Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cầm Đế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tô Lạp than nhẹ một tiếng:

“Hải Dương tỷ nói rất đúng, yêu một người phải bao dung, càng huống chi bản thân muội lại là người đến sau, lại như thế nào có thể cướp đi người yêu dấu của Hải Dương tỷ đây. Tỷ ấy so với muội càng xứng đáng để huynh yêu hơn. Chúng ta đã thương lượng xong rồi, nếu đã như thế, vậy, chúng ta sau này cứ sống chung một chỗ đi.”

“Thật ư?” Diệp Âm Trúc nhất thời đại hỉ, chuyện này vốn làm hắn lo lắng nhất, nhưng mà không nghĩ rằng lại có thể giải quyết đơn giản như thế. Sự độ lượng của Hải Dương hắn tuy đã biết, nhưng từ sâu trong nội tâm hắn nói lên rằng, tuyệt không muốn nhìn thấy bất cứ người nào trong nhị nữ chịu đựng ủy khuất. Nhưng mà, trái tim hắn quả thật đã chia làm hai nửa, khiến cho hắn dứt bỏ người nào cũng không đành lòng.

“Vừa rồi Hải Dương tỷ còn ở nơi này, khi huynh tỉnh lại không nhìn thấy tỷ ấy sao?” Tô Lạp nghi hoặc hỏi.

Diệp Âm Trúc sửng sốt một chút:

“Ta mới vừa tỉnh, vừa rồi có chút mơ hồ, không chú ý lắm.”

Tô Lạp và Diệp Âm Trúc cùng nhau ở túc xá một khoảng thời gian không ngắn, đối với thói quen của hắn rất quen thuộc, Diệp Âm Trúc cũng không phải một người am hiểu nói dối, lúc này thân thể hai người lại đang kề cận nhau thân mật, khi nghe hắn nói câu đó, Tô Lạp rõ ràng cảm giác được thân thể Diệp Âm Trúc có chút cứng nhắc, lời nói mập mờ.

Chỉ có ánh mắt vẫn y nguyên là vẻ ngơ ngác.

Một dự cảm không lành lặng lẽ dâng lên, Tô Lạp từ tay Diệp Âm Trúc rút bàn tay của mình ra, rất nhanh quơ quơ tại trước mắt hắn, ánh mắt của Diệp Âm Trúc như trước là ngơ ngẩn như vậy, tịnh không có phản ứng gì.

“Tô Lạp, muội đang làm gì?”

Nỗi lo lắng hoảng sợ trong nháy mắt lan khắp toàn thân:

“Âm Trúc, huynh, mắt của huynh, mắt của huynh sao vậy?”

Diệp Âm Trúc trong lòng thầm than một tiếng, hắn mặc dù biết chuyện mình bị mù sớm muộn gì sẽ bị Tô Lạp biết, nhưng lại không nghĩ rằng Tô Lạp cảm giác nhanh nhạy như vậy. Chính mình vừa mới tỉnh lại, nàng cũng đã phát hiện rồi.

“Không có gì, chỉ là thị lực nảy sinh ra chút vấn đề mà thôi.” Diệp Âm Trúc cố gắng hết sức để cho giọng nói của mình trở thành bình thường một chút.

“Nhưng mà? Còn… còn có hy vọng khôi phục không?” Tô Lạp run giọng hỏi.

Diệp Âm Trúc rạng rỡ cười, nói:

“Đương nhiên là có rồi. Đây có thể là ảnh hưởng còn lưu lại sau khi ta thi triển Cửu Châm Kích Thần Đại Pháp. Sư phụ của muội quả thật quá mạnh mẽ, có thể từ trong tay ông ta toàn thân trở về đối với chúng ta mà nói đã cực kỳ không dễ dàng. Cái giá phải trả chút đỉnh này lại tính làm gì, có thể không bao lâu, thị giác của ta sẽ khôi phục lại. Muội yên tâm đi.”

Hắn không muốn Tô Lạp bởi vì mình mà cảm thấy áy náy, nỗ lực cũng không phải muốn đổi lấy cái gì, hắn chỉ muốn nhìn thấy nụ cười của Tô Lạp, chứ không phải nước mắt.

Nghe xong lời nói của Diệp Âm Trúc. Tô Lạp rõ ràng buông lỏng được vài phần.

“Như vậy là tốt rồi. Âm Trúc, cần phải như thế nào mới có thể làm cho thị lực của huynh phục hồi?”

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

“Ta cũng không biết, có thể trải qua một đoạn thời gian tự mình sẽ khỏe mạnh thôi.

Không nói cái này nữa. Ta đã tỉnh dậy. Muội hãy gọi tất cả mọi người tới đi. Để bọn họ giảm bớt lo lắng. Rời khỏi Cầm Thành cũng có một đoạn thời gian, sợ rằng có rất nhiều sự việc đang chờ ta xử lý đây.”

Vì để đánh lạc hướng sự chú ý của Tô Lạp, hắn không thể không tạm thời buông bỏ cảm giác rung động lòng người giữa lúc hai người ôm chặt nhau ấy.

Tô Lạp thủy chung cảm thấy có chút không đúng, trong lòng vừa động, nàng gật gật đầu, nói: “Được. Huynh chờ một chút, muội đi gọi bọn họ.”

Đi ra khỏi gian phòng, Tô Lạp trong lòng chợt trầm xuống, nàng mơ hồ cảm giác được mắt của Âm Trúc cũng không đơn giản như lời nói của hắn như vậy. Mà biết tình huống thực sự ngoại trừ bản thân hắn ra, vẫn còn có một người.

“Huynh ấy không có việc gì chứ?” Hải Dương đã chờ đợi ở bên ngoài, thấy Tô Lạp đi ra không nhịn được có chút kinh ngạc, nàng vốn tưởng rằng hai người thật không dễ dàng có thể ở cùng một chỗ, thế nào cũng phải thân mật thời gian nhiều một chút.

Tô Lạp trên mặt lộ ra vẻ lo lắng rõ ràng.

“Âm Trúc, mắt của Âm Trúc nhìn không thấy rồi. Hải Dương tỷ! Tỷ tìm tất cả mọi người đến đây đi.”

Nghe Tô Lạp nói mắt của Diệp Âm Trúc bị mù, sắc mặt Hải Dương trong nháy mắt đại biến. Thậm chí so với chính mình mất đi thị giác còn muốn thống khổ hơn. Nhưng nhìn bộ dáng giống như mất hồn của Tô Lạp, nàng gắng gượng chịu đựng dừng lại không có hỏi nhiều, rất nhanh đi ra ngoài.

Chỉ trong chốc lát, các thủ lãnh tối của cao Cầm Thành đều đã tụ tập đầy đủ trong lĩnh chủ phủ. Bao gồm Vị Minh Thái thượng trưởng lão, gia gia của Diệp Âm Trúc, nãi nãi, phụ mẫu, cùng với An Nhã và tứ đại thần thú.

Hai đạo kim sắc thân ảnh vừa tiến vào lĩnh chủ phủ, lập tức liền bay ào tới bên mình Tô Lạp, một tả một hữu, phân biệt ôm chặt hai tay của nàng.

“Mụ Mụ, Mụ Mụ, Ba Ba khỏe rồi sao?”

Đó là hai tiểu cô nương toàn thân được bao phủ một lớp kim sắc, các nàng nhìn qua hình dáng chỉ khoảng tám chín tuổi, vẻ mặt trẻ con ngây thơ hồn nhiên, mắt to tròn xinh đẹp chớp chớp, nói chưa nên lời thật là đáng yêu. đúng là Thiểm, Lôi.

Từ khi quay trở về, mấy ngày nay các cao thủ Cầm Thành đã quen với sự có mặt của hai tiểu cô nương này, không một ai không yêu thích các nàng. Các nàng thật sự rất đáng yêu, cả ngày chỉ bay lượn khắp nơi trong Cầm Thành, luôn luôn là một bộ dạng vui vẻ sung sướng.

Nghe Thiểm, Lôi gọi mình là Mụ Mụ, cảm nhận được ánh mắt của mọi người chung quanh nhìn vào mình có chút quái dị, gương mặt xinh đẹp không nhịn được một trận đỏ bừng, cúi đầu nói:

“Thiểm, Lôi ngoan, Ba Ba đã tỉnh lại rồi.”

Diệp Ly cùng thê tử nhìn Tô Lạp, không khỏi âm thầm gật đầu, trong lòng thầm nghĩ, cháu mình quả nhiên là có con mắt nhìn người, khó trách khi đã có Nữ Hoàng bệ hạ vẫn bền lòng không buông bỏ được nữ tử này, quả đúng là thiên hạ tuyệt sắc.

An Nhã có chút không thể chờ đợi được hỏi:

“Tô Lạp, Âm Trúc đã tỉnh? Tình trạng của hắn thế nào?”

Không đợi Tô Lạp trả lời, thanh âm Diệp Âm Trúc đã truyền ra ngoài:

“Làm cho mọi người lo lắng rồi, ta rất khỏe.”

Thần Nguyên Ma Pháp Bào trở về nguyên trạng mặc vào mình, Diệp Âm Trúc từ trong phòng đi ra, khí chất của hắn nhìn qua càng thêm ưu nhã thoải mái, khiến mọi người kinh ngạc nhất là, từ trên người hắn không cảm giác được một tia khí tức cường giả nào. Từ trong phòng đi ra, thẳng đến vị trí chủ tọa ngồi xuống, bộ dáng không giống như là bị mất đi thị giác một chút nào.

Mặc dù trước mắt vẫn y nguyên là một mảng tối đen như mực, cũng không nhìn thấy gì, nhưng Diệp Âm Trúc có được năng lực Thiên Nhân Hợp Nhất, tạo cho cảm giác của hắn đạt tới mức nhạy bén cực kỳ, thông qua những ba động trong không khí hắn có thể nắm được rõ ràng tất cả mọi việc xảy ra ở chung quanh. Đáng tiếc, lúc trước khi đối kháng cùng Tư Long, tất cả các linh hồn hắn thu được đều vì một chiêu “Thiên hồn phá” mà bị hủy diệt hết, nếu không có linh hồn làm mắt có thể thay thế cho thị giác của hắn.

“Âm Trúc, huynh……” Hải Dương đúng là biết Diệp Âm Trúc đã mất đi thị giác, bước nhanh đi tới hắn bên người, quan sát cẩn thận… nàng lập tức liền phát hiện đôi mắt vốn đen nhánh trong suốt kia của Diệp Âm Trúc đã mất đi thần sắc.

Diệp Âm Trúc nắm chặt tay Hải Dương:

“Yên tâm đi, ta lúc này không phải tốt lắm sao? Đối mặt với Ám tháp tháp chủ, lúc nào cũng phải chịu một chút thiệt thòi thôi.”

“Ba Ba!” Thiểm, Lôi cơ hồ đồng thời kêu một tiếng, phóng ào về phía Diệp Âm Trúc. Dưới tác dụng của Huyết khế, Diệp Âm Trúc đem lại cảm giác thân thiết cho các nàng đúng là không có bất cứ cái gì có thể so sánh được.

Diệp Âm Trúc mỉm cười mở rộng hai tay ra, đem hai ‘bào thai’ thật đáng yêu này nhập vào trong lòng, mặc dù ‘Ba Ba’ cái danh xưng này làm hắn có chút xấu hổ, nhưng hắn vẫn còn nhớ rõ ràng khi Thiểm, Lôi ‘phá kiển thành điệp’ hình dáng thật đáng yêu, có một đôi nữ nhi đáng yêu như vậy hiển nhiên đúng là một sự kiện rất tuyệt vời.

“Thiểm, Lôi ngoan! Các ngươi thích cuộc sống ở Cầm Thành không?” Trước kia Thiểm và Lôi đều ngủ say trong hai tay của hắn, rất ít có cơ hội đi ra ngoài.

Thiểm chớp chớp mắt, nói:

“Nơi này đẹp lắm a, chỉ là mỗi người đều có vẻ rất bận bộn.”

Lôi nói:

“Không, nơi này không tốt, không bằng thoải mái trên người Ba Ba. Ba Ba, để cho chúng con trở về đi thôi. Có được hay không.”

Diệp Âm Trúc sửng sốt một chút:

“Các ngươi tự mình không thể trở lại trên người ta sao chứ?”

Thiểm và Lôi đồng thời lắc lắc đầu, nói:

“Sau khi chúng con biến thành cái hình dáng này, thì không thể trở lại trên người Ba Ba được, nhất định cần phải có sự ưng thuận của Ba Ba mới được phép.”

Nghe lời nói của các nàng, trong lòng Diệp Âm Trúc chợt hiểu rõ ràng, hắn biết, Thiểm và Lôi nói vậy, e rằng đúng là do việc hóa thành cánh. Các nàng hoàn toàn tiến vào thời kỳ phát triển, năng lượng tự bản thân đã quá mức to lớn, không cách nào tiếp tục sống ở trong cánh tay của mình.

Diệp Âm Trúc mỉm cười, nói: “Thiểm Lôi ngoan, bây giờ không thể trở lại thân thể Ba Ba, các ngươi đã trưởng thành, phải từ từ thích ứng với cuộc sống bên ngoài mới được.”

Vừa nói xong, tinh thần lực của hắn rất nhanh khuếch tán, cảm nhận được khí tức bên trong lĩnh chủ phủ, hướng mọi người mỉm cười nói:

“gia gia, nãi nãi, ba, mẹ, Vị Minh Trưởng Lão, An Nhã tỷ tỷ, các người đã tới. Để các người lo lắng rồi.”

Hải Dương nhịn không được nói:

“Âm Trúc, mắt của huynh tới cùng là ……”

Nghe xong những lời này của Hải Dương, mọi người lúc này mới phát hiện Diệp Âm Trúc có chút không ổn, cơ hồ cùng một lúc xông tới.

Mai Anh làm mẫu thân mẫn cảm nhất, là người đầu tiên vọt tới trước người Diệp Âm Trúc, hai tay nâng gương mặt hắn, run giọng nói:

“Âm Trúc, mắt của con, mắt của con bị sao vậy?”

“Mẹ, người đừng lo lắng, không có gì, qua thời gian không bao lâu là có thể khôi phục.”

Diệp Ly trầm giọng nói:

“Âm Trúc, đây là Ám tháp tháp chủ để lại cho con?”

Diệp Âm Trúc gật đầu:

“Con bằng vào Cửu Châm Kích Thần Đại Pháp sử dụng vượt quá giới hạn lực lượng của mình, cho nên mới đúng lúc sinh ra hậu di chứng riêng biệt.”

Diệp Ly nhíu nhíu mày:

“Tác dụng phụ của Cửu Châm Kích Thần Đại Pháp cũng chỉ có hạ thấp lại một bậc thực lực mới đúng, như thế nào lại ảnh hưởng đến con mắt. Chẳng lẽ khi con sử dụng có sai sót sao?”

Diệp Âm Trúc trong lòng rùng mình, nói tránh đi:

“Mọi người không cần lo lắng, ta có thể cảm giác được hai mắt của mình sẽ từ từ khôi phục. Chỉ là cần có thời gian mà thôi. An Nhã tỷ tỷ, Cầm Thành bây giờ tình huống như thế nào?”

An Nhã nhìn xoáy vào Diệp Âm Trúc một cái, nói:

“Công việc xây dựng đang tiến hành ‘chiêng trống rùm beng’ (ý nói đang vào lúc cao trào xây dựng), sau khi biết được ngươi cùng Pháp Lam đã giao thủ, ta và Vị Minh Trưởng Lão thương lượng đã quyết định, đem tất cả lực lượng của Cầm Thành chúng ta từ tiền tuyến đều điều động quay trở về, dùng tốc độ nhanh nhất để hoàn thành công cuộc kiến thiết Cầm Thành, tháp chủ Pháp Lam nếu có thể ở trong thời kỳ phong bế đi ra ngoài, như vậy, cũng rất có khả năng sẽ công kích Cầm Thành chúng ta.”

Diệp Âm Trúc gật đầu, nói:

“Ta cũng có điều lo lắng này, bất quá Pháp Lam phải củng cố phong ấn Thâm Uyên, không thể nào rút bớt ra để điều động lực lượng nhiều hơn được. Có thể tạo ra uy hiếp đối với chúng ta, chủ yếu vẫn là Ám tháp tháp chủ Tư Long. Lần này hắn cùng ta đánh một trận, vừa sử dụng Ma Thần Hàng Lâm vượt qua thực lực của bản thân, trong khoảng thời gian ngắn, hắn đúng là không đủ sức để đến công kích.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
nn Lý *,* Dự10 Tháng bảy, 2018 15:34
chời sinh 8 ngón
BÌNH LUẬN FACEBOOK