Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Đồ Thần Đường
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ta sẽ không nói…” Mã Tam nhìn mấy tên bludger bên mình, cắn răng nó. “Ha ha, ngươi không nói, hắn sẽ nói, Trương Dương dừng ánh mắt tại một tên bludger.

“Ta ta…” Tên bludger này cả người run rẩy, ánh mắt hoảng sợ không ngừng nhìn vào thanh yêu đao lấp lóe hàn quang của A Trạch.

“Tóm lại, ngươi nói có thể sống sót, hơn nữa, các ngươi chỉ có thể sống tiếp, bởi vì, chỉ có một người mới có thể đủ bảo vệ bí mật” Trương Dương thản nhiên nói.

“Ta… ta…” Gã bludger này không ngừng nhìn qua Trương Dương rồi lại nhìn sang thanh đao của A Trạch, thỉnh thoảng nhìn lén Mã Tam, mà Mã Tam cũng rất khẩn trương nhìn về tên bludger này.

“Có một cơ hội cuối, nói hay không?” Trương Dương nhẹ nhàng dập tắt điếu thuốc vào trong bụi cỏ, ngữ khí bình thản, lại tràn ngập áp lực cường đại.

“Ta nói…”

“Lão Tứ, chúng ta là huynh đệ, có phúc cùng hưởng!” Mã Tam phẫn nộ, lập tức ném điếu thuốc hút dở xuống đất.

“Tam ca, huynh đệ vẫn là huynh đệ, nhưng chúng ta chỉ có thể có một người sống, không thể trách…Á…”

Lão Tứ còn chưa nói hết câu, thì hét thảm một tiếng vang vọng trời đêm, vô cùng thê lương.

Người gọi là lão Tứ bludger lấy hai tay che yết hầu, vẻ mặt hoảng sợ nhìn thanh đao trong tay A Trạch, vừa rồi, hắn nhìn thấy hàn quang của thanh đao đó xẹt qua không trung, còn bản thân lại cảm thấy ở cổ cảm thấy lạnh lẽo, theo sau đó lại cảm thấy ấm áp, có gì đó vây quanh cổ “Vì… vì cái gì… khụ khụ…” Lão Tứ cố che máu tươi tràn ra phía cổ, nhưng máu càng lúc chảy ra càng nhiều không chặn lại được.

“Nếu ngươi là loại bán đứng huynh đệ để sống thì chẳng phải là ông trời quá bất công sao?” A Trạch lạnh nhạt nhìn lão tứ, đối với hắn mà nói, giết chết một con người cũng không khó hơn giết chết một con gà.

“Ta…”

Lão Tứ đã không còn có thể lên tiếng, “Bồng!” một tiếng liền ngã lăn ra đất, tứ chi co giật, khiến cỏ dại, bùn đất xung quanh hỗn loạn.

Rốt cục, tứ chi co giật chậm dần rồi dừng lại, lão Tứ mở to đôi mắt mờ mịt hướng về phía không trung, dường như rất không cam tâm.

Mùi máu tươi tràn ngập trong không khí.

Không khí trở lên yên ắng dị thường.

“!” Lão Tam quỳ mạnh xuống mặt đất, ngơ ngác nhìn thi thể bất động dưới đất, trong mắt có sự phẫn nộ, có điểm mờ mịt, lại có điểm sợ hãi, xen thêm chút hốt hoảng.

“Ta nghĩ, ngươi bây giờ có thể nói”

Trương Dương lại tiếp tục châm một điếu thuốc mới, tàn thuốc đỏ rực dần tối đi, mùi thuốc lá quyện cùng mùi máu tươi, dần lấn át nó.

“Cho ta một điếu thuốc!”

Trương Dương không nói gì, trực tiếp đem hộp thuốc lá ném cho lão Tam, Lưu Bưu đang đứng cũng ném cho hắn cái bật lửa, sau đó, mấy người đều ngồi xuống mặt đất, mà ngay cạnh bọn họ, chưa đầy hai mét vẫn có một thi thể không ngừng phun ra máu tươi, yết hầu phát ra âm thanh “ọc ọc”

“Rắc rắc!”

Lão Tam run run lấy một điếu thuốc ra từ trong hộp, sau đó châm lửa cắm ở trong bụi cỏ bên cạnh thi thể lão Tứ, sau đó lại châm cho mình một điếu thuốc, từng dây thần kinh của hắn co rúm lại. Hắn chưa từng nghĩ tới điều này, càng không nghĩ tới huynh đệ vào sinh ra tử cùng mình tại thời điểm sinh tử tồn vong lại bán đứng hắn.

Lão Tam vô cùng tin tưởng, hai người bọn họ hoàn toàn có thể sống sót.

Tử vong không thể sợ, lão Tam chưa từng nghĩ tới việc mình sẽ chết già. Chỉ có điều, hắn không nghĩ tới lại xảy ra tình huống này.

Bốn người Trương Dương không nói gì, yên nặng nhìn gần 40 người.

Không thể nghi ngờ, đây là một người hảo hán giang hồ đầy nghĩa khí, trước uy hiếp của tử vong còn lo lắng cho sự sống chết của huynh đệ mình.

Nhưng, thực tế tàn khốc khiến cho hắn nản chí…

“Đây là cột mốc biên giới số 62...”

Một sự yên lặng kéo dài.

Sau khi hút hết hai điếu thuốc, lão Tam bắt đầu nói về một bí mật bị bụi thời gian bao phủ.

Hóa ra, vào tháng giêng năm 1942, hơn 10 vạn quân Nhật phân làm ba đường xâm lấn Myanmar. Bộ đội Myanmar khai hỏa chiến đấu trên diện rộng, vì viện trợ Myanmar chống lại sự xâm lấn của chủ nghĩa phát xít, đồng thời cũng là bảo vệ quốc lộ Burma, ngày 16 tháng 2, quốc gia chúng ta đã phái 10 vạn quân viễn chinh tới Myanmar. Quân viễn chinh do quân đoàn số 5, quân đoàn số 6, cùng quân đoàn số 16 tạo thành, chỉ huy là Đỗ Duật Dân, Cam Lệ Sơ, Trương Chẩn. Ngày mồng một tháng ba, xe quân đi lại cuồn cuộn tại quốc lộ Burma, trên không trung có phi cơ không quân hộ tống, tất cả dùng xe tải chở quân viễn chinh đến địa điểm tập kết, theo đường biên giới mà đi. Đây là lần duy nhất chúng ta phái quân đội xuất ngoại tác chiến tại chiến tranh thế giới thứ 2, cũng là từ sau chiến tranh Giáp Ngọ, Trung Quốc phái quân viện trợ tác chiến.

Quân viễn chinh Trung Quốc sau khi tiến vào Myanmar, chiến cuộc đã vô cùng nguy cấp. Vì để đả kích sĩ khí của phát xít Nhật, quân viễn chinh lập tức tổ chức chiến dịch Đông Qua, tập chung binh lực của bảy sư đoàn, đem 55 sư đoàn của địch vây khốn tại Rangoon phía đông bắc. Ngày 19 tháng 3 chiến dịch tiến hành, quân viễn chinh đệ ngũ quân mang 200 sư đoàn, chọn dùng các chiến thuật đánh du kích, dùng đường hầm ngầm, mai phục, sát thương cự ly gần, lợi dụng ban đêm để tập kích, đột kích trong thời gian ngắn. Chiến đấu kịch liệt một ngày, tiêu diệt hơn 5000 tên địch, bắt sống 400 tên. Đây là đại thắng Đông Qua nổi danh.

Lục thập lục quân vào thượng tuần tháng 4, ngày 16, ở phía bắc Nhân An Khương, sư thứ nhất cùng chiến xa đã bị quân Nhật vây khốn 2 ngày 2 đêm, lương thực đã cạn kiệt, nguồn nước bị chặn đứng, lần nữa báo nguy. Lục thập lục quân, 38 sư phó, sư trưởng mới cùng Tề Học Khải thiếu tướng dẫn bộ phụng mệnh cứu viện. Trải qua 3 ngày khổ chiến đánh tan quân chủ lực của Nhật, quân Nhật rút chạy bỏ lại 1200 thi thể rời khỏi trận. Quân viễn chinh giành lại mỏ dầu tại Nhân An Khương, cứu được hơn 7000 bộ đội nước bạn, lấy được khí giới của địch. Đây là đại thắng lần hai – Nhân An Khương đại thắng.

Sau đại thắng, nhánh quân của tướng quân Tề Học Khải đã mất đi liên hệ cùng sư bộ, ông ta cùng 18 bộ đội của bản sư hướng về phía thâm sơn tiến hành tây tiến, đuổi theo sư bộ. Cách Homer forest 20 dặm gặp phải truy kích, 16 người hi sinh trước họng súng kẻ thù, 1 người rơi xuống nước chạy trốn, Tề tướng quân trúng ba phát đạn vào đầu, 4 phát vào thân, đang nằm hôn mê bất tỉnh trong vũng máu. Ông ta sau khi tỉnh lại mới biết mình bị bắt giam, và đang bị giam tại ngục giam tù binh trung ương của Rangoon…

Vào lúc Tề tướng quân bị bắt, chính phủ quốc dân từng phái từng nhóm bộ đội tinh nhuệ với ý đồ tìm cách cứu viện, nhưng cuối cùng Tề tướng quân vẫn bị hán gian ám sát mà chết tại trong ngục.

Lúc ấy, có rất nhiều người không rõ tại sao Tề tướng quân lại mất đi sự liên hệ với sư bộ, đây là một điều bí ẩn của lịch sử, tuy rằng đời sau có nhiều suy đoán nhưng cũng không có gì chứng thực cho cái chết của Tề tướng quân.

Cho đến mấy chục năm sau, lão Tam mới từ một số lão binh Myanmar mà tìm được một số dấu vết tàn lưu.

Hóa ra, vào lúc đại thắng Nhân An Khương thì Tề tướng quân đã thu được một vật rất trọng yếu gì đó từ trong tay quân Nhật, nghe nói đó là một chiếc tủ bảo hiểm, còn trong đó có gì thì không ai biết.

Lúc ấy tướng quân bị bắt, trên người chỉ có chìa khóa, tủ bảo hiểm đã mất tích, vô luận dùng cực hình tra khảo cỡ nào thì Tề tướng quân đều không hé lộ nửa lời…

Mấy chục năm sau đó, vẫn không có chút manh mối về chiếc tủ đó, quân chính phủ Myanmar cũng không ngừng truy tìm nơi cất giấu chiếc tủ nhưng vẫn không thu hoạch được gì.

Đúng một năm trước, một hậu duệ của quân viễn chinh Myanmar kết hôn đã cho vợ mình nghe về một chiếc tủ bảo hiểm trong nhà, đã rất nhiều năm vẫn không thể mở ra, chuyện này anh ta nói sau khi uống rượu nên vợ anh ta cũng không để ý, nên trong lúc vô ý đã nói cho mẹ đẻ của mình; rất nhanh chóng, tin tức này đã lọt vào tai tướng quân Đan Thụy.

Ngay lập tức, tướng quân Đan Thụy liền ra lệnh bắt lấy anh chàng kia, thông qua thẩm vấn để khẳng định thông tin có được. Chiếc tủ bảo hiểm kia chính là chiếc tủ mà Tề tướng quân trước đó định hộ tống về nước.

Hóa ra, lúc ấy nhóm hộ tống chiếc tủ của Tề tướng quân có 20 người, 16 người đã hi sinh, 1 người rơi xuống nước mà trốn được, Tề tướng quân bị bắt, còn có hai người khác chạy thoát.

Hai người tuy chạy thoát nhưng cũng bị trọng thương, không lâu sau đó thì một người đã bỏ mình, còn lại một người tiếp tục ở lại Myanmar cưới vợ sinh con, ông ta cũng đi nhiều nơi hỏi thăm về Tề tướng quân, rồi biết Tề tướng quân đã bị bắt nên ông ta chỉ có thể mai danh ẩn tính.

Quân Nhật sau khi chiến bại, người này đã từng nghĩ tới việc trả lại chiếc tủ, nhưng, lúc ấy nội chiến đang diễn ra rất ác liệt tại Trung Quốc, nên ông ta đã gạt ý nghĩ này khỏi đầu, gác chuyện này lại. Ai ngờ được, vào năm sau ông ta lại chết một cách đột ngột, ngay cả di chúc đều chưa kịp viết, con ông ta tuy biết một chút ít ngọn nguồn nhưng lại không nghĩ tới việc mang chiếc tủ trả lại cho tổ quốc, mà có chủ ý muốn mở chiếc tủ, chỉ là chiếc tủ vô cùng chắc chắn, không thể dùng các biện pháp thông thường để mở, mà lại không dám để lộ ra ngoài, khiến cho tiếc tủ vẫn nằm đó, chỉ có thể ngắm chứ không thể ‘ăn’ nên cứ quẳng ở góc nhà cho đến tận khi gặp chuyện không may…

“Ngươi làm sao có thể biết đtược những chuyện bí mật đó? Mà sao ngươi biết chúng ta đến tìm chiếc tủ?” Trương Dương lạnh lùng nói.

“Bí mật? Kỳ thật đây cũng không phải điều gì bí mật, bởi vì năm ấy khi tướng quân Đan Thụy bắt anh chàng đó cũng không hề khống chế vợ của anh ta nên sự việc cứ thế mà để lộ ra ngoài… Về phần các ngươi có đến tìm chiếc tủ hay không, chỉ cần là người biết chuyện đều biết chiếc tủ ấy bị mất tích tại vị trí cột mốc biên giới số 62, các ngươi tại ven đường không ngừng hỏi về vị trí cột mốc biên giới số 62, nên mọi người đều dự đoán được…”

“Tại sao chiếc tủ đó đang từ trong tay tướng quân Đan Thụy lưu lạc ra ngoài?”

“Không phải lưu lạc, trên thực tế, chiếc tủ đó cho đến tận bây giờ thì tướng quân Đan Thụy vẫn chưa từng nhìn thấy dù chỉ một giây”

“Ừm, tiếp tục!” Trương Dương gật đầu.

“Ở Myanmar, nếu nói đến một thế lực ngầm cực mạnh, thì đó là hậu duệ của quân viễn chinh Trung Quốc…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK