• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Năm xưa, chàng đã quỳ trước mặt sư tôn lập lời thề: Quyết cùng sinh cùng tử với phong ấn.

Suốt mấy trăm năm trôi qua, lời thề ấy của chàng vẫn còn văng vẳng bên tai.

Cũng bởi chàng chẳng thể rũ bỏ thiên luân hiếu đạo, nên để bồi thường cho Bạch Tiêm Tình ở bên trong phong ấn, cứ cách một ngày thì chàng lại tới Dương Kỳ Sơn bằng Truyền tống trận trong Vạn Thú Cốc cùng trò chuyện với mẹ, cho dù chỉ có thể thấy được ảo ảnh của bà ta mà thôi.

Bản thân là nghiệt chủng giữa người và yêu, tuy ngay tại Tiên Phủ, cả sư tôn không hề ghét bỏ chàng, đích thân nuôi dưỡng chàng thành người. Thế nhưng khi còn thanh niên, từ sâu trong nội tâm của chàng thủy chung vẫn có một cảm giác tự ti và sỉ nhục không sao xóa nhòa đi được.

Vì thế, chàng bái làm đệ tử của sư tôn chỉ với một mục đích mong có ngày có thể chứng minh bản thân, rửa sạch tội nghiệt của phụ thân.

Ngoài ra còn có một sự thật mà chàng không chịu thừa nhận, đó là cũng rửa sạch luôn vết nhơ có huyết mạch của yêu tộc trong người.

Cũng vì huyết mạch trong mình nên đâu có bao nhiêu người biết được nguyên nhân tại sao chàng thân là đại sư huynh mà khi sư tôn phi thăng người đăng cơ làm Chưởng môn lại là Nhất Nguyên thân phận còn kém hơn cả chàng. Còn chàng lại chỉ có thể ẩn cư tại Vạn Thú Cốc, lặng lẽ một mình giữ lấy sứ mệnh của riêng mình.

Chàng cam chịu vì chàng còn có sứ mệnh riêng. Chàng đối với việc tu luyện thành tiên thành thánh tuyệt không có hứng thú, chỉ tập trung tìm hiểu những điểm khác biệt giữa người và yêu, cùng sự bất đồng của vạn vật, bởi vậy chàng mới sáng lập ra Vạn Thú Cốc.

Chàng muốn tìm hiểu tại sao sư môn kỳ thị chàng, tìm hiểu tội danh của phụ thân, tìm hiểu xem việc trừng phạt mẫu thân chàng nguyên nhân là vì sao.

Sau đó, chàng dần dần xa rời vương đạo của Huyền môn, dưới sự dẫn dắt của vận mệnh, lẳng lặng đi theo con đường của chính mình.

Sinh ra bởi hận thù, tàn lụi cũng là hận thù. Chàng sinh từ nghiệt duyên, không được kế thừa trí tuệ của huyết mạch hồ tộc từ mẫu thân, cũng không được kế thừa sự tài tình của phụ thân Mạc Thiên Ca, chàng thật ngu độn.

Sự may mắn duy nhất ch ính là, khi sinh ra chàng tuyệt không có điểm khác lạ nào, chỉ giống như một người rất bình thường.

Có điều, tư chất tu đạo của chàng so với người thường thì lại chẳng giống.

Vừa mới nhập môn, bằng vào mỗi lúc chàng tiếp nhận sự kiểm tra các bài luyện tập đều khiến ánh mắt của sư tôn lộ ra ý thất vọng cũng đủ chứng mình điều đó.

Vì thế chàng mỗi ngày không chỉ là nỗ lực gấp mười mà thậm chí là nỗ lực gấp trăm lần mới có thể đuổi kịp sự tiến bộ của các sư đệ đồng môn. Càng về sau, từng người một cũng đều vượt chàng rất xa, tựa hồ tất cả mọi người đã lãng quên hẳn chàng. Nhưng chàng chưa từng tuyệt vọng, dù chỉ một lần.

Sư tôn thấy chàng trì trệ không thể tiến bộ liền cảnh tỉnh chàng: "Đạo của sư phụ, chưa hẳn đã thích hợp với Đạo của con."

Điều đó làm chàng đột nhiên bừng tỉnh, liền mòn gót vân du khắp vạn dặm cửu châu, bái phỏng các kẻ luyện khí ở các Đạo khác nhau, tìm lấy con đường tu luyện thích hợp cho bản thân.

Trong lúc đồng môn ào ào bước lên Kim Quang Đại Đạo, thì chàng vẫn đang trù trừ nơi cửa ngõ nhập môn. Trời xanh không phụ kẻ có lòng, rốt cục cũng để cho chàng một chút hồi báo.

Đó là sư tôn, người vừa là thầy vừa là cha của chàng lại lấy đó làm hoan hỷ, nói với chàng: "Con chính là kẻ 'đại trí nhược ngu' vậy." (*)

Chỉ với một câu nói đó, đã làm cho chàng chui vào xó vắng khóc suốt một ngày một đêm.

Chỉ với một câu nói đó của sư phụ, chàng cam tâm mai danh ẩn họ cả đời, từ bỏ mọi ham muốn tranh dành vinh dự cùng danh dự của tiên gia.

Tuế nguyệt dần trôi, bầu nhiệt huyết thiếu niên dần cạn, những bất bình trong lòng cũng bị bánh xe thời gian mài cho trơn bóng cả.

Trong khoảng thời gian mấy trăm năm chạy đi chạy về giữa Vạn Thú Cốc và Dương Kỳ Sơn, chàng đã hiểu thấu vạn vât, dựa vào đạo pháp của Côn Lôn chàng đã tách ra đi con đường riêng của chính mình. Vạn vật đều có quy luật phát triển tự nhiên của nó, chàng đã tự tìm được cho bản thân mình đáp án, cũng là tìm được đáp án cho sư tôn.

Trong mắt chàng, phong ấn bị phá thì sứ mệnh của chàng cũng bị phá theo, vậy ý nghĩa sự tồn tại của chàng bây giờ là gì?

Chàng không muốn làm sư tôn thất vọng, cũng không mong một thời kỳ trầm luân thiên cổ của nhân gian lại tái hiện trở lại. Chàng không cần phải tính toán, quyết đưa đôi vai của mình ra gánh vác tất cả.

Trong khoảnh khắc ánh mắt của Long Dận nhìn xuyên vào ánh mắt của chàng, thì hắn đã hiểu được cái quyết tâm ấy.

Để chứng mình sự quyết tâm của mình, Thương Mang Vạn Tương Pháp từ khi sáng tạo ra tới nay đây là lần đầu tiên chàng tận lực thi triển, chàng muốn trong giây lát phá toan toàn bộ những bố trí của Long Dận từ trước tới nay.

Lúc này, đạo kim quang mà Long Dận đánh ra chỉ còn cách lớp kết giới hộ thể của chàng chưa đầy nửa trượng, tiếng gầm thét dữ tợn cuồng bạo ầm ầm như sóng triều xô ngang trước mặt, nhưng dưới sự xoay chuyển của thần niệm nhanh gấp ngàn vạn lần thì đó cũng chỉ chậm rãi như con nghé non mà thôi.

Chàng đang chạy đua với thời gian.

Nguyên khí bản mệnh từ trong nguyên thần ào ào xông ra, quán thông với Tinh Thần Trượng thành một thể rồi trong khoảnh khắc liên thông tới cả không gian phong ấn.

Trong một sát na, suốt khu vực phạm vi trăm dặm của Xạ Dương Tinh Mật Trận cùng các Tinh Túc trận cơ bổ trợ đầy rẫy tinh lực lưu chuyển, địa hỏa tuôn chảy cuộn cuộn, tất cả đều hiện rõ trong tâm hải.

Đòn công kích của Long Dận chỉ còn cách chừng hai thước, cuồng phong cuồn cuộn mãnh liệt đã quét tới mặt.

"Toái Tinh Diệt Tuyệt Giới!" Nhất Kỳ gằn từng chữ niệm khởi chú quyết, hai tay đang xoa vào hư không đột nhiên tạo thành một kết ấn, giao nhau đẩy ra một khối ảnh ảo thần thánh trang nghiêm liên tiếp xuất ra linh quyết của tuyệt trận. Vào lúc chữ "Giới" sau cùng được niệm định thì cũng vừa vặn kết thúc chín trăm chín mươi chín đạo linh quyết.

Tinh Thần Trường lơ lửng trên đỉnh đầu chàng nháy mắt phóng ra luồng hào quang bảy sắc, sau một hồi chấn động liền biết mất vào trong không trung.

Toàn bộ thời gian Nhất Kỳ hoàn thành tất cả các mật pháp thâu thiên chỉ diễn ra trong chớp mắt.

Lúc ấy, đòn công kích như cuồng triều của Long Dận chỉ còn cách kết giới hộ thể của Nhất Kỳ nửa tấc nữa thôi.

Pháp lực mênh mang trong người của Nhất Kỳ lúc này tựa hồ đã bị toàn bộ những linh quyết rút cạn chân nguyên, mắt nhìn thấy kình khí ập tới mà chẳng có sức đâu mà chống lại. Chàng dường như có thể nhìn thấy được nụ cười đắc ý của Long Dận.

Chàng cũng không nắm chắc pho linh quyết của tuyệt trận mật truyền từ thượng cổ có thể có hiệu quả kỳ diệu, thậm chí ngay cả tổ sư gia của Côn Lôn cũng chưa từng sử dụng qua, pháp thuật toái không phá diệt ấy, nếu không phải tiên nhân trong truyền thuyết thì chẳng thể nào giá ngự nổi.

Chàng cũng chẳng lo nghĩ gì nhiều nữa, chỉ nhắm mắt đợi thời khắc tối hậu ấy xảy tới.

Luồng sức mạnh tàn bạo ghê gớm lạnh lùng vô tình đánh thẳng vào pháp tráo hộ thể của Nhất Kỳ, trái với dự liệu của người ta như trận sấm to mà khi mưa lại nhỏ, chỉ vẻn vẹn đánh tan pháp lực hộ thể của chàng rồi đẩy bật xuống dưới.

Long Dận ung dung hạ xuống như chiến thần, thuận tay chụp một cái ôm gọn Nhất Kỳ đang rơi từ trên xuống, hai người cùng hạ xuống bên ngoài Chu tước tế đàn.

"Người vì sao lại hạ thủ lưu tình?" Nhất Kỳ tựa hồ đã tiêu hao toàn bộ pháp lực đang cố gắng từ mặt đất đứng dậy.

"Ngươi nợ ta một mạng." Long Dận ngẩng đầu nhìn trời, lạnh lùng thốt.

"Ngươi vẫn còn háo thắng thật." Nhất Kỳ lắc đầu cười nhăn nhó.

"Phong ấn tan vỡ, ngươi chẳng cần phải lưu lại Côn Lôn sơn nữa, hãy trở về với tộc nhân của ngươi đi thôi." Long Dận quay đầu lại, ánh mắt băng lạnh lộ ra chút kỳ vọng.

"Muộn rồi." Nhất Kỳ đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

----

(*) Chú thích: Đại trí nhược ngu - người tài nhưng vẻ ngoài đần độn (người có tài thường trầm tĩnh, khiêm tốn nên trông bề ngoài có vẻ đần độn).

Đúng lúc này, muôn vàn vì sao từng ngôi chợt sáng bừng lên như thể hóa thành vô số vầng thái dương nho nhỏ, tới lúc sáng nhất toàn bộ lại chợt tối sầm, màn tinh quang đang áp chế trên chín cái đỉnh cũng tiêu bến mất tăm tích.

Kéo theo sự ảm đạm của không gian phong ấn là một luồng áp lực cường đại không thể kháng cự đè xuống cả thiên địa, nháy mắt áp chế hoàn toàn những yêu khí đang phô trương muôn hình vạn trạng kia xuống.

Kế đó, từ sâu trong lòng đất đột ngột xảy ra những chấn động kịch liệt liên tiếp như sấm sét, cả mặt đất rung chuyển, thiên tinh dịch chuyển như muốn từ trên trời cao đổ sập xuống mặt đất.

Long Dận thất sắc, chỉ thẳng vào Nhất Kỳ nói lạnh: "Ngươi đã làm cái gì thế?"

Nhất Kỳ chỉ mỉm cười, đang định đáp lời thì chợt thấy trên không gian phong ấn, giữa đám tinh tú xuất hiện một cái lỗ hổng đen sì đang từ nhỏ hóa ra lớn, không ngừng khuếch trương nuốt hết cả tinh trận xung quanh còn tinh trận đồng thời cũng cực lực vùng vẫy chống lại sự thôn tính của cái huyệt đen ấy, hai bên triển khai một trường giằng co kịch liệt.

Khi thì sinh ra một lực hút mạnh mẽ tới nghẹt thở khiến cả không gian phong ấn như muốn rời khỏi mặt đất bốc thẳng lên không. Khi lại tạo thành một áp lực tựa như sơn nhạc đè xuống khiến cả mặt đất muốn lún xuống ba thước. Kế đó một tiếng rít sắc nhọn từ trên đỉnh bầu trời vọng xuống rồi đột ngột tăng cường khí thế lên gấp trăm ngàn lần như muốn chấn tan tất cả vạn vật.

Trong khoảnh khắc biến hóa không ngừng ấy, đám Dương Chân phải chịu không ít khổ sở, chỉ cảm thấy thân thể bị giằng xéo vo viên như thành một cục thịt vụn, màng nhĩ càng khó chịu hơn như ngàn vạn con kiến cắn xé, đau đớn vô cùng.

Chẳng biết từ khi nào, mặt đất đã nổi lên một lớp đá vụn xù xì cao thấp không đều, lớn nhỏ khác nhau, bụi bay mù mịt, nảy tưng tưng không ngừng như muốn che lấp cả bầu trời.

"Trời sập trong truyền thuyết cũng chắc chỉ đến thế này là cùng." Nét mặt của Nhất Kỳ càng lộ rõ nét cười, không hề tỏ ra một chút sợ sệt nào trước cái chết đang tới gần.

"Ngươi đã phát động pháp thuật gì?" Long Dận liều mạng cố gắng chống lại luồng dị lực cổ quái, dùng hết sức mạnh nắm chặt lấy hai vai của Nhất Kỳ gầm lên giận dữ.

"Cấm thuật thời thượng cổ, lấy sức mạnh của tiên trận phát ra đem cả phong ấn cùng chúng ta chôn vùi tất cả vào hư không đen tối vĩnh hằng." Nhất Kỳ mặc cho hắn loay hoay, hờ hững thốt.

"Người điên rồi!" Long Dận gào lên rồi ném Nhất Kỳ ra.

"Không, kẻ điên là ngươi." Nhất Kỳ ngồi xếp bằng giữa chừng không, nguyên khí đã bị tiêu hao rất nhiều bởi việc thi triển pháp thuật lúc trước, lúc đó pháp lực suy kiệt nên mới bị Long Dận đánh một đòn thụ thương không nhẹ, hiện tại nguyên khí chỉ có thể miễn cưỡng hộ thân mà thôi.

Trong chốc lát, cái huyệt trên không đã khuếch trương thành một khoảng lớn.

Dương Chân khua loạn tứ chi, thân hình lơ lửng bồng bềnh cách mặt đất ba thước rồi va vào môt đống loạn thạch cũng đang lơ lửng trong không khí. Mấy đệ tử Côn Lôn đồng bạn của hắn cũng chẳng biết văng tới tận đâu rồi. Nghe thấy hai người đối đáp cách đó không xa, trong lòng bất giác chợt xông lên một nỗi tuyệt vọng.

"Úy, chắc sắp chết đến nơi rồi, các ngươi nói xem, nếu còn có cơ hội, các ngươi muốn làm điều gì nhất?" Nhạc Thiên nằm chếch giữa chừng không, trong lòng cảm thấy không cam tâm liền cất tiếng nói lớn.

"Ta muốn nhất là đấm vào cái miệng thối của ngươi một cú!" Lúc này Tiêu Nguyệt Nhi đang kẹt giữa hai khối đá lớn liền cất giọng bực bội nói với ra.

Nhạc Thiên không thèm lý tới nàng ta, đưa chân đá cho Dương Chân ngay cạnh đó một cái.

"Ta muốn trở lại Hà Dương Trấn làm một gã điếm tiểu nhị ha ha ha." Dương Chân uể oải ngoái đầu lại cười nói.

"Chẳng có tiền đồ gì cả!" Nhạc Thiên cười rồi cất tiếng chửi đổng, sau đó lại nhanh chóng thở dài thốt: "Còn ta, ta muốn nhất là qua trở về cái ngày bán Thần Tiên Hoàn nơi đầu đường, tuy là chỉ cầm cự qua ngày nhưng hiện giờ nghĩ lại vẫn thấy đó là quãng thời gian rất vui vẻ."

"Chi bằng chúng ta kết hợp mở một cái tiểu điếm, ngươi làm đại chưởng quỹ, ta làm nhị chưởng quỹ, hắc hắc." Dương Chân bật cười đáp.

"Ngươi thật chẳng có chí khí gì hết, bằng vào bản lĩnh của chúng ta, muốn mở điếm vậy thì phải lên kinh thành của nước Đại Hán, chọn một nơi phồn hoa nhất mở một cái Thần Tiên Đường cực lớn, dựa vào cái thuật luyện đan gà mờ của ta thì làm một thần y nơi phàm tục cũng còn dư sức. hắc hắc" Nhạc Thiên bất mãn nói.

"Tốt nhất là mời Thanh Nhi và Nguyệt Nhi sư tỷ tới, vậy thì bảng hiệu của bọn ta chắc chắn là người ta muốn đạp xuống cũng không nổi rồi. Hắc hắc" Dương Chân cũng bắt đầu cời mở cười hùa theo.

"Được đấy, sử tỷ cũng không cần nhiều đâu, một tháng lĩnh lương hai ngàn lượng vàng là đủ rồi." Tiêu Thanh Nhi cũng hứng thú nói.

"Cái gì? Hai tên nhóc nhà ngươi chỉ coi tỷ muội bọn ta như tay sai hả." Tiêu Nguyệt Nhi lầm bậm bực bội.

Trong lúc Nhạc Thiên cùng Dương Chân hai người đang nói chuyện thì đã túm tụm vào một chỗ, không nhịn nổi cùng cười lăn cười bò trên đống loạn thạch lơ lửng trong không khí.

"Các ngươi còn ở đó mà cươi được ư, hừ..." Tiêu Thanh Nhi giận dỗi nói giọng bực bội, lời nói còn chưa dứt thì luồng dị lực đột nhiên như trôi tuột đi mất. Cả đám chợt cảm thấy thân hình nhẹ bẫng, cùng với vô số phi thạch rớt lịch bịch đầy mặt đất.

Cái huyệt đen sì trên bầu trời bỗng nhiên biến mất tăm tích, hồi phục lại đầy một trời sao.

Long Dận sau khoảnh khắc kinh ngạc liền ngửa mặt lên trời cười lớn, chỉ vào Nhất Kỳ đang ngồi trên mặt đất lớn giọng thốt: "Ngay cả ông trời cũng trợ giúp ta, Nhất Kỳ, ngươi chấp nhận số mệnh đi."

"Ý trời..." Nhất Kỳ chán nản lắc đầu cười khổ, chàng vạn lần không ngờ tới sức mạnh bản nguyên của Tinh Trận không đủ, dẫn tới việc phát động cấm thuật bị thất bại.

"Hồ tộc cần ngươi, theo ta quay về là lựa chọn duy nhất của ngươi." Lọng Dận dồn ép Nhất Kỳ.

"Dã tâm của ngươi quá lớn, Yêu Hoàng sẽ không để cho ngươi thao túng đâu." Nhất Kỳ nhìn thấy trong ánh mắt màu vàng kim của Long Dận như có quầng lửa hừng hực.

"Ngươi nên biết Yêu Hoàng và chúng yêu chín bộ sau khi phá phong ấn nhất định sẽ bất chấp tất cả phục cừu, ngươi chi có cách lưu lại bên cạnh ta thì mới có cơ hội ngăn cản ông ta, hắc hắc." Long Dận nở một nụ cười thần bí khó dò.

Nhất Kỳ chìm vào trong suy tư.

"Cũng nên để ta xem thử xem Cửu Tích Tử Đỉnh có thật đúng như đồn đại hay không chứ." Long Dận bỏ mặc Nhất Kỳ lao vào giữa tế trận, một đạo lệ ảnh cũng nhanh chóng vọt theo.

Cả khu vực phong ấn riêng biệt trong long đất trầm tịch giây lát. Đột nhiên tiếng quỷ khốc lang hào vang lên thấu trời từ khắp bốn phương tám hướng.

Nhanh chóng sau đó là phong ấn ở các tế đàn lớn nhỏ ở xung quanh lục tục tan rã, một vài yêu quái hùng mạnh đã đột phá phong ấn thoát ra trước, reo hò rầm trời, yêu quái các tộc cũng ào ào thoát ra đầy trời.

Có con yêu đầu người mình ngựa các chân đều là cánh. Có con yêu ba đầu sáu tay thân hình đủ loại gấu, hổ, lang sói. Lại có con yêu mặt mũi hình dạng như chim như điểu nhưng có nhiều cánh đập loạn trong không trung.

Các đạo tán tinh xung quanh tế đàn cũng theo đó từ từ tan rã, yêu khí càng lúc càng cuồng bạo, mây đen ùn ùn, huyết khí bao trùm dày đặc thiên hình vạn trạng đủ các loại yêu quái tựa như địa ngục tu la hiện ra, tràn ngập cả một góc không gian phong ấn, cực kỳ cuồng ngạo.

Trong tế trận chỉ còn lại Cửu Tích Tử Định có tiên khí bảo hộ vẫn trấn áp đám yêu cực mạnh của chín bộ. Lúc này tiên khí với yêu lực đang giằng co, cả chín chiếc đỉnh đều phát xạ hào quang, tiếng ùng ùng ứng thanh liên miên không dứt.

Bên ngoài Chu tước tế đàn, Nhất Kỳ đang tập trung ngồi xếp bằng điều tức, dường như tất cả sự vật bên ngoài đối với chàng ta chỉ là ảo ảnh, coi như không có.

Chẳng biết có phải tại bởi luồng yêu lực cực kỳ mạnh mẽ ở trên trong Tử đỉnh hay không, nhưng những yêu tà hoành hành ngang ngược bên ngoài tuyệt đối không dám tiếp cận tới gần Chu tước tế đàn.

Mấy đệ tử Côn Lôn đợi sau khi Long Dận rời khỏi mới dám tới bên Nhất Kỳ ở sát mép tế đàn, lẳng lặng quan sát mọi sự biến hóa.

Dương Chân ngó yêu khí ngùn ngụt bốc lên trời mà lông tóc dựng ngược, những yêu quái sau khi thoát khỏi cấm chế hò hét vang trời, con nào con nấy tỏ vẻ cực kỳ vui sướng, cực kỳ dữ tợn đáng sợ.

Tay hắn nắm chặt Thiên Tru Kiếm, chân khí bất định, cảm nhận rõ từng hơi thở lạnh lẽo, cả thể xác lẫn tinh thần đều như co thắt cả lại, hô hấp cũng bất giác càng lúc càng nặng nề.

"Lão... sư bá tổ, chúng ta phải làm sao đây?" Dương Chân tiến tới dò hỏi. Hắn đối với khuôn mặt lạ hoắc này có cảm giác hơi khó chịu, hắn cũng chẳng rõ tại sao một lão đầu tàn tạ lại đột nhiên biến thành một người trẻ tuổi như thế này.

"Tham kiến Sư bá tổ." đám Sở Thắng Y thấy vậy liền lớp lớp tiến lên hành lễ.

"Sư bá tổ, các ngươi thật sự coi ta là sư bá tổ hay sao?" Nhất Kỳ mở bừng mắt, quét nhìn qua đám Dương Chân một lượt.

Bọn Sở Thắng Y nhớ tới bí mật về thân thế Nhất Kỳ mà mình đã nghe được lúc trước, thần sắc tức thì trở nên có chút không tự nhiên, đành quay sang nhìn Dương Chân cầu cứu.

"Lão quỷ chết dịch, gọi ngươi là sư bá tổ là xem trọng ngươi rồi đấy." Dương Chân mắt thấy đám yêu quái càng lúc càng áp lại gần không khỏi nói gấp.

"Đúng thế, lão đầu chết dịch, cái gã kia nòn nói muốn đem bọn ta biến thành yêu quái, ngươi là sư bá tổ phải giúp bọn ta mới được." Tiêu Nguyệt Nhi hung hăng trừng mắt nhìn Nhất Kỳ, nàng ta vẫn còn chưa quên chính lão già này đã vô tình từ chối truyền đạt Thông Linh Thuật cho nàng.

"Biến thành yêu quái?" Nhát Kỳ giật mình, lập tức đại ngộ. Yêu tộc trong phong ấn đều là nguyên thần linh thể, nếu muốn nhanh chóng khôi phục pháp lực ắt phải chiếm lấy thân xác khác. Sáu gã tiên gia đệ tử đạo môn trước mắt đây thực là những thân xác quá tốt.

"UỲNH..." Chiếc tử đỉnh trên tế đàn Chu tước đột nhiên bay lên, đồng thời cả chín chiếc tử đỉnh gần xa cũng hòa thành một quầng sáng kỳ dị lơ lửng bay về phía trung tâm của không gian phong ấn. Nhất Kỳ nhìn thấy tất cả chỉ biết thở dài một tiếng, tựa hồ trong nháy mắt đã già đi mấy chục tuổi.

"Sư bá tổ, phong ấn thực không thể cứu vãn nữa ư?" Sở Thắng Y sắc mặt trắng bệch nhìn chín chiếc đỉnh đang liên kết lại thành trận thế.

"Đại kiếp của cửu châu đã đến rồi, đại kiếp giáng xuống rồi a." Nhất Kỳ nhìn khuôn mặt anh tuấn tươi trẻ trước mắt, trong lòng chợt sinh ra cảm khái vô hạn, vẻ mặt ảo não thốt: "Lão phu lúc này tu vi không bằng phân nửa bình thường, giúp các ngươi thì không nổi rồi, nhưng Long Dận kia còn cần tới lão, lão phu sẽ cố gắng lo liệu chu toàn."

"Chân sư đệ, ngươi không phải có Càn Khôn Ấn hay sao?" Tiêu Nguyệt Nhi hướng về phía Dương Chân đầy vẻ kỳ vọng.

"Phải rồi, chúng ta cùng chhui vào đó có được không?" Tiêu Thanh Nhi cũng tỉnh ngộ nói.

Sở Thắng Y cùng Nhạc Thiên thì mù mà mù mờ, chẳng hiểu bọn họ nói về cái gì. Duy chỉ có Lãnh Phong vẫn đang tập trung hoàn toàn vào đám yêu quái xung quanh đang áp tới càng lúc càng gần.

"Càn Khôn Ấn?" Nhất Kỳ thần sắc thoáng động, ánh mắt lộ vẻ kì dị nhìn Dương Chân.

"Ta, ta triệu hoán pháp bảo đó không được, có vẻ như nó đã hòa với Tử phủ của ta thành một thể rồi." Dương Chân nhăn nhó gãi đầu đáp. Lúc trước khi bị Dao Cơ bắt nhốt hắn đã từng thử qua, mới phát hiện Càn Khôn Ấn tựa hồ như hòa tan vào trong Tâm hải, tự mình căn bản không có cách nào tiến nhập vào không gian Tu di đó nữa, có vẻ như những vật có tính linh đều không thể nào đưa vào đó được.

"Vậy thì phải rồi, Càn Khôn Ấn sau khi nhận chủ nhân, sẽ cùng với Tử phủ của người hòa thành một thể, trở thành pháp bảo bản mệnh, cho tới khi ngươi chết mới có thể tách rời ra được. Đợi tới lúc tu vi của ngươi đủ nắm bắt cảnh giới "Không" thì tự nhiên sẽ hồi phục khả năng thâu nhập vạn vật. Kỳ thực, sự ảo diệu thật sự của cái Càn Khôn Ấn này chính là một sứ mệnh thần thoại thời tối cổ." Nhất Kỳ mỉm cười đáp.

"Sứ mệnh thần thoại thời cổ?" Dương Chân kinh ngạc thốt, trong lòng hắn đối với cái vẻ cố làm ra huyền bí của lão đầu rất là bất mãn, dường như mối quan hệ của hắn với Thánh Tông đã bị đoán ra rồi thì phải.

"Thời kỳ thần thoại đó chỉ là được nghe truyền miệng lại, không có căn cứ, sau này ngươi nếu có cơ duyên tự nhiên sẽ tìm được đáp án ở Thánh Tông." Nhất Kỳ ung dung nói.

Dương Chân đột nhiên cúi đầu rầu rĩ, cũng chỉ vì cái bảo mệnh pháp bảo này lại cổ quái đến vậy. Khi còn ở Vương Mẫu Phong, Cơ Hương Tiên Tử đã truyền cho hắn toàn bộ năm chữ yếu quyết của Càn Khôn Quyết là Phong, Độn, Huyền, Không, Giới. Phong chính là làm chủ cái hư ảo của vạn vật. Độn tức là độn lấy cái thật của vạn vật. Huyền chính là nắm được sự tương sinh giữa hư và thật. Không là hóa tất cả thành vô sắc vô tướng, còn Giới là đạt tới Thái hư bát cực. Bằng vào tu vi của hắn hiện tại bất quá mới chỉ sơ bộ nắm được yếu quyết chữ Phong là cùng. Hơn nữa hắn phát hiễn mỗi yếu quyết phía sau đều thâm sâu gấp bội, bốn yếu quyết còn lại đối với hắn mà nói, vốn là như vân sơn vụ hải, một chút cũng không hiểu.

Trong lúc nói chuyện, chiếc tử đỉnh của tế đàn Chu tước đã phá không bay đi, những yêu quái xung quanh chằng còn cố kỵ gì nữa, lập tức từ trên cao nhào xuống, từ dưới đất chui lên tung hoành khắp nơi, đám người có thể thấy từng đạo từng đạo bóng hình trong suốt đang gào rú ập lại.

Lúc đó một con yêu mình chim mặt người đã vồ tới, Lãnh Phong lập tức chẳng hề nhân nhượng tung mình đánh ra một đạo U nguyệt, chỉ thấy nguyệt hoa rít veo veo khắp trời chụp thẳng vào con yêu.

Con yêu quái đó rú lên một tiếng rồi chẳng thấy co dấu hiệu gì đột nhiên biến chếch lui trở ra ngoài, trông y như phân thân ra thành hai người cùng lúc vậy. Tuy thế vẫn bị mấy đạo kình khí quét trúng hai cánh, nhưng cũng chỉ khiến nó phu ra một khối khói đen mà thôi, không có tác dụng gì.

"Đó là Nhân Diện Điểu của Vũ Dực tộc, cũng còn gọi là Ngu Kinh, rất giỏi thuật ngự phong." Nhất Kỳ nhắc nhở.

Sau lưng bọn họ lại có một tiếng hổ gầm, một con yêu thú bốn chân mọc cánh xuất hiện tựa hồ như từ dưới đất chui lên. Nhạc Thiên cùng Sở Thắng Y mỗi người đồng thời tế xuất tiên kiếm đón đánh.

"Đó là Phi Hổ của Kim tộc, thân hình của nó cứng như kim cương, dũng mãnh vô cùng." Nhất Kỳ nói tiếp.

Quả nhiên, hai thanh tiên kiếm như sấm sét đanh tới thân hình như hư như thực của con yêu làm bắn tóe ra vô số tia lửa bạc. Con Phi Hổ đau đớn liên tiếp gầm thét rồi xông lên thêm mấy lần nữa, tới lúc phát giác không thể tiến tới được mới đành tiếc rẻ thối lui.

"Thỉ ra mèo lại hoàn mèo thôi, đâu phải là mạnh lắm đâu." Tiêu Nguyệt Nhi thấy trước sau hai con yêu quái đều bị dễ dàng đánh lui, trong lòng liền có chút khinh thường.

"Mất đi thân xác, pháp lực của bọn họ chỉ còn không đủ một hai phần, tự nhiên trông có vẻ rất yếu ớt." Nhất Kỳ cười nói.

Sở Thắng Y cùng Nhạc Thiên đều cười khổ, vừa rồi bọn họ cùng giao thủ với con Phi Hổ đều phải dùng toàn lực, nếu con Phi Hổ đó khôi phục được đủ mười phần sức mạnh, chỉ e bọn họ khó mà ngăn lại nổi.

"Nhóc con, ngươi qua đây." ánh mắt Nhất Kỳ dừng lại trên người Dương Chân, sắc mặt lộ vẻ phức tạp.

Dương Chân thấy tạm thời cũng không cần tới hắn phải xuất thủ liền yên tâm ngồi xuống đối diện với Nhất Kỳ, nhưng thấy vẻ ngưng trọng u ám của ông ta trong lòng cũng trở nên khẩn trương.

"Các ngươi đã rơi vào tuyệt cảnh, chỉ có cách tìm lấy cái sống trong cái chết..." Đoạn sau ông ta dùng truyền âm nhập mật, chỉ thấy sắc mặt Dương Chân biến đổi liên tục, quả nhiên rất nghiêm trọng, sau cùng thì trắng bệch chẳng còn tí huyết sắc nào ngồi ngẩn ra tại trận.

"Thật phải làm như vậy sao?" Dương Chân trong lòng có chút bẫn nhẫn xác lại lần nữa.

"Đó là trách nhiệm của Côn Lôn đệ tử, đó là vận mạng... lựa chọn thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào ngươi." Nhất Kỳ nói vẻ không còn cách nào.

"Trách nhiệm..." Dương Chân từ từ ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt rơi trên khuôn mặt ngọc trắng bệch của Tiêu Thanh Nhi, đấu tranh hồi lâu rồi nặng nề gật đầu một cái: "Được."

Nhất Kỳ không đáp lời, đưa một cánh tay ra vỗ nhẹ lên trên Bách Hội của Dương Chân. Vô số pháp quyết hư ảo ùn ùn truyền qua, đồng thời một giọng nói già nua cất lên: "Đây là toàn bộ sở ngộ một đời của ta, pháp quyết tối cao Thương Mang Vạn Tượng Pháp của Thương Mang Đạo, chia ra làm ba trùng thiên cảnh giới chính, trùng thiên thứ nhất là Vạn Tượng Vi Trần..."

"Sư đệ, sao rồi?" Tiêu Thanh Nhi thấy Dương Chân ngơ ngơ ngẩn ngẩn đứng dậy liền quan thiết hỏi.

"Không sao." Dương Chân gượng cười đáp: "Sư tỷ, ngươi nhất định phải cẩn thận chăm sóc bản thân."

Tiêu Thanh Nhi bằng vào trực giác của nữ nhi cảm thấy có gì đó rất không bình thường, lại khong hiểu vị sư bá tổ mới gặp lần đầu này rốt cục đã nói cái gì đối với sư đệ mà hắn lại biến đổi thành ra như vậy, trong lòng đang đoán già đoán non thì trên không trung đột nhiên nổ ra một trận sấm sét.

Chín vầng sáng kỳ dị bắn vọt lên trên không gian phong ấn không ngừng di hình hoán vị, nháy mắt sấm sét nổi lên liên miên bất tuyệt, bên trong một đạo ánh sáng vàng kim như du long đang điên cuồng bứt phá, va đập vào những chiếc tử đỉnh, những luồng pháp lực bắn ra ánh sáng hư ảo. Yêu hoàng, thủ lĩnh của chín bộ yêu tộc sắp phá mở tiến khí cấm chế.

Xung quanh vầng tiên khí, vô số yêu quái bay lượn dày đặc khắp trên trời dưới đất bắt đầu quây thành một vòng, những bóng đen đầy trời xoay vù vù nhe nanh múa vúa như muốn thủ trợ trận pháp cho các bộ yêu tộc.

Đám đệ tử Côn Lôn đành bó tay nhìn lên quang cảnh hắc ám ấy, cảm nhận thấy một luồng yêu lực cường đại vô cùng, lại thêm mặt đất rung chuyển, trong khoảnh khắc đó trong lòng chợt có cảm nghĩ cùng đường đến nơi rồi.

"Nếu bọn ta có thể vượt qua quan ải này, thì về sau chằng còn gì phải nuối tiếc nữa." Nhạc Thiên không tự chủ được, nước miếng văng cả ra ngoài.

"Chúng ta nhất định phải khôi phục nguyên khí trước đã, sau đó sẽ phá tan từng cái một, bằng không thì không chỉ giới tu chân mà cả cửu châu cũng sẽ lâm phải đại nạn." Sở Thắng Y ngẩng mặt nhìn trời, giọng nói vang vang tràn đầy sức mạnh.

Đám Tiêu Thanh Nhi dĩ nhiên có thể tưởng tượng ra cảnh lầm than của lê dân cửu châu, mười phần bị tàn phá hết chín, nước sôi lửa bỏng, nghe thấy những lời ấy liền gật đầu tán đồng.

"Ta có một nghi vấn." Dương Chân đột nhiên nhớ tới một vấn đề nan giải, "Ngày trước Ngọc Đỉnh tổ sư gia vì cái gì mà lại không đem toàn bộ yêu tộc đánh cho thân hình và nguyên thần đều bị diệt tan hết?"

Lời của hắn tức thì thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, nhưng không có ai trả lời được. Nhất Kỳ đành thở dài thốt: "Không phải là không muốn, mà là không khể."

"Vì sao?" Tựa hồ tất cả mọi người đều đồng thanh hỏi.

"Con đường của người tu đạo đi chính là vương đạo, giết chóc quá nhiều sẽ làm tổn hại tới trời đất, luật nhân quả ắt sẽ làm sinh ra ma nghiệt, sẽ dẫn động Cửu ngũ đại thiên kiếp, thậm chí bị thần phạt, khiến cho phái Côn Lôn và cả giới tu chân sẽ gặp phải kiếp nạn." Nhất Kỳ nghiêm nghị đáp.

Tất cả đều lặng thinh.

Hết chương 27

(*) Chú thích: Đại trí nhược ngu - người tài nhưng vẻ ngoài đần độn (người có tài thường trầm tĩnh, khiêm tốn nên trông bề ngoài có vẻ đần độn).

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK