Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Nghe Nói Tôi Rất Nghèo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dư Niên đối mặt với ánh mắt của Tạ Du, bàn tay giấu dưới người nắm chặt, một giây sau, cậu dời mắt, nhìn Khúc Tiêu Nhiên, “Khúc tổng, cảm ơn anh hôm nay đã nói với tôi những chuyện này.”

“Ha ha chẳng phải đã nói đừng gọi tôi Khúc tổng sao, nghe không quen, ” Tảng đá lớn trong lòng Khúc Tiêu Nhiên rơi xuống, thả lỏng người, xua tay cười, “Không cần phải cảm ơn đâu, chuyện tôi nên làm mà.”

Dư Niên cong môi, cũng mỉm cười, “Tí nữa tôi còn có lịch trình, không thể tới trễ được, tôi đi trước nhé.”

Có lịch trình? Đi trước?

Khúc Tiêu Nhiên đần ra, không phản ứng kịp, “A? Ừ... Ừ!”

Dư Niên gật đầu, đứng lên, nói một tiếng “Tạm biệt” rồi quay người đi ra cửa. Lúc đi ngang qua Tạ Du, cậu vẫn bước đi không ngừng, thậm chí cũng không nhìn Tạ Du một cái, tay nắm chốt cửa, mở cửa đi ra ngoài.

Sau khi tiếng đóng cửa “Rầm” truyền tới, Khúc Tiêu Nhiên mờ mịt —— hướng phát triển này, hình như hơi sai sai?

Hắn nhìn Tạ Du ngơ ngác đứng cạnh cửa giống như pho tượng, không có động tĩnh nào, chỉ chỉ ngoài cửa, “Ờm, Tạ Tiểu Du này, Niên Niên Hữu Dư nhà cậu... đi rồi.”

Tạ Du không có phản ứng.

Khúc Tiêu Nhiên lo lắng, nhanh chóng bước tới gần mới phát hiện vấn đề, “Vờ lờ, Tạ Tiểu Du mẹ nó cậu mau thở đi! Cậu nín thở như vậy là muốn chết ngạt hả?”

Lồng ngực phập phồng, Tạ Du giống như mới hoàn hồn lại, mất đi vẻ bình tĩnh thường ngày, trong mắt đều là hoảng sợ, “Niên Niên ——” đến cả âm cuối cũng run rẩy.

Khúc Tiêu Nhiên không nhìn nổi biểu tình này của hắn, nhấn mạnh lần hai, “Niên Niên nhà cậu đi rồi, vừa mới mở cửa rồi đóng cửa, đi!”

Hắn vỗ vai Tạ Du, “Cho dù cậu chết ngạt trong văn phòng của tôi thì Niên Niên nhà cậu cũng không thèm quay đầu lại nhìn một cái đâu! Biết bây giờ đang có chuyện gì không? Dư Niên đang giận đó, là kiểu, ” Khúc Tiêu Nhiên không tìm được từ để miêu tả, “Dù sao cũng là kiểu giận vô cùng nghiêm trọng! Cậu có biết bây giờ phải làm gì không?”

Cánh tay Tạ Du buông thõng, đầu ngón tay vô thức run rẩy, cổ họng giống như bị tê liệt, hắn khàn giọng hỏi, “Làm gì?”

Khúc Tiêu Nhiên đỡ trán, “Đương nhiên là dỗ cậu ấy! Dỗ dành cậu ấy, nghiêm túc áy náy, thành tâm thành ý xin lỗi cậu ấy. Bây giờ Dư Niên đang giận cậu, lỡ đâu giận đến mức chia tay cậu thì sao!”

Nói xong, hắn cũng buồn bực —— chẳng phải hiểm lầm đã được hóa giải sao? Vì sao vẫn giận vậy? Chẳng lẽ cách mình diễn tả thật sự có vấn đề?

Hai chữ “Chia tay” giống như nước đá có lẫn kim châm ập xuống người Tạ Du, đau đến mức ngực hắn thắt lại, hô hấp cũng trở nên khó khăn, thậm chí ngay cả cơ thể cũng không thể khống chế nổi mà cứng đờ.

Nhận thấy bản thân nói hơi nặng nhưng Khúc Tiêu Nhiên cũng không rảnh cứu vãn lại, thúc giục, “Cậu mau đi đi, trễ một giây thôi sẽ không gặp được người đâu!”

Sau khi Tạ Du mở cửa bước thấp bước cao đi ra ngoài, Khúc Tiêu Nhiên lại đi uống một hớp nước, cầm ly nước đi qua đi lại, lẩm bẩm, “Thần phật phù hộ, tình yêu của Tạ Tiểu Du sẽ không thật sự bay theo gió chứ? Nếu vậy mỗi đêm Tạ Tiểu Du sẽ khóc mù mắt mất! Sẽ khóc ướt gối mất!”

Hắn niệm chưa được bao lâu, cửa văn phòng lại được mở ra, Tạ Du đi vào.

Khúc Tiêu Nhiên vòng ra sau người Tạ Du nhìn, thấy không có ai, trong lòng lộp bộp, “Vờ lờ, người đâu? Niên Niên Hữu Dư nhà cậu đâu?”

Tạ Du cố gắng đứng vững, “Đi rồi.”

Nuốt nước miếng một cái, Khúc Tiêu Nhiên sợ hãi, “Cậu đuổi theo... nhưng không thấy người?”

Tạ Du gật đầu.

Khúc Tiêu Nhiên tiếp tục hỏi, “Vội vã chạy lịch trình?”

Tạ Du vẫn gật đầu.

Khúc Tiêu Nhiên không nỡ nhìn dáng vẻ thất hồn lạc phách của Tạ Du, gắng gượng an ủi, tìm lý do, “Chắc là không có nhiều thời gian, cho nên —— “

“Tiêu Nhiên, ” Tạ Du cắt ngang Khúc Tiêu Nhiên, giống như thở ra một hơi sức lực cũng theo đó mà đi, không chống đỡ nổi, nói chuyện cũng mất khí lực. Hắn rũ mắt, tiêu điểm tầm mắt không biết rơi ở nơi nào, trong mắt giống như hồ sâu, không phản chiếu nửa phần ánh sáng,

“Niên Niên, em ấy... có phải thật sự không cần tôi nữa không?”

” Ầm ” một tiếng, cửa xe bảo mẫu bị mở ra, Mạnh Viễn ngồi vào trong xe, hắn nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Dư Niên, không dám hỏi thẳng, “Niên Niên này, cuộc trò chuyện với Khúc tổng như thế nào?”

“Cũng được.” Dư Niên biết Mạnh Viễn muốn hỏi cái gì, cười nhạt, “Khúc tổng nói rõ nguyên nhân Tạ Du giấu tôi.”

Vừa nghe, cũng biết nhất định bên trong có hiểu lầm, Mạnh Viễn cũng yên tâm, “Vậy thì tốt rồi, vậy tối nay cậu có kết thúc công việc sớm không?”

“Không.” Dư Niên sờ chiếc nhẫn trên ngón tay, nói với Mạnh Viễn, “Mạnh ca, chẳng phải hồi trước anh nói “Cam Giải Trí” muốn tìm tôi phỏng vấn những chuyện liên quan tới “Cổ Đạo” và bài hát đơn mới sao, anh hẹn phỏng vấn cho tôi lúc năm giờ chiều hôm nay đi.”

Mạnh Viễn thắc mắc, “Hả? Tối nay cậu không ăn bữa cơm ngon lành và nói chuyện với Tạ tổng sao?”

Dư Niên lắc đầu, “Không.”

“Tại sao?”

Dư Niên: “Bởi vì tôi giận.”

Đang nói, điện thoại của Mạnh Viễn vang lên, hắn cúi đầu nhìn một cái, nói cho Dư Niên, “Là Khúc tổng, có nhận hay không?”

Dư Niên liếc cái điện thoại không có bất kỳ động tĩnh gì của mình, dứt khoát, “Không nhận.”

Mạnh Viễn nhìn nửa mặt Dư Niên đang nhìn khung cảnh đường phố ngoài cửa sổ, trong lòng có chủ ý, nhanh nhẹn nhấn từ chối không nhận.

Buổi chiều tham gia xong hoạt động chúc mừng tròn một năm của thương hiệu đồng hồ đeo tay Âu Mộ, Dư Niên nhận phỏng vấn của Nhiếp Minh Tân bên “Cam Giải Trí”. Nhiếp Minh Tân là chỗ quen biết của Mạnh Viễn, mà đây cũng là lần thứ ba hai người gặp mặt, cũng không có gì xa lạ.

Đang lúc chuẩn bị, Dư Niên ngồi trên ghế salon tám chuyện với Nhiếp Minh Tân, hỏi thăm, “Chị Minh Tân, tôi muốn hỏi một chút, scandals của Trịnh Triệu Khê có phải là thật không?”

Nhiếp Minh Tân thấy không có người ngoài, cũng không che giấu, gật đầu, “Là thật, nhưng mà người trong giới giải trí thấy có scandals, trong lòng cũng thoải mái, scandal bị lộ ngoài, còn chưa phải là toàn bộ.”

“Không phải toàn bộ?”

“Đúng vậy.” Nhiếp Minh Tân thấy Dư Niên tò mò, bắt đầu kể, “Trịnh Triệu Khê ra mắt sớm, đầu tiên là ra mắt nhóm ba người, cậu ta hot nhất. Lúc ấy thì có tin tức, nói sau lưng cậu ta có phú bà cung cấp tài nguyên. Sau đó cậu ta thuận lợi bay một mình, gặp quản lý hiện tại của cậu ta, Vương Ni Khắc. Vương Ni Khắc là quản lý tài giỏi, thành công thiết lập tính cách cho Trịnh Triệu Khê, sau đó tham gia show tạp kỹ, ra bài hát đơn, ngược fans hút fans, rất nhiều thủ đoạn. Trong khoảng thời gian đó cậu ta cũng thoát khỏi sự khống chế của phú bà. Nhưng mà sau khi khôi phục tự do, tình sử của Trịnh Triệu Khê vô cùng hỗn loạn. Vương Ni Khắc ém tin tức rất kỹ mới không phá hủy thiết lập tính cách của cậu ta.”

Lăn lộn trong cái giới này đã nhiều năm, Nhiếp Minh Tân nhìn quen rồi, nói thẳng, “Nhưng mà đi đêm lắm có ngày gặp ma, lần này cậu ta chân đạp mấy thuyền, trai gái chơi hết, sự thật bị lộ ra, thiết lập tính cách lập tức sụp đổ. Bây giờ Vương Ni Khắc đang cầu khấn tổ tiên, chỉ hy vọng lịch sử đen tối Trịnh Triệu Khê từng bị phú bà bao nuôi cũng đừng bị lộ ra.”

Mạnh Viễn nghe xong, nói, “Tôi cũng nghe qua lời đồn liên quan rồi, lần này Vương Ni Khắc thật sự muốn khóc.”

Nhiếp Minh Tân đồng ý, “Đúng vậy, minh tinh bây giờ, cũng đã không phải là một cá thể đơn độc, mà là một thương hiệu, phía sau có đoàn đội, còn có fans đứng đầu, trạm, tất cả đều kiếm sống nhờ vào người đó.” Cô hạ thấp giọng, “Nhưng mà, mấy đồng nghiệp của tôi tụm lại tám chuyện, nói rõ ràng là Trịnh Triệu Khê đắc tội người khác, nếu không cũng không thể nào dư luận nhanh chóng ngả sang một bên như vậy được.”

Liếc thời gian, Mạnh Viễn nhắc nhở, “Không nói nữa, tí nữa không có đủ thời gian phỏng vấn đâu.”

Dư Niên ngồi yên trên ghế salon, sửa sang lại áo khoác, nhận lấy cái micro cài áo mà Nhiếp Minh Tân đưa tới, nói “Cảm ơn”, rồi cài lên cổ áo.

Nhiếp Minh Tân thu lại vẻ mặt ban nãy, theo thường lệ chào hỏi cậu rồi bắt đầu chính thức phỏng vấn.

Lúc hỏi đến bài hát đơn mới sắp được phát hành của Dư Niên, Nhiếp Minh Tân nói, “Nghe nói trong bài hát đơn mới sắp được phát hành của cậu có dùng tới nhạc cụ cổ, cậu có thể nói một chút về loại nhạc cụ này được không?”

Dư Niên mặc quần jean, áo phông trắng bên ngoài có khoác sơ mi ngắn tay màu lam nhạt, làn da trắng sáng, phong cách đơn giản này khiến cậu nhìn rất có cảm giác mát mẻ sảng khoái của mùa hè.

“Dĩ nhiên có thể. Ca khúc mới sắp được phát hành sẽ có thêm yếu tố nhạc cổ, nhạc cụ là phượng tiêu, đã có hơn ba ngàn năm lịch sử.”

Lúc Dư Niên nói tới thứ mình thích, trong mắt giống như ẩn chứa ánh sao, “Tương truyền vua Thuấn ra lệnh nhạc quan chế tạo nhạc cụ, nhạc quan dùng trúc làm ‘Ống’, loại nhạc cụ này, là dùng ống trúc dài ngắn khác nhau tạo thành, thì là ‘Ống không đồng đều’. Lại có ‘Dùng trúc tạo nên, ống như cánh phượng’ vậy nên loại nhạc cụ này được gọi là phượng tiêu. Âm sắc của phượng tiêu thuần khiết, vang vọng trong veo, tôi tin đến lúc đó nhất định sẽ cho mọi người một loại cảm nhận hoàn toàn khác.”

Nhiếp Minh Tân lại hỏi, “Trên mạng đồn là cậu đầu tư một triệu vào ca khúc mới, là thật sao?”

Dư Niên cười lên, nốt ruồi khóe mắt lộ ra ý cười, sóng mắt lưu chuyển, cảnh đẹp ý vui.

Cậu lắc đầu, “Đầu tư một triệu là giả, nhiều nhất cũng chỉ bỏ một trăm thôi. Người thổi phượng tiêu là bạn lâu năm của ông ngoại tôi. Ông ấy nghe ý tưởng của tôi, vô cùng tán thành, nói tôi đang làm một chuyện rất có ý nghĩa, ngay cả mời ông bữa cơm cũng bị ông từ chối. Còn về viết lời, viết nhạc, soạn nhạc, hòa âm, nhạc đệm, hòa thanh và sản xuất hậu kỳ, tất cả đều do tôi tự làm.”

Qua hôm sau, sau khi đoạn phỏng vấn được đăng lên, đạn mạc và khu bình luận đều là biển ha ha ha.

“—— ha ha ha Niên Niên cũng quá thành thật đi? Vậy nên, sau ‘Hai trăm triệu mua một tờ giấy’, ‘Chín chục triệu mua thú vui’, Niên của tụi lại có ‘Đầu tư trăm tệ ra ca khúc mới’ hả?”

“—— ha ha ha tui thích! Niên Niên của tui nhất định chính là nhạc sĩ đỉnh nhất thế kỷ! Ai không phục tới chiến!”

“—— ha ha ha đặt trước hot search!! Mong đợi ca khúc mới của Dư Niên! “Tươi Đẹp” và “Núi Tuyết” tui nghe không biết bao nhiêu lần, rốt cuộc cũng có bài hát đơn mới để nghe rồi! Cuối cùng, các chị em, “Cổ Đạo” sắp ra rạp rồi, đến giờ mua vé xem phim rồi! Hừng hực khí thế!”

Thi Nhu đổi mới bảng hot search, “Niên Niên, #Đầu_tư_trăm_tệ_làm_ca_khúc_mới đã đứng top 1 bảng hot search suốt một ngày rồi, trừ tuyên truyền của công ty, cũng có không ít đại V âm nhạc đăng nội dung liên quan, có một phần bày tỏ chờ mong ca khúc mới của em, có một phần bày tỏ, thành tích của “Tươi Đẹp” và “Núi Tuyết” quá chói mắt, ca khúc mới nhất định không thể vượt qua.”

Dư Niên đùa nghịch điện thoại, không yên lòng “ừ” một tiếng.

Thi Nhu chú ý cả ngày hôm nay Dư Niên cứ thỉnh thoảng nhìn điện thoại, nhưng điện thoại vẫn không sáng lên.

Biết Dư Niên đang đợi Tạ Du, Thi Nhu không biết an ủi như thế nào, lại sợ lỡ miệng đâm cậu một dao, quay lại vui vẻ nói, “Đúng rồi Niên Niên, chị phát hiện có một nhà hàng ngon lắm, có thể giao hàng tới đây đó, Niên Niên có muốn ăn thử không?”

Dư Niên biết Thi Nhu đang lo lắng cho cậu, ôn hòa nói, “Không cần, cảm ơn chị Nhu Nhu, hôm nay hiếm khi công việc kết thúc khá sớm, em về nhà nấu cơm.”

Thi Nhu không ép cậu, “Được, vậy Niên Niên nhớ nghỉ ngơi cho khỏe nhé.” Cô có chút bận tâm trạng thái của Dư Niên, không nhịn được dặn dò, “Lúc dùng dao đừng có ngẩn người, cẩn thận đừng cắt vào tay.”

Dư Niên gật đầu đồng ý, “Nhất định em sẽ chú ý, chị Nhu Nhu yên tâm.”

Sau khi xe đỗ dưới nhà Dư Niên, Thi Nhu giúp cậu sắp xếp lại đồ đạc. Lúc này, điện thoại truyền tới âm thanh thông báo “Đinh”, Thi Nhu cầm điện thoại nhìn một cái, mở to mắt. Cô nâng mắt nhìn Dư Niên, ấp a ấp úng, “Niên Niên, chị, chị thiết lập thông báo riêng cho Tạ tổng.”

Đột nhiên cô ấp úng không biết phải nói thế nào mới phải.

Tay cầm túi của Dư Niên cứng lại, hiểu, “Anh ấy đăng weibo?”

Thi Nhu dè dặt gật đầu.

Dư Niên lại hỏi, “Đăng cái gì?”

Thi Nhu vô thức tắt điện thoại, “Không có gì.” Nói xong, cô cắn môi, lại mở weibo ra, “Niên Niên, em thật sự muốn xem hả?”

“Ừ, muốn xem.”

Lúc này Thi Nhu mới đưa điện thoại cho cậu, “Ừm... Tạ tổng vừa hắc em.”

Chỉ thấy trên màn hình điện thoại là, “Tạ Du: #Đầu_tư_trăm_tệ_làm_ca_khúc_mới ca khúc mới có thể vượt qua “Tươi Đẹp” và “Núi Tuyết”?”

Đủ dạng bình luận.

“—— Tạ tổng đăng bài rồi! Vui quá đi mất, rốt cuộc đăng rồi! Tui còn tưởng rằng Tạ tổng quên pass đăng nhập weibo chứ! Wait a second, lại là Dư Niên? Tạ tổng hắc Dư Niên thâm thế! Dốc lòng hắc!”

“—— Giọng điệu này của Tạ tổng... Ơ, chỉ có tui cảm thấy kỳ quái sao? Đây rốt cuộc là đang khen Niên Niên hay là hắc Niên Niên vậy? Cảm giác giống như là nói Niên Niên văn nhân hết thời, nhưng văn nhân trong văn nhân hết thời, thuở thiếu thời cũng là văn chương nổi bật, cho nên, chẳng lẽ Tạ tổng đang khen Niên Niên có tài hoa? Nhỏ giọng thì thầm, fans Du Ngư tuyệt không nhận thua!”

“—— ca khúc cũng chưa phát hành đã bắt đầu phô trương thanh thế, không sợ PR lố quá đến lúc đó bị vả mặt à? Tạ tổng nói hay lắm, lót dép chờ ca khúc mới của Dư Niên flop thấy mẹ!”

Thi Nhu cẩn thận quan sát biểu tình của Dư Niên, phát hiện khóe môi cậu không có căng cứng, trong mắt còn có thêm ý cười giống như băng tan tuyết chảy, đẹp đến mức khiến cô không nỡ dời mắt.

Phục hồi tinh thần, Thi Nhu dò hỏi, “Niên Niên, em... có ổn không?”

“Em ổn lắm, chị Nhu Nhu không cần lo cho em đâu.” Dư Niên trả điện thoại lại cho Thi Nhu, “Em về trước nhé.”

Thi Nhu gật đầu, “Ừ, mai gặp!”

Dư Niên về đến nhà, rót lý nước, sau đó bước vào phòng bếp, lấy gạo nấu cơm, rửa rau làm thức ăn. Chưa tới nửa giờ, một mâm thức ăn đã sẵn sàng.

Ăn tối xong, rửa chén, Dư Niên lần lượt tưới hoa ngoài ban công, đúng lúc đó điện thoại reo, khuôn mặt cậu hơi sáng lên, khi nhìn rõ tên trên màn hình, lại ảm đạm xuống, “Anh Tôn?”

Đầu bên kia Tôn Mộng Trạch cười nói, “Niên Niên rảnh không? Hôm nay anh Vệ của cậu mời khách, cậu có muốn tới đây ăn lẩu không?”

Dư Niên vô thức nhìn về phía cửa, từ chối, “Xin lỗi, tối nay tôi có hẹn rồi, lần sau rảnh thì tôi mời anh Tôn, anh Vệ và chị Bách Nhan ăn một bữa cơm nhé.”

“Được, vậy tôi cúp máy đây, lúc ghi hình gặp lại nhé!”

Cúp máy, Dư Niên cầm điện thoại, đứng tại chỗ ngẩn người một hồi, gió đêm thổi tới, xua tan hơi nóng ban ngày, cậu hít một hơi nhẹ, lúc này mới đi vào phòng làm việc lần hai, tiếp tục chuẩn bị ca khúc cho album mới.

Mười giờ tối, ánh đèn neon nhấp nháy ngoài cửa sổ. Dư Niên cầm bút chì viết lời bài hát, viết viết, nhưng lại vô thức xuất thần.

Một ngày.

Tư vị này, thật sự không dễ chịu chút nào, từng giây từng phút đều vô cùng khó khăn.

Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên phá vỡ sự im ắng trong phòng.

Ngón tay buông lỏng, bút chì rơi xuống mặt giấy ngổn ngang nét chữ, lăn dọc theo bàn, “Cạch” một tiếng, rơi xuống đất.

Dư Niên đứng lên, không cúi người nhặt bút, mà đứng dưới ánh đèn ảm đạm trong phòng, tập trung nghe tiếng gõ cửa “Cốc, cốc, cốc” —— mỗi một tiếng, giống như gõ vào trái tim cậu.

Không gian cực kỳ tĩnh lặng, bên tai là tiếng gió thổi, tiếng hít thở, thậm chí là tiếng tim đập của mình. Tiếng gõ cửa có tiết tấu kéo dài gần hai phút, Dư Niên mới cất bước, băng qua phòng khách, đứng trước cửa.

Tay phải để trên chốt cửa, cậu nắm chặt năm ngón tay, hơi dùng sức, mở cửa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK