Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vô Tự Thiên Thư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hắn vừa nói xong , nhất thời trường kiếm sau lưng lập tức ra khỏi vỏ , thanh kiếm của hắn rất bất đồng , cả thanh ánh lên sắc quang mang , nhìn qua cảm giác sắc bén vô cùng , “ Sưu “ một tiếng bay lên trời trấn áp mọi người….

“Băng” , phi kiếm của Trấn nguyên chân nhân nhất thời không ngăn cản được , sang lang rơi xuống đất.

Cổ Trì cười ha ha : “ Như thế nào , còn ai muốn thử không ? Nếu không phục , ta có thể triệt hạ kiếm trận , tỷ thí với các ngươi một phen.”

Trấn nguyên chân nhân hừ một tiếng , nhìn Cổ trì đắc ý , thấp giọng mắng : “ Ngu ngốc “. Sau đó quay đầu sang Tiểu Khai , nói : “ Chúng ta không được rồi , ngươi trực tiếp ra tay đi “

Tiểu Khai cũng không nhiều lời , từ trên tai lấy ra Định Thiên Côn , ném ra ngoài.

Cây gậy ngũ sắc ban lan ,thoạt nhìn khí thế bất phàm , Cổ Trì thích cho là thông minh , chứng kiến thiên côn liền lắc đầu cảm than : “ Có hoa không có quả , có hoa không quả a , bốn vị đạo hữu kia còn có chút thực lực , về phần tiểu tử này , còn kém xa lắm …. Ta …. Phốc !”

Một tiếng vang lên , tâm mạch Cổ Trì rung động , nguyên khí hao tổn , phun ra một miệng máu tươi.

Cùng lúc hắn hộc máu , cả nhóm thiên tiên kia cũng hộc máu theo , hơn một ngàn phi kiếm hỗn loạn cùng hồng sắc phi kiếm kia bị Tiểu Khai dùng nhất côn giải tán , tất cả đều bị bẻ gãy , rơi xuống đất , nhìn sáng choang một mảnh thật lóa mắt , mà các tiên nhân máu đều màu vàng , ánh mặt trời chiếu xuống giống như một tầng hoàng kim , đẹp không sao tả xiết.

Phi kiếm cùng với tiên nhân tâm mạch tương liên , phi kiếm bị hao tổn , người đương nhiên cũng bị thương , hơn nữa thần lực của thiên côn nhất thời đem phi kiếm đánh thành sắt vụn , hơn một ngàn tiên nhân đều trọng thương , “ Vèo vèo “ , rất nhiều tiên nhân không duy trì được thân thể, ngã xuống.

Cổ Trì còn đứng , râu bạc còn dính vết máu , thần tình rất kinh ngạc.

Tiểu Khai cười hắc hắc : “ Thiên tiên lực lượng cao nhất a, cao nhất đó a , bất quá cũng chỉ như thế thôi “

Cổ Trì cắn răng nói : “ Ta ….. Ta với ngươi không cừu không oán , ngươi cư nhiên tàn nhẫn hủy bản mệnh phi kiếm của ta ! “

Tiểu Khai thở dài : “ Ta sớm nói rồi , chúng ta tới tìm Tuyết Phong , chính ngươi lại đi ra biện minh , trách ai bây giờ ?”

Cổ Trì há miệng thở dốc , nói không ra lời . Hắn quay đầu lại thấy Tuyết Phong còn đứng đó không hề bị tổn thương , nguyên lai vừa rồi trong kiếm trận , Tuyết Phong không thả phi kiếm ra , hiện giờ tất cả trọng thương mỗi hắn vô sự.

Hiển nhiên , Tuyết Phong cũng biết đám người kia lợi hại , nếu không cũng không đem chính mình ra làm lá chắn , buồn cười rằng chính hắn còn tưởng mình đức cao vọng trọng , Cổ Trì ngẫm lại sắc mặt vênh váo lúc nãy ¸ cảm thấy phát sầu , buồn bực muốn hộc máu.

Náo loạn nửa ngày , cư nhiên bị người ta đùa giỡn a….

Tiểu Khai đi về phía trước , đối mặt với Tuyết Phong nói : “ Đã lâu không gặp , tiên nhân đức cao vọng trọng a.”

Tuyết Phong vẫn bình tĩnh , hướng về Tiểu Khai gật đầu : “ Đúng vậy , gần nửa năm a. “

Tiểu Khai cười nói : “ Ngươi lúc ở linh sơn , chúng ta đã làm gì ngươi ? “

Tuyết Phong cũng cười nói : “ Nếu không phải linh sơn che trở , ta sớm bị Trường Sinh giết , linh sơn có ân cứu mạng với ta.

Tiểu Khai lại nói : “ Thiên lộc thu ngươi làm đồ đệ , có hay không truyền thụ tu tiên chi đạo cho ngươi ? “

Tuyết Phong nói : “ Sư phó dốc lòng dạy dỗ , ta thật sự vô cùng cảm kích a “

Hai người này nói cười như không , như là lão bằng hữu nhiều năm không gặp , Cổ Trì ở bên cạnh nhìn , có điểm không rõ . Hắn vốn nghĩ hai người có cừu oán , hiện giờ hình như đang ôn truyện cũ , hình như là ân cứu mạng .

Như vậy …. Tiểu tử này làm thế để đánh ta a?

Cổ Trì nghĩ tới nghĩ lui , rốt cuộc suy nghĩ cẩn thạn : “ Nga , ta hiểu rồi , náo loạn nửa ngày hóa ra tiểu tử này tới giúp trợ quyền cho Tuyết Phong a , hẳn là Tuyết Phong cảm thấy mình rất đức cao vọng trọng lại không được quản lý , nên tìm cao thủ tới đánh ta , ân , nhất định là thế “

Hắn bên này miên man suy nghĩ , hai người bên kia vẫn cứ nói chuyện linh tinh.

Tiểu Khai vốn cảm thấy Tuyết Phong rất bình tĩnh , nhìn thấy mình tìm tới cửa , khẳng định sợ hãi phát run , như vậy mình chỉ cần quát hỏi là đc , ai ngờ Nga Mi tiền chưởng môn bình tĩnh khác thường , Tiểu Khai nhất thời do dự : “ Hắn có thể trở thành Lão đại Thiên Tiên Đường , hay là luyện ra vũ khí bí mật gì ? Ta không thể phớt lờ a.”

Tuyết Phong trong lòng suy nghĩ : “ Năm đó sớm bị Tiểu Khai đánh cho sợ hãi , hiện giờ tuy rằng quạ đã biến phượng , sợ hãi vẫn còn dấu trong lòng , hắn cân nhắc cái gậy của Tiểu Khai khẳng định đánh không lại hắn , nhưng hiện tại cây gậy này cư nhiên đánh rớt hơn ngàn thanh phi kiếm , phần công lực này chỉ sợ không dưới Đại La Kim Tiên a .

Như vậy chẳng lẽ ta cùng với một Đại La Kim tiên đánh nhau ? “

Tuyết Phong buồ nbuwjc thở dài , hắn thật sự không nghĩ ra , Tiểu Khai lấy đâu ra cây gậy khủng bố vậy , ngay cả một cây gậy cũng mạnh mẽ thế , còn thiên lý hay không a ?

Đối thoại bắt đầu lộ ra cơn thịnh nộ , Tiểu Khai bỗng nhiên quát : “ Một khi như vậy , vì cái gì ngươi lấy oán trả ơn , vì cái gì hướng linh sơn hàng lôi ? “

Tuyết Phong hừ lạnh nói : “ Bản tiên ngày xưa ở linh sơn địa vị thấp kém , sống như một con chó ( ND : cái này trong VP e ko dịch láo đâu nha ) Nghiêm Tiểu Khai ngươi không muốn phi thăng , còn cản trở ta lên trời , còn tình nguyện đem nha đầu Hoàng Bội kia phóng lên. Ta hiện giờ chấp chưởng Thiên Tiên Đường , vì cái gì mà không thể báo thù?”

Tiểu Khai sửng sốt .

Lý do này tuy gượng ép , nhưng thật đúng. Năm đó Tuyết Phong tuy nhờ linh sơn bao che , lại do phẩm đức ti tiện khắp nhân gian giới đều biết , chính mình không có ý ngược đãi hắn , Hơn nữa hắn sống ở linh sơn , gặp mặt lạnh cùng nhục mạ không ít a , hơn nữa yêu quái nói ra đều thật tình , bình thường không che giấu tội ác , đối với Tuyết Phong đúng là ngược đãi không ít . Nhưng là , vô luận thế nào , ân cứu mạng vẫn phải có a ?”

Tiểu Khai tức giận mắng : “ Ngươi lấy oán trả ơn , ta hôm nay chính là tìm ngươi để tính sổ !”

Tuyết Phong nhất thời cao giọng cười dài : “ Ai tìm ai tính sổ còn khó nói , ngươi ở hạ giới , ta nghĩ tìm ngươi khó khăn , hiện giờ ngươi đến nộp mạng , ta đây liền kết thúc với người ! “ ( ND : Chán sống a , chán sống thật rồi “

Cổ Trì ở bên cạnh xem trợn mắt hà mồm , nhìn hai người lúc đầu nói chuyện như bằng hữu , bây giờ lại như cừu nhân , hiện giờ chứng kiến như thế , nhịn không được lắc đầu : “ Tuyết Phong a Tuyết Phong , ta và ngươi rốt cuộc là đồng nghiệp , không đành lòng nhìn ngươi bị đánh , lại là ngươi còn ra vẻ có bổn sự , ta còn không rõ sao , ngươi so làm sao với cái gậy trước mặt đây , chỉ sợ nhất chiêu liền làm ngươi chết không kịp a “

Mới nghĩ đến đó , Tiểu Khai đã hét lớn : “ Xem chiêu ! “

Thiên Côn bay cao lên rồi vụt mạnh xuống.

“Tai nạn chết người …. “ Cổ trì xẹt qua ý niệm này trong đầu , hắn liền trợn tròn mắt , theo bản năng muốn nhắm mắt lại.!

Hắn chứng kiến trên người Tuyết Phong , bỗng nhiên nở ra ngân quang vô cùng mãnh liệt ! Ngân quang này cùng với bình thường hoàn toàn bất đồng , bạch quang nhu hòa sáng ngời , làm cho người ta cảm giác thật cao thâm.Trong phút chốc ngân quang quây kín người hắn , không nhìn thấy mặt mũi , có vẻ quỷ dị.

Ngân quang phóng lên cao , đón nhận nhất côn , nhất thời truyền đến một tiếng nhẹ nhàng “ Ba “ , Cổ Trì không tin được , cái gậy vô kiên bất tồi ( không gì không phá được ) kia cư nhiên bắn ngược lên trên.

Tiểu Khai giật mình , Thiên Côn cùng Tuyết Phong , vừa chạm vào ngân quang , hắn cư nhiên cảm nhận được một cỗ lực lượng vô cùng băng hàn cổ quái , lực lượng quỷ dị mà cường đại , thế nhưng hắn đem thiên côn trở về !

Loại băng hàng mà ngoan độc này rất quen thuộc. Tiểu Khai tiếp xúc một cỗ thần niệm khó chịu !

Trách không được Tuyết Phong chắc chắn như vậy , hóa ra hắn có Thiên Ma Thần Lực , chuyện gì đã xảy ra ?

Trong nháy mắt , ý niệm trong đầu Tiểu Khai nhanh như điện quang , lập tức quét côn tới.

Tuyết Phong cũng rất nhanh , cơ hồ cùng lúc với Tiểu Khai , cánh tay ngân quang lấp lánh , chộp tới Thiên Côn , hai người vừa va chạm , nhất thời “ Ba “ một tiếng , hai người đồng thời văng ra , vẫn là lực lượng ngang nhau.

“ Tuyết …. Tuyết Phong đạo hữu ,… ngươi …. Ngươi đây là công pháp gì ? “ Cổ trì run giọng : “ Ta như thế nào chưa gặp qua ? “

Tuyết Phong quay sang hắn mỉm cười , khuôn mặt lạnh lẽo vô cùng , bộ mặt như do bạc trắng tạo nên , làm cho Cổ Trì rung mình một cái , lập tức lùi lại ba bước , cảm giác lòng bang bang nhảy rộ không nói ra lời.

Tiểu Khai hít một hơn trầm giọng nói : “ Ngươi như thế nào có Thiê Ma thần lực ? “

Tuyết phong thanh âm mang đặc sát khí nói : “ Nga , ngươi cũng biết thiên ma thần lực sao , vậy hôm nay ngươi không thể không chết.”

Tiểu Khai tuy rằng kinh ngạc , nhưng không sợ hãi , lắc đầu nói : “ Ngươi không phải đối thủ ta , nhanh trả lời câu hỏi của ta , ta còn có thể tha cho ngươi một mạng “

Tuyết Phong cười : “ Khanh khách “ , khuôn mặt có chút vặn vẹo , Tiểu Khai nhìn biết rằng thần lực trên người hắn có chút vấn đề , chỉ sợ là mạnh mẽ tu luyện , chưa hoàn toàn nắm giữ , liền tiếp tục nói : “ Thiên ma thần lực của ngươi rất không ổn định , nếu mạnh mẽ động thủ , chỉ sợ sẽ tẩu hỏa nhập ma , hãy trả lời thành thật vấn đề của ta .”

Tuyết Phong nổi giận hống một tiếng , thân hình chớp động , nhanh như thiểm điện , đối mắt với Tiểu Khai , đúng là ngay cả nói cũng lười , phải trực tiếp đấu võ a.

Tiểu Khai không dám khinh địch , sắp xếp thiên côn nhất thời triển khai , thân hình lao lên đón Tuyết Phong.

Hai ngươi bọn họ lúc này , thần lực tương tự nhau , lại là Tiểu Khai thu phóng tự nhiên , Tuyết Phong khống chế cũng khó khăn , đến lúc này Tiểu Khai liền chiếm ưu thế , huống chi kỹ xảo của Tuyết Phong đều từ tu chân giới luyện ra , Tiểu Khai thi triển lại là Gia Cát Thần Hầu đích thân truyền lại , bộ côn pháp có thể nói ngũ giới vô địch , cho dù đối thủ có cao cường hơn Tiểu Khai , cũng khó thắng được . Huống chi Tuyết Phong vốn kém hơn , cao thấp liền phân ra .

Tuyết Phong hiển nhiên không nghĩ đến vận dụng Thiên Ma thần lực còn thua , càng đánh càng rối , bị thiên côn đạp liên tục vào ngươi , động tác càng rối loạn , cổ họng không ngừng phát ra tiếng : “ Ôi Ôi “ , giống như mất đi lý trý , ngay cả phòng ngự cũng không cần , liều mạng đọ công.

Tới giờ phút này , Tiểu Khai muốn giết Tuyết Phong cực kì dễ dàng , muốn hỏi hắn vài chuyện liền cho thiên côn lùi lại , Tuyết Phong lại tưởng mình chiếm ưu thế , liền lao lên điên cuồng tấn công , Tiểu Khai định né tránh , nhìn thấy ánh mắt bán mạng của hắn liền nổi giận.

Tiểu Khai quát : “ Được , ngươi thích chết thì ta sẽ không khách khí.”

Quyết định xong , Tiểu Khai toàn lực rat ay , “ Ba ba ba “ liên thanh , trong phút chốc đã có bảy tám côn đập vào người Tuyết Phong , trên thân , đùi , cánh tay , đánh cho Tuyết Phong toàn thân đầy huyết tích , máu tươi một mảng ngân bạch ( ND : Trắng , bạch huyết đó =) ) rơi xuống đất liền ngưng thành thể rắn , có vẻ cứng rắn mà bóng loáng , nhìn rất quỷ dị , Cổ Trì ở bên cạnh phát run nghĩ thầm : “ Tuyết Phong đạo hữu tám phần biến thành yêu ma quỷ quái , làm sao …. Làm sao coi là Tiên Nhân được .”

Tuyết Phong thất khiếu chảy máu , Tiểu Khai liền đập một côn vào gáy hắn , chợt nghe : “ Phốc “ một tiếng , Tuyết Phong toàn thân chấn động , Tiểu Khai bỗng nhiên tỉnh lại , thu tay về phía sau , chợt nghe bên ngoan thiên tiên đường có một tiêng duyên dáng gọi : “ Nghiêm Tiểu Khai , đại sắc lang , ngươi …… ngươi còn không mau dừng tay!”

Thanh âm này dị thường dễ nghe , dị thường quen thuộc , hiển nhiên là Hoàng Bội!

Tiểu Khai kinh ngạc quay đầu lại thấy Hoàng Bội váy dài bay lên , Tiên Đế quần áo trắng muốt bay theo , Tiểu Khai kinh ngạc nói : “ Các nàng đến đây làm gì ? “

Hoàng Bội thần tình tức giận , lớn tiếng nói : “ Nghiêm Tiểu Khai , ngươi …. Ngươi quả nhiên là tới giết Tuyết Phong ! “

Tiểu Khai ngạc nhiên nói : “ Nàng nói lời này là ý gì ? “

Hoàng Bội nghiến răng nghiến lợi nói : “ Ngươi ở Thiên Hà đã nói qua , đó là nguyện vọng lớn nhất của ngươi , ta sợ ngươi rắp tâm bất lương , năn nỉ sư phó mang ta qua , muốn giết chết Tuyết Phong , ai ngờ …. Ai ngờ …. “ Nàng cúi đầu , chứng kiến Tuyết Phong đầy mình thương tích , nhịn không được nổi giận nói : “ Nghiêm Tiểu Khai ngươi quá vô sỉ “

Nói cũng kỳ , Cái gáy vỡ nát của Tuyết Phong ,cư nhiên khôi phục nguyên trạng , mà ngay cả máu chảy ra đều biến thành màu đỏ , hắn vô lực giương mí mắt lên , nhìn thấy Hoàng Bội , mặt liền phức tạp , há miệng thở dốc , như muốn nói , nhưng ngay cả khí lực để nói cũng không có.

Hoàng Bội lúc ở Tu Chân Giới đã phát thệ , ai giết Tuyết Phong , nàng gả cho người đó , Tiểu Khai cố tình ở dưới thiên hà nhắc lại , cường điệu thêm một lần trêu chọc nàng , Hoàng Bội liền quýnh quáng lên . Nàng vốn hạ quyết tâm tự mình ra tay giết Tuyết Phong , liền trở lại cung điện liều mạng câu Tiên Đế hỗ trợ , Tiên Đế cũng bó tay , phải đáp ứng nàng qua giết Tuyết Phong , hai thầy trò hấp tấp chạy tới , chứng kiến cảnh Tiểu Khai một bổng đập nát gáy Tuyết Phong.

Nhất côn này đập xuống , làm sao còn sống cho được?

Tiểu Khai cười nói : “ Tuyết Phong còn chưa chết , nàng nhanh đi bổ một kiếm , vấn đề liền được giải quyết ? “

Hoàng Bội bừng tỉnh , sang một tiếng , phi kiếm liền bay khỏi vỏ , bắn thẳng cổ họng Tuyết Phong , ai ngờ có một bàn tay hiện ra , hất thanh phí kiếm của nàng đi , Hoàng bội lắp bắp kinh hãi , nhìn lại thấy Cổ Trì vẻ mặt nghiêm nghị nói : “ Tuyết Phong đạo hữu là chấp chưởng Thiên Tiên Đường của ta , tuy rằng ngộ nhập ma đạo , nhưng cũng không để nàng vũ nhục , nàng muốn giết hắn , phải qua một cửa của ta !”

Hoàng bội gấp muốn chết , quay đầu năn nỉ : “ Sư phó , giúp ta..”

Tiên Đến thở dài một chỉ đang muốn bắn ra , bỗng nhiên có một tiếng kêu thảm , Tuyết Phong phun ra một ngụm bạch ngân huyết , vọt lên ba bốn thước , giống như suối , hắn toàn thân run lên , nhất thời cứng lại , hai mắt nhắm lại không nhúc nhích , như vậy chết đi.

Hoàng Bội vẻ lo lắng trên mặt chưa hết , cứ như vậy đứng ở đó không nhúc nhích , nước mắt từng giọt rơi xuống.

Lúc nà đây , Tuyết Phong đã bị Nghiêm Tiểu Khai giết , nghĩ muốn cứu cũng không kịp a…..

Tiểu Khai khó chịu , cau mày nsoi : “ Nàng yên tâm, ta không muốn kết hôn với nàng , nàng không cần tuân thủ lời hứa”

Hoàng Bội tức giận quay lại , cắn răng nói : “ Nghiêm Tiểu Khai , ngươi không cần giả mù , Hoàng Bội ta luôn giữ lời , nếu ngươi giết chết Tuyết Phong , TA ……. Ta đương nhiên gả cho ngươi !”

Tiểu Khai hừ nói : “ Ta không nghĩ nàng nguyện ý đâu “

Hoàng Bội hừ một tiếng , cười nói ( ND:Cười kiểu đểu ý ) : “ Ngươi rõ ràng muốn chết , nếu không cần gì ở dưới Thiên Hà hôn ta một cái , bây giờ lại cố tình nói trái lương tâm , thật sự là không biết thẹn a ! “

Lời này nói ra , Bác học chân nhân “ Vèo “ cười một tiếng . Tiểu KHai không thể lý giải , lắc đầu nói : “ Ta không muốn cùng nàng nhiều lời , dù sao ta cam đoan không cưới nàng là được , nàng cứ yên tâm.”

Hoàng Bội cười lạnh nói : “ Ngươi giết chết Tuyết PHong , vậy nhất định phải cưới ta , không cưới không được.”

Tiểu Khai nhướng mắt ( ND : liếc ), nhìn qua : “ Bằng thực lực của nàng , còn có thể bắt buộc ta sao ? “

Hoàng bội quyết tâm , cắn răng nói : “ Ngươi không cưới ta , ta … ta sẽ chết ở trước mặt ngươi , coi như hoàn thành lời thế. “

Tiểu Khai hoảng sợ : “ Không nên xúc động a. “

Hoàng bội nhắm chặt môi , không nói một lời , vẻ mặt kiên quyết vô cùng , hiển nhiên đã quyết định chủ ý . Tiểu Khai nhìn nàng một lúc lâu , có chút bất đắc dĩ , giải thích : “ Hoàng Bội cô nương , kỳ thật ta không vì nàng mà đi giết Tuyết Phong , ta vì Linh Sơn của ta …. “

“ Ngươi không cần nhiều lới “ Hoàng Bội quát lên , chặn ngang lời hắn : “ Tóm lại ta gả cho ngươi là được.”

Bộ dáng này của nàng , nhận định Tiểu Khai tâm địa bất lương , ngay cả lời giải thích cũng không thèm nghe , Tiểu Khai cười khô , lại nói : “ Một khi như vậy , ….. Nàng theo ta hồi linh sơn chứ ? “

Hoàng Bội tuy trong lòng tràn đầy bi phẫn , vẫn cố gật đầu nói : “ Đương nhiên như thế “

Tiên đế bỗng nhiên mở miệng nói chuyện : “ Thiên Tuyển Môn Chủ , ta có chuyện muốn nói “

Tiểu Khai nói : “ Nàng nói đi “

Tiên đế biểu tình có chút cổ quái , xem xét Tiểu Khai cả nửa ngày mới thấp giọng nói : “ Ngươi …. Ngươi còn muốn hay không đi tìm tiên đế giả ? “

Tiểu Khai gật đầu : “ Đương nhiên muốn “

Tiên đế biểu tình không được tự nhiên , giống như thẹn thùng , thanh âm yếu ớt nói : “ Kia …. Ngươi muốn ta đáp ứng ngươi điều kiện gì ? “

Tiểu Khai lắp bắp kinh hãi , Tiên đế nhất thời đỏ ửng mặt , ngay cả hai bên tai cũng đỏ lên , hiển nhiên sợ Tiểu Khai nói lời yêu cầu nào đó . Tiểu Khai vừa buồn cười vừa tức giận , náo cả nửa ngày , hai thầy trò này vẫn tưởng mình là sắc lang , không nhìn mình giải thích , Hoàng Bội cùng Tiên đế đã sớm nhận định chính mình muốn lấy lời thế bức Hoàng Bội xuất giá , về phần Tiên Đế cũng chỉ sợ lão yêu quái mình ham vẻ đẹp của nàng a.

Tiên đế rất ngoài ý muốn , thấp giọng nói : “ Ngươi …. Ngươi chẳng lẽ không nghĩ muốn …. Nga , không có gì , đa tạ môn chủ chỉ giáo.”

Tiểu Khai thật sự không dám cùng hai người nói chuyện , khoát tay nói : “ Không có việc gì , các nàng trở về đi “

Hoàng Bội bay đến bên người Tiểu Khai , hừ nhẹ nói : “ Ta tự nhiên đi theo ngươi “

Tiểu Khai rất xấu hổ , nói : “ Nàng cùng sư phó trở về , ta xong việc sẽ qua đón nàng được không ? “

Hoàng Bội một câu cũng không nói , dùng sức lắc đầu , nhìn Tiểu Khai đang chạy , nhắm mắt đuổi theo , bày ra tư thế một tấc cũng không rời.

Tiểu Khai lại nói : “ Ta đây trước tiên đưa nàng đi Diệt Thế Chi Môn , chờ ta hồi linh sơn sẽ đón nàng , thế nào ? “

Hoàng Bội lắc đầu cười lạnh : “ Ngươi không cần thử ta , ta nói gả cho ngươi nhất định sẽ gả cho ngươi , nếu ngươi thật sự sốt ruột , chúng ta có thể về Linh Sơn thành thân trước , không phải đại hôn lần trước ngươi vô sỉ hoạt động sao ? ( ND : hay đó )

Tiểu Khai dù gì cũng bị hiểu lầm , chả muốn cãi , quay sang bác học chân nhân : “ Hiện tại làm thế nào đây ?”

Bác học chân nhân bộ dáng như muốn cười mà lại không dám ,tủm tỉm nói : “ Nếu Hoàng cô nương nhất định phải đi theo ngươi , vậy không cần tìm giả Tiên Đế vội , ta xem chúng ta không bằng về Linh Sơn trước , cho các ngươi thành thân rồi tính sau , đúng rồi , còn Vũ Ca tiểu thư kia nữa , cũng phải thành thân.”

Tiểu Khai nhíu mày suy nghĩ , cũng thật là không có biện pháp , giận dữ nói : “ Chỉ có như thế thôi . “

Hoàng Bội hừ nhẹ một tiếng , ý nói các ngươi quả nhiên có chủ ý này a.

Bốn vị chân nhân nhìn nhau , không thể kiềm được , cười ha ha đứng lên.

Lúc quay lại rất thoải mái , Thiên Hà thủy quái tránh còn không kịp , đoàn người chậm rãi xuyên qua giới hạn không gian , trực tiếp hạ xuống từ trên linh sơn , linh sơn đệ tử đông đảo , chứng kiến chưởng môn trở về , mỗi người hoan hô nhảy nhót , Tiêu Vận cùng mấy nàng ra đón , liếc mắt thấy Hoàng Bội cùng Vũ Ca , nhất thời chấn động , Tiêu Vận bắt lấy tay Hoàng Bội , cười nói : “ Muội muội , muội thế nào lại đến đây. “

Hoàng Bội không chút thay đổi , lạnh nhạt nói : “ Ta tự nhiên đến để thành thân cùng Nghiêm Tiểu Khai”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK