Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hỗn Độn Lôi Tu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Cái đó cũng không nhất định, thật ra ta có biện pháp an bài được cho nó!” Tiểu Bàn nghĩ tới không gian bổn mạng pháp bảo của mình, bên trong Ngũ Hành linh khí tuyệt đối đủ nồng đậm.

“Vậy sao? Ngươi an bài cho nó như thế nào?” Hàn Ngọc Phượng kinh ngạc hỏi.

“Cái này nói sau đi!” Tiểu Bàn chỉ tay vào ao nói: “Nước ao chắc là Ngũ Hành Tinh Thủy được coi là tinh thuần nhất thế gian sao? Nghe nói, dùng thứ này, có thể trong thời gian rất ngắn hồi phục được pháp lực? ”

“Đúng vậy, đây chính là Ngũ hành linh khí thuần khiết nhất ngưng tụ thành, nếu cạn kiệt linh khí, uống vào có thể rất nhanh phục hồi, so với dùng linh đan nhanh hơn rất nhiều!” Hàn Ngọc Phượng nói: “Hơn nữa năng lượng của nó cũng rất nhiều, một giọt có thể thỏa mãn yêu cầu của trúc cơ kỳ tu sĩ, dùng nhiều hơn chính là quá lãng phí.”

“Thật tốt quá!” Tiểu Bàn hưng phấn nói: “Vì đan dược bình thường không đủ phục hồi pháp lực mà làm ta muốn phát sầu. Có thứ này, ta hoàn toàn có thể mang theo đại chung ngự kiếm bay ngàn dặm, hộ tống hai ngươi quay về Huyền Thiên biệt viện!”

“Ha ha, nói như vậy, chẳng phải là chúng đã đã được cứu sao?” Hầu Tử hưng phấn nói.

“Không sai!” Tiểu Bàn sau nói: “Hiện tại, việc cần làm duy nhất, chính là chúng ta phải mang Ngũ Hành Thanh Tịnh liên đi!”

“Chúng ta mang đi như thế nào? Chẳng lẽ ngươi muốn nhổ chúng lên rồi đem về căn nhà nhỏ đó của ngươi sao?” Hàn Ngọc Phượng thắc mắc nói.

“Ta cũng không ngu ngốc tới mức nhổ chúng, ý ta là, chuyển cả cái ao này đi!” Tiểu Bàn nói xong, lấy ra Phong Lôi phi kiếm của mình, đưa một đạo linh khí vào trong, lập tức thân kiếm bắn ra một đạo kiếm khí. Sau đó Tiểu Bàn sử dụng kiếm khí bắt đầu cắt dọc theo ven ao.

Vật liệu tạo thành cái ao này chính là một khối ngọc Ngũ Hành to lớn, độ cứng của ngọc Ngũ hành rất cao, kiếm khí của Tiểu Bàn cũng không quá mạnh, đối với loại ngọc đặc biệt này chính là vô pháp tổn thương. Nhưng xung quanh cái ao chỉ là núi đá bình thường, lại bị nước ăn mòn trong thời gian dài, cho nên độ cứng không cao. Vì vậy, Tiểu Bàn tiện tay vẽ cũng tạo nên một lỗ hổng.

Cùng lúc đó, Tiểu Bàn nói với hai người: “Đừng có ngây ra thế, mau tới giúp ta, đào khối ngọc thạch bảo bối này ra cho ta!”.

Hàn Ngọc Phượng và Hầu Tử nhìn nhau, sau đó lấy ra phi kiếm. Hầu Tử vừa làm vừa nghiêm mặt nói: “Bàn ca, ngươi xác định có thể mang cái ao này đi sao? Thứ này rộng tới mấy trượng, nặng chừng vạn cân, ngươi làm thế nào mang về được a?”

“Đúng thế, nhìn trên người ngươi, cũng chỉ có cái túi trữ vật rách nát, chỉ sợ mang mấy trăm cân cũng không được!” Hàn Ngọc Phượng kỳ quái nói.

“Yên tâm đi, ta nắm chắc có thể mang nó đi, trang bị trữ vật trên người ta rất hoành tráng đó!” Tiểu Bàn đắc ý nói.

Thời điểm này, qua ba năm không ngừng mở rộng, đường kính không gian bổn mạng pháp bảo của Tiểu Bàn đã mở rộng tới hơn nghìn trượng, bên trong có đủ loại vật liệu, trong đó nhiều nhất là phong đồng chồng chất như núi, ít nhất cũng hơn mười vạn cân. Còn huyền thiết, đều đã bị Tiểu Bàn dùng làm vỏ bọc cho Đồng Chung.

Chẳng qua, dù vật liệu rất nhiều, nhưng không gian cũng không chật trội, những tài liệu này chỉ chiếm ba phần tư diện tích, còn một khoảng trống lớn, trong đó có một khối không gian tràn ngập linh khí có thể ngưng tụ thành linh thạch mang thuộc tính bất kỳ. Tiểu Bàn dự định mang cái ao tới chỗ trống này. Bằng vào linh khí nồng đậm ở đây, khẳng định Ngũ Hành Thanh Tịnh lien có thể sinh trưởng.

“Thật không?” Hàn Ngọc Phượng vừa nghe, lập tức tò mò hỏi: “Trữ vật trang bị của ngươi đâu? Lấy ra cho ta xem đi?”

“Chính là một cái trứng thôi, trông rất khó coi!” Tiểu Bàn nói: “Làm nhanh đi, đào bảo bối này lên, về sau nó chính là của chúng ta!”

“Nhưng ngươi có đảm bảo nuôi sống được nó không?” Hàn Ngọc Phượng có chút lo lắng nói: “Ngũ Hành Thanh Tịnh liên cần linh khí nồng đậm rất cao, không đáp ứng được thì nó sẽ chết, ngươi không nên làm lãng phí nó?”.

“Yên tâm, ta hoàn toàn chắc chắn, nếu không ta khẳng định sẽ không làm!" Tiểu Bàn nói: “Ngươi nghĩ kĩ lại coi, thứ này quan trọng với chúng ta đến mức nào? Ta làm sao có thể không vô ý mà phá hỏng chứ?”

“Một khi như vậy, ta sẽ tin ngươi!” Hàn Ngọc Phượng nói xong, tay không ngừng, liên tục bắn ra đạo đạo đạo kiếm khí, mặt đất không ngừng bị cắt sâu vào.

Ba người vất vả một phen, cái ao ngọc thạch rốt cục cũng bị đào ra. Đừng nhìn bên ngoài nó chỉ lộ ra ba thước, nhưng trên thực thế sâu hơn một trượng, làm ba người mệt mỏi không thôi, phải nghỉ ngơi vài lần mới có thể đào ra được. Sau đó Tiểu Bàn thuận lợi thu nó vào trong bổn mạng pháp bảo của mình.

Thấy Tiểu Bàn thật sự có thể thu hồi khối ngọc thạch to lớn, Hàn Ngọc Phượng và Hầu Tử rất kinh hãi, bọn họ thậm chí không thấy Tiểu Bàn xuất ra trữ vật pháp bảo, tại sao lại như vậy a?

Tiểu Bàn không quản thái độ của bọn họ, thu xong cái ao ngọc thạch, hẳn cảm thấy vô cùng thỏa mãn lau mồ hôi trên trán, sau đó nói: “Được rồi, cái này là hy vọng thăng tiến của chúng ta về sau!”

Hàn Ngọc Phượng và Hầu Tử bị lời nói của Tiểu Bàn làm cho nhiệt huyết sôi trào. Nhưng rất nhanh bọn họ đã bình tĩnh lại. Hàn Ngọc Phượng bĩu môi nói: “Về sau không ai biết trước được, hiện tại chúng ta bị vây khốn ở đây đã hai ngày, ngươi nghĩ cách ra ngoài đi đã?”.

“Không thành vấn đề! Hiện tại, đây là việc nhỏ đối với chúng ta”. Tiểu Bàn nói: “Các ngươi chờ ta một lát!”

Nói xong, Tiểu Bàn nháy mắt biến mất, trực tiếp tiến vào trong không gian bổn mạng pháp bảo, Đầu tiên, hắn nhìn xem Ngũ Hành Thanh Tịnh liên trong ao, quả nhiên không có gì dị thường, ngược lại vì linh khí nơi đây nồng đậm hơn, mà trở nên tràn đầy sức sống. Mặt khác, thach nhũ giữa ao dường như kết thành thủy châu càng lúc càng nhiều hơn. Tiểu Bàn thậm chí còn cảm thấy linh khí xung quanh đang bị nó hấp thu, sau đó chuyển hóa thành Ngũ Hành tinh thủy tinh khiết, vì thời gian đưa vào quá ngắn, Tiểu bàn không thể phán đoán việc này có xu hướng phát triển như thế nào về sau.

Hiện tại thời gian cấp bách, Tiểu Bàn cũng không rảnh rỗi quan tâm, hắn lấy từ trong không gian ra mấy cái bình sứ khá lớn, cẩn thận lấy đầy bình Ngũ Hành tinh thủy, sau đó liền đi ra ngoài.

Hàn Ngọc Phượng và Hầu Tử chỉ cảm giác Tiểu Bàn đột nhiên biến mất, sau đó chỉ nháy mắt đã xuất hiện, sự tình quỷ dị làm bọn họ vô cùng kinh hãi.

Hàn Ngọc Phượng vội hỏi: “Tử mập mạp, ngươi vừa đi đâu vậy?”.

“Hàn sư tỷ, ngươi xem ta có béo không? Ta chỉ là cường tráng thôi mà, sau khi ra khỏi đây ngươi gọi ta là Tống sư đệ có được không? Cám ơn a!” Tiểu Bàn ủy khuất nói.

Nghe hắn nói xong, Hàn Ngọc Phượng đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó nhìn Tiểu Bàn dò xét. Quả nhiên đúng là có điểm nàng không ngờ đến. Quần áo Tiểu Bàn lúc này đã rách nát, làm lộ ra một cơ thể cường tráng. Nếu nói hắn béo, thực ra cũng không quá đáng, dáng người Tiểu Bàn quả thật cao lớn, vạm vỡ, nhưng vấn đề là không phải thịt mỡ, mà toàn bộ đều là cơ bắp, vì số lượng rất nhiều, thế nên mặc quần áo xong, trông hắn có vẻ rất béo tốt.

Hàn Ngọc Phượng chớp chớp mắt, nói: “Tuy ngươi tựa hồ không có mỡ béo, nhưng thoáng nhìn quả thật rất béo đó! Ngươi có thể nặng gấp đôi ta đó!”.

“Đó là cường tráng không phải là béo mà!” Tiểu Bàn nhịn không được bất đắc dĩ nói.

“Hắc hắc, Bàn ca, ngươi quả thật rất béo đó, ngươi nhìn xem, dáng ngươi giống hệt tượng mấy ông hòa thượng to béo trong chùa đó!”. Hầu Tử đột nhiên nói: “Chẳng qua nói đi nói lại, ngươi làm thế nào mà cường tráng được như thế chứ? Cánh tay cũng phải to bằng đùi ta a!”

Thông báo vs ae đang, đã và sẽ theo dõi HDLT, từ ngày mai sẽ pót 2c 1 ngày, để chuẩn bị cho đợt tết chào sinh nhật của 4r sắp tới (26/02). Đợt boom này dự tính sẽ lớn, mọi người đón đọc nhé ^^

Luận đàm, báo lỗi Hỗn Độn Lôi Tu:

http://4vn/forum/showthread.php?p=545910

Thân mời các dịch giả tham gia dịch Hỗn Độn Lôi Tu:

http://4vn/forum/showthread.php?t=70509

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK