Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Lãng Tích Hương Đô
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sắc mặt Lâm Bắc Phàm tái mét, “Quét Rác Tình Thánh ” chẳng qua chỉ là cái tên trên Inte của mình, sao họ lại biết nhỉ? Chẳng lẽ Đường Quả Quả biết nick của mình ta? Không có khả năng này chứ? Miệng hắn cố mím lại, thiếu chút nữa thì sùi bọt mép, bất tỉnh nhân sự.

“Đúng vậy, thằng đó gọi là cái gì mà Quét Rác Tình Thánh vừa nghe đã biết chỉ là một thằng trai bao, chỉ sợ là thằng ẻo lả, anh nói xem, sao em có thể để Quả Quả thích loại gay như thế chứ? Em cũng không muốn sau này ngay cả một thằng cháu cũng không có.”

Đường Phong rất không vui kêu lên, tựa như là cái tên chết tiệt kia đang ở trước mặt hắn.

Hai tay Lâm Bắc Phàm run lẩy bẩy, hai mắt trắng dã.

“Nếu như để em biết được nó là cái thằng chết tiệt nào, nhất định phải tìm người, chặt đứt hai chân nó, để nó câu dẫn em gái em, thật quá ghê tởm!”

Đường Phong vừa tức giận vừa bất bình gào lên, giống như một con trâu đực lên cơn điên.

Tim Lâm Bắc Phàm tựa như không kìm được mà co quắp lại.

“Cũng không rõ là thằng nhãi đó chết ở đâu rồi, có người nói trong khoảng thời gian này không thấy nó nữa.” Đường Phong rất không khách khí kêu lên.

Trán Lâm Bắc Phàm đã toát vài giọt mồ hôi lạnh. Con bà nó, lúc mình online đâu có biết ai vào với ai? Sao họ lại có thể biết mình nhỉ? Chẳng lẽ là Tiểu Kim khốn nạn đã lợi dụng nick của mình để đi lừa đảo?

“Lão đại, oan uổng quá, trong khoảng thời gian qua em còn lo ăn nhậu chơi bời, thời gian lên mạng cực ít, sao có thể là em được? Em thấy họ chắc chắn là không biết từ đâu biết được nick của anh, cố ý làm loạn lên ấy mà.”

Tiểu Kim nghe thấy lời nói thầm của Lâm Bắc Phàm, nhịn không được vì bản thân mình cãi lại.

Lâm Bắc Phàm không kềm chế được, hỏi lại một câu: “Sao họ lại biết nick của tao nhỉ? Hơn nữa sao Đường Quả Quả lại biết tao? Chẳng lẽ là người quen của tao lúc online hay sao?”

Trong đầu hắn lúc này hỗn loạn, thực sự không biết mình làm thế nào mà quen Đường Quả Quả, loại chuyện này quả thực là có phần không thể tưởng tượng nổi.

“Chỉ sợ là người tình đầu tiên của lão đại rồi!”

Tiểu Kim cười xấu xa.

“Mày đi chết đi!”

Lâm Bắc Phàm rất không vui kêu lên.

Đường Thiết Sơn và Đường Phong thấy sắc mặt của Lâm Bắc Phàm không bình thường, vội vàng tiến lên hỏi thăm: “Lâm Bắc Phàm, anh sao vậy?”

Sắc mặt của Lâm Bắc Phàm quả thực khá xấu, tựa như người khác thiếu hắn mấy trăm vạn nhân dân tệ, vô duyên vô cớ bị người ta mắng, trong lòng sao có thể thoải mái đây? Hắn gượng cười nói: “À, không biết nick của Quả Quả là cái gì nhỉ?”

“À, nick của Quả Quả thì em biết, gọi là Phân Vũ gì đó!”

Đường Phong gật đầu nói.

“Ầm!”

Lần này, Lâm Bắc Phàm thực sự ngã lăn xuống đất, hai mắt trắng dã, dứt khoát chết ngất đi.

Làm sao hắn có thể nghĩ được rằng Đường Quả Quả chính là “Phân Vũ” đây? Hắn và Phân Vũ nói chuyện là nhiều nhất, quan hệ cũng tốt nhất, nhưng sau đó lại sợ mình mê mải vào, cho nên tự động kick ra khỏi list bằng hữu tốt nhất, ai ngờ lại được nghe lại cái tên này ở đây, làm cho đầu hắn mộng mị hoàn toàn.

“Phân Vũ” đã từng nói mình bị bệnh nan y, chẳng mấy chốc nữa sẽ rời xa nhân thế. Mà khi đó quả thực là Đường Quả Quả đang giãy dụa trước móng vuốt của tử thần. Hơn nữa, Phân Vũ cũng từng nói, nhà cô có rất nhiều tiền, nhiều đến mức có thể dọa chết người khác. Mà tại Nam thành quả thực Đường gia là nhà có tiền đại danh đỉnh đỉnh, tài sản của họ quả thực khiến cho người ta đạt đến mức kinh khủng.

Lúc này Lâm Bắc Phàm liền liên hệ giữa hai người này lại với nhau, cảm giác quả thực hai người có thể là cùng một người. Nhưng tỷ lệ cũng không quá cao. Sợ rằng so với việc đoạt giải thưởng một trăm vạn còn có phần may mắn hơn.

Hai người Đường Thiết Sơn và Đường Phong thấy Lâm Bắc Phàm nằm lăn trên đất, chẳng khác gì một con cá chết, vội vàng chạy lại kêu lên: “Lâm Bắc Phàm, Lâm Bắc Phàm, anh không sao chứ, mau tỉnh lại đi.”

Lâm Bắc Phàm chật vật lắm mới tỉnh lại được, thiếu chút nữa thì khóc to.

Đây gọi là vận may, vận rủi của mình đây?

Đường Phong thở dài một hơi nói: “Lâm Bắc Phàm, em biết trong lòng anh không thoải mái. Mỗi người đàn ông, khi biết người trong lòng mình nghĩ đến một gã đàn ông khác, đều cảm thấy khó chịu. Nhưng anh cũng đừng nghĩ nhiều làm gì. Cái thằng chó chết Quét Rác Tình Thánh kia chẳng qua cũng chỉ nói chuyện online vài câu với Quả Quả, ngay cả mặt mũi cũng chẳng biết, làm gì có cơ sở để nảy sinh tình cảm? Chỉ cần anh thường giúp đỡ Quả Quả, nó sẽ mau chóng quen đi thằng chó chết kia, một mực ở cùng anh!”

Hóa ra Đường Phong tưởng rằng bởi vì Quả Quả nghĩ đến người đàn ông khác khiến cho Lâm Bắc Phàm tức giận, cho nên dùng lời lẽ thật tốt để khuyên bảo, dù sao trong cách nhìn nhận của hắn, mỗi người đàn ông đều không thích vợ mình ngoại tình, tuy bên cạnh Lâm Bắc Phàm có vô số mỹ nữ, thì chắc cũng không đến mức như thế.

Lâm Bắc Phàm cười khổ một tiếng. Mình còn biết làm thế nào nữa đây? Lẽ nào mình lại nói mình là thằng chó chết “Quét Rác Tình Thánh” hay sao? Chỉ sọ hai người bọn họ sẽ càng không bỏ qua mình, thậm chí sẽ càng bá đạo, tìm một tay mạnh mẽ nào đó đến, ép mình trở thành con rể của Đường gia.

“Tôi, tôi không sao, tôi chỉ hơi choáng đầu thôi. Lát nữa là ổn ấy mà.”

Lâm Bắc Phàm đứng lên, có chút bất đắc dĩ nói.

Đường Phong vỗ nhẹ vai hắn, trên mặt lộ ra một nụ cười giảo hoạt: “Từ giờ trở đi, mỗi ngày anh đều có thể đến Đường gia, tâm sự với Quả Quả nhiều hơn. Em tin rằng bằng vào bản lĩnh tán gái của anh, không mất quá nhiều thời gian, có thể cưa đổ Quả Quả. Đương nhiên, nhà em cũng sẽ nói thêm vào cho anh nữa.”

Đường Thiết Sơn còn xuất ra vương bài cuối cùng của mình, nói: “Lâm Bắc Phàm à, ta biết cậu rất không tệ, nhưng nếu cậu có thể cưa đổ Quả Quả, ta sẽ thưởng cho cậu một công ty, để cậu tử mình quản lý, được không nào? Cam đoan chỉ vài ngày cậu sẽ nổi tiếng, cả đời thư thản thoải mái, không cần phải vì chút tiền bạc mà sầu lo.”

Lâm Bắc Phàm nhìn vẻ mặt tha thiết của hai người kia, thật sự không biết nên nói gì mới tốt. Hắn khoát tay áo, xoay người rời khỏi phòng, đi xuống đại sảnh dưới lầu.

Bầu không khí trong đại sảnh không còn nhiệt liệt như lúc ban đầu, nhưng còn rất nhiều những chàng trai trẻ đang vây xung quanh Đường Quả Quả, muốn nói chuyện với đối phương vài câu, mong làm cho đối phương thích thú, như vậy mình sẽ có cơ hội đoạt lấy một phần tài sản của Đường gia, cũng đủ để mình tiêu sài. Huống hồ, Đường Quả Quả là một tiểu mỹ nữ cực phẩm như thế, quả thực là đối tượng ưa thích trong mắt họ, nhưng ai ngờ Đường Quả Quả đối với mấy kẻ chỉ thích ăn chơi trác táng này chẳng thèm liếc mắt, thậm chí với cả Khổng Băng Nhi bình thường hay nói chuyện phiếm với cô, hay là Trương Minh Thắng, cũng chẳng buồn nói một câu nào.

“Được rồi, chị Băng Nhi à, Lâm đại ca nói chuyện gì với bố và anh trai em thế? Sao bây giờ còn chưa xuống? Chẳng lẽ họ đang thương lượng đại sự hay sao?”

Đường Quả Quả ôn nhu cười, thấp giọng hỏi Khổng Băng Nhi.

Khổng Băng Nhi nhìn thấy vẻ tươi cười cổ quái trên mặt Đường Thiết Sơn và Đường Phong, làm gì có chuyện không biết ba người đó ở trên lầu đã phát sinh chuyện gì? Cô nàng có chút hờn giận nói: “Họ á? Ai biết được họ làm cái gì, nhưng xem bộ dạng lén lút của mấy người đó, sợ rằng chẳng có gì hay ho đâu. Được rồi, mỗi ngày em đều ở đây, không đi ra ngoài chơi hay sao?”

Đường Quả Quả có chút bất đắc dĩ thở dài một hơi: “Bố với anh trai em nói bên ngoài có nhiều người xấu lắm, không muốn để em ra ngoài. Mà mỗi lần đi ra ngoài, có rất nhiều người đi theo, chẳng tự do tẹo nào. Những người khác đều nhìn em với ánh mắt rất không tự nhiên, thế thì thà ở nhà còn hơn.”

Khổng Băng Nhi từ lời của Lâm Bắc Phàm, cũng biết một ít chuyện tình của Đường Quả Quả, nếu như là trước đây, đâu có thể nghĩ rằng đối phương lại giống như Lộ Lộ, từng vật lộn với ma bệnh? Bây giờ tuy rằng đối phương đã khỏe lại, nhưng lại không có tự do. Cô nhẹ nhàng cầm lấy tay đối phương, ôn nhu nói: “Không sao đâu, sau này nếu em muốn ra ngoài chơi, cứ tìm chị, chị sẽ cùng đi với em, cho dù có người xấu, cũng không dám khi dễ em.”

“Thật vậy hả chị Băng Nhi?”

Trong đôi mắt Đường Quả Quả toát ra ánh mắt vui mừng. Xem cô rất chán ghét cảnh hằng ngày phải ở nhà, muốn ra thế giới bên ngoài.

Khổng Băng Nhi gật đầu chắc chắn: “Đương nhiên là thật rồi. Chị lừa em làm gì?”

“Đúng vậy, có anh với lão đại rồi, còn ai dám khi dễ em nào? Hê hê!”

Trương Minh Thắng ở bên cạnh chêm vào.

“Nhà ngươi có chắc không đó? Hình như mỗi lần có chuyện đều là Lâm Bắc Phàm xuất thủ mà nhỉ?”

Khổng Băng Nhi liếc mắt khinh bỉ nhìn hắn, hừ khẽ nói.

Trương Minh Thắng xấu hổ cười cười, đưa tay gãi đầu, một chữ cũng không nói được nữa.

Knb nói quả không sai, tựa hồ mỗi lần gặp chuyện không may, đều là lão đại xông lên trước, còn mình thì trốn ở phía sau.

“Mấy người nói chuyện gì mà náo nhiệt thế?”

Đúng lúc này, Đường Thiết Sơn, Đường Phong và Lâm Bắc Phàm từ trên lầu đi xuống. Nhìn bầu không khí đặc biệt náo nhiệt ở chỗ mấy người kia, Đường Thiết Sơn cũng vui vẻ bước lên hỏi một câu.

“Bố, chị Băng Nhi nói, sau này chị ấy có thể dẫn con đi chơi, không cần phải mang nhiều vệ sĩ nữa.”

Vẻ mặt vui vẻ, Đường Quả Quả chầm chậm chạy đến, ôm tay Đường Thiết Sơn tươi cười.

Đường Thiết Sơn liếc nhìn Khổng Băng Nhi. Tuy mình không biết thân phận của đối phương, nhưng thấy quan hệ thân mật của cô ta và Lâm Bắc Phàm, cách nói chuyện lại rất khéo léo, chỉ sợ không phải là người bình thường. Có điều mình không quá quen đối phương, sao có thể để Quả Quả ở chung với người ta đây? Ông ta đang định cự tuyệt, lập tức lại nghĩ đến một vấn đề là nếu như để Quả Quả ở chung với cô ta chẳng phải sẽ đi cùng Lâm Bắc Phàm hay sao? Như vậy chẳng phải có thể để cho hai người có thêm nhiều thời gian ở chung với nhau ư? Nghĩ đến đây, ông ta liền cười rất hào sảng: “Đây là chuyện tốt, sao bố lại phản đối cho được? Nhưng mà thế sẽ làm phiền Khổng tiểu thư rồi!”

Đôi mắt ông ta như hữu ý như vô ý đảo qua Lâm Bắc Phàm vài lần, ánh mắt như vậy rõ ràng là, Quả Quả ta giao cho ngươi, nếu như nó có xảy ra chuyện gì, lão tử không giết chết ngươi không được. Nhưng nếu như ngươi làm cho bụng Quả Quả to lên, ta đây không cảm tạ ngươi cũng không được nha.

Đường Phong cũng hề hề cười: “Cách hành xử của Quả Quả rất đơn thuần, nó lại không có bạn bè gì cả. Lần này có thể ra ngoài chơi với mấy người, đích xác là có thể mang lại cho nó nhiều niềm vui hơn, cũng sẽ cho nó nhiều lợi ích hơn.”

Hắn lại cũng rất vô sỉ liếc nhìn Lâm Bắc Phàm, ý tứ trong đó, không cần nói cũng biết.

Lâm Bắc Phàm có chút bất đắc dĩ nhìn thoáng qua Khổng Băng Nhi và Đường Quả Quả đang rất mãn lòng mãn ý, lại nhìn Đường Thiết Sơn và Đường Phong đang không chút hảo ý, chẳng hiểu sao cảm thấy áp lực tăng gấp bội.

Bên cạnh mình hiện tại đã nhiều đàn bà như vậy, giờ tăng thêm một Đường Quả Quả nữa hay sao? Đây chẳng phải giỡn chết mình rồi?

“Lão đại, em thấy anh thực sự bắt đầu may mắn rồi đấy!”

Tiểu Kim có chút vô sỉ nói một câu.

“Mày muốn để tao đi tìm chết à!”

Lâm Bắc Phàm phiền muộn nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Ly Hoa25 Tháng ba, 2018 10:34
cha hieu gi het
BÌNH LUẬN FACEBOOK