Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hỗn Độn Lôi Tu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vạn năm Quỷ Vương Chu Thiếu Ba rõ ràng muốn mượn cơ hội này nhắc nhở Tống Chung trả lại cho hắn Nguyệt Hoa Bảo Châu, dù sao hiện tại cũng đều là người một nhà, không nên tham ô bảo bối của hắn.

Nếu như bình thường, Tống Chung thật sự không quan tâm đến một khỏa Nguyệt Hoa Bảo Châu như vậy, nhưng đây là nhiệm vụ hiện tại của hắn, quan hệ đến Đại Thừa kỳ cao thủ của Thủy gia. Cho nên Tống Chung dù biết ý đồ của Vạn năm Quỷ Vương Chu Thiếu Ba, cũng chỉ có thể giả ngu, làm bộ nghe không hiểu.

Tống Chung chẳng muốn dài dòng với Chu Thiếu Ba, trực tiếp quay đầu nói với Hàn Băng Thủy Linh: "Bảo bối, có thể nói cho ta biết, người đến là ai không?"

"Ân!" Hàn Băng Thủy Linh nghĩ nghĩ nói: "Phụ thân, tự người xem đi, con cũng không rõ ràng lắm." Nói xong, Hàn Băng Thủy Linh nhẹ nhàng vung tay lên, lập tức một chiếc gương bằng nước đường kính vài chục trượng xuất hiện trước mặt ba người, bên trong là hình ảnh của những tu sĩ ở phương xa kia.

Bất quá, cái đầu tiên đập vào mắt không phải là những tu sĩ kia, mà là một cái hắc sắc phi chu. Chiếc phi chu này dài chừng năm trăm trượng, toàn thân khói đen vây quanh, không nhìn rõ tình huống bên trong, khói đen bên ngoài thỉnh thoảng lại xuất hiện nguyên một đám quỷ đầu to lớn, dữ tợn dị thường.

Vạn năm Quỷ Vương Chu Thiếu Ba thấy thế, nhịn không được hoảng sợ nói: "Ai nha, đây không phải Vạn Quỷ Chu sao? Bên trong một giới này, như thế nào còn có loại đại hình pháp bảo tà môn này?"

“Vạn Quỷ Chu là cái gì?” Tống Chung nhịn không được tò mò hỏi.

"Nó là một loại phi chu thông thường của tà phái, tài liệu chủ yếu là xương cốt của bát cấp yêu thù cùng với các loại oan hồn Lệ quỷ. Tài liệu để luyện chế loại phi chu này tương đối nhiều, cho nên tà phái có chút năng lực đều có thể luyện chế, tuy uy lực không bằng các loại phi chu đồng cấp khác, nhưng cũng không kém quá xa. Hơn nữa, Vạn Quỷ Chu tại U Minh Quỷ Thành uy lực sẽ đại tăng." Chu Thiếu Ba giải thích: "Thủ hạ của lão chủ nhân ta đã luyện chế ra không ít loại Vạn Quỷ Chu này."

Tống Chung nghe xong, nhịn không được gãi gãi đầu, nói: "Kỳ quái, thoạt nhìn bọn chúng giống như đặc biệt tại U Minh Quỷ Vực này đánh nhau, bằng không cũng sẽ không chuẩn bị Vạn Quỷ Chu am hiểu chiến đấu đến đây rồi! Chúng đến cùng là ai, ở chỗ này làm gì?"

Nói đến đây, Tống Chung cẩn thận quan Vạn Quỷ Chu lần nữa, phát hiện nhân ảnh bên trong trùng trùng điệp điệp, thật sự không ít a. Bất quá mấy gương mặt này đều rất lạ lẫm, Tống Chung đều không biết lai lịch, hơn nữa Vạn Quỷ Chu cũng không có ký hiệu của môn phái nào, Tống Chung không thể nào đoán ra chúng là ai. Hắn duy nhất có thể khẳng định, căn cứ vào khí chất đám người này, bọn chúng ít nhiều chính là cao thủ tà phái.

Đột nhiên phát hiện có nhiều tà ma ngoại đạo xuất hiện bên trong khu vực chính đạo Linh giới chiếm cứ, Tống Chung lập tức cảm giác được chút gì đó không ổn. Hắn nhịn không được nhíu mày hỏi: "Vạn năm Quỷ Vương, nơi này có thường xuyên xuất hiện tu sĩ tà phái không?"

"Làm sao có thể, chúng ta nơi này chính là địa bàn của chính đạo, đương nhiên là chính đạo chiếm đa số, ngẫu nhiên cũng có một ít gia hỏa tà phái đến đây vụng trộm ngắt lấy một chút Linh vật âm tính, nhưng quy mô cũng không lớn, tối đa chỉ có hai ba người một chỗ mà thôi!" Chu Thiếu Ba nói.

"Vậy bọn chúng hẳn cũng không dám mở đại hình phi chu tới a?" Tống Chung tiếp tục truy vấn.

"Điều này là hiển nhiên!" Vạn năm Quỷ Vương Chu Thiếu Ba vội vàng nói: "Những tên làm tặc mà đến, lén lén lút lút, sao mà dám mở đại hình phi chu tại chỗ này mạnh mẽ xông tới? Cái này nhất định sẽ làm cho chính đạo chú ý."

"Nói như vậy, sự tình có chút kỳ quặc rồi!" Tống Chung lập tức cau mày, tự nhủ: "Vạn Quỷ Chu gia hỏa này uy lực tuy lớn, nhưng tốc độ lại tương đối chậm, chỉ dùng để công kích sơn môn địch nhân, cường công hộ sơn đại trận mà thôi!"

Nói đến đây, Tống Chung lập tức bừng tỉnh đại ngộ, hắn vội vàng nói: "Vạn năm Quỷ Vương, ngươi có phải hay không bị bại lộ hang ổ, cho nên bọn chúng mới dùng Vạn Quỷ Chu đến đánh ngươi?"

"Khẳng định không có chuyện đó!" Chu Thiếu Ba vội vàng nói: "Ta đây ẩn nấp cực kỳ kín đáo, hơn nữa chỗ đó cũng không có người ở. U Minh Quỷ Thành cũng đã mấy ngàn năm không có người tiến vào, bọn hắn căn bản không có khả năng phát hiện ra hang ổ của ta! Huống chi, bên trong hang ổ của ta cũng không gì béo bở, ta đánh không lại liền nhổ những linh thảo kia mang đi trốn chạy, ai có thể làm khó dễ được ta?"

"Nói cũng đúng!" Tống Chung cau mày nói: "Những người kia tuy là tà ma ngoại đạo, thế nhưng đều là nhân loại, lộ tuyến bên trong công pháp cũng có dương khí, rõ ràng không phải quỷ tu. Linh dược của ngươi đối với bọn họ tác dụng không lớn, bọn chúng không đến mức vì ít đồ này mà mạo hiểm bị chính đạo bao vây tiêu diệt, đại động phong qua!"

"Đúng vậy, ta cũng nghĩ như thế!" Chu Thiếu Ba gãi gãi đầu, nói: "Chủ nhân, liệu có phải bọn chúng đến hái thuốc?"

"Không không, vụng trộm hái thuốc sẽ không dùng loại đại hình pháp bảo này, Vạn Quỷ Chu năm trăm trượng chính là tọa giá của Luyện Hư đại tu sĩ, tất cả đều là chí bảo môn phái, bình thường sẽ không đem ra sử dụng. Loại chuyện hái thuốc nhỏ nhặt này, không cần khiến chúng phải động thân, linh thạch hao phí chỉ sợ cũng sẽ bằng linh dược quý giá hái được!" Tống Chung nhíu mày, khó hiểu nói: "Tại sao hết lần này đến lần khác đều mang nó theo? A, nghĩ tới một cách dùng khác của đại hình pháp bảo, hình như với nó giống nhau, bọn họ chắc là muốn đối phó với một cái đại hình pháp bảo khác."

Nói đến đây, Tống Chung lập tức quay mặt lại hỏi: "Vạn năm Quỷ Vương, ngươi có đại hình pháp bảo không?"

"Có thì cũng có, bất quá chỉ hơn một trăm trượng a!" Vạn năm Quỷ Vương Chu Thiếu Ba có chút không ý tứ nói.

"Oa, ngươi nói thế nào cũng đường đường là Phân Thần Đại viên mãn Vạn năm Quỷ Vương a? Tại sao chỉ có một chiếc tọa giá khó coi như vậy?" Tống Chung khó hiểu nói.

"Cái này..., thuộc hạ rất nghèo a, tài liệu không nhiều lắm, chính mình cũng không biết luyện chế phi chu, cái này là ta vất vả đoạt được từ trên tay người khác!" Chu Thiếu Ba không chút ý tứ nói.

"Không nghĩ tới ngươi lại nghèo như vậy!" Tống Chung lập tức cười khổ nói: "Được rồi, được rồi, không nói cái này nữa, nói chính sự đi! Nếu như ngươi không có đại hình phi chu, lại không ai biết hang ổ ngươi, hiển nhiên mục tiêu của bọn chúng không phải là ngươi, mà là ta!"

"Ngài?" Chu Thiếu Ba kinh ngạc nói: "Ngài dựa vào đâu lại nghĩ như vậy?"

"Rất đơn giản!" Tống Chung cười lạnh nói: "Ta đằng trước vừa đến đây, đằng sau lại xuất hiện một đội ngũ tà phái khổng lồ như vậy, nếu nói là trùng hợp, không tránh khỏi quá gượng ép rồi! Huống hồ, ta còn có một chiếc Hoàng Kim Long Chu năm trăm trượng, dễ dàng thành đối thủ của chiếc Vạn Quỷ Chu này. Cho nên, những tên này tám phần là tới tìm ta!"

Chu Thiếu Ba nghe xong lời ấy, sắc mặt lập tức đại biến, khẩn trương nói: "Chủ nhân, ngài đến cùng là trêu chọc phải cái dạng cừu gia gì vậy? Bọn chúng cỏ thể làm ra động tác lớn như vậy..., chúng ta như nào có thế cùng bọn họ chính diện đánh a. Nếu không, ngài đi nói xin lỗi với bọn họ, lại bồi thường vài thứ, nói không chừng sẽ không có chuyện gì rồi!" Hiển nhiên tên gia hỏa này lại sợ hãi rồi.

Tống Chung đối với tính nhát gan như chuột của hắn cực kỳ chán ghét, nhịn không được tức giận mắng: "Ngươi là cái thứ nhát gan, sợ cái lông gì? Lão tử tung hoành bốn bể, không biết đã làm thịt bao nhiêu tà ma ngoại đạo, đã lúc nào biết qua sợ hãi? Ngươi dùng lời nói làm cho ta ủ rũ lần nữa, coi chừng ta tiêu diệt ngươi!"

"Dạ dạ" Chu Thiếu Ba vội vàng cúi đầu nói: "Thuộc hạ không dám!"

"Bậy bạ!" Tống Chung hừ lạnh một tiếng, chẳng muốn nhìn cái vẻ mặt như gấu kia, quay đầu tiếp tục quan sát cảnh tượng bên trên Thủy Kính.

Lúc này, một gương mặt quen thuộc bỗng lọt vào trong mắt Tống Chung, đúng là Sắc Ma đạo nhân một thân hồng bào.

Vừa nhìn thấy hắn, Tống Chung lập tức minh bạch hết thảy. Những tên này nhất định là người Thiên Dục Ma Môn, bọn chúng lần này xuất động quy mô lớn, mục đích chỉ có thể là vì mình. Đối với điều này, Tống Chung cũng không lo lắng gì, dù sao tất cả mọi người đều là địch nhân, bọn chúng đuổi giết mình là việc rất bình thường.

Nhưng có một chuyện khác, lại làm cho Tống Chung vô luận thế nào cũng không thể dễ dàng tha thứ, hắn bị người cùng một nhà bán đứng!

Phải biết rằng, Tống Chung lần này ly khai, có thể nói là cực kỳ cơ mật. Mục đích hắn tới đây, ngay cả Thủy Tĩnh, Hồng Ảnh, tỷ muội Tư Vân Tư Vũ cùng Hàn Ngọc Phượng cũng không nói qua, sợ để lộ ra phong thanh. Chân chính biết rõ Tống Chung đi U Minh Quỷ Thành cũng chỉ có cao tầng của Huyền Thiên phần viện, mấy người kia mà thôi.

Nếu không có người mật báo, người của Thiên Dục Ma Môn căn bản không có khả năng xuất hiện ở chỗ này đem mình chặn lại.

Trong đó, Thủy Mông Lung cùng hai tỷ muội Thủy gia kia, vô luận thế nào cũng không có khả năng bán đứng mình. Bởi vì nhiệm vụ lần này quan hệ đến việc Thủy gia bọn họ quật khởi, bọn họ giấu còn không kịp, thế nào lại cam lòng bị phá hư?

Về phần Hồng gia, tám phần sẽ không bán đứng mình, bọn họ đang cùng mình móc nối lợi ích, bán đứng mình, bọn họ sẽ không được chỗ tốt gì, ngược lại sẽ dẫn phát thù hận với Thủy gia, tuyệt đối là sự tình được không bù lại mất, chỉ cần không phải ngu ngốc tuyệt đối sẽ không làm vậy.

Như vậy, người duy nhất có động cơ, chỉ còn lại Hoả gia rồi. Hơn nữa, bọn hắn không biết nhiệm vụ lần này của mình chính là cứu chữa cho vị trưởng bối Thủy gia, cho nên mới có khả năng ra tay độc như vậy. Còn việc làm sao bọn chúng biết rõ nơi mình đến, việc này rất dễ nói, tại lúc mình ly khai cũng không giấu diếm hành tung, chỉ cần theo dõi mình một chút là được.

Nghĩ vậy, để tiến thêm một bước nghiệm chứng suy đoán của mình, Tống Chung hướng Bàn Băng Thủy Linh nói: "Băng Linh, những người kia có phải là hướng chúng ta tới?"

"Đúng vậy phụ thân!" Hàn Băng Thủy Linh nói: "Kỳ quái, U Minh Quỷ Vực lớn như vậy, bọn hắn như thế nào lại trực tiếp được chúng ta vậy?"

"Rất có thể là bọn chúng động tay động chân với ta!" Tống Chung cau mày nói: "Ta dọc theo con đường này, vượt qua mọi chông gai, thỉnh thoảng cùng yêu thú đánh một trận, lúc ấy ngươi cũng đang ngủ, nếu như có cao thủ ngoài Nguyên Anh tới gần để lại tiêu ký trên người ta, lấy thực lực KIm Đan của ta thì không thể nào mà phát giác được!"

"Chủ nhân, trên người ngài có tiêu ký ư?" Chu Thiếu Ba nhìn kỹ một chút nói: "Dù sao ta cũng không có phát hiện!"

Hàn Băng Thủy Linh một bên không nói lời nào, dùng thần thức kinh khủng của nàng quét lên người Tống Chung, cuối cùng bỗng nhiên nói: "Không đúng, thật sự có tiêu ký, là một loại tiêu ký có linh áp nhàn nhạt bên trên y phục của người. Thật sự là thủ đoạn lợi hại, con nếu không cẩn thận kiểm tra thì cũng không phát hiện được. Không phải người nhắc nhở, con cũng sẽ bị nó lừa gạt a!"

Tống Chung nghe xong, lập tức con mắt sáng ngời, vội vàng nói: "Đây là loại tiêu kỳ linh áp gì? Có thể diệt trừ hay không?"

"Thực xin lỗi phụ thân, Băng Linh không biết đây là loại tiêu ký nào, ta chỉ biết là nó thâm nhập cực kỳ kín đáo bên trong ngoại bào của người, muốn tiêu trừ ngược lại rất đơn giản, hủy y phục đi là được rồi!" Hàn Băng Thủy Linh nói.

"Thâm nhập vào trong y phục của ta" Tống Chung nghe vậy, lập tức con mắt sáng ngời, vội vàng nói: "Nếu không hủy diệt, mà đem y phục ném ở chỗ khác, có phải hay không sẽ đem tiêu ký lưu lại?"

"Đương nhiên, bởi vì tiêu ký ở ngay trên y phục người a!" Hàn Băng Thủy Linh gật đầu nói.

"Ha Ha, cái này đúng thật là khéo rồi!" Tống Chung lập tức quay mặt lại, hướng Chu Thiếu Ba nói: "Ta hỏi ngươi, ngươi đã ở trong này nhiều năm như vậy, lúc bị người ta công kích, có lẽ có cách cầu viện a?"

"Đương nhiên!" Chu Thiếu Ba có chút tự đắc nói: "Chỉ cần ta đem tín hiệu cầu cứu phát ra, chỉ cần thời gian ngắn là có thể đến vô số viện quân!"

"Viện quân ở đâu xuất hiện?" Tống Chung vội vàng truy hỏi: "Chất lượng thế nào? Có thể hay không ngăn trở đám người trên Vạn Quỷ Chu?"

"Khởi bẩm chủ nhân, viện quân sẽ ở kế bên này xuất hiện, bởi nơi này có một tòa Thiên Địa chi môn câu thông Âm Dương hai giới, bình thường đều đóng cửa, một khi đại chiến, sẽ được mở ra!" Chu Thiếu Ba nói tiếp: "Về phần chất lượng, tuyệt đối mà nói, đừng nói chiếc Vạn Quỷ Chu này bên trên có Phân Thần tu sĩ, chỉ sợ ngay cả Luyện Hư tu sĩ cũng có thể đem hắn đánh ngã. Lão chủ nhân sau lưng ta, thực lực rất mạnh mẽ a!"

"Ha ha, vật là tốt rồi!" Tống Chung lập tức cười to nói: "Ta có chủ ý! Các ngươi tới nghe, chúng ta lần này làm theo kế hoạch!"

Sau đó, Tống Chung cùng với Chu Thiếu Ba, Hàn Băng Thủy Linh nói vài câu. Hai người nghe xong, đều lộ ra một bộ dáng khiếp sợ.

Chu Thiếu Ba nhịn không được cười khổ nói: "Chủ nhân, ta phát hiện ngài so với Quỷ Vương ta còn nham hiểm hơn a!"

Hàn Băng Thủy Linh một bên cũng gật đầu nói: "Phụ thân, người có rất nhiều chủ ý xấu!"

Tống Chung nghe xong, lập tức dở khóc dở cười. Hắn cũng lười giải thích thêm, chỉ mang theo bọn họ, dựa theo kế hoạch của mình mà hành động!

Lại nói đến chiếc Vạn Quỷ Chu kia, trong một gian mật thất trang sức xa hoa, bảy vị tu sĩ Phân Thần thực lực mãnh mẽ đang gắt gao nhìn thẳng vào mặt một chiếc gương đồng.

Bảy vị tu sĩ Phân Thần này gồm bốn nam ba nữ, nam trẻ tuổi tuấn tú, nữ mỹ mạo như hoa. Ngồi ở vị trí chủ vị là một đạo nhân trẻ tuổi vẻ mặt tà khí, bề ngoài thoạt nhìn không nhiều tuổi, nhưng trên thực tế, lấy tư cách tu sĩ Phân Thần Đại viên mãn của hắn cũng đã là lão yêu sống ngàn năm rồi.

Chỉ thấy người trẻ tuổi này nhẹ nhàng sờ cằm một cái, sau đó thản nhiên nói:"Không nghĩ tới Huyền Thiên Đạo Tông thủ đoạn nham hiểm cũng thật nhiều, cái Thiên Khuy Thần Kính này không chỉ điều tra trong phạm vi rộng mà còn có khả năng đánh lên tiêu ký ngay cả Phân Thần cao thủ cũng không phát giác được, thật sự làm cho người ta ngưỡng mộ a!"

Vừa nói, hắn vừa gắt gao nhìn chằm chằm vào chiếc gương đồng phía trước, bên trong hiển lên hai điểm. Điểm bạch sắc đại biểu cho chiếc gương, còn một điểm khác màu đỏ ở phía xa chính là đại biểu cho Tống Chung.

"Phương trưởng lão nói rất đúng!" Một vị nữ tu đầu đội quan phượng bên cạnh nói: "Thiên Khuy Thần Kính này đích xác thần kỳ, nghe nói, hiện tại nó còn chưa thành Linh bảo mới có biểu hiện như thế, nếu đợi đến lúc nó chính thức sinh ra thần thức trở thành Linh bảo chỉ sợ càng ngày càng khó lường rồi! Ngày sau, không chừng sẽ trở thành mối họa đối với chúng ta."

"Mị sư muội nói hơi thiếu một chút!" Phương trưởng lão kia cười lạnh nói: "Bọn họ hiện tại cấp cho chúng ta Thiên Khuy Kính chỉ là phó kính, có thể tại U Minh Quỷ Vực bốn phía âm khí dễ dàng tìm được Tống Chung, nếu như thật sự là chính phẩm, chỉ sợ ngay cả nhân ảnh của đối phương cũng có thể thấy rõ ràng. Ngày sau nếu cùng Huyền Thiên Đạo Tông đối thượng, bọn chúng có lợi khí như vậy, có thể biết mình biết người, khác gì ở vào thế bất bại, tuyệt đối là một đại phiền toái! Lần này tiêu diệt Tống Chung, chúng ta tốt nhất nghĩ biện pháp đem thứ này hủy diệt!"

"Thế nhưng cái Thiên Khuy kính này không dễ dàng mà xuất động, đều lưu tại trong động phủ, cho dù có sử dụng thì cũng chỉ là phó phẩm, kiện bảo bối chân chính chắc chắn sẽ không động tới. Muốn hủy diệt nó, nói dễ dàng vậy sao?" Mị sư muội cau mày nói.

"Ha ha, nếu là lúc trước, việc này cũng có vài phần khó khăn, nhưng bây giờ, lại không còn khó nữa!" Phương trưởng lão cười lớn nói.

"Ân? Xin được rửa tai lắng nghe!" Mấy người xung quanh không hẹn đồng thanh nói.

"Rất đơn giản, Hỏa gia lần này mật báo cho chúng ta, tất nhiên là người Huyền Thiên phần viện. Phải biết rằng, cấu kết với kẻ thù bên ngoài hãm hại đồng môn chính là việc tối kỵ, Hỏa gia lần này chẳng khác gì tự đưa bản thân mình cho chúng ta nắm bắt! Chỉ cần chúng ta dùng đều này uy hiếp, bọn hắn tất nhiên sẽ phải khuất phục!" Phương trưởng lão cười lạnh nói: "Bọn chúng nếu không giao ra Thiên Khuy Kính, chúng ta sẽ đem chuyện lần này nói cho Huyền Thiên phần viện, xem bọn chúng làm thế nào để dừng chân ở Huyền Thiên Đạo Tông!"

Mị sư muội kia lập tức nói: "Trưởng lão nói rất đúng, có Thiên Khuy Kính phó phẩm này làm bằng chứng, bọn chúng dù có nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được!"

“Ha ha!” Mọi người nghe vậy, lập tức cùng nhau điên cuồng cười rộ lên.

Nguyên lai, Tống Chung mặc dù đã đoán đúng phần lớn sự tình, nhưng lại đoán sai mấy chi tiết tỉ mỉ. Kỳ thật, căn bản không có người theo dõi hắn, mà là cái Thiên Khuy Kính này giở trò quỷ. Cái Pháp bảo cửu giai này có một loại năng lực cực kỳ đặc biệt, nó có khả năng tại trên người mục tiêu đánh lên linh áp tiêu ký nhàn nhạt, vô luận ở khoảng cách bao xa cũng được.

Bởi vì đạo tiêu ký này cực kỳ mờ nhạt, hơn nữa lại dính trên y phục, cho nên người bị đánh lên tiêu ký rất khó phát giác được. Mà Thiên Khuy Kính này có thể căn cứ vào tiêu ký, dễ dàng tìm được dấu vết của mục tiêu.

Mặt khác, Thiên Khuy Kính còn có một năng lực phi thường thực dụng, đó là chế tạo ra phó kính. Cái gọi là phó kính, kỳ thật là từ Thiên Khuy Kính tạo ra phân thân. Phó kính chế tạo rất đơn giản, chỉ cần dùng một ít tài liệu cao cấp chế tạo ra một cái gương, sau đó thêm vào thần thông của Thiên Khuy Kính. Thêm vào càng nhiều thần thông, phó kính này năng lực lại càng mạnh. Đáng nhắc tới chính là, nếu bị Thiên Khuy Kính đánh lên tiêu ký, thì phó kính cũng phát hiện được.

Điều nữa chính là, thần thông bám vào phó kính theo thời gian sẽ không ngừng yếu bớt, đến khi triệt để biến mất. Mà thời điểm Thiên Khuy Kính tạo ra phó kính cũng sẽ bị tổn thật một chút linh tính. Đây rõ ràng là thực lực của Linh bảo, nhưng chưa sinh ra thần trí nên không thể tấn cấp Linh bảo.

Trên thực tế, chủ nhân Thiên Khuy Kính là Hỏa Lôi Tử cũng phát hiện tình huống này nên không muốn chế tạo phó kính, ít nhất là trước khi Thiên Khuy Kính trở thành Linh bảo, hắn không nghĩ tới việc đó. Đáng tiếc lại không như mong muốn, đường muội hắn thích nhất là Thanh Vân đang sống sờ sờ bỗng trở thành người điên, tên đường đệ Hỏa Long đạo nhân hắn coi trọng nhất lại bị phế bỏ một tay. Không chỉ vậy, đường muội của hắn còn bị mang trên người tiếng xấu, trở thành trò cười ở Huyền Thiên phần viện. Những thảm kịch phát sinh ra này, đều có quan hệ với tên gia hỏa Tống Chung.

Vì vậy, gặp cảnh Hỏa Long đạo nhân chỉ còn một cánh tay đau khổ cầu khẩn, Hỏa Lôi Tử cũng chỉ bất đắc dĩ lựa chọn trợ giúp hắn. Ngay tại thời điểm Tống Chung ly khai, hắn đã dùng Thiên Khuy Kính đánh một đạo linh áp tiêu ký lên người Tống Chung, sau đó lại làm ra một cái phó kính giao cho Hỏa Long đạo nhân. Mà Hỏa Long đạo nhân lại thông qua con đường bí mật của hắn, đem nó giao cho Thiên Dục Ma Môn.

Thiên Dục Ma Môn bọn họ đối với Tống Chung đúng là hận thấu xương. Không chỉ một chi nhánh của Thiên Dục Ma Môn tại hạ giới hoàn toàn bị phá hủy, mà thậm chí ngay cả Phân Thần cao thủ của phái Mê Hồn cư sĩ cũng bị Tống Chung bắt sống, hiện tại còn đang bị nhốt ở bên trong Huyền Thiên phần viện.

Một người là Phân Thần Kỳ cao thủ, lại bị một tên Kim Đan tu sĩ bắt sống? Chuyện này ở Tu Chân Giới, đều mang đến một hồi sóng to gió lớn, tuy Tống Chung rất mạnh, nhưng lại không có ai nguyện ý thừa nhận tên hậu bối này có thực lực như vậy. Cho nên, tất cả đều không hẹn cùng nhau đổ mọi nguyên nhân lên đầu Mê Hồn cư sĩ, nói hắn chỉ là một cái túi rơm. Thiên Dục Ma Môn tiếp theo cũng hỏng bét, trước mặt đệ tử tà phái khác, đệ tử bọn họ đều không dám ngẩng đầu lên.

Những người của môn phái khác vừa gặp mặt, lại đem chuyện tình Mê Hồn cư sĩ ra trêu chọc đệ tử của Thiên Dục Ma Môn, khiến bọn họ trong lòng vô cùng khó chịu, cả đám chỉ hận không tìm được cái lỗ nào để chui vào.

Đệ tử bình thường vẫn có nhịn được, nhưng những cao thủ đã ngoài Phân Thần Kỳ đều là những người tâm cao khí ngạo, bị tu sĩ đồng cấp chế nhạo nhục nhã, bọn hắn sao có thể nuốt trôi được cơn tức này? Cho nên trong lòng bọn họ đã sớm nghẹn một cỗ hỏa khí, muốn tiêu diệt tên gia hỏa Tống Chung này.

Nhưng Tống Chung lại ở bên trong Huyền Thiên phần viện, tại đây toàn bộ đều là tu sĩ chính đạo Linh giới, tà phái căn bản vào không được. Cho nên bọn họ mặc dù bực bội, nhưng cũng chỉ có thể chịu đựng mà thôi. Nhưng hết lần này đến lần khác, đồng sự bỗng nhiên đưa tới cho một cơ hội trời ban để giết Tống Chung, Thiên Dục Ma Môn hiển nhiên vô cùng cao hứng!

Cho dù địa phương tập kích Tống Chung lần này là do chính đạo Linh Giới chiếm cứ, nhưng vì lần đánh lén một Kim Đan tu sĩ như Tống Chung, Thiên Dục Ma Môn cũng không chùn tay phát động quy mô lớn.

Vạn Quỷ Chu năm trăm trượng này là từ một đồng môn khác mượn được, cũng mượn tới hai vị Phân Thần tu sĩ, phối hợp với năm vị Phân Thần cao thủ ban đầu, hợp thành đội ngũ khủng bố bảy vị Phân Thần cao thủ. Từng này người, cơ hồ có thể cùng Luyện Hư tu sĩ liều mạng rồi, chỉ vì Tống Chung mà xuất động như vây, nhìn ra được họ hận thấu xương Tống Chung thế nào!

Bất quá, Thiên Dục Ma Môn mặc dù đối với Tống Chung thù xâu như biển, thế nhưng vẫn phải trải qua phân tích cơ bản "Bảo đảm nhiệm vụ lần này sẽ không xuất hiện việc ngoài ý muốn", mới dứt khoát quyết định phát động tập kích.

Đầu tiên, cần phải cam đoan tu sĩ chính đạo giới này không nhúng tay vào. Kỳ thật chuyện này cũng rất dễ giải quyết, bởi vì địa phương tu sĩ chính đạo tụ tập đều cách U Minh Quỷ Vực rất xa, mà tu sĩ chính đạo cũng ít quan tâm tới nơi này. Cho nên, chỉ cần chiến đấu bên trong phạm vi trăm vạn dặm U Minh Quỷ Thành, tu sĩ chính đạo cũng không dễ dàng phát giác được.

Một điều cần phải chú ý nữa là lẻn vào địa phương này, tuyệt đối không thể tới gần chỗ chính đạo đang cư trú. Nói như vậy, nếu không có định vị từ giới này xuyên qua giới khác, sẽ xuất hiện tình huống bất định. Nói cách khác, nếu như Thiên Dục Ma Môn nhắm mắt mò mẫm truyền tống, rất có thể trực tiếp truyền tống đến sơn môn chính đạo, vậy thì khác nào tự đi tìm chết!

Bất quá, may mắn cho Thiên Dục Ma Môn là có Hỏa Long đạo nhân siêu cấp nội gián, hắn tại giới này lưu lại không gian tiêu ký cho Thiên Dục Ma Môn ngay bên ngoài U Minh Quỷ Thành. Cho nên Thiên Dục Ma Môn xuất hiện tại U Minh Quỷ Vực, căn bản không sợ gặp phải tu sĩ chính đạo.

Cũng chính bởi vậy, bọn họ mới dám không kiêng nể xuất ra Vạn Quỷ Chu, dùng Thiên Khuy phó kính quan sát, ở bên trong U Minh Quỷ Vực mạnh mẽ xông tới, thẳng đến chỗ Tống Chung mà đi.

Dưới sự trợ giúp của Thiên Khuy phó kính, trải qua hơn mười ngày bôn ba, Thiên Dục Ma Môn rốt cục tìm được điểm đỏ biểu thị trên kính, chính là linh áp tiêu ký trên người Tống Chung.

Bất quá, tiêu ký đã tìm được, nhưng lại không phát hiện thấy Tống Chung, bởi vì chỗ đó chỉ có một bộ y phục do Tống Chung để lại. Đệ tử Thiên Dục Ma Môn đành đem bộ y phục bên dưới mang lên, giao cho mấy vị Phân Thần tu sĩ.

Phương trưởng lão một tay bắt tới, nhìn kỹ trên đó, phát hiện phía trên có một hàng chữ to: "Đại biểu Hỏa gia, hướng tới chư vị thăm hỏi, chư vị tiền bối đường xa mà đến, vãn bối chuẩn bị chút lễ mọn, không tỏ được lòng tôn kính, kính xin các vị vui lòng nhận cho!" Cuối cùng lạc khoản một chữ: "Con rể Hỏa gia, Tống Chung!"

Nhìn thấy cái này, người của Thiên Dục Ma Môn mới ý thức được. Nguyên lai Tống Chung đã từng cưới một vị tỷ tỷ Hỏa gia, chính là Mộc Tử Dung, cho nên hắn tự xưng là con rể Hỏa gia, cũng không tính là sai.

Nhưng những lời này đối với Thiên Dục Ma Môn mà nói thì không thua gì sấm sét giữa trời quang. Bởi vì trong đó, giữa những hàng chữ đều lộ ra một từ, đó chính là âm mưu!

"Tống Chung tự nhận là con rể Hỏa gia, Hỏa gia thế nào lại bán đứng hắn?" Phương trương lão con mắt lộ ra sát cơ, cả giận nói: "Chết tiệt, chúng ta sẽ không phải bị Hỏa gia lừa chứ? Không được, nơi này không thể ở lâu, mau mau ly khai!"

"Vâng!" Mọi người đáp ứng một tiếng, vội vàng mở ra Vạn Quỷ Chu, ly khai nơi này. Nhưng, hành động bọn họ tuy nhanh chóng thế nhưng vẫn chậm như trước.

Chỉ thấy mấy trăm dặm bên ngoài, nguyên bản là bóng tối yên tĩnh, bỗng nhiên nổi lên vô số đạo sấm sét cực lớn, đem mặt đánh đánh thành một cái hố to sâu không thấy đáy. Bỗng nhiên xuất hiện một đạo màn sáng đen kịt, nó nguyên bản là một vòng tròn nhỏ, sau đó liền mở rộng đến đường kính vài chục trượng, chậm rãi khuếch trương.

Theo màn sáng xuất hiện, một cỗ âm khí ác liệt từ bên trong mãnh mẽ tràn ra, đồng thời khôn cùng sát cơ cũng theo đó truyền đến.

Phương trưởng lão thấy thế, lập tức chấn động, nhịn không được hoảng sợ nói: "Thiên Địa chi môn câu thông Âm Dương hai giới, Chết tiệt, tại sao ở đây lại đột nhiên xuất hiện thứ này?"

"Không tốt, ta cảm giác được bên kia cửa có quỷ vật rất rất cường đại tồn tại, đối với chúng ta có địch ý". Mị sư muội vội vàng nói: "Chúng ta mau chạy a!"

“Không kịp nữa rồi!” Phương trưởng lão bất đắc dĩ nói: “Muộn quá rồi, chuẩn bị chiến đấu thôi!”

Phương trưởng lão vừa dứt lời, màn sáng đen kịt đường kính khuếch trương đến mấy trăm trượng kia đột nhiên sáng lên một hồi, lập tức vô số Quỷ binh Quỷ tướng Âm gian như thùy triều dũng mãnh tiến ra.

Những quỷ binh cả đám đều cầm trường mâu mầu đen trong tay, mặc áo giáp rách rưới nhưng hành động lại rất nhanh chóng. Đừng nhìn vẻ bên ngoài mà tưởng chúng là bộ binh, nhưng thực tế những Lệ quỷ này đều biết bay, chớp mắt đã bay ra hàng trăm hàng ngàn, bên trong còn có Tướng quân cười Quỷ mã màu đen.

Quỷ binh có thực lực Trúc Cơ kỳ, còn Quỷ tướng toàn bộ đều đã ngoài Kim Đan, thậm chí không thiếu Nguyên Anh cao thủ. Bất quá chỉ sau mấy cái hơi thở, bọn chúng liền xông ra tới vài vạn, đằng sau còn có không biết bao nhiêu đang mãnh liệt xông ra. Trông thấy như vậy, phần đông đệ tử Thiên Dục Ma Môn đều nhịn không được hít lạnh một hơi.

Phương trưởng lão nhịn không được mắng to: "Chết tiệt, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?"

"Khôn cần hỏi, nhất định là âm mưu của Hỏa gia, chính bọn chúng tính toán ta a!" Mị sư muội nhin không được mắng.

"Nói nhảm, ta biết rõ đây là Hỏa gia làm!" Phương trưởng lão mắng: "Nhưng Hỏa gia chính là tu sĩ chính đạo, lại mở ra câu thông Âm Dương hai giới? Chẳng lẽ bọn chúng không lo lắng chính mình ở Linh giới sẽ bị gia hỏa Âm giới chiếm cứ sao?"

Mọi người nghe xong lời ấy, lập tức đều ngây ngẩn cả người. Hiển nhiển, đáp án của câu hỏi này bọn họ cũng nhất thời nghĩ không ra.

Đúng lúc này, một chiếc Vạn Quỷ Chu từ bên trong Thiên Địa chi môn bắn ra, hướng về một phía bay đi. Nó căn bản không để ý đến đám người Thiên Dục Ma Môn mà hướng thẳng về một phương hướng khác bay đi.

Trong khi phần đông đệ tử Thiên Dục Ma Môn chăm chú nhìn, chiếc Vạn Quỷ Chu này liền trực tiếp đâm vào bên trên một tòa hắc sắc đại sơn. Nhưng điều quỷ dị chính là nó không bị nghiền nát, ngược lại trực tiếp vọt vào trong lòng núi, thật giống như ngọn núi kia căn bản không tồn tại.

Chứng kiến cảnh này, đám người Phương trưởng lão lập tức hiểu ra, ngọn núi kia hiển nhiên là do cấm chế biển ảo thành, bên trong khẳng định là nơi trọng yếu cho nên mới dùng cấm chế bảo hộ mạnh như vậy, nhóm người mình mới không phát hiện ra nó. Chỉ là không biết đấy là địa phương quỷ quái nào, dùng để cất dấu bảo vật gì.

Ngay khi đám người Thiên Dục Ma Môn trăm bề không tìm ra lời giải, chiếc Vạn Quỷ Chu lại lần nữa lao tới, phía trên đột nhiên xuất hiện một gia hỏa thoạt nhìn hoàn toàn giống nhân loại, rõ ràng chính là Vạn năm Quỷ Vương.

Chỉ thấy vị Vạn năm Quỷ Vương mặc giáp trụ này mặt mũi tràn đầy tức giận, hắn khống chế Vạn Quỷ Chu trực tiếp phóng tới đám người Thiên Dục Ma Môn, đồng thời trong miệng mắng to: "Tiểu thâu chết tiệt, ngay cả đồ của Âm giới chúng ta mà cũng dám cầm! Hôm nay nhất định phải làm cho các ngươi chết không có chỗ chôn! Bọn nhỏ lên, giết cho ta!"

Theo tiếng ra lệnh của tên Vạn năm Quỷ Vương kia, hằng hà Quỷ binh, Quỷ tướng ngay ngắn gầm lên một tiếng, sau đó vũ động binh khí, hướng Vạn Quỷ Chu của đối phương xông tới. Số lượng bọn chúng thật sự quá nhiều, xa xa nhìn lại giống như một đám châu chấu.

Nguyên lai tên này chính là Vạn niên Quỷ Vương cấp bậc Phân Thần Kỳ Đại Ma Vương chuyên môn đồn trú tại Thiên Địa chi môn, chức trách của hắn là tùy thời chuẩn bị cứu viện cho Vạn năm Quỷ Vương Chu Thiếu Ba ở bên này, nhất là phải bảo đảm an toàn cho những ruộng linh thảo kia.

Kết quả, đúng lúc hắn đang tu luyện, lại đột nhiên nhận được tín hiệu cầu viện của Vạn năm Quỷ Vương Chu Thiếu Ba, nói rằng có một nhóm người cưỡi Vạn Quỷ Chu năm trăm trượng công kích hắn, cướp đi Dược viên.

Vạn năm Quỷ Vương bên này nghe xong, lập tức hoảng sợ. Hắn biết rõ cái Dược viên này đối với lão đại ở phía trên mà nói trọng yếu đến mức nào. Nếu như mình không cứu viện kịp thời, làm cho Dược viên bị hủy, cái chờ hắn khẳng định chỉ có con đường chết.

Cho nên sau khi nhận được tin tức, hắn không dám chậm chễ chút nào, vội vàng khai mở Thiên Địa chi môn. Đáng tiếc cái Thiên Địa chi môn này không phải cứ như vậy mà mở ra, dù sao muốn đánh vỡ cách giới, liên thông Âm Dương hai giới, cần hao phí lượng linh khí cực lớn, bọn hắn cũng chỉ dám ngàn năm mở ra một lần. Hơn nữa, Thiên Địa chi môn mở còn phải mất thời gian chờ đợi, không dài không ngắn, vừa vặn một ngày mới được.

Một ngày thời gian, bảo ngắn cũng không ngắn, nói dài cũng không dài. Vị Vạn năm Quỷ Vương này trong lòng nóng như lửa đốt, chỉ có thể mong mỏi Chu Thiếu Ba có khả năng kiên trì lâu một chút. Nhưng hắn tuyệt đối không ngờ, sau khi mình vất vả tới đây chỉ nhìn thấy chiế Vạn Quỷ Chu này, về phần Chu Thiếu Ba cùng thủ hạ thì ngay cả một cọng lông cũng không thấy.

Gia hỏa này lập tức nóng nảy, ôm tâm lý may mắn vạn nhất, tiến vào Dược điển xem xét, chỉ thấy một mảnh đất trụi lủi, mấy trăm mẫu linh thảo toàn bộ biến mất. Cảnh tượng này thiếu chút nữa làm cho vị Vạn năm Quỷ Vương kia tức chết. Hắn biết rõ chính mình lần này bị trừng phạt là việc không tránh được rồi, nếu có thể đem đám người trộm mấy thứ này giết chết, có lẽ còn bảo trụ được mạng nhỏ, nếu bọn trộm kia chạy mất, thứ đồ vật kia cũng không có, hắn chỉ còn có con đường chết mà thôi.

Cho nên vị Vạn năm Quỷ Vương này vừa sợ vừa giận, sau khi đi ra, tựu không nói hai lời, ra lệnh cho thủ hạ dốc sức liều mạng vây công đám người Thiên Dục Ma Môn.

Lúc này, đám người Phương trưởng lão đang trốn ở trên thuyền, toàn bộ đều ngây ngẩn cả người. Bọn họ thật sự không thể nào hiểu nổi vì sao những thứ này đột nhiên công kích mình, còn nói mình là ăn trộm?

Bất quá, Thiên Duc Ma Môn thuần túy chính là tà phái, môn hạ đệ tử đều là người tâm ngoan thủ lạt. Bọn hắn nếu không khi dễ người khác thì không thoải mái, ngược lại hôm nay bị những tên Lệ quỷ khó coi này khi dễ, ai có thể nhịn được?

Dù sao đối diện chỉ có một tên Vạn năm Quỷ Vương, mà tu sĩ đồng cấp bên này lại có hơn bảy người, người của Thiên Dục Ma Môn hiển nhiên sẽ không sợ hãi. Bọn họ thậm chỉ lười phải giải thích, lập tức phát động phản kích mạnh mẽ.

Chỉ thấy bên trên Vạn Quỷ Chủ, đầu lâu Lệ quỷ tính bằng đơn vị hàng nghìn, toàn bộ đều bay lên trời, miệng mở rộng, một bên gào rú, một bên hung dữ hướng những tên Quỷ binh Quỷ tướng mà cắn xé. Những đầu lâu này chính là linh thể được luyện chế đặc thù, cả đám đều cao vào chục trượng, phát ra tiếng rít gào, uy lực vô cùng đáng sợ. Nhất là thời điểm nhiều đầu lâu tụ lại một chỗ, uy lực chồng chất lên, có thể làm tu sĩ bình thường trực tiếp bị giết chết.

Đương nhiên, đối với Quỷ binh Quỷ tướng đồng dạng là quỷ vật mà nói, một chiêu này không có tác dụng gì, nhưng chúng cắn xé vẫn sắc bén như cũ. Dựa vào thể tích cực lớn của đầu lâu, chúng một ngụm cắn nuốt sạch một con Lệ quỷ. Sau đó đi lại hai vòng, liền đem nó tiêu hóa hết, trở thành một bộ phận của bản thể.

Có thể nói, loại Vạn Quỷ Chu này tuy sức chiến đấu không bằng phi chu đồng cấp, nhưng tại phương diện đối phó với quỷ vật, lại rất có tác dụng.

Vị Vạn năm Quỷ Vương kia nhìn thấy thuộc hạ mình nhao nhao bị quỷ đầu cực lớn thôn phệ, tự nhiên là tức giận không thôi. Hắn một bên phái thủ hạ đi cầu cứu, một bên không ngừng chỉ huy thuộc hạ vây công, không tiếc chút nào hi sinh thuộc hạ, hiển nhiên là quyết tâm đem những người này lưu lại.

Lúc này, mấy vị tu sĩ Phân Thần Kỳ của Thiên Dục Ma Môn đang ngồi vây quanh một chỗ thảo luận. Mị sư muội cười lạnh nói: "Một tên Vạn năm Quỷ Vương mà cũng dám khiêu chiến chúng ta, quả thực không biết sống chết. Phương trưởng lão, không bằng năm người chúng ta ra tay đánh chết hắn, đoạt Vạn Quỷ Chu của hắn. Cái phi chu kia đối với ta mà nói, như thế nào cũng là một kiện bảo bối a!"

"Ngươi muốn đoạt, cũng phải nhìn rõ thời điểm a!" Phương trưởng lão cười lạnh nói: "Ngươi cho rằng bọn chúng cho ta vào bẫy rập, có thể đối phó dễ dàng như vậy sao? Tên Vạn năm Quỷ Vương kia rõ ràng chỉ là tiên phong mở đường, dùng bản lĩnh của hắn, căn bản không thể mở ra Thiên Địa chi môn câu thông Âm Dương hai giới. Loại đồ vật này, ít nhất phải là tiền bối Hợp Thể Kỳ mới có thể làm được, chỗ dựa sau lưng gia hỏa này rốt cục mạnh thế nào?"

Nghe Phương trưởng lão nói như vậy, Mị sự muội ít nhiều có chút biến sắc, nàng vội vàng hỏi tiếp: "Ý ngài là gì?"

"Tranh thủ thời gian bỏ chạy, không nên ham chiến". Phương trưởng lão bất đắc dĩ nói.

"Nhưng, nếu cứ như vậy mà dùng phi chu bỏ chạy. Có phải là đáng tiếc hay không?" Mị sư muội có chút không nỡ nói.

"Đúng vậy!" Một vị tu sĩ khác cũng nói: "Chỉ cần chúng ta đồng loạt ra tay, tối đa chỉ cần thời gian một phút, là có thể đoạt được."

"Phương trưởng lão, động thủ đi, cùng lắm thì sau khi đoạt được chúng ta liền bỏ chạy, dù sao thì chút thời gian đấy cũng không đáng quan tâm, có phải hay không?" Những tu sĩ khác cũng nhao nhao phụ họa.

Tuy trong lòng Phương trưỡng lão có chút sốt ruột, nhưng cũng không dám để nhiều người như vậy tức giận. Hắn cũng không trực tiếp bác bỏ, phải để mấy tu sĩ kia chút mặt mũi. Cho nên hắn đành phải bất đắc dĩ cười khổ nói: "Cũng được, nếu như chư vị đã nguyện ý làm vậy thì các ngươi hãy đi đi, ta ở chỗ này trợ trận cho các ngươi."

Mọi người nghe xong, lập tức vui mừng quá đỗi, nhao nhao đứng dậy ôm quyền: "Vậy thì chúng ta đi".

"Phương trưởng lão cứ yên tâm, chúng ta đoạt được đồ vật của hắn, cũng sẽ phân cho ngài một phần tâm ý!"

"Chúng ta phía sau liền dựa vào Phương trưởng lão coi chừng a!" Mọi người vừa nói vừa đi ra bên ngoài.

Phương trưởng lão tức thì vội vàng cười cười làm lành nói: "Không dám, không dám! Chư vị cứ ở phía trước đánh, phía sau tựu giao cho ta!"

Rất nhanh, bọn người Mị sư muội kia toàn bộ đều ly khai, chính mình đi đánh Vạn năm Quỷ Vương. Sau khi chỉ còn lại một mình Phương trưởng lão, sắc mặt hắn đột nhiên trở nên tái nhợt, nhịn không được mắng: "Một đám ngu ngốc, đến lúc này rồi còn không nhìn ra nguy hiểm đang đến, đáng đời các ngươi! Không được, ta cũng không thể đợi được nữa, phải lập tức rút lui khỏi đây a!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK