Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vô Tự Thiên Thư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“ Oanh long” Cả đại điện đều run rẩy lên một chút, sau đó bỗng nhiên khôi phục lại bình tĩnh, mọi người nhìn thấy cây gậy kia đang nhanh chóng đảo bay trở về trong tay Tiểu Khai.

Thục Sơn đại điện yên tĩnh đứng yên trước mặt mọi người, vẫn trang nghiêm đứng sừng sững ngay trước mắt.

“ Ác tặc, ngươi đừng mơ tưởng hủy diệt đi Thục Sơn đại điện của chúng ta!” Một đệ tử tuổi còn trẻ rốt cuộc nhịn không được mắng lên: “ Thiên đạo chiêu chiêu, tà không thắng chánh, ngươi xem, ngươi phải thất bại!”

“ Thật không?” Tiểu Khai không ngờ lại mỉm cười, nhưng nụ cười kia thoạt nhìn lại lạnh lùng đến nói không nên lời, hắn đưa tay chỉ ra phía trước: “ Ngươi nhìn lại.”

Lời vừa nói xong, thì Thục Sơn đại điện chiếm tới mấy ngàn thước vuông, liền bỗng nhiên hỏng mất, liền phảng phất như là một người bị đánh nát xương cốt toàn thân, các bộ vị của đại điện toàn diện sụp đổ xuống tới, đảo mắt nhìn, đã nát vụn.

“ Thế nào?” Trong ánh mắt của Lục Thủy chân nhân, Tiểu Khai cười giống như một ma quỷ: “ Còn muốn tiếp tục nhẫn nữa không?”

Tiểu Khai cũng không đợi mọi người trả lời, hắn trực tiếp nhìn lại phía trước.

Sau khi đại điện sụp đổ, đã đầy đủ lộ ra một tòa núi có hình dáng kỳ lạ. Ngọn núi cao tuấn mà nhọn ra, đường đi dị thường hẹp hòi, thoạt nhìn phảng phất như là một thanh tuyệt thế bảo kiếm đang cắm trên mặt đất.

Đây có phải chính là Thục Sơn phái hách hách nổi danh – Thần Kiếm Phong.

Thần Kiếm Phong vốn cũng không phải núi, bản thể của nó quả thật là một thanh bảo kiếm, đây là một trong vô số quỷ phủ thần công địa thái địa mạo của Thục Sơn, là một tồn tại truyền kỳ đầy sắc thái nhất.

Từ niên đại ngày xa xưa, Thục Sơn phái từng xuất ra một siêu cấp cao thủ, bằng vào một thanh phi kiếm trong tay, trên trảm tà tu, dưới chém yêu ma, tung hoành nhân gian, suốt một ngàn năm chưa từng gặp địch thủ.

Hắn vốn đã sớm có thể trở thành Thục Sơn chưởng môn, nhưng hắn lại không muốn làm chưởng môn, hắn vốn đã sớm có thể phi thăng, nhưng hắn tình nguyện ngăn trở mười tám đạo cửu cửu trọng kiếp, không muốn phi thăng, hắn đã vốn có thể túng tình sơn thủy, tiếu ngạo sơn lâm, nhưng hắn lại dám dựa vào một thân tu vi trảm yêu trừ ma, đông bôn tây tẩu( chạy đông chạy tây), chưa từng một khắc dừng lại, chưa từng được thanh nhàn.

Hắn cả đời này, đều là vì thiên hạ thương sanh mà sống.

Thẳng đến cuối cùng, cả ông trời cũng không dễ dàng tha thứ cho một dị loại như vậy, một đạo cửu cửu trọng kiếp càng mạnh siêu cấp thiên lôi chuyên môn vì hắn mà sanh, đưa hắn đương trường bị đánh đến hồn phi phách tán.

Người này đến chết, thiên hạ khiếp sợ, tất cả chưởng môn của tu chân môn phái tề tựu Thục Sơn. Lòng đau dấy lên, không nói nên lời, như thế ồn ào chừng ba ngày, mới nhất nhất cáo từ.

Tại thời điểm ngày cuối cùng, thanh bảo kiếm đã đi theo hắn suốt mấy ngàn năm, bỗng nhiên không gió tự mình trực tiếp bay lên trời cao ngàn thước, ngân lên tiếng ngâm bi thiết của loài rồng, trong nháy mắt hóa thành một ngọn núi có hình dáng kỳ lạ, ở trước mắt muôn người, đã cắm lại trên mặt đất Thục Sơn, đó chính là Thần Kiếm Phong của hôm nay.

Nếu nói Thục Sơn đại điện đại biểu chính là địa vị lịch sử của Thục Sơn, vậy Thần Kiếm Phong, đại biểu cho tinh thần, khí tiết, và những năm tháng quang huy huy hoàng nhất của Thục Sơn.

Tiểu Khai lạnh lùng giương mắt nhìn Thần Kiếm Phong, chậm rãi giơ lên ngàn năm huyền thiết chi tinh trong tay: “ Bây giờ, ta muốn hủy diệt ngọn núi này.” Hắn nói từng chữ: “ Từ nơi này bắt đầu, ta sẽ một đường phá đi xuống, vẫn phá cho đến lúc các ngươi đưa ta đi Tru yêu đại hội mới dừng lại!

Nếu các ngươi tuyệt không hợp tác...” Trong ánh mắt Tiểu Khai tràn đầy điên cuồng, trầm giọng nói: “ Ta sẽ hoàn toàn đem Thục Sơn hủy diệt!”

Tiêu Vận gian nan nuốt ngụm nước bọt, một chữ cũng không nói ra được. Trong mắt nàng, Tiểu Khai vẫn vốn là một thiếu niên vui vẻ khoan hậu, thẳng đến hôm nay, nàng mới bỗng nhiên phát hiện, trên người thiếu niên này thế nhưng còn có một mặt bá đạo như thế!

Nếu Tiểu Khai là rồng, thì Trì Tiểu Trúc kia, tuyệt đối là điểm yếu của hắn a!

Ánh mắt của Lục Thủy chân nhân đã sợ hãi, hắn nhìn thấy Tiểu Khai đứng trước Thần Kiếm Phong, cây gậy giết người lại bắt đầu thần kỳ biến dài ra, trong nháy mắt đã mở rộng dài chừng mười thước, nhưng vẫn như cũ không hề có ý muốn dừng lại, lại tiếp tục dài ra cơ hồ bằng nửa độ cao của Thần Kiếm Phong, mới chịu ngừng xuống tới.

Tiểu Khai lui về phía sau chừng hơn mười thước, một tay cầm gậy, hai chân mở ra, ngàn năm huyền thiết chi tinh hoành trong tay, bộ dáng kia giống như một con kiến đang cầm một cây kim thêu hoa thật khổng lồ, đối diện với Thần Kiếm Phong trước mặt xoay lưng quét ngang!

“ Tạo nghiệt a!” Lục Thủy chân nhân dù có tu dưỡng thâm hậu có nhẫn nại đến ngang ngạnh, nhưng đến khắc này cũng có chút hỏng mất, vung tay lên, phi kiếm bao hàm lực lượng toàn thân chính mình đã phóng tới cây gậy lớn lăng không chém tới.

Cơ hồ một khắc này các đệ tử Thục Sơn đều nghĩ đến một việc, những phi kiếm vừa rồi còn chưa bị hủy diệt, trong tích tắc toàn bộ bay ra ngoài, phảng phất như một đạo thành tường bằng cương thiết, ngăn ở trước mặt ngàn năm huyền thiết chi tinh.

Sau một khắc...

“ Đinh...đang..đinh...” Một trận hỗn loạn vang lên, tất cả phi kiếm đều phảng phất như những thanh sắt vụn bị hất bay ra ngoài, cây gậy kia sức lực không giảm, mắt thấy chỉ còn một giây thời gian nữa, đã đánh thẳng vào sườn núi của Thần Kiếm Phong.

Đến giờ phút này, đã không còn kẻ nào dám hoài nghi uy lực của một gậy này nữa, nếu Tiểu Khai nói một gậy này có thể trực tiếp đánh gãy ngang Thần Kiếm Phong, tuyệt đối không có bất luận kẻ nào dám nói một tiếng “ Không”.

Lục Thủy chân nhân hít vào một hơi thật sâu, chỉ cảm thấy tay chân lạnh lẽo, Thần Kiếm Phong và Thục Sơn đại điện, đúng là niềm kiêu hãnh của các đệ tử Thục Sơn, là ngọn nguồn, cũng là nơi nương tựa tinh thần của bọn họ, nếu thật bị phế bỏ, thì vạn cổ tinh thần ung dung của Thục Sơn, coi như là bị phế đi không khác gì nữa.

“ Không cần! Không cần đánh a!” Trong đám người rốt cuộc có một tiếng người khóc kêu lên: “ Ác tặc, ngươi dừng tay, ngươi dừng tay a! Ta mang ngươi đi Tru yêu đại hội!”

Cây gậy lôi đình vạn quân kia, vừa trong tích tắc tiếp xúc Thần Kiếm Phong, bỗng nhiên dừng lại, phần đầu nhọn của cây gậy vừa lúc nặng nề quẹt một cái vào Thần Kiếm Phong, chỉ nghe “ bồng” một tiếng, nhất thời từ đỉnh núi rơi xuống vô số núi đá và bùn đất, thế nhưng đại địa dưới chân đã phảng phất nhẹ nhàng run rẩy một chút.

Tiểu Khai chậm rãi quay đầu, vẻ mặt lại hung ác, lại vui mừng, lớn tiếng nói: “ Thật sự?”

“ Thật sự.” Trong đám người, một gã Thục Sơn đệ tử thở ra một hơi thật dài, mặc cho nước mắt trên mặt tùy ý chảy xuôi, thanh âm trong lúc đó bỗng nhiên bình tĩnh trở lại: “ Thiên Tuyển môn chủ, Trường Sinh ta cam nguyện làm tội nhân thiên cổ của Thục Sơn, mang ngươi đi Thục Sơn Bắc Cực Hãm Không Đảo, cùng ngươi đến Tru yêu đại hội!”

“ Tốt lắm, bây giờ chúng ta đi.” Tiểu Khai kéo Trường Sinh đi ra, đồng loạt rơi xuống trên ngàn năm huyền thiết chi tinh, quát một tiếng “ Đi”, cây gậy kia phảng phất như lôi đình tia chớp, trong chớp mắt đã bay đi xa xa.

Trong mắt Lục Thủy chân nhân kinh hãi, lại phẫn nộ, hết lần này tới lần khác còn mang theo vẻ không chút nề hà, mắt thấy Tiểu Khai lôi đi tam đại đệ tử Trường Sinh có dung mạo bình thường kia, miệng có chút trừu động, nhưng một câu cũng nói không nên lời.

Hoàng Bội lôi kéo Tiêu Vận, hai nàng bay nhanh theo phía sau, lưu lại sau lưng mấy trăm người tu chân, nhưng không một ai dám động chút nào.

Tiểu Khai mang theo Trường Sinh một đường bay nhanh, Trường Sinh thân thể gầy yếu, trên mặt nước mắt liên miên, thoạt nhìn bộ dáng chỉ có mười bốn, mười lăm tuổi, giờ phút này vẻ mặt tuyệt vọng, cả lời cũng không nói nổi một câu, mỗi khi muốn chỉ điểm phương hướng, cũng chỉ là vươn ngón tay chỉ tới.

Nhưng thiếu niên này trời sinh thông minh, tốc độ ngàn năm huyền thiết chi tinh của Tiểu Khai nhanh như thế nào, vào thời điểm giá ngự còn chưa kịp phân biệt phương hướng, nhưng thiếu niên này mặc dù trầm đau dị thường, nhưng chỉ đường cũng không kém, đã vòng vo ít nhất mười bảy, mười tám khúc quanh, tổng cộng không tới thời gian dùng một chén trà nhỏ, đã bay tới một địa phương cổ quái.

Trước mắt, trên đỉnh đầu sức nóng trào trào, dưới chân hàn khí dày đặc, đương nhiên điển hình là băng hỏa hai thế giới.

Tiểu Khai nhìn thấy, đỉnh đầu thuần túy là một mảnh hỏa hồng, lửa cháy đằng đằng thiêu đốt, thỉnh thoảng có một đoàn đoàn hỏa cầu thoát ly sự trói buộc của lửa cháy bay tới, cùng với tuyết trắng trong không trung tuyết cầu va chạm vào nhau, phát ra tiếng đánh thật lớn, mà dưới chân cũng là một mảnh vạn tái huyền băng màu xanh đen, liếc mắt nhìn âm u mênh mông không thấy đáy, nhưng phía dưới huyền băng còn ẩn ẩn truyền đến tiếng gió gào thét, lực gió đã thập phần mạnh mẽ, thỉnh thoảng còn mang theo từng đoàn tuyết cầu thật lớn thổi lên.

Mà ngay giữa trung gian băng và hỏa, đã có chừng gần hai thước phương viên thông đạo, phảng phất là bị một cái lồng vô hình bao lấy, vô luận là băng tuyết hay là liệt hỏa, một khi tiếp xúc bên ngoài thông đạo, đều nhanh chóng văng ra, mà giờ phút này, Tiểu Khai và Trường Sinh, đang chính thức dừng lại ngay cuối thông đạo. Lối ra, đúng là một tòa vách núi đen, bên ngoài vách núi đen, đúng là băng hỏa thế giới.

Tiểu Khai cẩn thận dò xét, thông đạo này căn bản không phải thông đạo, không có kết giới gì vô hình, cũng không có nhìn thấy cái lồng gì. Nói cách khác, nếu bọn họ đi vào, thì phải nhận hai loại khảo nghiệm của băng và hỏa.

Tiểu Khai lo nghĩ, nhưng không thể tưởng được nên đi như thế nào, quay đầu nhìn thấy, Trường Sinh đang ngơ ngác nhìn bầu trời, vẻ mặt mê mang, Tiểu Khai tức giận nhất thời lên tiếng: “ Ngươi không phải đang gạt ta chứ?”

“ Hắn không có lừa ngươi.” Hoàng Bội nói chuyện, nàng cùng Tiêu Vận bay chậm, đến lúc này mới chậm rãi chạy tới: “ Sư phó từng nói qua, Thục Sơn Bắc Cực Hãm Không Đảo, là một địa phương duy nhất ngăn cách Thục Sơn bản thể, bốn phía vờn quanh mười vạn Thiên Hỏa, mười vạn Huyền Băng, sau khi qua được hai thế giới này, còn phải vượt qua mười vạn Lưu Sa, mới có thể chính thức tiến vào Hãm Không Đảo.” Nàng dừng một chút, lại nói: “ Vừa rồi ngươi hủy Thục Sơn kết giới, rồi đánh vỡ Thục Sơn đại điện, nếu Thục Sơn chưởng môn mà biết, có lẽ đã sớm chạy tới rồi, hắn không có đi tới, chỉ có thể nói bây giờ hắn căn bản không thể cảm thụ được tình huống của Thục Sơn, vì vậy tất nhiên là hắn đang ở Hãm Không Đảo!”

Tiểu Khai nhíu mày nói: “ Địa phương hung hiểm như thế, đi như thế nào?”

Hoàng Bội nói: “ Đánh tới mà đi.”

Tiểu Khai nói: “ Nơi này đều là Huyền Băng và Thiên Hỏa, làm sao mà đánh thắng được?”

Hoàng Bội nhất thời cười lạnh: “ Ngươi cả Thục Sơn đại điện còn hủy, Thục Sơn phái khẳng định không chết không ngừng với ngươi, thật vất vả mới tới nơi này, chẳng lẽ ngươi còn đang e ngại hủy diệt thêm vài thứ sao?”

Trường Sinh nghe nữ nhân này lại nhắc đến chuyện phá hư Thục Sơn, nhất thời ngẩng đầu lên, trợn mắt nhìn Hoàng Bội, Hoàng Bội căn bản không động đậy, nhưng đột nhiên nhìn hắn hé miệng cười, nàng vốn là tuyệt sắc mỹ nữ, hơn nữa cho tới bây giờ còn không cười, giờ phút này bỗng nhiên cười rộ lên, giống như núi băng hòa tan, trăm hoa nở rộ, đẹp đến khó thể hình dung, Trường Sinh nhất thời ngây người ngẩn ngơ, một vẻ đỏ ửng hiện lên hai má, nhanh chóng cúi đầu xuống.

Tiểu Khai dù sao đã gây ra họa lớn, không hề chần chờ, đem ngàn năm huyền thiết chi tinh bay ra ngoài, huyền phù giữa không trung, lại bắt đầu kéo dài lên, vượt tới tầng lửa cháy, bên dưới xuyên xuống huyền băng, xem ra muốn đem băng hỏa thế giới này ngạnh cứng mở khai.

Ánh mắt Trường Sinh nhìn chăm chăm cây gậy này, nghĩ đến cây gậy có thể đánh bại toàn thể Thục Sơn, trong lòng lại là hâm mộ lại là phẫn hận, trong lòng thiếu niên luôn tràn ngập các loại ý niệm cổ quái trong đầu, bỗng nhiên nghĩ đến: “ Nếu ta có cây gậy này, ta sẽ uy phong cỡ nào.” Rồi lại nghĩ: “ Nếu ta có ý trung nhân bị nhốt, ta sẽ giống như hắn không để ý hết thảy mà xông qua khó khăn.” Rồi lại nghĩ: “ Sư phó đối với ta ân trọng như núi, ta không cách báo đáp, không ngờ lại nổi lên ý niệm xấu xa như vậy trong đầu, thật là đáng đánh đòn.” Rồi lại nghĩ: “ Hôm nay ta dẫn hắn đi Hãm Không Đảo, đệ tử môn phái đều tận mắt nhìn thấy, ta đã là tội nhân của Thục Sơn, có lẽ xong chuyện này sẽ bị trục xuất sư môn rồi, còn nói ra gì báo đáp nữa đây?”

Tâm sự của thiếu niên phảng phất như mây trắng trên bầu trời, phiêu phù không chừng, trong tích tắc này, trong lòng Trường Sinh chẳng biết bay qua bao nhiêu ý niệm trong đầu, khóe mắt lại lướt qua Hoàng Bội đang đứng thẳng băng bên kia, ở ngực bỗng khẽ run lên, một ý niệm không thể át trong đầu xông ra: “ Nếu là nàng...nữ nhân đẹp như thần tiên, nếu là ý trung nhân của ta, ta...ta quả nhiên là người hạnh phúc nhất thiên hạ.”

Hơn mười năm cho tới bây giờ hắn chưa từng gần qua nữ sắc, vẫn dốc lòng tu luyện, tiến cảnh tuy không rõ ràng, đạo tâm lại cực kỳ ổn cố, nhưng vì chưa nhìn thấy qua, hôm nay được gặp tuyệt thế mỹ nữ, đương nhiên trong phút chốc liền đạo tâm thất thủ, vừa rồi bị Thục Sơn biến loạn làm rối nhiễu tâm thần, lực chống cự bạc nhược yếu đuối, giờ phút này lại nhìn Hoàng Bội, quả nhiên càng xem càng yêu, Hoàng Bội càng lạnh lùng, hắn ngược lại càng tự ti mặc cảm, nghĩ thấy trước mắt đúng là tiên nữ trên trời, cao quý không thể hình dung. Trong lòng một cỗ xúc động, làm hắn thiếu điều cung kính đương trường quỳ lại xuống tới, tâm ma bất giác sinh ra gốc rễ trong lòng.

Hoàng Bội nếu biết thiên hạ có chuyện như vậy, có lẽ vô luận thế nào vừa rồi cũng không cố ý cười với hắn.

Trường Sinh đang muốn si mê, bỗng nhiên nghe được bên tai “ ba” một tiếng nổ, nhất thời thiên địa chấn động, ngọn lửa trên đỉnh đầu đã lăng không đè ép xuống tới, mà huyền băng dưới chân đã ầm ầm vỡ tan, phía dưới một cỗ chất lỏng màu đen trắng hỗn loạn phảng phất như suối phun vọt đi lên, trong lòng hắn kinh hãi, vừa muốn gọi, chợt nghe Tiểu Khai hét lớn một tiếng: “ Chạy mau!”

Trong phút chốc, vách núi đen cuồn cuộn sóng ngập trời, thiên hỏa khôn cùng đang hạ xuống, thật sự là tráng quan đến kinh tâm động phách, Trường Sinh chỉ cảm thấy toàn thân bị người nhấc lên, bên tai tiếng gào thét, miệng đầy gió táp, rốt cuộc nói không ra một chữ, ánh mắt còn mơ hồ nhìn thấy cách đó không xa hai thân hình nữ tử phiêu hốt như điện, mà phía trước người cầm lấy hắn, đúng là Tiểu Khai.

Hãm Không Đảo mười vạn thiên hỏa và mười vạn huyền băng, đều là từ vô số niên đại trước kia do tiên nhân bố trí chướng ngại, có thể ngạnh sanh ngăn cách Hãm Không Đảo và Thục Sơn bản thể, có thể thấy được lực lượng nó ẩn chứa đáng sợ đến thế nào.

Tiểu Khai thuần túy không biết trời cao đất rộng, nghe xong lời giáo huấn của Hoàng Bội, không ngờ lại lấy binh khí mạnh mẽ đánh tới, ngàn năm huyền thiết chi tinh của hắn dã tính cường hãn, không ngờ lại dám đánh thiên hỏa tầng thành một cái lỗ thủng, làm cho thiên hỏa khôn cùng hạ xuống, càng đánh cho vạn tái huyền băng thành một cái động, để cho ngàn năm băng tuyền đều xông ra. Hai dạng này khủng bố đến thế nào, làm cho cả bốn vị chân nhân trong Vô Tự Thiên Thư sắc mặt vàng như đất vì sợ hãi, nên vừa nhìn thấy thiên hỏa cùng băng tuyền vừa tuôn thì hét lớn một tiếng: “ Tiểu Khai, chạy mau!”

“ Đúng vậy, chạy mau, chậm một chút xương cốt cũng không còn.” Tiểu Quan cũng hô to một tiếng.

Tiểu Quan và bốn vị chân nhân đồng thời lên tiếng, Tiểu Khai còn không biết mình đã gây ra đại họa hay sao, lập tức phát một tiếng hô, triệu hồi ngàn năm huyền thiết chi tinh, liều mạng bay ra ngoài, Tiêu Vận và Hoàng Bội phản ứng cũng nhanh, vẫn còn đang ở phía trước Tiểu Khai, điều này chỉ có thể dùng giác quan thứ sáu của nữ nhân mà giải thích.

Ở sau lưng bốn người, cả huyệt động đều cũng đổ sụp xuống, từng khối tảng đá lớn đang hạ xuống, có vài khối còn nện xuống ngay đầu, lực gió bị bám quất vào trên mặt Trường Sinh, làm đau đến khắc cốt.

Mắt thấy sắp chạy ra huyệt động, bỗng nhiên theo tiếng gió thổi qua động khẩu “ Hô” một tiếng, Hoàng Bội và Tiêu Vận đang bay phía trước mặt, nhất thời bị cuồng phong cuốn ngược trở về, thân thể yêu kiều nhỏ nhắn lập tức mất đi chống đỡ, bay sát nhanh qua bên người Tiểu Khai, đối diện với Thiên Hỏa và Băng Tuyền đang mãnh liệt đến từ mặt sau mà phóng đi!

Tiểu Khai khẩn trương, đâu còn lo được cho Trường Sinh trong tay, lập tức buông tay mặc cho Trường Sinh rớt xuống, chụp ngược một cái, đã bắt được cổ tay sư tỷ, tay kia cũng bắt được một cái cổ chân nhỏ của Hoàng Bội, hai tay dùng hết sức lực nắm chặc, không để rơi ra.

Ngàn năm huyền thiết chi tinh quả nhiên là siêu cấp bảo bối trong thiên địa, đem hai chân Tiểu Khai dính chặt vào trên thân mình, toàn diện phát lực, xông qua trận gió mãnh liệt trong động khẩu, bay thoát ra ngoài.

Ngoài động, trời xanh mây trắng, gió mát thổi qua, trước mắt ba người nhất thời một mảnh sáng sủa, Tiểu Khai vẫn đang lo lắng, cưỡi trên ngàn năm huyền thiết chi tinh một hơi bay lên cao chừng vài trăm thước, lúc này mới chậm rãi ung dung ngừng lại.

Ba người hít vài hơi thật sâu, cúi đầu nhìn lại, động khẩu kia mở to nơi vách núi đen, giờ phút này mãnh liệt vạn tái huyền băng đang hỗn hợp vô số thiên hỏa hồng diễm diễm, theo động khẩu mãnh liệt phun ra, đang rơi xuống bên dưới vách núi đen.

Tiểu Khai lại nhìn kỹ, phía dưới vách núi đen sâu kín một mảnh, thoạt nhìn sâu không lường được, căn bản nhìn không ra cụ thể có gì bên dưới, băng tuyền mang theo lực phá hư mãnh liệt cùng thiên hỏa hạ xuống, không ngờ nửa điểm phản ứng đều không có, cũng giống như trận mưa nhỏ rơi vào đáy hồ sâu bình thường.

Ba người nhìn nhau, đều cảm thấy mồ hôi lạnh, như vừa được tái thế làm người.

“ Phía dưới vách núi đen, cũng có cổ quái phải không?” Tiểu Khai nói: “ Sư tỷ, ngươi có biết hay không?”

“ Không cần hỏi, ai cũng không biết.” Tiêu Vận cười nói: “ Thục Sơn là vạn cổ danh sơn, còn hơn những nơi có lịch sử khác vô số lần, núi này quần thể bốn phương tám hướng, không biết có bao nhiêu di tích tiên giới, có bao nhiêu siêu cấp cấm địa, thậm chí có cả viễn cổ thần thú có thể tồn tại. Sự thật, ngay cả Thục Sơn chưởng môn chính mình còn có vô số địa phương không dám đi qua, huống chi là người ngoài chứ.”

Nói đến nơi này, ba người lại nhìn thấy một khối băng cứng đang theo băng tuyền một lượt hạ xuống dưới vách núi đen, bên trong khối băng có một người có diện mục rõ ràng, thần thái lịch sự, đúng là người đã dẫn bọn họ đi tới đây, Thục Sơn đệ tử Trường Sinh. Giờ phút này, gương mặt Trường Sinh lại thập phần an tường, phảng phất như trước khi bị đóng băng không có chịu qua sự sợ hãi.

“ Hắn không sống nổi.” Tiêu Vận lắc đầu nói: “ Thiếu niên tên Trường Sinh này...”

“ Là ta có lỗi với hắn.” Tiểu Khai hổ thẹn nói: “ Nếu không phải ta buông tay...”

Hoàng Bội xuất phi kiếm, dùng sức đá chân, nói với Tiểu Khai: “ Buông ta ra.”

Lúc này Tiểu Khai mới phát hiện, mình còn đang nắm lấy chân của Hoàng Bội, giờ phút này, băng sương mỹ nhân mắc cỡ đỏ bừng, áo choàng đã cởi, mái tóc lại tán loạn, một đôi chân dài đang cao cao giơ lên, chiếc váy dài màu vàng vô cùng hương diễm cùng với chiếc quần nhỏ hình chữ T lại bại lộ ra trong mắt tên “ Dâm Tặc” Tiểu Khai.

“ A...thật xin lỗi!” Tiểu Khai cuống quýt buông tay ra.

Hoàng Bội nhanh chóng thu chân vào trong quần, vẻ mặt nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, lạnh lùng nói: “ Ngươi không cần giải thích, hôm nay ngươi cứu ta một mạng, ngày khác ta tất có báo đáp.”

Nàng xem vẻ mặt Tiểu Khai có chút ngẩn ra, bỗng nhiên như nghĩ tới điều gì, hung hăng trừng mắt, tức giận nói: “ Ngươi nếu dám nói lấy thân báo đáp, bây giờ ta lập tức cắt lưỡi của ngươi!”

Tiêu Vận nhất thời không nhịn được “ vèo” cười ra tiếng.

Tiểu Khai thở dài, thật sự không còn gì để nói.

Vị Nga Mi đệ tử này, thành kiến đối với mình đã tới bước không cứu được nữa, có lẽ chính mình vô luận làm cái gì, đã không thay đổi được ấn tượng của nàng đối với mình rồi.

Lần này ba người cũng không dám kinh động nữa, dọc theo huyệt động bên ngoài cẩn thận phi hành, bay đã lâu, cuối cùng đã bay hết con đường này, cũng tính bọn họ vận khí tốt, đương nhiên lại không tìm sai địa phương, trước mắt xuất hiện một mảnh cát vàng mênh mông.

“ Đúng vậy, đúng là nơi này rồi.” Hoàng Bội gật đầu nói: “ Đây là một đạo phòng tuyến cuối cùng của Hãm Không Đảo, mười vạn biển lưu sa, mặt sau của nó chính là Hãm Không Đảo.”

Tiểu Khai rất đau đầu: “ Nơi này làm sao phá?”

“ Biện pháp cũ.” Hoàng Bội thật ra rất có tố chất cứ sợ thiên hạ không loạn: “ Dù sao ngươi thẳng một đường đều là đánh mà tới, nơi này có đánh thêm một lần cũng không là gì nữa.”

Tiểu Khai cắn răng, nói: “ Không, ta có biện pháp rất tốt.”

Muốn nói cái gì mà tu chân đạo lý, luyện công tâm pháp, Tiểu Khai hoàn toàn không biết, hoàn toàn không hiểu. Tu chân cũng tu có một đoạn cuộc sống rồi, lại nói bây giờ đã trở thành cao thủ mà tu chân giới đều biết tiếng, nhưng Tiểu Khai thật hiểu được, hắn thật sự chỉ là một người phàm, nếu không có những bảo bối trong tay, phỏng chừng ngay cả tên côn đồ cũng đánh không lại.

Cho nên, gặp thời điểm có vấn đề, trong đầu hắn chuyện thứ nhất đã nghĩ đến pháp bảo, nghĩ đến pháp bảo, hắn đột nhiên nghĩ tới lúc ở Diệt Thế Chi Môn đã bóc lột được vài thứ.

Lưu Manh Thỏ lưu lại ba thứ, nội đan bị Tiểu Hắc ăn, quyển trục dùng xong, chìa khóa kia còn mang trên người, đến nay không biết có tác dụng gì.

Đầu heo nhân lại lưu lại một viên nội đan, còn bị Lưu Manh Miêu ăn tươi rồi, có thể không suy nghĩ.

Đa Tình công tử lưu lại không ít thứ, ba vạn uẩn bình, một bình nhược thủy, một bình mặc tinh, còn có một cái chai không.

Tính ăn mòn của nhược thủy quá mạnh mẽ, nơi này hiển nhiên không thể dùng, nhưng cái chai không kia, dùng ở chỗ này thật thích hợp, Tiểu Khai nhớ rõ rành mạch, hầu tử nói qua: “ Cái chai này cũng là bảo bối, trên thế giới đại bộ phận vật chất nó có thể thu thủ hết.”

Mười vạn lưu sa trước mắt này, vừa có phải là vật thu thủ thích hợp nhất không?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK