• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Huân chương Vinh Quang ba sao?”

“Ta không nghe nhầm chứ? Vừa rồi, Đông Nhược Tuyết nói dùng danh nghĩa huân chương Vinh Quang ba sao của Đông gia để thách đấu Thân Li Li? Một thành phố cấp ba như thành Tinh Diệu thì huân chương Vinh Quang ba sao đã là huân chương cấp cao nhất rồi. Vinh dự của người nắm giữ huân chương chỉ kém mấy vị nguyên lão Tiên Thiên mật cảnh và thành chủ thôi đó!”

“Xì! Nói thật dễ nghe. Huân chương Vinh Quang ba sao gì chứ! Cái huân chương đó là của cha hắn, trước tuổi trưởng thành bọn họ có thừa kế được hay không cũng là một vấn đề. Cho dù có thừa kế được đi chăng nữa thì theo quy định của luật pháp quốc gia, huân chương đó sẽ bị giảm xuống một sao trở thành huân chương Vinh Quang hai sao thôi!”

“Huân chương hai sao… cũng rất lợi hại đó, nói là ngàn người mới có một cũng không quá đáng!”

“Không ngờ, ngay cả huân chương Vinh Quang của gia tộc mà Đông Nhược Tuyết cũng dám lấy ra, bây giờ thì lớn chuyện rồi!”

“Không biết Hứa Tông sẽ ứng phó ra sao!”

Tiếng thảo luận của các học viên lần lượt vang lên, đồng thời cũng nói hộ những suy nghĩ trong lòng Hứa Tông lúc này.

Hắn cảm thấy chuyện này dần trở nên khó giải quyết.

Hắn vốn chỉ định đánh bại Đông Nhược Tuyết để chứng minh cho học viện thấy hắn có thực lực để trở thành học viên tinh anh, được học viện chú trọng bồi dưỡng. Thế nhưng, hắn không ngờ mọi chuyện lại đi quá xa, Đông Nhược Tuyết cố tình làm ầm ĩ đến mức liên quan đến vinh quang của gia tộc. Nhất thời, trong lòng hắn đã có ý nghĩ lùi bước.

Suy cho cùng, nếu hắn thật sự chấp nhận thách đấu thì dù thắng hay thua, giữa hai bên đã không còn là thù hận bình thường nữa mà sẽ trở thành thù hận truyền kiếp giữa gia tộc. Tuy còn chưa đến mức ‘ngươi sống ta chết’ nhưng cũng không kém bao nhiêu.

“Đông Nhược Tuyết, bồ như vậy cũng hơi…”

“Hừ, Đông Phương, chúng ta đi!”

Nhìn thấy vẻ mặt do dự của Hứa Tông, Đông Nhược Tuyết cũng không muốn ép buộc thêm nữa, bèn hừ khẽ một tiếng rồi dẫn Đông Phương đi ra khỏi lầu Tổng Hợp.

“Đáng ghét!”

Nhìn thấy Hứa Tông bị huân chương Vinh Quang từ miệng Đông Nhược Tuyết dọa cho ngẩn ra, Thân Li Li quyết không chịu bỏ qua nên vội vàng ra mặt.

“Chỉ biết lấy vinh quang của người lớn trong nhà ra làm chỗ dựa, có bản lĩnh gì chứ!”

Bước chân đang rời đi của Đông Nhược Tuyết bỗng ngừng lại: “Thân Li Li, ngươi còn chưa chịu ngưng phải không?”

“Hừ, ta chỉ nói sự thật, nếu ngươi có bản lĩnh thì đừng lấy vinh quang của cha ngươi…”

“Không nhờ vinh quang của cha ta sao? Ý của ngươi là muốn đấu một một với ta? Muốn thách đấu à?”

“Tất nhiên không phải, ta nói học trưởng Hứa và…”

Thân Li Li còn chưa nói xong, Đông Nhược Tuyết đã cắt ngang một cách trắng trợn, vẻ mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô ta, nói rõ từng câu từng chữ: “Ngươi có thể nhờ người khác, vì sao ta không thể? Một là chấp nhận thách đấu, hai là cút đi!”

“Ngươi…”

“Ngươi còn dám nói thêm một chữ, ta sẽ xem như ngươi chấp nhận lời thách đấu của ta. Có lẽ ta đánh không lại Hứa Tông, nhưng ngươi thì…”

Thân Li Li há miệng, không muốn cứ như vậy mà rút lui. Cô còn muốn nói thêm vài câu để vặn lại nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Đông Nhược Tuyết, trong lòng tự nhiên phát run, một cảm giác yếu đuối dâng lên từ sâu trong lòng, trong nháy mắt đã lan ra mọi ngóc ngách trong cơ thể. Lúc này, những lời chua ngoa muốn nói có làm thế nào cũng không ra khỏi miệng được.

Thân Li Li không dám nói thêm, Đông Nhược Tuyết cũng không thèm lãng phí thời gian với cô ta nên sải chân bước về phía văn phòng của chủ nhiệm lớp năm ba trong ánh mắt ngạc nhiên, khâm phục hoặc khinh thường của toàn bộ học viên có mặt ở quanh đó.

“Thách đấu! Thách đấu! Chỉ có kẻ không biết xấu hổ mới lấy vinh quang của gia tộc ra nói chuyện. Chuyện này không bỏ qua dễ dàng vậy đâu. Ngươi đã thích thách đấu như vậy… yên tâm đi, ba ngày sau ta sẽ làm ngươi hài lòng. Trong bữa tiệc sinh nhật của chị Hàm, ta sẽ khiến ngươi mất hết vinh quang của gia tộc!”

Vì chuyện vừa xảy ra, tâm tình vui vẻ vì Vân Hi đã trở thành Võ giả cấp bốn của Đông Nhược Tuyết cũng bị phá hỏng. Trên đường đến văn phòng chủ nhiệm, bầu không khí hơi nặng nề, ngay cả một người vui vẻ hoạt bát hay nói như Triệu Uyển Quân cũng phải im lặng.

Thấy Triệu Uyển Quân và Đông Nhược Tuyết hơi buồn bã không vui, Vân Hi im lặng một lúc, cuối cùng mới chầm chậm nói: “Xin lỗi, làm phiền các em rồi!”

Triệu Uyển Quân nhếch môi tỏ ra hơi bất bình cho Đông Nhược Tuyết, nói: “Lúc này anh biết nói chuyện rồi à, khi nãy Tiểu Tuyết cãi nhau với tên kia sao không thấy anh lộ mặt? Tốt xấu gì anh cũng là anh trai đó, thấy em gái mình bị người ta ức hiếp sao có thể thờ ơ thế được?!”

“Nơi này là học viện Tinh Diệu!”

“Học viện Tinh Diệu thì sao?”

“Học viện Tinh Diệu cấm giết người!”

“Ơ…”

“Được rồi, Uyển Quân, đừng nói nữa! Ta thấy, nếu ổng thật sự ra mặt thì chắc chắc mọi chuyện sẽ hỏng bét. Dù sao thì mọi chuyện đã được giải quyết, cũng chẳng có chuyện gì lớn lắm! Bỏ đi!”

Triệu Uyển Quân gật đầu liên tục: “Mình cũng nghĩ vậy!”

Đông Nhược Tuyết lặng lẽ đi phía trước, khi đến cửa văn phòng chủ nhiệm mới đột nhiên nói nhỏ một câu: “Xin lỗi anh Đông Phương. Lúc ở Nguyệt Thần giới, bọn em đã trách lầm anh…”

“Không sao!”

Vân Hi lắc đầu.

Hắn hoàn toàn không để chuyện này trong lòng.

“Ha, Đông Phương, em thấy bây giờ anh đã có chút khí phách của đàn ông rồi!”

Người nói câu này chắc chắn là Triệu Uyển Quân.

“Khí phách của đàn ông?”

“Đúng vậy! Không so đo từng li từng tí, rộng lượng, phong độ, nhường nhịn phụ nữ. Đó đều là những phẩm chất mà đàn ông phải có!”

Vân Hi: “…”

Một lát sau, Đông Nhược Tuyết đột nhiên hỏi: “Đông Phương… chiêu Liệt Không Cửu Kích lúc nãy anh dùng để đánh bại Lý Phi có phải tự anh nghiên cứu được khi đọc sách không, hay là… được người khác dạy cho?”

Vừa nghe vậy, Triệu Uyển Quân lập tức trở nên hứng thú: “Đúng vậy, đúng vậy! Vừa rồi anh thi triển chiêu Liệt Không Cửu Kích đó rất lợi hại, rất đẹp mắt. Bộ chiến kỹ đánh ra liền mạch, lưu loát như nước chảy mây trôi, đẹp đến ngẩn người! Theo em thấy, nếu anh có thể đánh một hơi hết trọn bộ Liệt Không Cửu Kích này, đừng nói là Võ giả cấp bốn như Lý Phi mà ngay cả những Võ giả cấp năm cũng đỡ không nổi!”

“Anh dựa theo giải thích về chiêu thức trong sách, sau đó căn cứ vào kinh nghiệm của bản thân mà rút ra kết luận!”

Đông Nhược Tuyết gật đầu.

“Tự mình nghiên cứu à, Đông Phương, anh trở nên lợi hại như thế từ bao giờ vậy?”

“…”

“Tốt quá! Đông Phương, hiểu lầm đã được hóa giải, anh cũng tha thứ bọn em rồi! Hơn nữa, phương pháp thi triển Liệt Không Cửu Kích độc môn này cũng không phải do người khác dạy, bản quyền hoàn toàn thuộc về anh. Vậy anh có thể dạy cho bọn em không? Ơ, không đúng, không đúng, phải là dạy cho Tiểu Tuyết, dạy cho một mình Tiểu Tuyết là được. Lúc trước, Tiểu Tuyết suýt chút nữa trùng kích thành công tầng đầu tiên của Nguyệt Thần giới, lấy được quyền hạn một sao rồi. Nếu bây giờ, anh dạy bạn ấy cách sử dụng Liệt Thiên Cửu Kích thì bạn ấy chắc chắn sẽ trùng kích thành công.”

Vân Hi nhìn Triệu Uyển Quân rồi lại nhìn Đông Nhược Tuyết đang mong đợi nhưng ngại nói ra rồi khẽ gật đầu: “Tất nhiên là có thể. Bộ chiến kỹ này cũng không thần kỳ như trong tưởng tượng của các em, chỉ cần nắm vững một vài kỹ xảo phát lực và cách khống chế lực đặc biệt, sau đó luyện tập một thời gian cho thuần thục là được. Buổi chiều đợi các em tan học, anh sẽ dạy riêng cho các em”

“Chờ đã! Chờ đã! Đông Phương, anh nói ‘các em’ sao? Bao gồm cả em trong đó phải không?”

Vân Hi gật đầu.

“Yeah yeah! Tốt quá! Đông Phương, đi rừng Dạ Huyết một chuyến, anh ấy thật sự đã thay đổi rất nhiều.”

Đông Nhược Tuyết cũng gật đầu đồng ý.

Mấy hôm nay ở cùng Vân Hi, cô phát hiện Vân Hi đã thay đổi, hơn nữa còn vì vậy mà vui mừng rất lâu. Chỉ vì chuyện xảy ra trong Nguyệt Thần giới nên cô lại lần nữa thất vọng về anh cô, hai người tiếp tục chiến tranh lạnh. Bây giờ Vân Hi đã dùng thực tế để chứng minh lí luận trước đây của hắn, hóa giải hiểu lầm giữa hai người. Khúc mắc giữa hai người tự nhiên biến mất hoàn toàn. Ấn tượng về Vân Hi trong lòng cô đang từ từ thay đổi, phát triển theo chiều hướng tích cực.

Nhìn gương mặt xinh xắn mang theo chút ngây thơ của Đông Nhược Tuyết vì một câu nói của hắn mà lộ ra nụ cười rạng rỡ từ tận đáy lòng, trong lòng Vân Hi khẽ thở dài: “Đông Phương… ngươi có một cô em gái thật tốt… nhưng… đáng tiếc…”

Tuy thủ tục tạm nghỉ học để rèn luyện hơi phiền phức nhưng với sự kiên quyết của Đông Nhược Tuyết và Vân Hi, cuối cùng đã làm xong.

Tuy học viện Tinh Diệu quản lý nghiêm ngặt nhưng dù sao nó cũng chỉ là trường học, không phải gia tộc hay môn phái nắm quyền sinh sát của mọi thành viên trong đó nên tất nhiên không thể hạn chế toàn bộ tự do của các học viên.

Sau khi làm xong thủ tục để tạm nghỉ học rèn luyện, Vân Hi chia tay Đông Nhược Tuyết và Triệu Uyển Quân. Bây giờ hắn là người tự do nhưng Đông Nhược Tuyết và Triệu Uyển Quân cần phải đến lớp đúng giờ, nếu không sẽ bị trừ điểm, ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng. Đó sẽ là một cú sốc lớn đối với hai người bọn họ.

Ra khỏi học viện, bước chân của Vân Hi đi thẳng đến một cửa hàng gần đó.

Đó là một cửa hàng chuyên bán vũ khí, áo giáp và dụng cụ.

Là một kiếm khách, kiếm chính là sinh mạng thứ hai của hắn.

Hai tay trống trơn đã gần một tháng, ngay cả một thanh kiếm vừa tay cũng không có. Đây là điều không được phép xảy ra đối với một người luôn lấy nguyên tắc của kiếm khách làm chuẩn mực cho bản thân như Vân Hi. Việc hắn cần làm hiện này chính là tìm một thanh kiếm vừa tay, có thể ngưng luyện kiếm hồn, rèn luyện kiếm ý.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK