Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Nghe Nói Tôi Rất Nghèo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“—— bài này, tui thích! Triệu Thư Á và công ty sau cậu ta hay thiệt, một bên cậy quan hệ đi cửa sau, một bên ké fame Dư Niên, vô cùng biết trục lợi. Đang định lợi dụng những việc này để hot lên, lại không ngờ Dư Niên là một con sói, tao giỏi đấy, tao không phối hợp đấy, mày ngon thì nhào dzô!”

“—— hoàng tử đánh đàn quần què, phải là hoàng tử đi cửa sau! Trong ba mươi lăm thí sinh của “Để Tôi Hát” có cả đống người biết đánh đàn kìa, mười ngón tay cũng không đếm đủ! Được fans tâng bốc thành skill đỉnh cấp nhưng xem kìa, bị chửi hội đồng rồi [ cười mỉa ] “

“—— Niên Niên giỏi lắm! Dưới tình huống đi cửa sau này, Niên Niên vẫn có thể kiên trì nguyên tắc của mình, không nghe theo sắp xếp của tổ chương trình, thật lợi hại! Fans Triệu Thư Á có thể tan chợ được rồi đó, idol nhà tụi bay muốn làm Dư Niên thứ hai hả, sự thật chứng minh, giấc mơ chỉ là mơ ước!”

Đọc tin tức trên mạng, Mạnh Viễn chú ý, “Đinh Vi đó thật sự tới tìm cậu à?”

Dư Niên không giấu, ” Ừ, ám chỉ mập mờ với tôi, tôi không đáp, cô ấy bèn nói xin lỗi rồi đi.”

“Thật ra thì tư chất Đinh Vi tốt, người cũng đẹp, hát hay, vẫn có tiền đồ.” Mạnh Viễn thấy không ít, nhiều lời đôi câu, “Nhưng mà phần lớn người mới đột nhiên hot, bước một chân vào trong đầm nước tên ‘giới giải trí’ này sẽ bị hào nhoáng che mắt, hơn phân nửa đều là con nai vàng ngơ ngác. Chắc Đinh Vi cũng vậy nên mới động tâm tư không đứng đắn. Nếu cô ấy có thể hiểu được thì tốt rồi.”

Hắn nhìn Dư Niên, “Nhưng mà cậu là ngoại lệ, cậu tỉnh táo, biết thứ mình muốn là gì.”

Dư Niên cười lên, ” Đúng, kiên định theo đuổi mục tiêu, chỉ muốn kiếm tiền!”

Mạnh Viễn cũng bật cười, hắn nhớ lại cuộc nói chuyện hồi trước với Dư Niên, cậu nói thẳng mục tiêu của mình là năm năm kiếm hai trăm triệu, lúc ấy hắn còn cảm thấy mục tiêu hơi khó thực hiện. Bây giờ nhìn lại, quả nhiên là kiến thức của mình quá hạn hẹp, hai trăm triệu đối với Dư Niên, cũng chỉ bằng một tờ giấy! (Cho ai quên thì thiệp “Bất Mị” có giá hai trăm triệu)

Ngừng lại dòng suy nghĩ rối loạn, Mạnh Viễn vừa mới há mồm đã bị Thi Nhu cắt ngang.

“Tạ tổng nhấn like!”

Dư Niên và Mạnh Viễn cùng lúc nhìn Thi Nhu, không phản ứng kịp, “Like gì?”

Thi Nhu cầm điện thoại đưa tới trước mặt hai người, “Chính là bài này, Tạ tổng nhấn like, dùng acc chính!” Cô còn cẩn thận bổ sung, “Hậu quả chính là, người đi đường vô cùng mờ mịt, fans Du Ngư vui mừng như trẩy hội, mà antifans tụ tập dưới weibo Tạ tổng quả quyết nói Tạ tổng trượt tay.”

Mạnh Viễn nhất thời không biết phải phản ứng kiểu gì, Dư Niên nghe xong, nghiêng đầu cười lên.

Tầm mắt rơi xuống khóe môi đang giương lên của Dư Niên, Mạnh Viễn há hốc mồm, nhụt chí, “Hiểu hiểu hiểu, không đè xuống không kéo lên, cũng không giải thích, cứ để mặc như vậy, đúng không?”

Mắt Dư Niên cong thành hình trăng non, “Ừ, đúng như vậy, Mạnh ca thật hiểu tôi.”

Mạnh Viễn nhỏ giọng lải nhải, “Đổi thành nghệ sĩ trước kia của tôi thì tôi sẽ hiền như vậy à? Chắc chắn không!”

Thi Nhu đứng về phía Dư Niên, “Nhưng Mạnh ca này, nghệ sĩ hồi trước anh mang cũng không có ai lợi hại như Niên Niên!”

Bị phản dame, Mạnh Viễn trợn mắt, “Cho tôi chút mặt mũi thì cô chết à?”

Thi Nhu cười trộm.

Dư Niên nhớ ra, “Đúng rồi, Mạnh ca, chiều ngày một và từ ngày năm đến ngày tám tháng tám, anh có thể để trống lịch cho tôi không?”

Nghe cậu hỏi, Mạnh Viễn tính thử, “Ngày một không thành vấn đề, nhưng để trống bốn ngày đến tận ngày tám, cậu định làm gì?”

“Đi Ý mua đồ với Tạ Du, thời gian di chuyển không ngắn, còn ở lại một đêm, chắc bốn ngày mới đủ. Còn về chiều ngày một, ” Dư Niên nháy mắt mỉm cười, giảo hoạt nói, “Bí mật.”

“Ồ, còn bí mật hả? Được rồi được rồi, bí mật thì bí mật! Tôi không có hỏi bí mật nhỏ của cậu là gì đâu.”

Lúc này, điện thoại để bên cạnh đột nhiên sáng lên, Mạnh Viễn thuận tay cầm đưa cho Dư Niên, “Chị cậu.”

Dư Niên cầm lấy, điện thoại vừa thông, cậu đã nhạy bén nhận ra giọng điệu Úc Thanh không đúng, “Chị, ai chọc tức chị vậy?”

“Không ai chọc chị hết!”

Dư Niên bó tay, “Chị, lửa giận trong giọng của chị cũng sắp thiêu rụi năm trăm mét xung quanh rồi, chị còn nói không có ai chọc chị?”

Mấy giây sau, Úc Thanh mới tức giận nói, “Ba chị lại tìm một tình nhân nhỏ.”

Dư Niên ngẩn ra, “Sau đó thì sao?”

“Ả kia còn nhỏ hơn chị, mới chỉ có hai mươi ba hai mươi bốn nhưng dã tâm viết hết lên mặt rồi! Cái này cũng không có gì, ai mà chẳng tâm cơ chẳng có dã tâm chứ, không tính việc ả tâm sự tuổi hồng với paparazzi, lúc mới gặp chị đã hếch mặt lên trời ra vẻ bố đời rồi! Ầm ĩ bắt ba chị đưa ả về nhà, vừa vào cửa đã chỉ vào hình mẹ chị, nói ‘Ai nha treo ở đó không hợp phong thủy đâu!’ Đệt, tưởng bà ngon ăn lắm à?”

Dư Niên có biết tình hình của Thịnh gia gần đây, sau khi mẹ Úc Thanh qua đời, bác Thịnh không có cưới vợ mới nhưng thay bồ như thay áo, mấy tờ báo nhỏ luôn đăng scandals của bác.

Cậu cầm điện thoại, nghĩ vài giây rồi hỏi, “Bác Thịnh phản ứng như thế nào?”

“Đương nhiên là đen mặt rồi, ngày ngày ông ta toàn đi kiếm chuyện mong mẹ chị hiện hồn về chửi ổng đó! 80% là chột dạ, lập tức đuổi người ra ngoài. Nhưng mà chị không nhịn được, cãi nhau với ổng.” Sau khi trút bầu tâm sự, Úc Thanh nín một hơi coi như dịu xuống, “Kể cho em xong, thoải mái tinh thần hơn rồi!”

“Vui vẻ thì tốt rồi, hơn nữa không chừng ngày mai bác Thịnh còn tìm chị xin lỗi đấy, còn chuyển một đống tiền tiêu vặt vào thẻ cho chị.”

Úc Thanh hừ một tiếng, nhưng lời nói cũng nhẹ nhàng hơn, “Cách này xài trăm lần rồi, cũng không biết đổi cách khác mới mẻ hơn!” Cô lại nói, “Ok, chị cúp máy đây, em nhớ nghỉ ngơi nhé. Đúng rồi, album em viết cho chị cũng sắp sản xuất xong rồi, để hôm nào chị cho em nghe thử nhé. Mà album mới của em sao rồi?”

“Vẫn còn đang viết, em định viết nhiều bài rồi lựa.”

“Viết nhiều bài rồi lựa?” Úc Thanh cố tình hít khí lạnh, khoa trương nói, “Vãi, em định sáng tác một album đỉnh cao à!”

Dư Niên chỉ cười, ” Ừ, em muốn sáng tác các ca khúc vô cùng vô cùng tốt.”

Úc Thanh không suy nghĩ nhiều, “Được rồi, chị đang vội, cúp đây.”

Thấy Dư Niên đã nói chuyện xong với Úc Thanh, ngón tay Mạnh Viễn dừng lại trên tờ lịch trình, vẽ lên đó vài đường, “Tôi đã đọc lướt qua, chiều ngày một có một buổi phỏng vấn nhỏ, mà lịch trình ngày mai kín hết rồi, cậu có muốn dời sang bây giờ không? Nhưng mà phải tăng ca tới khuya đấy.”

Dư Niên gật đầu, “Không thành vấn đề.”

Hiệu suất Mạnh Viễn cực cao, gọi vài cú điện thoại đã quyết định xong thời gian và địa điểm phỏng vấn. Nửa giờ sau, mọi người tới phòng riêng trong cà phê, phóng viên và quay phim cũng đã đến.

Làn da Dư Niên rất đẹp, thợ trang điểm vội vã chạy tới makeup sương sương, lên hình không thành vấn đề. Chắc chắn bề ngoài đã chỉn chu, Dư Niên ngồi xuống ghế salon, nói, “Xin lỗi, làm phiền mọi người phải tăng ca với tôi rồi.”

Nghe vậy, nữ phóng viên âm thầm kinh ngạc —— vốn dĩ cô cho là các minh tinh địa vị cao nhân khí hot, cho dù không đùa giỡn đại bài thì tính cách cũng không khá hơn chút nào, đừng nói chi là xin lỗi.

Cô đã sớm nghe được các tiền bối trong ngành nói là tính tình và cách Dư Niên đối nhân xử thế vô cùng tốt, cô còn tưởng bọn họ khách sáo khen ngợi, mãi đến lúc cô ngồi đối diện với Dư Niên mới phát hiện, những lời đồn kia đúng là không phóng đại chút nào!

Cô ấy vội vàng cười nói, “Nghe được những lời này của Niên Niên, kêu tôi tăng ca suốt đêm tôi cũng tình nguyện!”

Dư Niên cũng cười: “Chẳng phải có câu con gái thức khuya sẽ xấu đi sao, tôi vẫn nên phối hợp với mọi người, nhanh chóng phỏng vấn sớm xong sớm!”

Hàn huyên đôi câu, mọi người tiến vào chính đề. Dư Niên cầm micro gắn logo trong tay, nghiêm túc nghe câu hỏi của đối phương.

Nữ phóng viên hỏi, “Trước khi bài hát đơn “Nói Mớ” phát hành, không ít người cho rằng bài hát mới sẽ không thể vượt qua bài cũ, đối với cách nói này, tâm trạng của cậu như thế nào?”

Tóc mái lòa xòa trước trán, Dư Niên tự nhiên nghiêng đầu, suy nghĩ vài giây, đáp, “Tôi là một người tương đối coi trọng bản thân, cũng có thể nói là hơi bướng bỉnh. Chỉ cần nội tâm tôi đủ kiên định, rất khó bị ảnh hưởng bởi ngôn ngữ của người ngoài. Cho nên những lời đó đối với tôi mà nói cũng có thể coi là cổ vũ tôi, để tôi biết có rất nhiều người chú ý tới tôi, mong đợi biểu hiện của tôi.”

Trả lời xong, Dư Niên còn nhe răng cười với ống kính, “Các bạn khán giả ơi, album chính thức đầu tiên của tôi đang trong giai đoạn chuẩn, à, quảng cáo.”

Mọi người bật cười.

Nữ phóng viên lại hỏi, “Liên quan tới câu nói ‘Cảm ơn anh đã đến bên em’ của cậu trong lễ trao giải Kim Khúc cùng với động tác hôn nhẫn sau đó, xin hỏi cậu có thể tiết lộ một chút được không, có phải cậu đang trong mối quan hệ nào đó không?”

Dư Niên mân mê chiếc nhẫn trên tay, một lúc lâu không lên tiếng. Đang lúc nữ phóng viên định mở miệng nói ‘Bọn tôi sẽ cắt khúc này’, Dư Niên nâng mắt, trong mắt giống như chứa nắng xuân tháng ba, “Đúng vậy, tôi có thích một người.”

Nữ phóng viên sửng sốt, nhận thấy người quản lý của Dư Niên đứng một bên không đến ngăn cản, lúc này nhịp tim mới bình ổn lại, nuốt nước miếng, “Chúc mừng!” Cô biết mình vừa hỏi một câu vô cùng quan trọng, chuyến này hoàn toàn vô cùng đáng giá, không dám tiếp tục hỏi tiếp, đổi sang câu khác.

Sau khi phỏng vấn kết thúc, mặc dù không nỡ bỏ nhưng nữ phóng viên vẫn cố ý hỏi một câu, “Xin hỏi... đoạn đó có cần phải cắt không?”

Mạnh Viễn không lên tiếng, Dư Niên trả lời, “Không cần.”

Sau khi phóng viên và người quay phim đã đi, Mạnh Viễn đỡ trán, “Ai nha, cái gì nên tới quả nhiên sẽ tới!”

Cùng tâm trạng giống Mạnh Viễn, còn có fans Dư Niên. Sau khi đoạn phỏng vấn trải qua biên tập hậu kỳ thì được đăng lên vào ngày một tháng tám, không lâu sau, trong khoảng thời gian cực ngắn, tag #cái_gì_tới_sẽ_phải_tới nhảy dù xuống top 1 hot search.

“—— #cái_gì_tới_sẽ_phải_tới tâm trạng phức tạp, con trai trưởng thành rồi, có crush rồi, mị cũng không thể làm một bà mẹ chồng ác độc đúng không? Mị đang cố gắng tiếp nhận thực tế...Nhưng mà con yên tâm, hu hu hu mẹ mãi mãi yêu con QAQ “

“—— #cái_gì_tới_sẽ_phải_tới album mới! Tui nhìn thấy gì! Album mới! Niên Niên cố lên, chỉ cần có album mới, cho dù ngay bây giờ anh có đi đăng ký kết hôn thì em cũng ủng hộ anh!”

“—— #cái_gì_tới_sẽ_phải_tới nhìn thấy đề tài này tui đã cảm thấy không ổn! Dẫu sao từ lúc Niên Niên hôn nhẫn thì em cũng biết rồi! Nhất định sẽ có ngày này! Cái gì tới sẽ phải tới, hơn nữa từ trước tới nay còn không “giờ cao su” như mấy đứa bạn! Mặc dù đau khổ, nhưng em vẫn ủng hộ! Nhưng mà, thì thầm hỏi nhỏ, vậy cuối cùng người Niên Niên thích là ai?”

Cùng lúc đó, Dư Niên đã đến trước cửa nhà. Cậu mở cửa, lúc đổi giày thì thấy ở cửa có giày của Tạ Du, trong mắt ngập ý cười.

Đóng cửa lại, Dư Niên hơi cất cao giọng, nói, “Em về rồi.”

Ngay sau đó, bên trong liền có âm thanh đáp lại, “Niên Niên, anh ở trong bếp.”

Nụ cười của Dư Niên càng đậm hơn —— loại cảm giác về nhà có người đáp lại mình, thật khiến con người ta thèm khát.

Cậu nhẹ nhàng bước vào trong bếp, đã nhìn thấy cơ thể cao ráo và đôi chân thon dài của Tạ Du, tỷ lệ cơ thể cực tốt, đang quay lưng với cửa. Hắn mặc một cái áo sơ mi trắng ôm lấy người, quanh eo là tạp dề kẻ caro màu xanh da trời hắn mới mua, tay áo xắn lên khuỷu tay, lộ ra đường nét cánh tay hoàn hảo giống như pho tượng.

Dường như trái tim nhảy “Thịch” một cái, Dư Niên bước tới vài bước, vòng tay ôm eo Tạ Du từ phía sau rồi chợt phát hiện —— hình như mình vô tình cản trở thành công động tác đậy nắp nồi của Tạ Du thì phải?

Cậu nhìn qua vai Tạ Du, chỉ thấy trong nồi có một cục đen thui, còn có mùi khét rõ ràng. Nhịn cười, Dư Niên nhân cơ hội hôn lên lỗ tai Tạ Du, xấu xa hỏi, “Đây là gì vậy?”

Tạ Du không có dùng keo vuốt tóc, mái tóc mềm mại, hắn cúi đầu liếc cái cục trong nồi, giống như không dám nhìn thẳng rồi nhanh chóng dời mắt.

Cầm cái nồi trong tay, Tạ Du do dự, cuối cùng vẫn nói, “... Bò bít tết.”

Hắn ngại ngùng quay đầu nhìn Dư Niên, bổ sung, “Hình như, hơi khét.”

Rõ ràng đã cháy thành than rồi chứ không phải “hơi khét”, nhưng Dư Niên vẫn phối hợp gật đầu, “Đúng vậy!”

Xong rồi lại nói, “Em nấu nhé?”

Ai ngờ Tạ Du lại kiên quyết từ chối, “Anh nấu, anh phải làm bò bít tết cho Niên Niên ăn.”

Dư Niên vui vẻ, “Vậy em dạy anh!”

Hai người làm đi làm lại gần một tiếng, cuối cùng cũng thành công bày được hai miếng bò bít tết được rán thơm lừng lên bàn. Dư Niên còn lấy ra hai cái ly, rót vào rượu vang đỏ Tạ Du mang tới.

Sau khi ăn cơm xong hai người cùng thu dọn chén đũa, Tạ Du kéo cổ tay nhỏ nhắn của Dư Niên, “Niên Niên.”

Dư Niên cất ly thủy tinh, quay đầu lại, “Ừm?”

Dừờng như Tạ Du hơi căng thẳng, “Anh có món quà muốn tặng cho em, là quà kỷ niệm chín mươi chín ngày ta bên nhau.”

Được Tạ Du dắt đến phòng làm việc, Dư Niên vừa đi vừa tò mò, “Là cái gì vậy, sao anh cứ thần thần bí bí —— “

Lời đến bên miệng bỗng tan biến, Dư Niên ngây người tại chỗ, nhìn chằm chằm đồ vật được để trên bàn làm việc, không nói nên lời một lúc lâu.

Trong miệng chua chát, Dư Niên cầm tay Tạ Du, “Sao, sao anh ——” nửa câu sau bỗng cậu không biết nên nói như thế nào để diễn tả tâm trạng của mình.

Đồ vật được đặt ngay ngắn trên bàn, chính là hai cái nghiên mực và năm quyển sách cổ Dư Niên bán đi để mua tranh “Túy Mã Du Xuân”.

Dư Niên ngập ngừng bước tới, đứng bên cạnh bàn, giống như đang sợ bản thân sẽ phá vỡ mộng cảnh đẹp đẽ này, một lúc lâu sau mới dè dặt sờ nghiên mực Thanh Khê màu xanh tím.

Cậu phát hiện, hóa ra hơi thở của mình đang run.

Quay đầu nhìn Tạ Du đang đứng cạnh mình, Dư Niên cố gắng cong đuôi mắt, “Kế hoạch ban đầu của em là sau khi tìm về được hết đồ, sẽ lập tức mua tụi nó về luôn.”

Tạ Du nhẹ nhàng cầm bàn tay Dư Niên.

Đầu ngón tay một tấc lại một tấc đất vuốt ve hoa văn trên nghiên mực, giọng nói Dư Niên cực kỳ nhẹ, “Hai nghiên mực này cổ lắm rồi, ông ngoại nói mẹ em và em giống như nhau, khi còn bé chưa biết cầm đũa nhưng đã biết cầm bút lông. Khi còn bé lúc mẹ em học chữ, là dùng nghiên mực này. Sau đó tới lượt em học chữ, cũng dùng nó để mài mực.

Đôi khi ông ngoại có nói về mẹ, nói khi còn bé mẹ không thích nét chữ nhỏ nhắn, cũng không thích nét chữ mảnh mai, thay vào đó mẹ lại thích nét chữ rắn rỏi mang phong cách cổ xưa và nét chữ cứng cáp như sắt thép.

Lúc ấy bà ngoại còn lo lắng, hỏi phải làm sao bây giờ. Ông ngoại ngồi trên ghế bành trong thư phòng cười to, nói, con gái của Thanh Sơn Dư thị tôi đây, thích Tần thư Hán đãi* thì sao?”

“Lúc đó em đang cầm bút, chợt cảm thấy, em cách mẹ rất gần.”

——————————————

*Tần thư Hán đãi: là cách viết của thời Tần và thời Hán, còn gọi là thể chữ Tiểu Triện và chữ Đãi

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK