Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cầm Đế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Ách….” Diệp Âm Trúc cúi đầu nhìn lại chính mình, quả thật có một chút khó coi. Trên mặt đất chổ mình ngồi đầy bụi bẩn không nói mà ngay cả trên ma pháp bào đang mặc trên người cơ hồ chổ nào cũng lấm lem, các vết tiêu thán( các vết cháy xém thành than) cũng lả tả rơi xuống đất. Trước khi những người khác kịp lên tiếng, Diệp Âm Trúc hóa thành một đạo tử quang nhanh chóng biến mất trước mặt mọi người.

Nhìn thấy bộ dạng chật vật xấu hổ của Diệp Âm Trúc, tất cả mọi người đều đồng thanh cười thật to vang khắp trăm thước xung quanh.

Hai tiếng sau. Tại phủ của Cầm thành lĩnh chủ.

Sau khi đã tẩy rửa sạch bụi bậm, thay đổi y phục mới, Diệp Âm Trúc xuất hiện trước mặt mọi người. Nhìn qua Diệp Âm Trúc so với trước kia càng thêm anh tuấn nhưng có một chút hơi quái dị, một cái đầu trọc bóng loáng thay cho mái tóc đen dài trước kia, hơi chút phản chiếu khi có ánh sáng lướt qua. Nhìn qua trông giống như cái đầu của Hoàng kim Bỉ Mông Địch Tư, thực sự không nghĩ tới có lúc Cầm Đế giông y hệt hắn…!

“ Âm Trúc, tóc con liệu có nhanh chóng dài ra không…?” Mai Anh có chút lo lắng nhìn Âm Trúc.

Diệp Âm Trúc đưa tay sờ sờ cái đầu trọc bóng lưỡng của mình không khỏi có phần cảm thấy xấu hổ : “ Mẫu thân, hẳn là sẽ nhanh chóng dài ra thôi, qua một đoạn thời gian thì sẽ như cũ.” Âm Trúc hồn nhiên trả lời không nghĩ đến gây nên một trận cười kinh thiên động địa.

Lúc này, những nhân vật trọng yếu của Tứ đại dị tộc cùng Đông Long bát tông ở Cầm thành đều tụ tập ở đại sảnh của lĩnh chủ phủ, từ khi Đông Long bát tông đến định cư ở Cầm thành thì đây là lần đầu tiên moi người đều có cảm giác vui vẻ thoải mái đền như vậy.

Đúng lúc này, Vị Minh Thái thượng trưởng lão tiến lên vài bước nhìn Diệp Âm Trúc nói: “ Âm Trúc, ta thu hồi lại mệnh lệnh lần trước của các trưởng lão, ngươi vẫn như trước là tông chủ của Cầm, Trúc nhị tông, đồng thời ta cũng kiến nghị ngươi trở thành Thái thượng trưởng lão thừ tư, ta cũng đã cùng với những người khác thương nghị qua. Tất cả mọi người đều không có có điều gì dị nghị, ngươi đã dùng chính thực lực của bản thân thông qua hành động đã chứng minh sáng tỏ cho mọi người biết ngươi với Đông Long đế quốc thực sự trung thành, ngay nơi đây, ta đại biểu cho Đông Long Đế Quốc hướng tới ngươi, cùng với các bằng hữu thân thiết, chúng ta Đông Long đế quốc tại Cầm thành sẽ cùng chung sống hòa bình, cùng hỗ trợ lẫn nhau, đời đời không xâm phạm lẫn nhau”

Sáu đạo chi quyết không những đã giải quyết nhựng mâu thuẫn bên trong đồng thời cũng đã giải quyết hết những mâu thuẫn bên ngoài.

Hải Dương đừng ở một bên than nhẹ một tiếng: “ Chúng ta thực sự cần phải thành lập đế quốc…”

Vị Minh Thái thượng trưởng lão có một chút sửng sốt: “ Nữ hoàng bệ hạ, chúng ta vừa mới giành được thắng lợi ở lục đạo chi quyết, lập tức có thể kiến thiết sáu tòa thành thị, tốt nhất là bắt đầu ngay bây giờ.”

Hải Dương lắc đầu nói: “ Không! Trưởng lão không rõ, sáu tòa thành thị đối với chúng ta thực sự căn bản không có ý nghĩa gì, thử hỏi chúng ta nên làm gì để khống chế cả sáu tòa thành thị, đồng thời làm cho người dân nơi đó nghe theo lệnh của chúng ta? Bọn họ tại Mễ Lan sống một cuộc sống quá an bình. Cho dù có sáu đạo chi quyết, nhưng bọn họ sẽ thực lòng nghe theo chúng ta sao? Cho dù Đế quốc có thành lập, cũng chỉ nên tại đây trong Cầm thành có Bố Luân nạp sơn mạch làm chổ dựa, phát triển vững chắc, thì sau này mới có cơ hội phát triển. Huống chi bây giờ các ngươi bây giờ nên biết điều gì cần thiết nên làm? Đại lục sắp đến hồi đoại loạn, tất nhiên đây là một cơ hội tốt, nhưng chúng ta lực lượng thật sự còn yếu, phát động chiến tranh chỉ mang đến cảnh binh đao chết chóc, vì ích lợi cá nhân mà chúng ta phải gây ra cảnh chết chóc ở đại lục này sao, cho dù chúng ta sau này có trở nên mạnh lên, Pháp Lam thất tháp có thể ngồi yên nhìn chúng ta phát triển sao. Trong thời gian sáu năm, nếu chúng ta tại Bố Luân Lạp sơn mạch phát triển, củng cố căn cơ thực lực mới có thể chống lại. Nếu không đến lúc đó địch nhân của chúng ta không chỉ là Pháp Lam thất tháp mà là tất cả các quốc gia trên Long khi nổ tư đại lục. Đối với tất cả các quốc gia trên đại lục mà nói, chúng ta chẳng khác nào man di, dị tộc.”

Diệp Âm Trúc có phần kinh ngạc nhìn Hải Dương. Ngay cả hắn cũng không thể ngờ Hải Dương suy nghĩ sâu xa như vậy, chầm chậm gật đầu nói: “ Ta đồng ý với những gì Hải Dương nói, Đông Long có thể thành lập, nhưng cũng cần phải có thời gian dài, đồng thời cũng phải tốn sức lực và tâm trí để có thể khống chế được sáu tòa thành thị của Mễ Lan, không bằng toàn tâm toàn lực phát triển Cầm thành, phát triển tại Bố Luân Nạp sơn mạch, củng cố thực lực. Vì mười năm sau, Pháp lam thất tháp một lần nữa sẽ khai mở, biện pháp tốt nhất của chúng ta chỉ có thể là phòng ngự.

Vị Minh Thái Thượng trưởng lão nhíu mày hỏi: “ Vậy sáu toà thành thị thu đựơc trong lục đạo chi quyết chẳng lẽ bỏ đi hết ư?”

Diệp Âm Trúc trầm ngâm suy nghĩ, nhìn thoáng qua Ny Na đang đứng cạnh Tần thương rồi nói: “ Ta nghĩ không phải là không có phương pháp. Ta muốn ta và Ny Na nãi nãi thương lượng lại cẩn thận một chút rồi sẽ có quyết định.”

“ Sáu tòa thành thị tới tay ngươi lại không muốn? Ngươi có dam chắc là chúng ta không có cách gì khống chế cả sáu toàn thành thị sao? Đừng quên trong bất kỳ thành thị nào cũng đều có người có cùng dang huyết mạch với chúng ta.” Cúc tông chủ Vị Linh Phong không cam lòng, nói một cách bất mãn. Thực sự sáu tòa thành thì có một hấp lực không nhỏ.

“ Câm miệng”. Vị Minh Thái Thượng trưỡng lão không hề khách khí quát Vị Linh Phong, trầm giọng nói: “ Chuyện này là do Diệp tông chủ quyết định, chính hắn là người liều chết để thông qua sáu đạo chi quyết, bất luận người nào trong chúng ta cũng không thể nói hai lời, về phần khai quốc đại điển thì…..” nói đến đây thì Thái Thưởng trưởng lão có chút do dự nhìn thoáng qua Hải Dương.

Thấy Vị Minh Thái Thượng trưởng lão đang nhìn mình, Hải Dương kiên quyết nói: “Mặc dù mọi nguy cơ chúng ta đã vượt qua, nhưng đối với đế quốc mà nói thì đây chỉ mới là sự khởi đầu mà thôi, cái khai quốc đại điển nọ bất quá chỉ là hình thức, chẳng lẽ chúng ta tiến hành khai quốc đại điển thì lập tức sẽ được mọi người thừa nhận?”

Vị Minh Thái Thượng trưởng lão chậm rãi gật đầu nói:

- Được rồi, khai quốc đại điển tạm thời để sau. Đối với đế quốc, sau này phát triển như thế nào, chúng ta muốn thương lượng một chút. Nữ hoàng bệ hạ, ngài có đề nghị gì không? Đế quốc là của ngài, tất cả chúng ta đều là thần dân của ngài, ngài yên tâm, chỉ cần ngài có đủ năng lực thống trị đế quốc, trưởng lão chúng ta lập tức đem quyền lực trao lại cho ngài.

Hải Dương cười lạnh nhạt, chậm rãi bước ra giữa đại sảnh:

-Ta từ trước đến giờ, chưa bao giờ nghĩ tới mình có đủ năng lực để thống trị một quốc gia, cũng không muốn nghĩ đến mình sẽ trở thành nữ hoàng, chính là các ngươi đưa ta lên vị trí này. Nếu các ngươi thừa nhận huyết mạch của ta xứng đáng ở địa vị này, vậy bây giờ ta ra một mệnh lệnh, cũng là mệnh lệnh duy nhất mặc dù ta không thể thống trị đế quốc, nhưng ta tin tưởng một người có khả năng đảm nhận vị trí này.

Nàng nói đoạn xoay người nhìn về phía Diệp Âm Trúc đang ngồi tại vị trí chủ tọa, ánh mắt đầy thâm ý, nhàn nhạt mỉm cười:

- Ta ra mệnh lệnh, bắt đầu từ bây giờ sắc phong Diệp Âm Trúc trở thành Đông Long đế quốc Nhiếp Chánh Vương, sau này hết thảy sự vụ trong đế quốc đều do Diệp Âm Trúc quyết định, lời của hắn nói cũng chính là lời của ta nói. Ta nghĩ tất cả mọi người đều đã thừa nhận năng lực của Âm Trúc. Một năm trước kia, Cầm Thành chỉ là một thành nhỏ, nhưng bằng năng lực chính mình đã làm cho Cầm thành có thể đối kháng với quân đội hùng mạnh của Thước lan đại lục. Điểm này một người bình thường có thể làm được sao?

- - Này.. như thế nào có thể?

Vị Minh Thái Thượng trưởng lão sửng sốt một chút, mặc dù Diệp Âm Trúc bằng vào lục đạo chi quyết có thể nói đã cứu lại cả Đông Long đế quốc, nhưng với tư tưởng bảo thủ của hắn không cách nào tiếp nhận được sự việc này.

Hải Dương đưa ánh mắt nhìn vị đệ nhất Thái Thượng trưởng lão:

- Tại sao không thể. Khi các người còn chưa xuất hiện, ta đã từng nói qua Hải Dương là Diệp Âm Trúc, trước kia cũng vậy, bây giờ cũng vậy, vĩnh viễn ta là hắn. Chẳng lẽ với địa vị của ta không thể có quyết định như vậy được sao? Các ngươi nếu đã thừa nhận ta là nữ hoàng, thì cũng không nên làm trái với mệnh lệnh của ta.

Nói it hiểu nhiều, cho dù hắn không đảm nhận vị trí nhiếp chính vương thông qua ta truyền đạt mệnh lệnh, không bằng để cho hắn trực tiếp lãnh đạo Đông Long đế quốc hay chính là lãnh đạo cái Cầm Thành này thi có gì khác nhau. Nếu chúng ta không thể nội bộ đoàn kết, không thể tụ hợp với nhau cùng một chổ, tương lai như thế nào chống lại Pháp Lam thất tháp. Ta dù không hiểu chính trị, nhưng ta lại biết ở Cầm thành này, không một ai có thể so sánh với Diệp Âm Trúc để thích hợp ngồi ở vị trí lãnh đạo. Chỉ có hắn trở thành Đông Long đế quốc nhiếp chánh vương, một lần nữa chỉ huy Cầm Thành, mới có thể làm cho tất cả mọi người dân ở đây thực sự thành tâm lưu lại.

Vừa nói tới đây, Hải Dương dùng ánh mắt ra hiệu cho Diệp Âm Trúc ngồi yên, đoạn nói như chém đinh chặt sắt, không cho người khác có cơ hội lên tiếng. Tất cả mọi người đều biết không có ai có thể có năng lực bằng Diệp Âm Trúc, với lại trong tư tưởng của nàng luôn nghĩ sau này mình sẽ là thê tử của Diệp Âm Trúc, so với làm một nữ vương thì thoải mái hơn nhiều, quyền lực, chính trị thì phù hợp hơn với nam nhân, còn mình ngoan ngoãn làm một hiền thê thì mới thực sự là diễm phúc á. Hải Dương là một cô gái thông minh, nàng thừa biết hễ quyền lực càng lớn thì tựu trung trách nhiệm càng nặng nề, tất cả trách nhiệm này nên để cho nam nhân của mình gánh vác. Đã là nữ nhân thì ai cũng muốn nam nhân của mình ngày càng mạnh, trở thành một thống trị giả?

Nghe xong những lời của Hải Dương, tất cả mọi người đều trầm mặc, ngay cả người kich liệt phản đối lúc đầu Cúc tông tông chủ Vị Linh Phong đều không có lên tiếng. Những điều Hải Dương nói, cái nào cũng đúng, nàng là Nữ Hoàng nếu nàng cố tình thanh toàn cho Diệp Âm Trúc thì cho dù có nhiếp chánh vương hay không cũng không khác nhau là mấy.

Hải Dương bước từng bước về phía Diệp Âm Trúc, ánh mắt nàng trở nên nhu hòa, cười dịu dàng nói:

- Ai là người đã dùng thần châm làm cho ta khôi phục dung nhan? Ai là người đã làm cho thực lực của ta trở nên mạnh mẽ? Ai là người có thể là chổ che chở, cho ta một chổ dựa vững chắc vượ qua những khó khăn? Ai là người đã trợ giúp mọi người vượt qua sáu đạo chi quyết, ngăn cản cường địch? Âm Trúc không nên từ chối nữa, vẫn là câu nói trước kia, Hải Dương là Diệp Âm Trúc, bây giờ cũng vậy, mãi mãi sau này cũng sẽ như vậy, trong lòng ta ngươi là người quan trọng nhất.

Diệp Âm Trúc sững sờ nhìn Hải Dương, có một chút mê mẩn, không ngờ tới Hải Dương trước mặt nhiều người như vậy, biểu lộ tâm tình của mình nói lên những điều đó. Cả Diệp Âm Trúc và Hải Dương đều biết đây chính là thời khắc quan trong nhất, bốn câu nói đó tưởng như là để thuyết phục những người trong Đông Long bát tông, nhưng thực sự là dùng để thuyết phục Diệp Âm Trúc. Nếu Diệp Âm Trúc từ chối không làm nhiếp chính vương thì cho dù nàng có nói bất kỳ điều gì nữa cũng trở nên vô dụng.

Vị Minh Thái Thượng trưỡng lão thầm thở dài:

- Đã như vậy, chúng ta hãy dùng phương pháp biểu quyết.

Thái Thượng trưỡng lão thầm nghĩ, khi một người phụ nữ đã thật sự yêu thương một nam nhân quả nhiên dốc toàn tâm toàn lực nguyện ý vì hắn. Hơn nữa hắn cũng hiểu được những điều Hải Dương nói, lực chọn của Hải Dương cũng là cực kỳ sáng suốt, chỉ có làm như vậy, Diệp Âm Trúc chính thức trở thành người lãnh đạo của Cầm Thành mới có thể làm chó tất cả các thế lực gắn kết lại với nhau thành một khối, tạo thành một lực lượng tới cường đại.

Tần thương cung với Diệp Ly không chút do dự giơ tay đồng ý, mặc dù bọn họ đã không còn là tông chủ nữa, nhưng sau những biểu hiện của Diệp Âm Trúc trước lục đạo chi quyết đã giúp bọn họ một lần nữa trở thành những người lãnh đạo của Đông Long bát tông.

Sau hai lão, Thái Thượng trưởng lão Lan Như Tuyết cũng giơ tay đồng ý, vốn tưởng rằng nàng đã không còn cơ hội sống sót. Nhưng sau lần này, nàng thực sự đã thay đổi rất nhiều, nàng hận chính mình, lúc trước vì những chấp niệm trong lòng đã rời khỏi Diệp Ly, trãi qua những năm tháng tẽ nhạt, cho nên lúc này hoàn toàn thoát khỏi những vướng mắt những hiềm khích giơ tay ủng hộ đứa cháu này.

Lan tông tông chủ trước giờ vốn nghe theo Lan Như Tuyết nên cũng giơ tay ủng hộ. Lúc này Đông Long bát tông có tám vị tông chủ cùng với ba vị Thái Thượng trưởng lão tổng cộng mười một người thì đã có bốn người ủng hộ Diệp Âm Trúc trở thành nhiếp chánh vương.

“ Ta cũng ủng hộ ngoại tôn của ta, Nữ Hoàng bệ hạ nói không sai, nếu không có Âm Trúc, sợ rằng bây giờ Đông long đế quốc đã không còn tồn tại, Diệp Âm Trúc còn chưa tới mười tám tuổi đã đạt đến tử cấp, là một người có tiềm lực vô hạn. Tương lai không lâu, Diệp Âm Trúc nhất định có thể lãnh đạo Đông long đế quốc đi đến phồn vinh.” Mai tông tông chủ Mai Như Kiếm cũng giơ tay ủng hộ.

Tất cả những người còn lại đều co chút do dự nhìn nhau, bất quá người giơ tay kế tiếp lại làm cho tất cả mọi người kinh ngạc. Lúc này trong mười một người đã có năm người ủng hộ, người thứ sáu dĩ nhiên là quan trọng vô cùng, chỉ cần có thêm một người ủng hộ thì số người ủng hộ sẽ vượt hơn phân nữa. Mà người thứ sau này từ trước tới giờ đối với Cầm thành luôn có nhiều thành kiến, chính là Cúc tông tông chủ Vị Linh Phong.

Tất cả mọi người đều chú mục nhìn Vị Linh Phong, không khỏi có chút sững sờ, Vị Linh Phong không có nhìn tới Diệp Âm Trúc và Hải Dương mà lúc này lại chăm chú nhìn vào Lan Nhu Tuyết, đoạn thở dài một tiếng:

- Ta chỉ là hi vong mọi người hiểu được ta sở dĩ có quyết định này chỉ vì muốn tốt cho đế quốc, ta cũng là người ân oán phân minh, ta thừa nhận ta không thích Diệp Âm Trúc, nhưng ta cũng thừa nhận hắn là một thiếu niên xuất sắc. ta đồng ý với lời Mai tông tông chủ nói, chỉ có để cho Diệp Âm Trúc lãnh đạo, Đế Quốc mới có thể trở nên phồn vinh, chúng ta tất cả mọi người đã lớn tuổi rồi, cũng nên tác chủ cho những người trẻ tuổi. Như Tuyết ngươi nói ta không giống một nam nhân, có lẽ ở nhiều phương diện, ta quả thật còn kém xa Diệp Ly, chúc mừng vợ chồng các ngươi hòa hợp. Ta đã suy nghĩ thông suốt, có lẽ theo đuổi võ đạo mới là con đường chân chính mà ta nên đi.

Lan Như Tuyết nhìn Vị Linh Phong, ánh mắt có chút phức tạp, nếu nói nàng đối với Vị Linh Phong một chút cảm tình cũng không có thì đó không phải là sự thật, dù sao hắn cũng đã theo đuổi nàng rất nhiều năm, nhưng lúc này nàng lại im lặng không nói lời nào, chỉ nắm lấy bàn tay to lớn của Diệp Ly đang đứng ở bên cạnh.

“Vị huynh đệ, kì thật cho tới nay, ta chưa bao giờ hận ngươi, năm đó, ta cùng ngươi đồng thời theo đuổi Nhu Tuyết, chỉ có thể chừng minh rằng nàng là một người con gái tốt. Đối với đế quốc chúng ta, mọi người đều có chung một mục đích là làm cho Đế Quốc ngày càng hùng mạnh.” Tâm tình của Diệp Ly chỉ có thể dùng một từ hào sảng để hình dung, cùng với Vị Linh Phong minh tranh ám đấu nhiều năm, đến nay đã giành được thắng lợi, mạnh mẽ nắm lấy bàn tay của thê tử phá lệ nở nụ cười vui vẻ.

Vị Linh Phong mỉm cười buồn bã, hướng đến Thái Thượng trưởng lão nói:

- Trưởng lão, ta đã biểu quyết xong. Cúc tông tam thời hết thảy do người tác chủ, ta có chút mệt mõi muốn đi nghỉ.

Vị Minh Thái Thưởng trưỡng lão không ngăn cản Vị Linh Phong, ông hoàn toàn có thể lý giải được tâm tình của hắn lúc này. Đối với hắn, tình cảm dành cho Lan Như Tuyết vo cùng lớn, chỉ có thể lắc đầu thở dài một tiếng rồi để cho hắn đi.

Ngay khi Vị Linh Phong bỏ đi, các vị tông chủ còn lại cũng giơ tay đồng ý, ngay cả Mai tông Thái thượng trưởng lão cũng hành động tương tự, tất cả đều tỏ vẻ ủng hộ Diệp Âm Trúc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
nn Lý *,* Dự10 Tháng bảy, 2018 15:34
chời sinh 8 ngón
BÌNH LUẬN FACEBOOK