Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vô Tự Thiên Thư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cũng không biết nói Thiên Yêu dạy nàng cái gì, lúc này mới một ngày, công phu của nàng lại có thể ngự kiếm phi hành, Tiểu Khai mắt nhìn cũng có điềm ngoài ý muốn.

Ngưng Hương lắc đầu nói : “ Môn chủ, tâm ý của ngươi đối với Tiểu Trúc cô nương ta rất bội phục, chẳng qua cái sự tình này, sư phụ không cho ta nói cho ngươi, ta cũng không có biện pháp , ngươi muốn theo dõi ta là vạn vạn không có khả năng ”.

Tiểu Khai hừ nói : “ Chẳng lẻ ngươi cón có khả năng thoát khỏi ta sao ? ”.

Ngưng Hương nói : “ Ta công lực thấp kém, đương nhiên không thể so sánh cùng môn chủ, nhưng là Lưu Vân Thủy Tạ chúng ta có một môn công phu thuấn di tên là Ngàn Dặm Nhân Duyên Nhất Tuyến Khiên, môn chủ đã kiến thức qua rồi ”.

Hắn nói xong lời này, tay phải giữ chặt Khinh Hồng, tay trái xuất ra một cái túi hương, nhẹ nhàng nắm lại : “ ba” một tiếng khinh hưởng, túi hương vỡ vụn, mùi thơm bay lên mũi, lại thấy Ngưng Hương và Khinh Hồng sớm vô ảnh vô tung biến mất.

“ Ta kháo !” Tiểu Khai mắng : “ Cái này gọi là chuyện gì a !”.

Hắn vốn ít vội, nhưng là Tiểu Trúc trong lòng hắn thật sự rất quan trọng, giờ khắc này, Tiểu Khai bỗng nhiên lòng rối loạn, đi vài vòng tại chỗ, trong miệng lẩm bẩm nói : “ Làm sao bây giờ ? Làm sao bây giờ ?”.

“ Tiểu Khai ca ca, chúng ta đi Lưu Vân Thủy Tạ tìm người “ Trữ Tình nói : “ Các nàng dám không nói, ngươi liền trực tiếp khai đánh ”.

Tiểu Khai nắm tay xiết chặt rồi lại buông ra, buông ra rồi lại xiết chặt, trên mặt thần sắc ảo não lại buồn khổ, hậm hực nói : “ Nhưng là... ta không biết như thế nào đi Lưu Vân Thủy Tạ ”.

Thời điểm hắn đi Lưu Vân Thủy Tạ là bằng Thất Bảo Kim Thuyền, thời điềm đến Côn Lôn cũng là ngồi Thất Bảo Kim Thuyền, như vậy đối với hắn mà nói ngồi thuyền vốn là sự việc rất tốt, nhưng là hiện tại bỗng nhiên bị Lưu Vân Thủy Tạ bỏ rơi, còn muốn tìm người, liền khó càng thêm khó.

“ Chúng ta đi Côn Lôn ” Trữ Tình nói : “ Hỏi bọn họ, rốt cuộc xảy ra chuyện gì ”.

“ Được chúng ta đi Côn Lôn ” Tiểu Khai trước mắt liền sáng .

Trên núi Côn Lôn y nhiên yên tĩnh, lúc này đây Tiểu Khai tâm lý vội vàng, lại khó chịu, khơi dậy một tia lệ khí, cầm Huyền Thiết Chi Tinh Vạn năm một đường xông lên, bất chấp cái gì quy cũ qua cửa, bất chấp cái gì mặt mũi đại Côn Lôn, lập tức đi mặt sau Dao Trì huyễn cảnh.

Nói cũng kỳ quái các cửa vào núi Côn Lôn đều đem người trấn thủ, lần này lại một đường thông suốt, chút khó khăn cũng không gặp phải, bay qua Dao Trì huyễn cảnh, Phách Hạ thần thú dưới Dao Trì kia phảng phất lại giống như đối với Dao Trì có cảm ứng, lần thứ hai đi ra chặn đường, muốn cắn Tiểu Khai.

Trữ Tình cố nhiên sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, Tiểu Khai lại không sợ chút nào, giờ phút này lòng hắn chỉ có Trì Tiểu Trúc, nào còn kiêng kị nhiều, ném Huyền Thiết Chi Tinh vạn năm ra, đánh vào mặt quái thú.

Không lâu, lúc trước Huyền Thiết Chi Tinh bị Phách Hạ Thần Thú cắn giữ, thoát không ra. Đó là bởi vì nhất thời không tra xét, mà lúc này Huyền Thiết Chi Tinh không hề trói buộc, cuối cùng Phách Hạ chân chính thấy được uy lực, một vòng này cây gậy đánh cho Phách Hạ ngao ngao kêu lên, mỗi một tựa như vài thân hình lớn, nên bị Tiểu Khai đánh trở về trong mặt nước của Dao Trì, tuy nhiên rít gào rung trời không dứt, rốt cuộc cũng không dám tham xuất đầu ra.

Tiểu Khai lúc này mới thu hồi cây gậy, định chạy đi, nhưng là ngẩng đầu vừa thấy, chẳng biết khi nào Phi Hạc thượng nhân Phi Vân Tử cùng cao thủ chữ Phi đồng thời đồng thời đứng ở phía xa, mắt trố như cái chuông đồng lớn, miệng mở rộng có thể nhét vào một quả trứng vịt, sắc mặt cổ quái nhìn Tiểu Khai, lại không có một người nói ra một lời.

Chính mắt mình nhìn thấy thần thú trấn thủ cấm địa trong phái bị người ta như thế độc đánh, vài vị cao Thủ Côn Lôn này hoàn toàn mê hồ.

“ Ngươi... ngươi quay lại làm gì ?” Phi Hạc thượng nhân khó khăn nuốt nước miếng: “ Ngươi.... ngươi dám đánh thần thú bồn phái ...”.

“ Hãy bớt nói sàm đi ” Tiểu Khai lúc này lệ khí khởi lên, nhất thời hung hãn lên : “ Nói cho ta tru yêu đại đội sáu đại phái họp ở đâu ?”.

“Tru yêu đại hội ? không có nghe nói quá ” Tính cách của Phi Hạc thượng nhân cũng là mềm nắn rắn buông, nhìn thấy Tiểu Khai ánh mắt có chút khẽ đỏ lên, lại vừa mời xem qua thàm trạng thần thú của bồn phái, ngược lại cũng không dám cường xanh, ra vẻ thong dong nói : “ Bản thân chưa bao giờ nghe nói qua cái gì tru yêu đại hội ”.

“ Ngươi nói bậy !” Trữ Tình giòn giã nói : “ Chúng ta vừa mới nghe người ta nói, sáu đại phái muốn triệu mở tru yêu đại hội ”.

“ Nga, nhưng thật ra có đệ tử phái Nga Mi đến phát thiếp ” Phi Hạc thượng nhân ưỡn ngực nói : “ Các ngươi nói chuyện như thế quái gở bức người, vốn là ta không nên trả lời các ngươi chẳng qua phái Côn Lôn ta luôn luôn độ lượng vĩ đại, ngược lại cũng không giống với các ngươi kiến thức bình thường, đệ tử đưa thiếp kia của phái Nga Mi, đã bị ta khuyên trở về ”.

Tiểu Khai tâm lý nhất thời vui vẻ : “ Tấm thiếp kia nói gì ?”.

“ Tấm thiếp đó ta không có nhận ” Phi Hạc thượng nhân vốn muốn sau câu cửa miệng đường hoàng nhưng bỗng nhiên nghĩ đến tình trạng bổn môn, nhịn không được có chút thê lương thanh âm cũng liền cao vút lên : “ Phái Côn Lôn ta nguyên khí đại thương, đã tuyên bố phong sơn ba mươi năm, hết thảy hoạt động sau này của tu chân giới, chúng ta đều không có quan hệ ”.

Lời này của Phi Hạc thượng nhân không phải nói bừa, Phái Côn Lôn bị người ta hủy phi kiêm, sấm dao trì, đánh thần thú, đệ tử toàn phái giống như rùa đối mặt với người, sỉ nhục như vậy, đối với cái gì người tu chân mà nói, đều là khó có thể chịu được, Phi Hạc thượng nhân tuy lòng dạ hẹp hòi, thích đao to búa lớn, lòng tự tôn thật ra cũng đủ lớn, trải qua nỗi nhục này, lại hạ lệnh phong bế toàn phái, thề phải thời gian ba mươi năm bồi dưỡng tân huyết.

Chỉ có điều hắn vạn vạn không nghĩ tới, hắn còn chưa có đem phong sơn thiếp đến các đại phái a, phái Nga Mi lại đưa thiếp mời tới trước.

Đương nhiên đối với Côn Lôn hiện tại mà nói, vô luận mời cái gì, hắn đều không nghe.

Cho nên phái Nga Mi mở ra tru yêu đại hội đưa thiếp mời, hắn đích xác không nhận.

Tiểu Khai cũng có chút trợn tròn mắt.

“Các ngươi... thật không biết tru yêu đại hội sao ?” Tiểu Khai có chút tuyệt vọng, cuối cùng hỏi một câu.

“ Đích xác không biết ” Phi Vân Tử nói chen vào : “ Thiên Tuyển môn chủ, phái Côn Lôn chúng ta bất quá bất luận cái gì ân oán tu chân giới đã đến rồi, ngươi độc đánh thần thú bổn phái là một chuyện, chúng ta cũng không truy cứu, nếu không còn việc khác, mời hai vị rời đi cho ”.

Lời này nói này đã rạch ròi, Tiểu Khai trừ rời đi, thật sự không có lựa chọn nào khác.

“ Rời Hoàng Sơn ” Tiểu Khai cắn răng, kéo tay Trữ Tình : “ Ta mang ngươi đi, ngươi phi kiếm quá chậm ”.

Trữ Tình tuy cùng Tiểu Khai sốt ruột, nhìn lại hành động Tiểu Khai ca ca, trong lòng là một trận ngọt ngào, ngoan ngoãn đứng trên Huyền Thiết chi tinh, giữ chặt cánh tay Tiểu Khai, nói : “ Đi thôi”.

Huyền Thiết Chi Tinh vạn năm có thể nói, tu chân giới hôm nay hoàn toàn xứng đáng đệ nhất, từ Côn Lôn đi Hoàng Sơn, xa mấy ngàn dặm chỉ một lát công phu là tới, đến địa phương này Tiểu Khai thật ra ngựa quen đường cũ lập tức sấm tiến Thiên Đô Ẩn Phong, liền muốn đi Hoàng Sơn biệt viện tìm người.

Đệ tử Phái Hoàng Sơn đối với Tiểu Khai ấn tượng rất sâu sắc, năm đó cái mạt chược trận pháp kia thiếu chút nữa đã đem cả Hoàng Sơn san bằng, rõ ràng cũng thiếu chút nữa đem đương đại chưởng môn đương trường đánh chết, dù rằng cuối cùng không mất sinh mệnh, nhưng là hủy diệt bốn kiện tiên khí, cũng có thể nói là lần đầu tiên trước không có sau này không có.

Cho nên đối với hỏi thăm của Tiểu Khai, chư vị đệ tử rất là phối hợp, có thể nói là hỏi tất đáp, nhưng là....

“ Hiểu Lâm có ở nhà hay không ?”.

“ Hồi Thiên Tuyển môn chủ, Hiểu Lâm sư thúc buổi sáng hôm nay đã rời đi ”.

“ Diêu Viễn kia a ?”.

“Diêu Viễn sư thúc sáng nay cũng rời đi rồi ”.

“ Na.... Tùng Phong chưởng môn a !”.

“ Thực xin lỗi, sư tổ hôm qua liền đi trước rồi ”.

“ Bọn họ đi đâu ?”.

“ Cái này.... trừ sư tổ cùng hai vị sư thúc, người khác đều không biết ”.

“Ai, bỏ đi, các ngươi có biết tru yêu đại hội không ?”.

“ Hồi Thiên Tuyển môn chủ, ngày nay đất trời sáng sủa, chính khí hạo nhiên, sớm không có nơi yêu quái dung thân, làm sao có cái gì tru yêu đại hội ? Ngài không phải nghe nhầm sao ? .”

Tiểu Khai nhìn Trữ Tình, Trữ Tình lại nhìn Tiểu Khai, trừ chán nản rời đi, thật sự là không có biện pháp khác.

“ Nga Mi chưa đi qua, Thục Sơn chưa đi qua, Thanh Thành cũng chưa đi qua, người phái Hoàng Sơn cái gì đều không biết, Côn Lôn lại phong sơn, còn Lưu Vân Thủy Tạ ngàn phương trăm kế trốn tránh ta, trời a!” Tiểu Khai vô cùng buồn bực phe phẩy đầu : “ Người tu chân đều *** là một đám hỗn đản, về nhà đã, ta tìm hai tiểu hồ ly .”

Tiểu Hân cùng Hiểu Nguyệt vốn tưởng rằng Tiểu Khai này vừa đi, ít nhất cũng phải mười ngày nửa tháng mới có thể trở về, không nghĩ tới mới qua một ngày liền gặp Tiểu Khai mang theo Trữ Tình đã trở về, hai tiểu hồ ly vô cùng cao hứng, đang định làm cơm đã bị Tiểu Khai gọi lại.

“ Các ngươi có biết núi Nga Mi như thế nào đi không ? ” Tiểu Khai nói.

“ Không biết ” Hiểu Nguyệt lắc đầu nói : “ Chúng ta trốn còn không kịp a, như thế nào có thể chủ động đi tìm phái Nga Mi ”.

Tiểu Khai thất vọng : “ Tộc trưởng các ngươi có biết không ?”.

“ Khẳng định tộc trưởng không biết ” Tiểu Hân nói : “ Bất quá Thiên Vương có thể biết, ngày đó chúng ta đi trộm tạo hóa đan của Nga Mi, chính hắn cung cấp tin tức.”

Tiểu Khai nhất thời mừng rỡ : “ Mau, mang ta đi tìm Thiên Vương, bây giờ đi luôn ”.

Hai tiểu hồ ly tuy không biết Tiểu Khai muốn làm gì, nhưng Tiểu Khai vội vàng hiển nhiên hai người đối với Tiểu Khai liền vô điều kiện phục tòng, không nói lời nào liền mang theo Tiểu Khai đi.

Địa phương hồ tộc cư trú, Tiểu Khai cũng đã đi qua, bốn người mang theo hy vọng thẳng đường đi tìm, đi vào tòa nhà lớn của Hồ Vương nhất thời chấn động.

Trong nhà là một mảnh lộn xộn, đấy đất đều là mảnh vỡ bị kiếm khí đánh, cả trong phòng nhìn không thấy cái gì hoàn chình, giống như vừa bị một hồi vận chuyển hoàn toàn sạch sẽ.

“ Người đâu ? Đều đi đầu hết vậy ?” Hiểu Nguyệt từng bước từng bước đi vào, liền vào trong nhà : “ Tộc trưởng bọn họ cũng ở nơi này, như thế nào cũng đều không thấy ?”.

Tiểu Khai còn không có kịp phảng ứng, chợt nghe “ xoát ” một tiếng, sau đó là “ thương” một tiếng, tiếng động song kiếm giao minh, Hiểu Nguyệt thần hình nhoáng một cái đi ra, giọng điệu nhẹ nhàng quát : “ Người nào ?”.

“ Ha ha ha ha, ta quả nhiên thần cơ diệu tính, ta đã biết, tất nhiên còn có yêu ma dư nghiệt”, Một trung niên ha ha cười to đi ra, sắc mặt lạnh lùng, quát: “ Tà ma ngoại đạo, trước mặt Thanh Thành Bích U Tử ta, còn không mau bó tay ”.

Tiểu Khai chỉ cảm thấy trong lòng tràn ngập phiền muộn, chẳng những không biết Tiểu Trúc tột cùng xảy ra chuyện gì, thậm chí vị trí Phái Nga Mi đều không có rõ ràng, hôm nay thật vất vả tìm tới nơi này, Hổ Vương không ngờ chẳng biết đi về hướng nào, hôm nay thật sự là loạn càng thêm loạn, Tiểu Khai liên tiếp thất vọng cổ lệ khí trong lòng, chậm rãi lớn lên, hắn không nói gì, trong lòng sát niệm bắt đầu thong thả ngưng tụ.

Hiểu Nguyệt nhìn Tiểu Khai không nói lời nào, liền hỏi : “ Ngươi đem tộc trưởng bọn họ tới nơi nào rồi ”.

“ Hừ , tộc trưởng ? Xem ra ngươi quả nhiên là yêu ma dư nghiệt, rất kỳ quái ta lại nhìn không ra ngươi là yêu quái gì, xem ra ngươi còn có chút đạo hạnh ” Bích U Tử khinh miệt liếc mắt nhìn, lại nhìn ba người bên cạnh nàng chế nhạo nói : “ Bất quá đạo hạnh các ngươi, muốn chạy trốn cũng không thoát khỏi tay Bích U Tử ta, hừ hừ, hay là ngươi còn không làm rõ ràng tình huống gì ? Hay là ngươi đều không có nghe qua phái Thanh Thành ?” .

“ Ta đương nhiên biết phái Thanh Thành là một trong sáu đại môn phái ” Hiểu Nguyệt sắc mặt trắng bệch, đối với yêu quái mà nói, người tu chân chính là khắc tinh trời sinh, thời đại ngày nay, Yêu ma suy vi, tu chân lớn mạnh, đó là sự thực được công nhận, càng huống chi Thanh Thành chính là một trong sáu đại môn phái trong thiên hạ, đối với yêu quái mà nói, thật sự là uy hiếp quá lớn.

Hiểu Nguyệt giờ phút này có chỗ dựa là Tiểu Khai trong lòng mình tuy vạn vạn không sợ hãi, nhưng là nói lên lời này, chung quy liền thiếu vài phân khí thế : “ Ngươi có thể hay không trước tiên nói cho ta, người trong này tột cùng là đi đâu rồi ?” .

Bích U Tử nhìn hình dáng ngoài mạnh trong yếu của Hiểu Nguyệt, càng thêm đắc ý, lại bạo phát một trận cười to, lúc này mới nhẹ nhàng dương trường kiếm trong tay lên : “ Ngươi nghĩ dưới kiếm của Bích U ta, còn có yêu quái nào có thể chạy thoát ?”.

Hiểu Nguyệt sắc mặt càng trắng : “ Ngươi .... ngươi giết bọn họ rồi ?”.

“ Đương nhiên ” Bích U Tử vênh váo tự đắc ngẩng đầu lên, đối với người phía sau bỗng nhiên cười : “ Tử Kỳ, hôm nay sư phụ đại khai sát giới, quả nhiên tâm tình rất tốt, mấy con cá lọt lưới này, liền giao cho ngươi đối phó ”.

Một thanh niên ước chừng hai mươi tuổi cười hì hì từ trong phòng đi ra, trong tay quả nhiên cầm theo một thanh trường kiếm màu trắng, người này mắt đào hoa ti hí, xem ra đặc biệt làm ngươi ta sinh ác cảm, hắn đi tới phía sau, trước tiên dùng ánh mắt lẳng lơ dò xét qua lại trên thân Hiểu Nguyệt vài lần, lúc này mới hắc hắc cười nói : “ Sư phụ, yêu tinh tiêu trí như vậy, liền như vậy giết, nhưng là giậm chân giận giữ nga ”.

“A a,tiểu tử ngươi vừa suy nghĩ lệch lạc cái gì ?” Bích U Tử lại không sính khí, ngược lại gõ đầu thanh niên kia một cái : “ Được lắm, làm việc mau một chút, đừng có cho người khác thấy được, tiểu tử kia giết trước tiên, ba nữ tử trước tiên giữ lại nói sau, ngàn vạn lần đừng để chạy thoát a ”.

“ Được được ” Thanh niên liền đáp, khuôn mặt vui vẻ chỉ chỉ vào cửa phòng: “ Sư phụ ngài đi vào trong phòng nghỉ, để đồ nhi nhiệt thân xong rồi tìm đến người ”.

Lời nói hai thầy trò này trong lúc này lại căn bản không đem mấy người Tiểu Khai để vào mắt. Vừa rồi Hiểu Nguyệt đi vào xem xét, cùng Tử Kỳ đối kiếm, chính là một kiếm này làm Tử Kỳ thấy rõ ràng được thực lực của đối phương, hai thầy trò này xem bốn người căn bản không phải đối thủ.

Hiểu Nguyệt mặt trướng đỏ, muốn ra tay, rồi lại biết mình thực lực không đủ nhịn không được quay đầu nhìn trộm Tiểu Khai, Tiểu Khai ánh mắt có chút đỏ lên, không nói gì, Trữ Tình tiểu thư nhà giàu này bên cạnh bây giờ chịu không nổi ủy khuất, bị hai người như vậy cười cợt, nhất thời bạo phát !.

Tiểu Nha đầu cũng không nhiều lời, ngón tay hoa một cái, trường kiếm sau lưng nhất thời lăng không bay lên, xoát hóa thành một đạo kiếm quang trắng sáng, thẳng thanh niên Khiếu Tử Kì mà đi, miệng quát một tiếng : “ Ngươi đi chết đi !” .

Tử Kỳ cũng không chịu khuất,công phu tu luyện hơn mười năm một chút cũng chưa kịp thi triển, bị một kích phi kiếm của tiểu nha đầu, tốc độ nhanh như thế phản ứng liền không có cơ hội phản ứng, trực tiếp bị đâm xuyên qua tim, đương trường gục xuống, cánh tay và đùi thời điềm đồng thời run rẩy cùng hạ, hai mắt đào hoa xưa nay chưa có tròn như vậy, Trữ Tình liếc mắt không thể tin được, ngay tức khắc chết.

Bích U Tử mới đi hai bước, nụ cười còn tại khéo miệng chưa có tiêu tán a, bỗng nhiên nhìn lại cũng cười không được.

Đã chết rồi ? Có lầm hay không ?.

Đúng vậy, đã chết thật.

Tiểu Nha đầu theo sư phụ Thiên Yêu, dựa theo tu chân giới ánh mắt xem ra, có Thiên Yêu hai vạn năm tuổi cũng thực là sự việc không thể, mặc dù ở trong Diệt Thế Chi Môn bị ngăn trở, rõ ràng toàn bộ đều được Tiểu Khai và Thiên Yêu làm hết, nhưng là hiện tại trở về thế giới thật, chân chính ra tay, nhất thời hiệu quả liền thể hiện ra!.

Tiểu Khai chính là nhớ rất rõ, Trữ Tình dưới chân núi Côn Lôn rõ ràng tự mình nói qua : “ Ta có thực lực, tuyệt đối không dưới đệ tử thế hệ thứ hai của sáu đại phái ”.

Những lời nói này đã được rõ ràng, nếu Trữ Tình không có khoa trương, giờ phút này công lực hắn, có lẽ gần với chưởng môn nhân của sáu đại phái, cho nên cái gì Hành Vân tử a, Bạch Lộ Ngưng Hương a, ngay cả Hoàng Bội, đều không phải là đối thủ. Như vậy chắc chắn là cao thủ trong thiên hạ, bộ dạng lại cố ý như vô hại, lại còn không giảng quy củ liền đánh lén, trong thiên hạ ngăn cản được chỉ sợ thật đúng là không có mấy người.

Bích U Tử tại phái Thanh Thành coi như là nhân vật, dù sao là cao thủ chữ U, cùng chưởng môn Thanh U tán nhân là bình cấp, đồ đệ Tử Ký này lại là đệ tử hắn đắc ý, tại Thanh Thành là đệ tử thế hệ thứ hai cũng là bài danh trong mười nhân vật, cho nên Bích U Tử sống chết cũng nghĩ không rõ, cao đồ của mình như thế nào bị một tiểu nha đầu xử lý không rõ ràng.

“ Ngươi ... ngươi dám giết người ....” Bích U Tử thương tiếc môi run cầm cập, run lẩy bẩy chỉ vào Tiểu Nha đầu : “ Ta... ta nhất định phải giết ngươi !”.

“ Đến đây đi đến đây đi ”. Trữ Tình đối với hắn vẫy tay giống như vẫy tiểu miêu tiểu cẩu : “ Cô *** phi kiếm còn chưa khai, chính muốn tìm người luyện tập a ”.

Bích U Tử bị lời này kích động, thiếu chút nữa hộc máu, hoàn hảo hắn tu dưỡng thâm hậu, càng tức giận càng bình tĩnh, hít một hơi thật sâu, lại bắt đầu tự hỏi : “ Thời điểm cô ta giết Tử Kỳ ta tuy không chú ý, nhưng là một khi đã có thể một kích bị mất mạng, khằng định có thực lực, ít nhất tuyệt đối không dưới Tử Kỳ, yêu quái kia vừa mới vào cửa phòng thực lực thật ra không cao, bên kia còn một nam nhân một nữ nhân dưới chân hư phù, hai mắt vô thần, xem hình dáng cũng chưa tu chân nhập môn, có thể thấy được nha đầu này là mạnh nhất trong bốn người.

Phải biết rằng lấy thực lực của ta, tức là phải bốn cao thủ như Tử Kỳ liên thủ, ta cũng tuyệt đối không sợ, bốn người như vậy liên thủ, cũng khẳng định không phải đối thủ của ta, một khi đã như vậy ta đây có thể giữ lại không hề ra tay, chỉ cần có thể đưa bọn hắn toàn bộ giết chết, cũng không bại lộ ra bí mật của ta ”.

Bích U Tử trong tư tưởng như vậy, lòng đại định, giương tay lên, thế nhưng xuất ra không giống như pháp bảo, pháp bảo này cả vật thể xanh biếc, trên không trung luân chuyển, phát ra trận trận rít gào làm người ta sởn tóc gáy, lại là một bộ xương thủy tinh màu xanh biếc thật lớn.

Tiểu nha đầu tuy có thực lực, lá gan cũng không lớn, nhìn thấy bộ xương khô, nhất thời sợ tới mức “ Nha” kêu một tiếng, nhanh như chớp chạy đến bên cạnh Tiểu Khai : “ Tiểu Khai ca ca, đây là cái thứ gì ?”.

“ Ha ha ha ha, các ngươi hôm nay chết chắc !” Bích U Tử bắt đầu đắc ý : “ Này không thể trách được ta, đây là các ngươi bức ta, nếu không ta cũng không muốn bại lộ bí mật của ta, xuất ra Bách Khổng Thiên Khiếu Nhiếp Hồn Khô ! Tưởng Bích U Tử ta thân là đệ tử chính đạo, tu luyện ma công tu là sự việc tu chân giới vạn vạn không cho phép a, cho nên ta hôm nay nhất định phải giết người diệt khẩu, các ngươi đợi chết đi ”.

“ Oa ! Hắn là một tà tu a! ”Trữ Tình nhất thời kêu to lên : “ Tiểu Khai ca ca, ngươi nhìn hắn lại là một tà tu a, theo lời nói của sư phụ ta ngày hôm qua, tà tu cùng Thiên Yêu giống nhau, đều là thứ khả ngộ mà không thể cầu, sự phụ nói hiện tại ở tu chân giới không có tà tu, không nghĩ tới nhanh như vậy làm ta gặp một người ”.

“ Đúng vậy ! Ta chính là tà tu trong truyền thuyết !” Bích U Tử ha ha cười to , không thể đắc ý: “ Thế nào đã sợ hãi rồi ? Đáng tiếc hiện tại sợ hãi đã là muộn, Bách Khồng Thiên Khiếp Nhiếp Hồn Khô, lập tức liền phải đem hồn phách bốn ngươi toàn bộ hấp thu vào, trải qua bảy bảy bốn chín ngày luyện hồn, hồn phách các ngươi muốn sống cũng không được, muốn chết không thể, vĩnh viễn bị ta nô dịch, cung cấp lực lượng cho bảo bối của ta ”.

Trữ Tình “ Phi” một tiếng, tay chỉ ra, Phi Kiếm hướng về đầu bộ xuông khô bay lại : “ thương ” hung hăng đánh một cái vào đầu bộ xương khô.

Lúc này đây giao phong, Trữ Tình quả nhiên kém hơn, hào quang trên phi kiếm bỗng nhiên tối sầm lại, bay nhanh lui trở về, trong tay Trữ Tình, bộ khô lâu đầu lại chính là khẽ dừng, liền tiếp tục luân chuyển đến, một bên luân chuyển lục quang càng mãnh liệt.

“ Yêu, tiểu nha đầu xác thực lợi hại ” Bích U Tử ngược lại cũng cả kinh : “ Bộ Khô lâu đầu này uy lực tuyệt lớn, cho dù chưởng môn sư huynh tự mình ra tay, chỉ sợ cũng không thể so phi kiếm mạnh hơn bao nhiêu ”.

Tiểu Khai hít một hơi thật sâu, bỗng nhiên ngẩng đầu nói : “ Ta cuối cùng hỏi ngươi một câu, ngươi đem Hổ Vương bọn họ, rốt cuộc dấu đi nơi nào ?”.

Hắn thẳng đến không nói gì, giờ phút này vừa mới nói, lại có loại khí thế giống như bá đạo, Trữ Tình cùng hai tiểu hồ ly đều cảm thấy trong lòng là lạ, nhịn không được liếc mắt nhìn hắn.

Tiểu Khai luôn luôn bình thản, giờ phút này đích xác có điểm không giống với. Ánh mắt của hắn mang theo điểm vi hồng, khéo miệng gắt gao mở rộng, tư thế này làm mặt hắn bỗng nhiên mang điểm sát khí tàn khốc thần sắc như vậy, Trữ Tình cùng bọn tiểu hồ ly cho tới bây giờ không có gặp qua.

Bích U Tử cả giận nói : “ Ngươi nghĩ ngươi là ai, ta bằng cái gì phải nói cho ngươi ?”.

Tiểu Khai liếc mắt thâm thâm nhìn : “ Ngươi nói cho ta, ta có thể tha cho ngươi một mạng ”.

Bích U Tử ngửa mặt lên trời cười to: “ Liền bằng ngươi ? Ngươi còn chưa có nhập môn tam lưu tu chân giả, lại nói khoác không biết ngượng, muốn tha mạng cho ta ? Ha ha ha ha, ta mặc kệ ngươi như thế nào cùng mấy yêu quái này cùng lên, dù sao cho dù ngươi nhiều người hơn ta, ta hôm nay cũng khẳng định không thể tha cho ngươi ”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK