• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Ba đoàn săn ma nho nhỏ cũng dám chống lại đoàn săn ma Thiên Hữu chúng ta, muốn chết hả!”

Sau khi xông ra khỏi sơn trang Hạo Nhiên, Thiên Hữu Vương giống như hổ vào bầy dê. Hắn lao nhanh đến trước mặt một Võ giả cấp bảy tay phải lấp lánh ánh sáng trắng như tuyết đấm mạnh lên người nọ đang cố sức ngăn cản, miệng gào thét: “Chiến kỹ cao cấp đỉnh phong – Đại Tuyết Băng Thủ!”

“Bùm!”

Chân khí khổng lồ tuôn ra, Võ giả cao cấp nọ không thể đỡ nổi, bị đánh nỗi đến hộc máu văng đi. Người còn chưa rơi xuống đất, bên trong đoàn săn ma Thiên Hữu bỗng vang lên tiếng súng, sau đó máu tươi đỏ thẫm bỗng phụt ra từ trán người đó.

Lực sát thương của vũ khí nóng đối với Võ giả cao cấp có thể nói là rất ít, bởi vì Võ giả cao cấp phản ứng nhanh nhẹn nên không để mấy viên đạn vào trong mắt. Thế nhưng nếu dùng vũ khí nóng đối phó với một Võ giả cao cấp vừa bị trọng thương, không còn sức ngăn cản thì chắc chắn có thể kết liễu đối phương trong một phát.

“Khiến đoàn săn ma Thiên Hữu chúng ta thương vong hơn một nửa, hôm nay nhất định các người phải chết hết tại đây!”

Chân khí bồng bềnh quanh người Thiên Hữu Vương. Hắn dùng sức đạp xuống đất, cả người phóng nhanh về phía đoàn săn ma nọ, lực húc khổng lồ khiến cho bốn người của đoàn săn ma này không thể ngăn cản nổi.

“Pằng! Pằng! Pằng!”

Do bị Thiên Hữu Vương công kích nên một số Võ giả cấp sáu đã lộ ra chút sơ hở. Ba tiếng súng vang lên ngay sau đó khiến cho ba trong số bốn người đổ máu chết lập tức,

“Bắn tỉa! Bắn tỉa! Phải bắn chết Thiên Hữu Vương!”

Hai đoàn săn ma còn lại thấy cảnh này, trong mắt bọn họ hiện lên một tia hoảng sợ. Hầu như cùng một lúc, tất cả mọi người đều lấy súng ra nhắm vào người Thiên Hữu Vương khi hắn đang chiến đấu với một Võ giả cấp bảy.

Nhưng ngay khi ánh mắt của bọn họ đều nhìn về phía Thiên Hữu Vương thì cách đó không xa xuất hiện năm Võ giả cao cấp thuộc đoàn săn ma Thiên Hữu xông đến. Vừa đến gần, năm người này đã giết chết hai người trong số bọn họ, trong ba người còn lại có đến hai người bị trọng thương, e rằng không bao lâu sau toàn quân sẽ bị diệt.

“Đoàn trưởng…”

“Lui! Lui! Lui lại mau!”

Đoàn trưởng của đoàn săn ma Dạ Ưng thấy biến cố liên tục xảy ra chỉ trong thời gian cực ngắn nên kinh hãi như kẻ mất hồn!

Khi thấy Vân Hi giết chết người của đoàn săn ma Thần Hựu dễ dàng như giết gà giết chó khiến lòng tin của bọn họ tăng vọt. Ngay cả một tên Võ giả trung cấp cũng có thể dồn ép đoàn săn ma Thiên Hữu đến mức đó thì sao bọn họ không thể? Vì suy nghĩ như vậy nên bọn họ dần coi thường đoàn săn ma Thiên Hữu tiếng tăm lừng lẫy này.

Nhưng đến khi đụng độ thực sự bọn họ mới hiểu ra, đoàn săn ma Thiên Hữu đứng đầu thành Thánh Đường tuyệt đối không phải chỉ có hư danh. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, hai đoàn săn ma xông lên đầu tiên sắp bị giết chết hết, mà mục tiêu tiếp theo chính là đoàn săn ma Dạ Ưng bọn họ…

“Muốn chạy hả? Bây giờ mới chạy chẳng phải đã muộn rồi sao?”

Thiên Hữu Vương hừ lạnh một tiếng rồi thi triển ra thân pháp nhanh như chớp của một Võ giả cấp tám, cả người như một viên đạn rời nòng xông thẳng vào đoàn săn ma Dạ Ưng. Người còn chưa tới nhưng sát khí ngút trời đã ép người của đoàn săn ma này đến ngạt thở.

“Đoàn trưởng Thiên Hữu, chúng ta hoàn toàn không có ý mạo phạm đoàn săn ma của ngài. Xin ngài nương tay, chừa một con đường sống cho chúng ta. Sau khi trở về, chúng ta nhất định sẽ mang hậu lễ đến tạ tội!”

Đoàn trưởng của đoàn săn ma Dạ Ưng hét lớn hòng muốn cầu hòa nhưng chân cũng nhanh bước lui lại phía sau.

“Hừ, các ngươi không những công kích mà còn giết chết người của đoàn săn ma Thiên Hữu chúng ta. Nếu cứ như vậy mà thả các ngươi đi thì chúng ta còn mặt mũi nào đặt chân đến những nơi như thành Thánh Đường, thành Tinh Diệu và thành Nam Sơn nữa? Hôm nay, các ngươi chắc chắn phải chết!”

“Ngươi…”

Lúc này, bên trong đoàn săn ma Thiên Hữu bỗng vang lên tiếng súng dồn dập. Những tiếng súng này vang lên chưa đầy ba giây đã ngừng lại đột ngột.

Ngay sau đó, một bóng người mơ hồ lướt qua chỗ ẩn nập của ba tay bắn tỉa. Chưa tới nửa giây, bóng người đã biến mất không để lại dấu vết, cảnh vật cũng yên tĩnh trở lại.

“Là hắn!”

“Là thằng nhóc đó!”

“Đoàn trưởng, chính thằng nhóc này đã giết chết Phúc Vương và Hải Vương!”

“Khốn khiếp! Ẩn nấp, ẩn nấp ngay! Các ngươi đều là kẻ ngốc hay sao! Hô to gọi nhỏ để lộ vị trí như vậy làm gì, cẩn thận tay bắn tỉa của đối phương.”

“Đoàn trưởng, thằng nhóc này không có hàng nóng, hắn…”

Người nọ còn chưa nói xong đã bị một viên đạn xuyên thẳng qua trán tạo nên một lỗ máu.

“Sao có thể thế được… đâu có tiếng súng…”

Người nọ trợn tròn mắt, dường như không dám tin vào cảnh tượng xảy ra trước mắt.

Viên đạn vừa rồi không phải bay ra từ nòng súng mà được người ta ném đi như ám khí.

“Ai bảo các ngươi phải có hàng nóng mới có thể giết người từ xa được?!”

Người nọ vừa chết, thân hình đang ẩn nấp của Vân Hi hiện ra, sau đó lao nhanh đến ba võ giả còn lại. Những viên đạn trong tay được dùng như ám khí, ném đi với thủ pháp đặc biệt. Lực xuyên thấu của những viên đạn này tuy không bằng súng nhưng góc độ, đường bay lại vô cùng quái dị, tính uy hiếp còn cao hơn cả xạ thủ cao cấp.

Nhưng trong ba người còn lại, có hai người là Võ giả cao cấp. Thủ pháp ném ám khí của Vân Hi nếu dùng trong lúc đánh lén thì có thể giết chết bọn họ, nhưng giờ bọn họ đều đã đề phòng nên mười bốn viên đạn đều bị bóng đao của họ đánh văng toàn bộ.

“Rốt cuộc thân hình ngươi cũng bị ta khóa chặt! Một tên Võ giả cấp năm nho nhỏ lại dám khiêu khích quyền uy của Võ giả cao cấp. Lần này, ta muốn xem thử ngươi sẽ chết ra sao!”

Trong mắt một tên Võ giả cao cấp lóe lên vẻ hung ác, tay nắm bảo đao chém về phía Vân Hi.

Nhưng lúc này, Vân Hi vốn phải rút lui ngay lập tức lại không hề né tránh. Trong khi lao về phía Võ giả cao cấp, khí thế toàn thân hắn bỗng ngưng tụ đến cực hạn. Trong khoảnh khắc tiếp xúc với Võ giả cao cấp, kiếm Vọng Hi đâm ra nhanh như chớp. Nhát kiếm này đã ngưng tụ tất cả sức mạnh của Tinh, Khí, Thần có trong người hắn. Uy thế của ba đại cảnh giới kiếm thể, kiếm khí, kiếm ý ngưng tụ một cách hoàn mỹ trong nhát kiếm đó.

“Vù!”

Nhát kiếm này giống như một thanh kiếm tuyệt thế đâm xuyên hư không hỗn độn, kèm theo tiếng gió rít thê lương, trong nháy mắt đã đánh tan kiếm kỹ rồi đâm xuyên qua yết hầu tên Võ giả cao cấp này.

“Tiên thiên kiếm thuật! Tiên thiên kiếm thuật! Thằng nhóc này luyện được một bộ Tiên thiên kiếm thuật!”

“Tiên thiên kiếm thuật!? Tiên thiên kiếm thuật là chiến kỹ đến ngay cả thiên tài cũng rất khó luyện được. Thằng nhóc này mới là Võ giả cấp năm sao có thể…”

“Thảo nào lại to gan như thế! Thiên tài!? Thiên tài thì sao nào, chưa trưởng thành thì cũng chẳng là gì cả! Hôm nay, để Thiên Hữu Vương ta kết liễu thiên tài ngươi!”

Vốn Thiên Hữu Vương định đuổi tận giết tuyệt đoàn săn ma Dạ Ưng nhưng rồi lại hét lớn một tiếng, không để ý tới những người này nữa mà xông nhanh về phía Vân Hi.

Những người của đoàn săn ma Dạ Ưng vốn tưởng rằng phen này chết chắc nhưng thấy Thiên Hữu Vương bỗng nhiên bỏ đi thì ngẩn cả ra.

Nhưng dẫu sao, bọn họ cũng là những Võ giả thân kinh bách chiến nên đã nhanh tỉnh táo lại. Sau đó, đoàn trưởng Dạ Ưng nhìn kỹ Vân Hi như muốn khắc sâu hình dáng nhân vật khủng bố này trong lòng, cuối cùng dứt khoát quay người đi, lấy tốc độ nhanh nhất dẫn mọi người trong đoàn của hắn rời khỏi đó.

Sắc mặt Vân Hi lạnh lùng. Sau khi ngưng tụ Tinh, Khí, Thần toàn thân chém chết Võ giả cao cấp, thân hình hắn không hề ngưng lại mà lao vào sâu trong di tích cổ. Một lúc sau, hắn đã biến mất trong tầm mắt của đoàn săn ma Thần Hựu và đoàn săn ma Dạ Ưng…

“Khốn khiếp! Khốn khiếp! Để ta, hôm nay ta muốn tự tay băm thằng nhóc này thành vạn mảnh! Bắn tỉa đâu, khóa chặt vị trí của hắn cho ta!”

“Đoàn trưởng… mấy tay bắn tỉa đã… đều chết cả rồi!”

“Cái gì?!”

Trong lòng Thiên Hữu Vương chấn động không thôi, hắn đưa mắt nhìn quanh như muốn quan sát hết thảy mọi người có mặt ở đây.

Lúc này hắn mới ngạc nhiên phát hiện, đoàn săn ma Thiên Hữu vốn có tới hai mươi mấy người thì giờ, bao gồm cả hắn cũng chỉ còn lại có năm người. Những tên bắn tỉa phụ trách trinh sát và quấy nhiễu từ xa cũng đã chết hết rồi.

Đoàn săn ma đứng đầu thành Thánh Đường, gần như có thể tung hoành khắp rừng Dạ Huyết lại bị một người, chính xác hơn là một thằng nhóc Võ giả cấp năm gây nên tổn thất thảm trọng nhất từ trước đến nay.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK