Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vô Tự Thiên Thư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tê Bì Nhĩ Bá Cách vui vẻ nói: " Theo ta suy đoán, còn phải qua ngày mai mới tỉnh, sao bây giờ đã tỉnh rồi?"

Ma tộc chạy đến dùng sức gật gật đầu: " Đại nhân, đúng vậy, Trì Tiểu Trúc cô nương đích xác tỉnh rồi!"

Tiểu Khai nhìn chằm chằm vào miệng của ma tộc kia, nhìn thấy hai phiến môi hé ra hợp lại, phảng phất như đang tuyên phán, trong một lát này, cảm thấy như đang ở trong mộng.

Trì Tiểu Trúc tỉnh rồi...

Nụ cười thản nhiên, nữ hài tử dung nhan ôn uyển...nàng tỉnh rồi sao?

Tiểu Khai trong tích tắc có chút thất thần, hắn dùng sức hít vào một hơi, đem tất cả tâm tình đều đè ép xuống tới, há mồm, muốn nói cái gì, nhưng giọng nói đã im bặt, một câu cũng không nói nên lời.

Tiểu hùng miêu nhìn thấy trong mắt, nhanh chóng bước lên một bước, ngăn trở Tiểu Khai cười ha hả: " Lão gia tử, tốt xấu ngươi cũng là ma giới một trong năm đại cao thủ, như thế nào một cô nương tỉnh thôi mà ngươi cũng phải kinh hãi tiểu quái như vậy?"

" Các ngươi có điều chẳng biết." Tê Bì Nhĩ Bá Cách cũng không giấu diếm: " Vị Trì cô nương này lai lịch thập phần kỳ lạ, thương thế trên người càng cổ quái vô cùng, các ngươi đừng xem nàng ta chỉ tỉnh lại mà thôi, nhưng trong tam giới, có lẽ chỉ có mình ta có khả năng này."

Tiểu hùng miêu vẻ mặt kinh ngạc, lớn tiếng nói: " Ai yêu, nếu thay đổi là Ma Tôn hoặc là Ác Ma Thành Chủ mà nói, vị Trì cô nương này không phải..."

Tê Bì Nhĩ Bá Cách cười ha ha, ngạo nghễ nói: " Mặc dù là Ma Tôn đích thân tới, Trì cô nương hẳn là vẫn phải chết không thể nghi ngờ."

" Vậy bây giờ..." Tiểu Khai có chút đột ngột tiếp một câu.

" Bây giờ.." Thần thái Tê Bì Nhĩ Bá Cách có chút trầm úc, suy nghĩ một lát mói nói: " Nếu một mình ta, có lẽ chỉ nắm chắc năm thành, nhưng bây giờ Nghiêm đại sư đến đây, nếu đại sư nguyện ý hỗ trợ, thì có tám phần nắm chắc rồi."

Tiểu Khai lo lắng, lại gấp gáp, hận không được hét to một câu: " Ta nguyện ý." Nhưng tình thế bức bách, bây giờ còn phải bày ra bộ dáng như đãi giới, hắc hắc cười nói: " Đây là lý do nhạc phụ đại nhân mời ta tới hay sao?"

" Không phải." Tê Bì Nhĩ Bá Cách lắc nhanh đầu: " Nữ tử này cuối cùng cũng chỉ là người ngoài, con thứ ba của ta trúng Phong Ma Khẩu Quyết, toàn thân ma công tần phế, lúc này mới là chuyện cấp bách."

Tiểu Khai liên tục gật đầu: " Nhạc phụ đại nhân nói rất đúng, vậy...vị.. chuyện của vị cô nương này...sau này thế nào?"

Lời này nói ra thật mịt mờ, nhưng ý tứ cũng rất rõ ràng. Ta chỉ giúp ngươi một lần, đã ngươi muốn cứu đứa con, thì chuyện này chúng ta cũng cần phải nói điều kiện.

Vẻ tức giận trên mặt Tê Bì Nhĩ Bá Cách chợt lóe lên, nhất thời cười ha ha: " Đúng vậy, việc này để nói sau, ta đi nhìn xem trước." Hắn nói vừa xong, xoay người bước đi, Tiểu Khai nhanh chóng đuổi theo nói: " Nhạc phụ đại nhân, chúng ta cùng đi nhìn xem thế nào?"

Tê Bì Nhĩ Bá Cách quay đầu nhìn, tinh quang trong mắt lòe lòe nói: " Hôm nay tình huống đứa con thứ ba của ta không rõ, Phong Ma Khẩu Quyết có thể giải được hay không còn chưa định, xưng hô này của ngươi phải nên sửa lại mới được."

Tiểu Khai ngạc nhiên nói: " Sửa thế nào?"

Tê Bì Nhĩ Bá Cách cười lạnh nói: " Ma giới trên dưới ngàn vạn năm, bao nhiêu ma tộc cao thủ, ngoại trừ bốn người ra, không ai không xưng ta là Tê Bì đại nhân, ngươi mặc dù là Ma Luyện Sư một mạch mà ta thích nhất, lễ phép cơ bản này cũng cần phải biết."

Trong đầu Tiểu Khai âm thầm bật cười, nhanh chóng lui ra phía sau ba bước, cung kính kêu lên: " Tê Bì đại nhân."

Tê Bì Nhĩ Bá Cách hừ một tiếng, khoát tay nói: " Đi theo ta."

Sân nơi Tiểu Trúc ở, nằm trong nội viện sâu trong của Bá Cách gia tộc, đi theo Tê Bì Nhĩ Bá Cách lộn qua lộn lại bảy tám vòng, Tiểu Khai liều mạng ghi nhớ vào trong óc, đã đồng thời phát hiện nhiều thị vệ trong những góc tối, đang khẩn mật giám thị khắp mọi ngõ ngách.

Đây là ám thung ( bẫy mờ ám) trong truyền thuyết ba!

Thời điểm trong đầu Tiểu Khai chuyển ý niệm, Tê Bì Nhĩ Bá Cách đã đứng bên ngoài một tòa lầu.

" Tới?" Tiểu Khai chỉ vào ngôi lầu gỗ nhỏ hỏi một tiếng.

Tê Bì Nhĩ Bá Cách chậm rãi gật đầu, cũng không nói chuyện, nhấc tay đẩy cửa rồi đi vào.

Tới...Trì Tiểu Trúc ở nơi này rồi.

Tiểu Khai vốn đang kiệt lực đè xuống tâm tình, thế nhưng vẫn mãnh liệt nhảy dựng, chân hắn có chút dừng lại, rơi xuống sau lưng Ngọc Hồ và tiểu hùng miêu, chậm rãi đi vào trong.

Bước chân hắn thong thả, thoạt nhìn trầm ổn mà chân thật, hắn bỏ tay vào trong ngực, chỉ cảm thấy trái tim nhảy lên như trống cổ, thế nhưng vẫn không thể trụ được!

Rốt cuộc, có thể gặp lại Tiểu Trúc a!

" Ba!"

Chỉ một tay, bỗng nhiên nhẹ nhàng dừng lại trên vai Tiểu Khai!

Cả người kịch liệt chấn động, Tiểu Khai đột nhiên ngẩng đầu, liền thấy được hai gò mò đầy đặn của Tê Bì Nhĩ Bá Cách gần trong gang tấc.

" Nghiêm đại sư, trống ngực của ngươi so với vừa rồi nhanh gấp đôi!" Ánh mắt Tê Bì Nhĩ Bá Cách phảng phất có thể xuyên thấu lòng người: " Thân hình ngươi run nhè nhẹ, còn có, ngươi đổ mồ hôi." Tê Bì Nhĩ Bá Cách vươn tay ra, tay hắn khô gầy mà thon dài, sờ một cái vào trán Tiểu Khai, trên ngón tay đẫm nước.

Ngọc Hồ, tiểu hùng miêu và chín vị hồ nữ đều dừng chân lại, lặng lẽ nắm chặt tay.

" Trống ngực của bọn họ cũng nhanh hơn rồi." Tê Bì Nhĩ Bá Cách cũng không quay đầu lại, nhưng lại thấy rất rõ: " Hai vị người hầu của ngươi đã ngưng tụ toàn thân công lực, mà chín vị phu nhân của ngươi hình dáng giống như chuẩn bị bày trận, bốn con Hạn Bạt kéo xe kia, công lực toàn bộ ngưng tụ trên đùi, chẳng lẽ là muốn chuẩn bị bỏ chạy trối chết?"

Tâm của mọi người lặng lẽ trầm xuống, ma giới năm đại cao thủ, quả nhiên mỗi người thâm không lường được, nếu thật phải động thủ, có lẽ nửa phần thắng cũng không có.

Thế nhưng chính bản thân Tiểu Khai, lại nhanh chóng trấn định xuống.

" Có điểm khẩn trương." Tiểu Khai rõ ràng hít sâu mấy hơi thở, cả mặt cũng hồng lên, có chút ngại ngùng gãi gãi đầu: " Thật sự ngại quá Tê Bì đại nhân, ta vừa bên ngoài có nghe được có người nói vị cô nương này là cực phẩm trong ngàn vạn người, cho nên lòng chờ mong quá nặng, nên có chút kích động, thật đáng chê cười."

Tê Bì Nhĩ Bá Cách cẩn thân nhìn vẻ mặt của hắn, lộ ra vẻ thích nhiên: " Nguyên lai như thế, thật ra ta đã quá đa nghi, đại sư đừng kỳ quái."

" Đương nhiên không trách." Tiểu Khai liên tục gật đầu: " Đại nhân đã biết, con người của ta, không cần danh lợi, không cần tài phú, bình sinh chỉ thích sắc đẹp, mắt thấy cực phẩm phía trước, hơi có chút khích động, thoáng cái, này thật sự là...hắc hắc, hắc hắc!"

Tê Bì Nhĩ Bá Cách suy nghĩ một chút chuyện Tiểu Khai đã làm tại Ác Ma Thành, nhưng thật ra lại tin tưởng không nghi ngờ, gật đầu nói: " Vị Trì cô nương thật ra chưa nói dung mạo có bao nhiêu xuất chúng, nhưng thể chất của nàng cực tốt, tu ma thiên phú cao đến hiếm thấy trên đời, trên người có một loại yên lặng khí chất đạm nhã, tuy không nhìn thấy, nhưng có thể tính ra, đại sư thuần túy thích sắc đẹp, có lẽ lát nữa phải thất vọng rồi."

Tiểu Khai nhịn không được phát ra từ nội tâm, liên tục gật đầu, nghĩ thầm: " Lão già này nhận xét tướng người quả thật cũng được, tả hết toàn bộ đặc điểm của Tiểu Trúc muội muội của ta ra rồi."

" Phụ thân!" Một tiếng thở nhẹ, đánh gãy cuộc nói chuyện của bọn họ.

Người này tướng tá anh tuấn, so với lúc gặp tam thiếu gia thì không sai biệt lắm, đều là thần tượng minh tinh bại hoại, bất quá chân mày của vị thiếu gia này so với tam thiếu gia còn thành thục hơn, thiếu vài phần bạt hỗ, xem ra là lão đại hoặc là lão nhị.

" Lão đại, sao ngươi lại đến nơi đây!" Tê Bì Nhĩ Bá Cách đối với đứa con này cũng không quá hòa ái, theo thần sắc giận dữ của hắn có thể thấy được, hắn đối với hành vi tự ý đi vào chỗ của Tiểu Trúc này, cảm thấy thật sự khó chịu.

Con mắt Tiểu Khai vừa chuyển, biết rõ còn cố hỏi: " Vị này là..."

" Vị này nhất định là Nghiêm đại sư được truyền tụng tại Ác Ma Thành a, ta là trưởng tử của phụ thân ta, Vũ Quả Bá Cách." Đại thiếu gia bân bân có lễ với Tiểu Khai gật đầu tiếp đón, thanh âm này vừa ra miệng Tiểu Khai chợt nghe ra được lúc mình mới đi vào Bá Cách gia tộc, thì nghe được thanh âm đang tranh cãi với Tê Bì đại nhân.

Nguyên lai đúng là người này muốn cướp lấy Tiểu Trúc muội muội của ta.

Tiểu Khai nghiêng đầu nhìn hắn, trong lòng tương đối khó chịu, cả gật đầu hồi lễ cũng không có, đứng đó vẫn không nhúc nhích, đại thiếu gia có điểm xấu hổ, nhìn Tê Bì Nhĩ Bá Cách cười: " Phụ thân, ta đến xem Trì cô nương."

" Không cần ngươi xen vào việc của người khác." Tê Bì Nhĩ Bá Cách nhíu mày nói: " Trì Tiểu Trúc sống hay chết, cũng không quan hệ gì tới ngươi, không có việc gì thì nên đi thăm tam đệ ngươi, đừng có đảo quanh bên người nữ nhân của hắn."

" Phụ thân!" Thanh âm của đại thiếu gia lại xoát đi tới: " Ta không phải thích vây quanh nữ nhân, ta là thật tình muốn lấy Trì cô nương làm vợ."

Gân xanh trên trán Tê Bì Nhĩ Bá Cách có chút nhảy dựng, trầm giọng nói: " Cút ra ngoài."

Đại thiếu gia hít sâu một hơi, giương cổ ngạnh, chẳng những không cút, ngược lại đứng càng vững.

Gân xanh trên trán Tê Bì Nhĩ Bá Cách lại nhảy dựng, đã nghĩ muốn giơ tay lên, nhưng chỉ giơ một nửa, rồi lại thả xuống, nhìn vẻ mặt của hắn, vừa phẫn nộ lại vừa mâu thuẫn, qua hồi lâu, rốt cuộc hung hăng một chưởng chụp vào tường, cả giận nói: " Đi theo ta vào trong, không cho nhiều lời!"

Cửa phòng trước mắt, Tê Bì Nhĩ Bá Cách đi vào từng bước, quát: " Có phải thật sự tỉnh rồi không?"

" Dạ dạ dạ, thật sự là tỉnh rồi." Bên cạnh giường vây quanh ba, bốn ma tộc thị nữ, nhìn thấy Tê Bì Nhĩ Bá Cách đi tới, liền nhanh chóng đứng lên hành lễ, né thân hình, làm Tê Bì Nhĩ Bá Cách ánh mắt có thể trực tiếp nhìn thấy Trì Tiểu Trúc trên giường.

Tiểu Khai nhẹ nhàng đi vào cửa, ngẩng đầu lên. Theo góc độ này của hắn, vừa lúc có thể đem chiếc giường hết thảy thu vào đáy mắt.

Mỹ nhân như ngọc, dung nhan như nước, chỉ là gương mặt kia, tái nhợt phảng phất như trong suốt, một con ngươi lẽ ra trong sáng như pha lê, đã mênh mông thêm một tầng hơi nước, thoạt nhìn phảng phất đóa hải đường sau cơn mưa, kiều nhược, tiều tụy.

Ánh mắt của Tiểu Khai cùng nàng vừa chạm vào nhau, liền cảm thấy như có một tiếng vang ầm ầm thật lớn, phảng phất như pháo bông nổ tung đầy trời, chỉ trong giây lát này, cũng không biết xẹt qua bao nhiêu hồi ức, từng chữ từng câu, đôi mắt liếc nhìn, từng đoạn từng đoạn, đều hoa lạp vọt lên, tầng tầng lớp lớp chiếm đầy trong óc Tiểu Khai.

" Tiểu Khai, ngươi yêu ta sao?"

" Ta yêu ngươi, nhưng..."

" Ân, vậy được rồi, nói cho ngươi một bí mật, kỳ thật ta là một không gian ma pháp sư, ta là biết trong nháy mắt di động đó nga."

" Tốt lắm nha, ngươi bây giờ di động đến bên người ta đi."

" Tiểu Trúc, ta rất muốn ngươi!"

" Tốt lắm, xem tại thành ý của ngươi như vậy, ta sẽ thỏa mãn nguyện vọng của ngươi."

" Thật hay giả đó?"

" Ngu ngốc, vậy còn đoán không ra sao, mau mở cửa cho ta a!"

"..."

Một thân áo trắng tinh khiết, như phù thêm ánh trăng đầy người, im lặng, ấm áp, hàm chứa nụ cười yếu ớt, ở trước mặt Tiểu Khai. Gió đêm thổi qua, sợi tóc đen nhánh mềm nhẹ tung bay, phất phơ qua hai gò má, ngưa ngứa, lành lạnh...

....

Nhân sinh ước gì được như lúc mới gặp ban đầu a...

Cũng không phải tất cả chuyện cũ đều có thể theo gió mà đi, trong một nụ cười, ít nhất Tiểu Khai nghĩ thấy, duyên phận của hắn cùng Tiểu Trúc đời này, nhất định là phản phản phục phục, tới tới lui lui, dây dưa đến thiên hoang địa lão cũng phải có chết không ngớt, tựa như dây tơ, dù là hao hết tâm huyết cuối cùng, cũng phải nhè nhẹ lũ lũ đem lòng tương tư trút ra sạch sẽ.

Hắn, cơ hồ chưa từng trải qua tự hỏi, sẽ không do dự mở ra miệng, nhẹ nhàng kêu lên: " Tiểu Trúc...Trì Tiểu Trúc...Tiểu Trúc muội muội...."

Toàn trường yên tĩnh.

Tê Bì Nhĩ Bá Cách ánh mắt lộ ra vẻ nghi hoặc vô cùng, quay đầu nhìn về phía Tiểu Khai.

Thanh âm này vừa vào tai, toàn thân Tiểu Trúc đều run rẩy lên, trợn to đôi mắt đẹp không thể tin nhìn tới, thấy hai gò má đầy vết sẹo đao của Tiểu Khai.

Một lũ thất vọng từ đôi mắt Tiểu Trúc chợt lóe, nàng nhẹ nhàng nở nụ cười: " Ngươi là ai?"

" Hắn chỉ là một Ma Luyện Sư, cả lực tự bảo cũng không có." Đại thiếu gia nhanh chóng trùng tới, che trước mặt Tiểu Khai, vội vàng nói: " Tiểu Trúc, Tiểu Trúc muội muội, ta...ta...ta gọi nàng như vậy được không?"

Tiểu Khai đẩy mạnh đại thiếu gia: " Cút ngay! Là Tiểu Trúc muội muội của ta!"

Ánh mắt đại thiếu gia đã đỏ lên: " Nghiêm Tiểu Khai, ngươi không được quá mức, Tiểu Trúc muội muội là con dâu của Bá Cách gia chúng ta, ngươi nhảy ra để làm chi?"

" Nghiêm Tiểu Khai." Ba chữ vừa vào tai, Tiểu Trúc trên người run rẩy lên, rốt cuộc không dừng được, hai ánh mắt nàng chằm chằm vào trên người Tiểu Khai, muốn xem đến tột cùng hắn ăn mặc hóa trang thế nào, nhưng Biến Hình Y chính là ma khí đỉnh cấp của ma giới, một thân ngụy trang này quả thật không chút kẽ hở, ngay cả Tê Bì Nhĩ Bá Cách cũng nhìn không thấu, nàng làm sao có thể nhìn ra chút mánh khóe?

" Ngươi thúi lắm!" Tiểu Khai bày ra dáng vẻ của thiên tài Ma Luyện Sư, cười lạnh nói: " Lão tử vốn là thương mỹ nhân không thích giang sơn, ngươi cắn ta a?"

Tê Bì Nhĩ Bá Cách vốn đã nghi ngờ, nhưng khi Tiểu Khai và đại thiếu gia xung đột, điểm nghi ngờ ấy ngược lại tan rã, lão gia tử lòng nghi ngờ vừa tan, bỗng nhiên nhớ tới hai tên ngỗ nghịch trước mắt này đang ở ngay trước mặt mình giành nữ nhân, quả thật còn thể thống gì, nhất thời cả giận nói: " Câm mồm hết cho ta!"

Lão nhân đã giận dữ, người tuổi trẻ lập tức im lặng. Tê Bì Nhĩ Bá Cách dương tay tát một cái, nửa bên mặt đại thiếu gia đỏ bừng, mắng: " Lập tức cút ra cho ta!"

Đại thiếu gia lần này không dám cãi nữa, hung hăng trừng mắt liếc Tiểu Khai, lại xoay thân chạy ra.

Tiểu Khai nhìn thấy ánh mắt của Tê Bì Nhĩ Bá Cách nhìn tới, sợ tới mức rụt cổ, nhảy dựng ra sau, nhảy đến phía sau Ngọc Hồ, cười nói: " Tê Bì đại nhân, quân tử dùng miệng không dùng tay."

Tê Bì Nhĩ Bá Cách giận dữ mà cười: " Hay, hay, hay, ta không động tay, ngươi nên xem đã xem xong rồi, đi ra ngoài đi."

Tiểu Khai gật gật đầu, khua chân muốn đi ra ngoài, nhưng bỗng nhiên lại quay đầu lại: " Tê Bì đại nhân, thật ra còn có một vấn đề."

Tê Bì Nhĩ Bá Cách nói: " Ngươi nói."

" Ân, nói ra có điểm ngại ngùng." Tiểu Khai cười hì hì nói: " Ta đúng là muốn hỏi, này...Trì Tiểu Trúc cô nương mỹ mạo như thế, làm ta thập phần động tâm, nếu ta muốn gia nhập cuộc chiến tình trường này, lão nhân gia ngài có đánh ta hay không?"

Lời này nói ra, ma tộc thị nữ trong phòng đều đồng loạt mở to hai mắt nhìn, trong lòng đều nói: " Vị Ma Luyện Sư đại nhân này tính tình quái dị quả nhiên danh bất hư truyền, quả nhiên là háo sắc đến không cần mạng a."

Thái độ Tiểu Khai thật ra thành khẩn, hắn nhìn hình dáng trầm mặc không nói của Tê Bì Nhĩ Bá Cách, bổ sung nói: " Nếu có thể giành được phương tâm của Trì cô nương, ta nguyện ý buông tha hôn ước với Vũ Ca tiểu thư."

Gương mặt của Tê Bì Nhĩ Bá Cách đã xanh rồi, nếu không phải cần Tiểu Khai hỗ trợ, có lẽ đã sớm giết chết Tiểu Khai, nhưng dù tức giận có tức giận, nhưng bị Tiểu Khai nháo như vậy, hắn đối với điểm nghi ngờ về Tiểu Khai không còn một chút, chỉ cảm thấy người này quả thật là háo sắc hơn trời, kiệt ngạo bất tuân.

Tiểu hùng miêu và Ngọc Hồ nhìn nhau, đều nói thầm trong lòng: " Kịch vui này của Khai ca diễn thật hay, không biết Trì cô nương có giận hắn hay không đây."

Nhưng khi bọn họ ngẩng đầu nhìn qua, ánh mắt Trì Tiểu Trúc sáng trong, có chút mỉm cười, ôn nhu nhìn chăm chú Tiểu Khai, làm gì có bộ dáng tức giận?

" Chuyện hắn làm, tự nhiên có đạo lý của hắn, vô luận hắn cười cũng tốt, khóc cũng được, giả trang ác nhân cũng tốt, người tốt cũng được, tóm lại, trong lòng hắn có ta, trong lòng ta cũng là có hắn, như vậy là đủ rồi." Tiểu Trúc cười như mừng rỡ, lại ưu thương, nước mắt nhè nhẹ lăn xuống.

" Lần trước ta tỉnh lại thì còn đang ở Thục Sơn, lần này chẳng biết đã tới địa phương nào, mấy ngày này hắn vẫn chiếu cố ta, bảo vệ ta, hắn vì cứu ta, không biết chạy nhiều ít bao nhiêu địa phương, ăn nhiều khổ sở, mặc dù làm ta tỉnh lại một lần, không biết phải trải qua bao nhiêu khó khăn, tình ý như vậy, ngoại trừ hắn, thế gian còn có ai có thể làm được đây?"

Tê Bì Nhĩ Bá Cách dùng hết lực nhẫn nại khắc chế tâm tình, trầm giọng nói: " Đừng hồ đồ nữa, đi ra ngoài đi, Nghiêm đại sư, chuyện kế tiếp đúng là việc tư của Bá Cách gia tộc ta."

Tiểu Khai luyến luyến không tha nhìn Tiểu Trúc, gật đầu nói: " Ta đi ra..."

Nhưng thanh âm Vũ Ca tiểu thư vang lên ngoài cửa: " Ta thật muốn nhìn, rốt cuộc là nữ nhân như thế nào, thê nhưng làm cho mấy ca ca ta nháo thành như vậy, bây giờ cư nhiên ngay cả vị hôn phu của ta cũng không muốn ta nữa!"

Tiểu Khai ngạc nhiên nói: " Di, ngươi chưa thấy qua Tiểu Trúc muội muội của ta sao?"

Hắn vốn có vai diễn là một người háo sắc, cho nên " Tiểu Trúc muội muội" bốn chữ này nói tiếp thật sự là so với ăn cơm uống nước còn dễ dàng hơn, đã không còn ai hoài nghi hắn và Tiểu Trúc từng quen biết, Vũ Ca tiểu thư từng bước nhẹ nhàng tiêu sái đi vào cửa, mang theo ba phần ghen ghét nói: " Đương nhiên chưa thấy qua, ta làm gì có hứng thú nhìn chuyện xấu của mấy ca ca ta."

Lời này nói xong, nàng liền thấy Trì Tiểu Trúc, sau đó, nàng sửng sốt.

Ánh mặt trời xuyên thấu qua bức màn chiếu đến, dừng trên mặt Tiểu Trúc, thoạt nhìn thanh thanh lạnh lùng, thế nhưng giống như ánh trăng chiếu xạ, làm cho người ta không kiềm hãm được sẽ liên tưởng đến sự điềm đạm, tĩnh nhã từ từ, rồi lại không thể dùng ngôn ngữ miêu tả ra hình ảnh mỹ hảo.

Vũ Ca tiểu thư cũng không phải chưa thấy qua Tiểu Trúc, nhưng khi nàng nhìn thấy chỉ là Tiểu Trúc đang hôn mê, dung mạo cũng chỉ tính là xinh đẹp tuyệt trần, thể thái cũng không nhẹ nhàng, nhìn qua cũng không có chỗ đặc thù gì, nhưng giờ phút này hai mắt mở, trong ánh mắt doanh doanh thu thủy, tình ý ôn nhu, cỗ hơi thở và phong độ điềm đạm khó có thể hình dung, thế nhưng vẽ rồng điểm mắt, làm cho căn phòng vốn không hề có sinh thú, lại có thêm ý cảnh nhu mỹ nào đó.

Này, mới chính thức là nữ nhân!

Khó trách đại ca và tam ca vì nàng tranh giành không ngừng, loại cô gái điềm tĩnh xinh đẹp tuyệt trần này, ngay cả Vũ Ca tiểu thư luôn luôn tự phụ tuyệt sắc vô song, giờ phút này cũng không thể không thừa nhận, ở phương diện này mình còn kém cô gái kia rất nhiều.

Vũ Ca tiểu thư đang sững sờ, Nghiêm đại sư cũng không yên lặng, hắn cười hì hì tiến đến trước người Vũ Ca tiểu thư, gương mặt xấu xí như muốn dán lên mặt người ta, trêu chọc nói: " Nương tử, chẳng lẽ ngươi đã coi trọng Tiểu Trúc muội muội của ta sao?"

Vũ Ca tiểu thư lại càng hoảng sợ, thối lui ba bước, cả giận nói: " Cha nói ngươi đi ra ngoài không có nghe sao?"

Tiểu Khai cười ha ha, quay đầu lớn tiếng nói: " Tiểu Trúc muội muội, nàng chờ, sớm muộn có một ngày ta sẽ cưới nàng làm vợ, mang nàng rời đi Bá Cách gia tộc, nàng ngàn vạn lần đừng làm con dâu của Bá Cách gia tộc a!"

Nói cho hết lời, hắn nghênh ngang tiêu sái đi ra ngoài.

Trong mắt Tiểu Trúc hiện lên vẻ giật mình, khẽ gật đầu, thầm nghĩ: " Ngươi yên tâm, mặc dù ta còn không biết đến tột cùng đã xảy ra sự tình gì, nhưng lời ngươi nói, ta tự nhiên sẽ làm được."

Tê Bì Nhĩ Bá Cách đưa mắt nhìn Tiểu Khai đi xa, lúc này mới quay đầu lại, ra vẻ ôn hòa nói: " Trì cô nương, ngươi hôn mê thật lâu rồi, là ta nghĩ biện pháp làm cho ngươi tỉnh lại đó, bây giờ, chúng ta nói chuyện..."

Tiểu Khai cười to đi ra, xa xa tiêu sái rời khỏi hơn trăm thước, liền thu lại nụ cười, thở ra thật dài, dùng sức lắc lắc đầu.

Vũ Ca tiểu thư đi theo phía sau xa xa, nghe rõ tiếng thở dài này thật tinh tường, nhịn không được động lòng nghi ngờ: " Tên chán ghét này không phải luôn luôn tùy tính mà làm hay sao, làm sao thoạt nhìn có chút hình dáng thương cảm, chẳng lẽ là ta xem sai rồi?"

Nàng nhu nhu ánh mắt, lại nhìn kỹ: " Đúng vậy nha, người này thoạt nhìn thật là tang thương, bước chân cũng đã bất động rồi."

Vũ Ca tiểu thư suy nghĩ hồi lâu, lúc này mới chậm rãi đi tới.

Tê Bì Nhĩ Bá Cách cấp cho bọn người Tiểu Khai ở lại một nơi độc lập, trên đường đi mọi người đều cẩn cẩn thận thận, đợi khi vào sân, Tiểu Khai xoay người đóng cửa viện, nhìn tiểu hùng miêu có chút gật gật đầu.

Toàn thân tiểu hùng miêu trực chuyển, mười ngón tay quay về bốn phương tám hướng loạn điểm một trận, trong miệng liên tiếp kêu lên: " Phá phá phá" hô ra, trong sân rất nhiều góc hẻo lánh vắng vẻ truyền đến tiếng nổ mạnh " ba ba" khoảng hơn một trăm tiếng, tiểu hùng miêu mới buông tay xuống, cười nói: " Khai ca, nơi này quả nhiên có thật nhiều trận pháp, bất quá bây giờ đều đã phá rớt."

Trong nội phòng của Bá Cách gia tộc, Vũ Ca tiểu thư hận hận dậm chân, mắng: " Nghiêm Tiểu Khai đáng chết, không ngờ phá hư toàn bộ cơ quan trong viện, không biết muốn làm ra hoạt động gì không cho người ta biết đây!"

Nàng nhảy dậy từ trên ghế: " Không được, Nghiêm Tiểu Khai này cổ lý cổ quái, làm sao cũng thấy không bình thường, ta phải biết rõ hắn đến tột cùng có bí mật gì!"

Sáng sớm ngày kế, cửa phòng Tiểu Khai đã bị xao động đến rung trời, mắt hắn còn ngáy ngủ đứng lên ra mở cửa, cửa vừa mới mở, bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng thét kinh thiên động địa, chấn đến lỗ tai Tiểu Khai cũng tê rần, sau đó là một thanh âm thanh thúy cả giận nói: " Lưu manh! Ngươi...ngươi tại sao không mặc quần áo?"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang