn đột nhiên phát sinh dị biến khiến cả đám kinh hoàng thất sắc, lóng nga lóng ngóng chẳng biết làm sao cho phải.

"Mau xem, dưới vực cũng có động tĩnh kìa." Toàn thân Nhạc Thiên được bao bọc bởi một đạo một đạo khí trảo đỏ rực như lửa, một mình đứng lơ lửng giữa chừng không kinh hãi la lớn lên.

Mọi người đã khôi phục được pháp lực, lòng tin tăng lên rất nhiều, liền phát ra những quầng sáng đủ màu khác nhau rồi bắt chước theo Nhạc Thiên đứng lơ lửng tại không gian bên ngoài vách đá. Phía dưới vốn là dung nham trầm tịch hiện tại đang giống như một con hỏa long uốn lượn, cuộn chuyển lên trên rất nhanh, ánh sáng chiếu lên vách vực toàn một màu đỏ khé, hơi nóng cuồn cuộn bốc lên trời kéo theo tiếng ầm ầm nghẹn ngào từ trong lòng đất vọng tới khiến cả không gian càng thêm chấn động mãnh liệt.

Trong tiếng gào thét của yêu tộc bị phong ấn, tiếng đất nứt núi lở, tiếng dung nham tuôn trào điên cuồng vang vọng khắp không gian phong ấn như ma vực khiến người ta kinh hồn táng đảm, tinh thần cực kỳ hoảng loạn.

Đám đệ tử Côn Lôn vốn đã tinh thần hoang mang, lúc này kinh hãi tới rối bời cả ruột gan, trước đây mọi chuyện đều có sư trưởng ở bên cạnh lo lắng cho, hiện tại đối mặt với tuyệt cảnh thì còn biết làm sao bây giờ?

"Ta không muốn chết tại nơi này a..." Tiêu Nguyệt Nhi vừa rồi còn e lệ giờ cũng tái mét cả mặt hoa, gào lên hoảng hốt như muốn khóc.

"Nguyệt Nhi, không cần phải sợ, nơi này chấn động mãnh liệt như vậy, Côn Lôn Sơn nhất định sẽ phát giác ra, nhất định phải kiên trì lên!" Tiêu Nguyệt Nhi ở sát bên cạnh cố gắng an ủi, trong lòng nàng cũng chẳng tránh khỏi bàng hoàng.

"Nhất định phải có biện pháp, hai tên ma nhân kia to gan thâm nhập vào nơi này, chắc chắn phải có cách thoát thân, chúng ta hãy đợi thời cơ xem." Lúc này Dương Chân tình thần lại rất tốt, lớn tiếng khích lệ mọi người, trài qua mấy phen kinh biến, hắn cũng đã nhanh chóng trưởng thành.

Mọi người trong lúc nói chuyện, chấn động khắp nơi cũng dần dần bình ổn trở lại, có điều những luồng yêu vụ đỏ bầm cuồn cuộn loạn xạ kia thì vẫn bao bọc xung quanh rất dày, vùng đá nham vốn bình lặng nháy mắt đã đầy những đá vụn, khắp mặt đất đầy những khe nứt ngoằn nghèo rối rắm.

Phong ấn sau một lúc chấn động ngắn ngủi thì bắt đầu phục hồi vẻ bình yên như trước, ngàn vạn yêu tộc dưới sức áp chế vô hình của thiên tinh hầu hết đều trầm cả xuống, vừa mới tỉnh dậy từ trong mơ hồ lại đành phải rơi lại trạng thái ngủ yên, ai biết giấc ngủ này lại thêm trăm năm hay ngàn năm nữa?

"Dương Sư đệ nói rất có lý... được rồi, trước tiên hãy hạ xuống rồi bàn tiếp." Sở Thắng Y thu lại màn khí tráo hộ thể rồi hạ xuống trước.

Đám Dương Chân cũng theo đó bay ngược trở lại hạ chân xuống mặt đất, chỉ cảm thấy dưới chân tê tê, những rung động nhè nhẹ vẫn còn tiếp tục chưa thôi. Mọi người cùng cẩn thận quan sát những luồng yêu khí đang cuồn cuộn sục sôi bốc lên từ các tế đàn gần xa, cái áp lực khiến cho người ta nghẹt thở ấy không biết vì sao không những không hề giảm mà ngược lại còn càng lúc càng trầm trọng đè nặng lên tâm trí mọi người.

"Hay là, chúng ta tiến tới dò xét xem?" Nhạc Thiên ngó những tế đàn dưới sâu đang lắc lư quỷ dị cất giọng đề nghị.

"Lời nói của Ma đạo yêu nhân mà cũng tin ư? Bọn họ nói mặc chúng ta tự sinh tự diệt, ai biết được không phải là đang lừa chúng ta? Nếu lại tóm lấy chúng ta lần nữa, vậy mới gọi là kêu trời trời không thấu, gọi đất đất không linh đó." Tiêu Nguyệt Nhi là người phản đối đầu tiên.

Tóm lại cùng nhau ngồi chờ chết là tốt nhất." Nhạc Thiên đưa ngón tay búng búng vào thanh Trảm Dương Kiếm, ý đồ trong lời nói rất rõ ràng, ở tại cái lúc nguy cấp như đang dẫm chân lên mặt băng mỏng này gã ngược lại tỏ ra trấn tĩnh khác thường, ánh mắt lấp lánh thần quang, phong thái càng thêm ung dung tự tin.

"Mọi ngươi ở yên tại đây, để ta một mình đi thám thính coi." Sở Thắng Y trầm tư giây lát rồi đột nhiên thốt.

"Hượm đã." Tiêu Thanh Nhi đưa tay cản lại, "Ta đi cùng với sư huynh, cũng coi như có người tiếp ứng."

Sở Thắng Y chau mày ngoái đầu nhìn mọi người một lượt, đang định nói gì thì Đột Nhiên Dương Chân nói: "Tất cả mọi người hãy chờ thêm một lát, mấy người vừa mới giải được cấm chế, hơn nữa Sở sư huynh và Lãnh sư huynh thương thế cũng không nhẹ mà còn chưa hồi phục, không thể liều lĩnh làm bừa được."

"Ta không sao." Lãnh phong lớn tiếng đáp lời.

Tuy nói như vậy nhưng khuôn mặt nhăn nhó của chàng vẫn trắng bạch như vôi, anh mắt cũng chẳng còn sắc bén như lúc thường.

"Chân sư đệ tính toán rất chu đáo, như vậy cũng tốt, mọi người trị thương đi đã rồi mới tính." Tiêu Thanh Nhi nhìn Lãnh Phong trong lòng ngầm hiểu là chàng cũng đang đang cố chịu đựng, bởi vậy liền phụ họa theo ý kiến của Dương Chân.

Thấy mọi người ai nấy đều sử dụng Nạp vật pháp nang lấy ra đan dược trị thương chuẩn bị trị liệu, bổ túc nguyên khí. Dương Chân vỗ tay lên tránh đánh "bách" một cái, chợt nhớ mình lúc ở Vương Mẫu Phong đã nhận được Vương Mẫu Bàn Đào hiện vẫn còn, thứ đó mới thực là thánh dược trị thương, nghĩ vậy liền niệm chú từ trong Càn Khôn Ấn lấy hết ra, một luồng hương thơm thoát tục nháy mắt lan tỏa khắp xung quanh.

"Oa a, tiểu tử ngươi, đó là Vương Mẫu Đào?" Nhạc Thiên vốn theo sư phụ luyện dược chế đan nhiều năm, vừa nhìn là đã nhận ra vật trên tay Dương Chân vô cùng đặc biệt, tức thì hai mắt sáng trưng thèm khát tới nhỏ dãi ra.

"Việc gì phải nói thừa thãi như vậy." Tiêu Nguyệt Nhi cũng chẳng khách khí, tự tay lấy một quả.

Trong Côn Lôn, ai mà không biết xuất xứ của bảo bối này? Bởi vậy mọi người cũng không khách sáo, trong lòng nghĩ trị thương là việc cấp bách nên mỗi người lấy một quả rồi ngồi xuống hành công. Ngày đó ở trong linh cảnh tại Vương Mẫu Phong, Cơ Hương Tiên Tử cho Dương Chân giữ lại năm quả, hiện tại vừa vặn chia đều cho tất cả mọi người.

"Sư đệ, của ngươi đâu?" Tiêu Thanh Nhi phát hiện chỉ có mỗi Dương Chân là tay không, ngạc nhiên hỏi.

"Sư tỷ, ta đã ăn từ lâu rồi, huống hồ ta hiện tại cũng không cần." Dương Chân khẽ mỉm cười rồi thẳng người quay sang bên cạnh ngưng thần giới bị, bảo vệ cho mọi người.

Tiêu Thanh Nhi cũng giống như Dương Chân không hề bị thương, sau khi ăn Vương Mẫu Đào, điều tức sơ qua vài vòng cảm thấy công lực càng thêm tinh thuần, hơn nữa còn tiến lên một tầng nữa. Nàng vui mừng thu công đứng dậy đi tới chỗ Dương Chân đang đứng lẻ loi hộ pháp cho mọi người ở vòng ngoài.

"Sư đệ, lần này thật đã nợ ngươi quá nhiều." Tiêu Thanh Nhi đến bên Dương Chân nhỏ giọng thốt.

"Thanh sư tỷ, người đã khách sáo rồi." Dương Chân cúi đầu liếc nàng ta một cái.

Tiêu Thanh Nhi nghiêng nghiêng mắt nhìn vẻ mặt u ám của Dương Chân, nhớ lại cảnh tượng kinh hồn khi vượt qua lòng sông ngầm, hắn đã bất chấp tất cả quan tâm tới nàng, trong lòng đột nhiên rối như tơ vò, ngơ ngẩn một hồi rồi bất giác cúi đầu khẽ nói: "Là... là sư tỷ không tốt."

Dương Chân không đáp, lẳng lặng từ trong lòng lấy ra một tấm ngọc bài cổ kính vuông vắn màu đen ấn vào trong tay của Tiêu Thanh Nhi.

"Sư đệ, đây là..." Tiêu Thanh Nhi ngạc nhiên thốt.

Đây là pháp bảo hộ thân Tru ma bài, một vị trưởng lão đã tặng cho ta, chưa tới thời khắc nguy cấp nhất thì tỷ đừng dùng tới." Dương Chân ngoái đầu nhìn đám Lãnh Phong đang hành công tới thời điểm quan trọng, nghiêm trang nói.

"Vậy..." Tiêu Thanh Nhi cắn chặt môi, chăm chú nhìn Dương Chân như muốn nhìn xuyên qua hắn, nhìn cho rõ ràng, hồi lâu sau mới thở dài nói: "Hay là sư đệ tự giữ lấy đi."

Dương Chân xua tay mỉm cười, không để Tiêu Thanh Nhi cự tuyệt liền thi triển truyền âm thuật nói cho nàng ta pháp quyết sử dụng.

Thần tình của Tiêu Thanh Nhi biến đổi không ngừng, bàn tay nắm chặt tấm Tru ma bài, ánh mắt như phủ một lớp sương mờ, xoay người sang bên bước tới một bước nói: "Sư đệ, ngươi đối với ta thật tốt quá."

Nói rồi nhận lấy pháp bảo, mơ mơ hồ hồ bước đi, bộ pháp dường như có chút hoảng loạn.

Ánh mắt Dương Chân dõi theo bước chân nàng đi vào trong đám loạn thạch của tế đàn, trong mắt hắn chỉ tồn tại duy nhất bóng hình màu xanh ấy, vấn vít trong lòng mãi không thôi.

Lúc đó, từ sâu trong tế đàn đột nhiên nổi lên một tràng tiếng gào rú quái dị, ban đầu còn nhỏ rồi càng lúc càng gầm lên cao vút.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK