• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Oang"

Đôi cánh khổng lồ của hỗn độn thú quét sượt qua mọi người, khí lãng như cuồng phong táp mạnh vào vách đá,khiến cho đá núi nổ tung, tuyết đổ sụp xuống,vài thượng thanh đệ tử thét lên thảm thiết, ngã bay về phía sau, máu thịt bầy nhầy.

-"Đại ca!,đại ca!"

Yến Tiểu Tiên cùng Tiêu Vãn Tình muốn chồm đến mà kinh mạch tê rần, hô hấp nghẹn lại, đến ngón tay cũng không động đậy được, đành trừng mắt nhìn hung thú nuốt hắn vào trong, nước mắt đầm đìa, lòng đau như cắt, khóc nói:

-"Tô tiên tử, Lôi thánh mẫu, cầu xin hai người cứu huynh ấy ra!"

Lôi Minh Châu khổ khẩu tê rần, phong lôi điện quang luân vù vù kịch chấn,tựa hồ muốn bay vuột ra khỏi tay, khí huyết nhộn nhạo,trong lòng dâng lên nỗi kinh hãi hoảng sợ chưa từng thấy. Nhưng bà nhìn thấy người xưa táng thân trong bụng quái vật, bi phẫn nộ hận dâng lên đè nén mọi cảm khác xuống, quát to:

-"Súc sanh, hôm nay không giết ngươi, bổn cung thề không làm người!"

Liền đó bà cắn nhẹ đầu lưỡi, phún ra một tia máu, mặc niệm lưỡng thương pháp quyết.

"ầm ầm ầm"

Trong không trung lóe lên vô số kinh lôi cuồn cuộn, muôn ngàn đạo điện mang như ngân xà loạn vũ, đổ xuống đầu bà,chiếu trời đất bừng sáng!"

-"Thiên lôi địa hỏa!"

Mọi người mấy ngày trước vừa thấy uy lực của ngũ lôi pháp thuật, trong lòng không khỏi dâng lên một tia hi vong.

Hỗn độn thú cuồng hống, mắt vảy lấp loáng khiến thân hình tròn thung lủng của nó bỗng phát sáng, dường như có thể nổ tung bất cứ lúc nào, bốn cánh dang rộng,hưỡng điện mẫu mãnh liệt xông tới.

Cuồng phong cuộn thổi, băng tuyết bắn tung lên trời.

Lôi Minh Châu trong mắt xuất hiện sát cơ, y phục toàn thân phồng lên, quát lớn:

-"tốn phong ly hỏa,mộc lôi kim điện, tật!"

Hai tay giao thoa phi vũ,chỉ quyết biến hóa,hướng nó búng mạnh ra.

Phong lôi điện quang luân hào quang bùng phát, oang một tiếng biến hóa thành một long một hổ, bay lượn trên không, gầm rú đánh mạnh vào hai bên sườn hỗn độn thú, quang lãng nổ tung đầy trời.

"ngao ô"

Hỗn độn thú trương lớn mồm, xúc tu búng mạnh tới, dường như trong chớp mắt trương to hơn mười lần.

Long hổ song thú nọ hống lên thảm thiết, bị đánh vặn vẹo, chấn bay ra xa, ngân quang lóe lên, biến trở lại lại lôi điện song luân,xoay tròn phi vũ, "hô" một tiếng bay trở lại trong tay Lôi Minh Châu.

Lôi Minh Châu hự lên một tiếng, tiên huyết phun trào, hai tay vang lên những tiếng lách cách,xương bàn tay vỡ nát,toàn thân run rẩy.

"viu viu" mấy tiếng, muôn vạn đạo ngân quang phá cơ thể chui ra,Lôi Minh Châu ngã bay ra sau, chạm mạnh vào vách đá cứng rắn, rồi mới rơi xuống.

"Mẹ"

Phiên Phiên không còn khống chế được nữa, nước mắt như mưa, không màng thân mang trọng thương, khóc lớn phi đến, khua tay ôm lấy Lôi Minh Châu, bay về phía liệt động nơi vách núi bên phải.

Hỗn độn thú cuồng hống đuổi theo,trương mồm không lồ đấy máu ra, xúc tu phi vũ, muốn nuốt hai mẹ con nàng vào trong.

Bỗng nhiên thân hình nó co rút, ngừng khựng lại,một vạn con mắt như trồi ra, kinh hãi cổ quái nhìn hai người, phát ra những tiếng thét thê lệ thảm thiết.

Nước bọt tanh hôi như mưa rào phun lên người Phiên Phiên, khiến nàng vừa kinh hoàng vừa sợ hãi, ôm chặt lấy mẫu thân hét lớn, hai tay nắm lấy lục phách địch, dùng hết sức đâm và bụng yêu thú.

Yêu thú hống lên cổ quái, đột nhiên như quả bóng da xì hơi, bắn ra ngoài, vô quy tắc văng đi tứ xứ, va đập lung tung,phát ra từng trận hú thảm thiết cuồng bạo mà đáng sợ

Mọi người vừa kinh ngạc vừa hiếu kỳ, không biết xảy ra chuyện gì,lòng hồi hộp ngẩn người nhìn nó chằm chằm.

Tô Mạn Như lờ mờ đoán được đại khái, cao giọng nói:

-"Con nghiệt súc đó đã thụ trọng thương, mọi người mau đồng tâm hiệp lực, dùng lưỡng nghi kiếm trận đối phó nó!"

Ngón tay búng ra, thanh đồng kiếm bay vọt lên trời,rồi nghiêng nghiêng đâm xuống , kiếm mang chói lòa.

Yến Ca Trần cùng mười mấy nữ chân còn lại đồng thanh hưởng ứng, theo nhau ngưng thần niệm quyết, vận khí ngự kiếm, kết thành lưỡng nghi kiếm trận đơn giản, quang mang lấp lánh, công kích hỗn độn thú mãnh liệt.

Con yêu thú này giống như đã mất khả năng chống cự, bi hống loạn lên, máu đen bắn ra tứ phía,như con ruồi xanh bay vòng vòng va đập lung tung trong hiệp cốc.

Thân hình khổng lồ của nó không ngừng bị thu nhỏ, cuối cùng bèo nhèo như đống bùn rơi xuống đất, đập mạnh vào đáy cốc, khiến cho cả rặng núi rung chuyển, băng tuyết rơi lả tả.

Mọi người đuổi theo đến đó, mắt thấy hỗn độn thú như quả núi nhỏ nằm yên trên đất, không hề động đậy, mới cẩn thận tiến đến gần nó, dùng kiếm gẩy nhẹ thăm dò phản ứng.

Yến Tiểu Tiên, Tiêu Vãn Tình hai người thét lớn:

-"Đại ca!""Sở lang"

Hai nàng xông lên phía trước, không màng tất cả dùng kiếm đâm vào bụng hỗn độn thú, cố hết sức rạch ra.

Con quái thú này da dày thịt chắc,cả người toàn vảy cứng rắn như giáp sắt. Thanh ly hỏa cùng Phỉ lãnh thúy của hai người tuy là đạo môn thần binh, nhưng phí mất một lúc lâu, mới rạch được một vết dài tầm ba trượng.

Dịch vị màu xanh vàng lục bục bắn ra, nhiệt khí cuồn cuộn,mùi hôi tanh phả vào mũi.Dịch vị chảy ra đến đâu,chỗ đó lập tức vang lên mấy tiếng lục bục, khói xanh tỏa ra,đá xung quanh bị tan chảy toàn bộ.

Mọi người ngửi thấy mùi ấy, đầu váng mắt hoa,khó chịu buồn nôn, trong lòng không ai không phát lạnh, bất giác lùi lại vài bước.

Dịch vị của Hỗn độn thú không những nóng như dung nham, lại là vật chí độc trong thiên hạ, có thể làm tan chảy vạn vật.Sở Dịch bị nó nuốt vào trong bụng đã hai ba tuần hương, e rằng đến xương cốt cũng chẳng còn mấy hạt.

Yến Tiểu Tiên, Tiêu Vãn Tình sắc mặt trắng bệch,vừa dùng vải bịt mũi,vừa tiếp tục dùng thần binh rạch bụng tìm kiếm, nước mắt lã chã tuôn rơi, từng hạt rơi xuống thi thể hỗn độn thú, lập tức bốc hơi thành những làn hơi nước li ti.

Mọi người thấy tội nghiệp, cũng tiến lên giúp bọn họ cùng rạch bụng tìm kiếm, nhưng thanh đồng kiếm bình thường vừa chạm phải dịch thể của hỗn độn thú, đã xì xì mấy tiếng, khói đen bốc lên, mũi kiêm nhanh chóng bị ăn mòn、không bao lâu sau chuyển thành màu vàng, vỡ vụn thành từng mảnh.

Chỉ có Phiên Phiên ôm lấy Lôi Minh Châu, khóc đến mắt đỏ hồng như hoa đào, không thèm quan tâm đến mọi thứ xung quanh,

Trong khoảnh khắc ấy,nàng không còn chút hoài nghi,sự dè dặt ban đầu, oán hận, ủy khuất tất cả đều tan biến, chỉ còn lại nỗi bi thương hối hận vô tận.

Lôi Minh Châu toàn thân đau đớn, nhưng lòng lại vui mừng hạnh phúc khó tả, run rẩy vươn tay, xoa nhẹ đầu con gái, nước mắt trào mi, mỉm cười nói:

-"Con ngoan, con ngoan, cuối cùng con cũng nhận mẹ rồi sao?"

Phiên Phiên khóc nói:

-"Mẹ, nữ nhi đương nhiên là nhận mẹ rồi!Con lúc trước không nên nói với mẹ như vậy, con con"

Nói đến đây nghẹn ngào, nhất thời không nói được thêm, chỉ òa lên khóc như hoa lê trong mưa.

Lôi Minh Châu bờ mi run run, giọt nước mắt trào ra khỏi mắt, mỉm cười nói:

-"Hài tử ngốc, con là con của mẹ, nói cái gì cũng có quan trọng gì đâu? Mẹ bao nhiêu năm tìm con khắp chân trời góc biển, chỉ mong được nhìn thấy con, nghe tiếng nói của con, giờ cuối cùng đã gặp được con rồi, chết cũng cam lòng."

Phiên Phiên khóc nói:

-"Mẹ không được chết! mẹ, mẹ đừng chết! mẹ con ta không dễ dàng gì gặp lại nhau,con không cho mẹ chết"

Nói rồi ôm chặt lấy Lôi Minh Châu, chỉ sợ thả lòng tay một chút, bà sẽ rời khỏi nàng đi mất.

Lôi Minh Châu vui buồn lẫn lộn, mỉm cười nói:

-"Hài tử ngốc, đời người được trăm năm,sinh lão bệnh tử, ai có thể tránh được.Mẹ sống đã hơn một trăm năm, tuy trường sinh bất tử, nhưng từ trước đến nay không hề được vui vẻ,ngược lại hôm nay là ngày mẹ được mở lòng nhất.Cho dù có chết đi, cũng không uổng một đời."

Phiên Phiên càng nghe càng thương tâm, sụt rùi khóc lớn, nghẹn ngào không nói nên lời.

Lôi Minh Châu thu ba lưu chuyển,nhìn chằm chằm thi thể hỗn độn thú nằm lù lù không động đậy cách đó mấy trượng, trong lòng thoáng đau đớn, thấp giọng đó:

-"Người ấy đi rồi, vạn vật giai không,đó là tám chữ năm đó cha con khắc trên đỉnh Thiên Sơn này.Hắn trọn đời chỉ yêu có một người, cho dù là mẹ, cho dù là sư tôn con, trong mắt của hắn, đều chỉ là hư không mà thôi."

Phiên Phiên trong lòng bi nộ thống khổ, nhìn thi thể hỗn độn thú hứ lên một tiếng, hận thù nói:

-"hắn không phải là cha con! Ác nhân bạc tình bạch nghĩa như thế chết cũng đáng! Nếu không vì hắn, mẹ đâu phải chịu đau khổ bao nhiêu năm? mẹ con ta đâu phải phân ly hơn bảy mươi năm?"

Lôi Minh Châu lắc đầu, khóe miệng nhếch lên nụ cười bi thương, bình thản nói:

-"Hài tử,mẹ đã hận hắn bảy mươi mấy năm,nhưng đến bây giờ mới hiểu,không phải là hắn bạc tình với mẹ, mà là tim hắn vốn không thể dung một người đàn bà nào khác."

Ngừng một chút, bà thấp giọng nói tiếp:

"Ngày đó khi mẹ yêu cha con, cũng như vậy, không màng đến ai khác.Hắn giận mẹ cũng vậy, mắng mẹ cũng vậy, không lý tới mẹ cũng vậy ,mẹ từ đầu đến cuối vẫn không bỏ được hắn.Năm đó trên thiên sơn tuyết lĩnh này, sau khi sư tôn con mang con đi mất, mẹ nghĩ là từ đây sẽ hận hắn đến tận xương, thế nhưng, không một ngày mẹ quên hắn được!"

Phiên Phiên khẽ run rẩy, bỗng nhiên nhớ tới Tiêu Thái Chân cũng từng trước mặt nàng nói qua những lời tương tự như vậy, trong lòng nổi sóng, chua xót đắng cay giao thoa, kìm không được liếc nhìn thi thể hỗn độn thú.

Lôi Minh Châu nhìn nàng hiền hòa, trên khuôn mặt trắng bệch ửng lên chút hồng,thấp giọng nói:

-"Cũng giống như vừa nãy, mẹ vốn muốn mang theo con đi kiếm Hiên Viên lục bảo,tu thành tiên kinh,từ đây trường sinh bất tử, mãi không phân ly.Nhưng nhìn thấy hắn bị nguy hiểm, thì không cầm lòng được.Ài...người xưa đã mất, vạn vật giai không, hắn chết rồi, dù mẹ trường sinh bất tử, cũng còn gì hứng thú?"

Phiên Phiên nức nở nói:

-"Mẹ, mẹ đừng nói thế! Huống chi cha đã chết lâu rồi,hiện giờ chẳng qua là một tiểu tử họ Sở mà thôi, mẹ cần gì phải hi sinh tính mạng cứu hắn chứ?"

Trong đôi mắt đẹp của Lôi Minh Châu khẽ lóe lên thần sắc ảm đạm, lắc đầu nói:

-"Chỉ cần nguyên thần của cha con một ngày còn ở trong thân thể tiểu tử họ Sở, ngày đó cha con vẫn chưa chết.Hài từ, con mau tới giúp bọn họ cứu tên tiểu tử đó ra đi!"

Nói rồi, bà cố sức vươn tay đẩy Phiên Phiên.

Phiên Phiên nước mắt lã chã, gật đầu đồng ý, phi thân đến bên cạnh hỗn độn thú.

Hỗn độn thú bị rạch ra một vết lớn, nội tạng tung ra ngoài,dịch vị nóng bỏng cuồn cuộn sủi bọt, từ dạ dạ chảy ra, đốt tan chảy thi thể nó.Mùi tử thi bị thiêu cháy bốc đầy trời, hòa với mùi hôi tanh của thể dịch, làm người khó mà chịu đựng được.

Những người khác đều từ bỏ, thối lui sang một bên, chỉ có Yến Tiểu Tiên cùng Tiêu Vãn Tình vẫn ôm hi vọng, vừa gạt nước mắt, vừa không ngừng lật tung dạ dày quái thú tìm kiếm.

Phiên Phiên nghiến răng, chính lúc định tới gần giúp thì liếc thấy một chỗ trên thân hỗn độn thú khẽ chuyện động, nàng giật mình, nhíu mày nói:

-"Đó là cái gì thế!"

Mọi người nhìn về phía đấy, chỉ thấy tim hỗn độn thú còn khẽ động đậy, lờ mờ nghe thấy tiếng rên rỉ yếu ớt vọng lại.

Yến Tiểu Tiên cùng Tiêu Vãn Tình giật mình,chạy vội về phía ấy, khua kiếm rạch nhẹ.

"Phốc" một vòi máu bắn lên, quả tim không lồ tưng lên, lăn qua một bên, tiếng một người ho mạnh vọng lại, rồi một bàn tay thò ra,từ từ khua khoắng bên ngoài.

Khuôn mặt anh tuấn đầy máu nhỏ tong tong thò ra, không phải Sở Dịch thì là ai.

-"Đại ca"

Hai người mừng đến phát cuồng, chỉ muốn cười to, nhưng không kìm được lại òa lên khóc, muốn nhào lên bên hắn, mà người như bủn rủn mất hết khí lực,đầu váng mắt hoa, đầu gối mềm nhũn, ngồi quỵ trên mặt đất.

Mọi người vừa kinh ngạc vừa vui mừng, vội chạy đến kéo Sở Dịch ra.

Sở Dịch mặt mày tím tái, ho liên tục, máu tanh tím đen không ngừng từ miệng hắn phun ra ngoài.

Ai nấy đều lo lắng, nghĩ hắn bị nội thương, ho ra máu không ngừng, chỉ có Tô Mạn Như là thở phào, bình tĩnh nói:

-"Yên tâm, hắn chỉ là uống quá nhiều máu của hỗn độn thú mà bị sặc thôi."

Nói rồi nàng dùng tay vỗ nhẹ lên lưng Sở Dịch, hắn oa lên một tiếng thổ ra vài ngụm lớn máu tươi nữa, sắc mặt mới dần dần bình thường trở lại, hô hấp cũng đều hơn.

Mọi người nhẹ cả người, giờ mới biết vì sao vừa xong hỗn độn thú đột nhiên phát cuồng va chạm lung tung như thế, không hề có chút lực kháng cự nào.

Không ngờ con hung thú đó muốn ăn Sở Dịch, lại ngược lại bị hắn cắn tâm tạng huyết quản, nuốt mất một lượng máu lớn, cuối cùng cuồng loạn mà chết, đúng là đáng đời.

"Đại ca!"

Yến Tiểu Tiên ôm lấy Sở Dịch, tưởng như vừa cùng hắn cách biệt âm dương, nhịn không được òa lên khóc.Tay vừa chạm vào người Sở Dịch, thấy người hắn khi lạnh như băng, lúc nóng như lửa, nàng kinh hãi hỏi:

-"Đại ca, huynh làm sao thế"

Sở Dịch răng va vào nhau lộp cộp, mồ hôi tuôn đầm đìa, qua một lúc mới run giọng nói:

-"máu đó là máu của hỗn độn thú?"

Tiêu Vãn Tình biến sắc, thất thanh nói:

-"đúng rồi, máu của hỗn độn thú so với dịch vị của nó còn độc hơn mấy phần, Sở lang, chàng uống nhiều như vậy, mau thổ ra đi!"

Sở Dịch lắc đầu,lắp bắp nói:

-"Không không, uống máu nó ta thấy thoải mái hơn nhiều, cho ta uống nữa đi."

Mọi người đều kinh ngạc, Lôi Minh Châu thì hơi sững người, rồi khanh khách cười ,hổn hển nói:

-"Thì ra là như thế! Ý trời, mọi chuyện đều là ý trời! Trong cơ thể Sở tiểu tử có ngũ hành chân khí, xung khắc lẫn nhau, tính mạng vô cùng nguy hiểm.Nếu như người khác uống phải máu của hỗn độn chắc chết không sai, nhưng hắn uống vào, thì lại là trong họa được phúc!"

Yến Tiểu Tiên mắt sáng lên, hiểu ra mọi chuyện, vỗ tay nói:

-"Đúng rồi! Hỗn độn thú là thần thú thuộc thổ trong ngũ hành, tâm huyết tuy độc, nhưng lại là vật khó kiếm có thể trung hòa ngũ hành, đại ca uống máu của nó, có thể điều hòa ngũ hành, bồi bổ kinh mạch!"

Lôi Minh Châu cười nói:

-"không chỉ là bồi bổ kinh mạch, ngũ hành chân khí trong cơ thể hắn sẽ hợp lại thành một, sau khi hắn trị lành thương thế,thiên hạ này người có thể làm địch thủ của hắn, chỉ sợ chẳng có mấy người."

Mọi người bấy giờ mới hiểu ra,lòng thầm lấy làm kỳ, không ngờ trên đời lại có việc trùng hợp như thế.

Ngu phu nhân thở dài một hơi, thấp giọng nói:

-"Mọi sự trên đời đều có thiên ý.Sở vương gia cát nhân thiên tướng, gặp nạn hóa cát,chắc là quý nhân do trời phái đến, giúp người trong thiên ha vượt qua đại kiếp."

Tiêu Vãn Tình, Yến Tiểu Tiên nhìn nhau mỉm cười,lòng vui mừng khó tả, đắc ý vươn tay cầm buồng tim hỗn độn thú đưa cho Sở Dịch,hắn cầm lấy sợi huyết quản,hút một hơi lớn, cái lạnh cũng dần dần bớt đi.

Đường Mộng Yểu đứng lẫn trong mọi người nhìn hắn chằm chằm hắn, khuôn mặt ừng hồng, khoe miệng khẽ mỉm cười, hòn đá nặng treo trong tim bây giờ mới được đặt xuống.

Ngu phu nhân nhìn thấy thế, khẽ lắc đầu,cố gắng tụ lại chân khí, cao giọng nói:

-"Thương thanh chúng đệ tử nghe đây."

Thượng thanh nữ đệ tử đi theo chỉ còn lại mười mấy người,theo nhau quỳ xuống bên bà.

Ngu phu nhân thản nhiên nói:

-"Sư tôn nguyên chân đã tận, chỉ sở khó qua được đêm nay"

-"Sư tôn"

Các nàng đều biến sắc,nước mắt như mưa,mấy đệ tử tuổi nhỏ nhất không kìm được òa lên khóc.

Ngu phu nhân khẽ xua tay nói:

-"Thiên mệnh đã định, các con đừng đau lòng quá. Trước mắt thiên hạ đại loạn, chúng sinh trong cơn hạo kiếp,các con phải đoàn kết, đồng lòng diệt yêu trừ ma, khôi phục lại thanh bình cho thế giới."

Ai nấy sụt sùi vâng lời, Ngu phu nhân lại nhìn sang Đường Mộng Yểu, trầm giọng nói:

-"Mộng Yểu, trong đệ tử bổn môn, sư tôn đối với con là kỳ vọng nhiều nhất, vì thế mới sớm truyền chức chưởng môn cho con, để con tu luyện.Nhưng con trần tâm chưa dứt,tơ tình chưa đoạn, đừng nói là chấn hưng Thượng Thanh môn, cho dù là thanh tâm quả dục để tu luyện trường sinh cũng khó.

-"Sư tôn"

Sắc mặt Đường Mộng Yểu chuyển hồng tận mang tai, rồi lại biến thành trắng bệch, không dám ngẩng đầu lên.

Ngu phu nhân điềm đạm nói:

-"Hữu tâm trồng hoa hoa không thành, vô tâm cắm cành liễu mọc cây.Con tu chân đã mươi mấy năm, không ngờ chịu không được mười mấy ngày thử thách.Hoặc là sư tôn đã bức con thái quá.Chuyện trên thế gian này, phải thuận theo tự nhiên,không thể cưỡng cầu được."

Đường Mộng Yểu mím môi, nước mắt rưng rưng, trong lòng rối loạn, mục quang kìm không được thấu qua mi mắt, khẽ liếc nhìn Sở Dịch đang đứng cách đó mấy trượng.

Ngu phu nhân khẽ nhíu mày, mắt lóe lên vẻ tức giận. Thất vọng, thương hại, lo lắng bao nhiêu thần sắc pha trộn trong lòng, bà thở dài nói:

-"Bỏ đi, không phải hạt bàn đào, hà tất phải trồng ở Côn Lôn?Ngôi vị chưởng môn của con, giờ giao cho Yến sư tỷ.Từ nay về sau, con không còn là đệ tử của Thượng thanh phái nữa."

-"Sư tôn"

Đường Mộng Yểu toàn thân run rẩy, ngẩng đầu lên, không dám tin nhìn về phía Ngu phu nhân, không hiểu vì sao bà lại đột nhiên tuyệt tình như vậy, đuổi nàng ra khỏi sư môn.

Thượng Thanh đệ tử nghe thấy thế kinh ngạc, theo nhau quỳ xuống dập đầu, đồng thanh nói:

-"Xin sư tôn nghĩ lại"

Ngu phu nhân bình thản đáp:

-"Ý ta đã quyết, không cần nhiều lời."

Bà từ trong ngực áo lấy là thất ngọc nữ ấn, giao cho Yến Ca Trần, nghiêm giọng nói:

-"Ca Trần nghe lệnh.Sau khi con tiếp nhận ngôi vị chưởng muôn, mau chóng thống lĩnh đệ tử trong phái đến Trường An,đem tin tức này bố cáo thiên hạ, chấn hưng Thượng Thanh, đoàn kết đạo phật các phái, cùng đến bắc hải tru diệt ma nữ Lý Tư Tư, bình định đại kiếp."

Yến Ca Trần dập đầu nhận lệnh, tiếp lấy Thất Ngọc nữ ấn.

Chúng đệ tử Thượng Thanh phái đồng thanh hô lớn:

-"Bái kiến chưởng môn!"

Theo nhau quỳ xuống trước mặt nàng dập đầu bái kiến.

Đường Mộng Yểu mặt trắng như tuyết, nước mắt long lanh, sững người quỳ trên mặt đất, nàng tưởng như mình đang trong giấc mộng, phiêu phiêu hốt hốt, không dám tin những việc đang diễn ra trước mắt.

Cho đến lúc nghe xong câu cuối cùng, thân hình run rẩy, lúc bấy giờ mới hồi tỉnh lại, phủ phục trên đất khóc lớn:

-"Sư tôn! Mộng Yểu không làm chưởng môn cũng không sao, nhưng thỉnh sư tôn đừng đuổi Mộng Yểu ra khỏi sư môn"

Ngu phu nhân lắc đầu,nhắm mắt lại, chuyển giọng dịu dàng nói:

-"Hài tử ngốc,không phải là sư tôn đuổi con, chỉ là thiên ý như thế, duyên phận đã định,con vốn không thuộc về Ngao sơn .Sau khi ta đi rồi, con hãy làm những điều mình muốn, không nhất định phải thành tiên hay không,chỉ cần đạm bạc thanh tĩnh, được sống những ngày bình an..."

Âm thanh bà càng lúc càng nhỏ, nói đến câu cuối cùng, thì không còn nghe thấy nữa.

Ngày ấy sau cuộc chiến ở Trường An, chân khí của bà tiêu hao rất nhiều, đêm nay đấu với Hỗn độn thú lại bị thương nhâm đốc nhị mạch, đã sớm như ngọn đèn cạn dầu,lúc này an bài xong mọi thứ, không còn lo lắng gì,cuối cùng cũng an bình hóa vũ đăng tiên.

Đường Mộng Yểu chờ một lúc không thấy bà nói thêm gì, lòng kinh hãi, run giọng gọi:

-"Sư tôn?"

Nàng liên tiếp gọi mấy câu,nhưng Ngu phu nhân thủy chung vẫn nhắm mắt mỉm cười, yên lặng không nói gì, mới thấy không ổn, thất thanh khóc lớn.

Mọi người kêu lên bi thảm.

Lôi Minh Châu ở bên cạnh đột nhiên khanh khách cười nói:

"Tử khứ hà sở đạo, thác thể đồng sơn a"*(1),Ngu Thanh Mi à Ngu Thanh Mi, ngươi tu luyện hơn một trăm năm, không ngờ hôm nay lại phải cùng bổn cung đồng táng hơn Thiên Sơn Hỗn độn cốc! Đạo cũng vậy, Ma cũng vậy, sinh tử luân hồi, nào ai có thể tránh được?"

Thượng thanh nữ đệ tử trong lúc đau đớn, nghe thấy thế, cảm thấy ngứa tai, vài đệ tử trẻ tuổi đứng bật dậy bạt kiếm, giận dữ quát:

-"yêu nữ câm mồm"

Phiên Phiên vốn không ưa gì bọn ho, nghe thấy thế tức giận, sắc mặt trầm xuống, chắn trước mặt mẹ, lạnh lùng nói:

-"Ngươi mắng ai là yêu nữ!"

Một Thượng thanh nữ chân máu nóng bốc lên đầu, quát lại:

-"Ngươi là yêu nữ, mẹ ngươi là yêu nữ, cả nhà bọn ngươi đều là yêu ma nghiệt chướng."

Phiên Phiên đại nộ, đôi mắt xanh lam xuất hiện sát cơ, khanh khách cười lớn nói:

-"Được! ta là yêu nữ, các ngươi là tiên tử,hôm nay để ta xem tiên tử sống lâu hơn, hay ma nữ sống dai hơn!"

Nói rồi giương tay, bích quang bạo vũ, thanh Thanh đồng nguyệt nha sản vù vù quay tròn,như điện phóng về phía Thượng Thanh nữ chân.

Thượng Thanh đệ tử không ai không huyên náo mắng chửi, kiếm phong phi vũ, phá trời theo nhau bắn ra, sau khỉ đẩy bay Nguyệt nha sản, kiếm quang như lưu tinh phi vũ, tiếp tục lao về phía Phiên Phiên.

-"Kiếm hạ lưu nhân"

Tô Mạn Như hơi chần chờ, không biết có nên ra tay cứu hay không, thì đã nghe thấy Sở Dịch cao giọng quát, nhẹ nhàng lướt lên trước, đầu ngón tay bắn ra liên lục, thanh quang tung hoành,khiến làn kiếm xoay tròn,những thanh kiếm không sai lệch quay ngược trở lại tay Thượng Thanh đệ tử .

Bọn họ thấy hắn đứng sừng sững, sắc diện hồng nhuận, thần thái sáng láng, dường như thương thế đã khôi phục phần lớn, trong lòng không khỏi ngạc nhiên, không ngờ máu của hỗn độn thú lại có thần lực như thế.

Yến Ca Trần đầu mày khẽ nhíu lại,ẩn đi sắc mặt giận dữ nói:

-"Sở vương gia, con yêu nữ này không những đã giết chết lệnh đường, còn phạm vô số tội nghiệt,có thể nói thập ác bất xá.Ngài sao còn giúp đỡ ả?thế so với làm điều bạo ngược có gì khác biệt?"

Lôi Minh Châu khanh khách cười nói:

-"Tiểu a đầu nói linh tinh cái gì đấy.Nó là con gái của Sở Cuồng Ca,cũng có thể tính là có nửa phần cốt nhục với Sở tiểu tử.Cha giúp con gái, là chuyện thiên kinh địa nghĩa, không lẽ lại giúp bọn đạo cô chẳng thân thích gì như bọn ngươi sao?"

Sở Dịch lờ đi như không nghe thấy, mỉm cười nói:

-"Các vị tiên tử, hàng yêu trừ mà là trách nhiệm của đạo môn, nhưng nhân từ hiếu sinh lại là cái đức của thiên địa.Phiên Phiên tuy làm nhiều điều ác, nhưng ta nguyện ý tha thứ cho nàng,mọi người đuổi cùng giết tận, không bằng cho nàng một cơ hội sửa mình.Huống chi đại kiếp trước mắt, cần phải đoàn kết tất cả mọi người, cùng đối phó với yêu nữ Lý Tư Tư,là tất phải chém giết lẫn nhau, vọng động can qua?"

Yến Ca Trần uất ức nói:

-"Sở vương gia đã một lòng bảo hộ ả như thế, chúng tôi cũng không còn gì để nói.Tình thế khẩn cấp, sư mệnh trên người, xin cáo từ."

Nói rồi khẽ hành lễ, ôm theo thi thể Ngu phu nhân, phiêu hốt bay ra ngoài cốc.

Thượng Thanh đệ tử phẫn nộ trừng mắt nhìn Phiên Phiên một cái rồi theo nhau thu kiếm vào vỏ, xoay người đi theo Yến Ca Trần.

Đường Mộng Yểu định đuổi theo, nhưng nhớ ra mình đã bị đuổi khỏi sư môn, mắt đỏ hồng, cắn môi dừng bước,lặng người không biết đi đâu.

Nghĩ tới sư tôn đã chết, thiên hạ tuy lớn, nhưng không có chỗ nào cho nàng dung thân, trong lòng đau khổ khó kìm, nước mắt trào qua khóe mắt.

Duy chỉ có Lôi Minh Châu là khanh khách cười, giống như đang vui vẻ sảng khoái khó tả, đợi bọn họ đi xa rồi, mới dương đôi mày thanh tú, bích nhãn long lanh nhìn chằm chằm Sở Dịch, như cười như không nói:

-"Sở tiểu tử, ngươi bảo vệ nó được một lần, có bảo bệ nó được suốt đời không? Nếu như ngày khác lại có tên mũi trâu, lừa trọc nào ép bức nó, ngươi có bảo vệ được nó không?"

Phiên Phiên mặt thoáng đỏ, hận thù trừng mắt nhìn Sở Dịch ,cướp lời:

-"Ai cần hắn bảo vệ? hắn chẳng phải là cha của con, có quan hệ gì với con."

Sở Dịch cao giọng đáp:

-"Tiền bối cứ yên tâm, nàng là con gái của tiền bối cùng Sở thiên đế,lại là đệ tử của Tiêu thiên tiên, Sở mỗ tự nhiên có trách nhiệm bảo hộ.Nhưng có một điều kiện, từ nay về sau nàng không được làm chuyện vi phạm đạo nghĩa, thương thiên hại lý nữa."

Phiên Phiên cáu gắt nói:

-"cái gì gọi là việc vi phạm đạo nghĩa,thương thiên hại lý? Ngươi không cho ta làm, thì ta không được làm à? Ngươi tưởng ngươi là ngọc hoàng đại đế chắc?"

Tiêu Vãn Tình mỉm cười, dịu dàng nói:

-"Phiên Phiên sư muội, sư tôn đem ngôi vị chưởng môn Thiên Sơn phái truyền cho hắn, lời của chưởng môn, muội có thể không nghe sao?

Phiên Phiên nhíu mày, định cãi lại, thì nghe thấy Lôi Minh Châu vẫy tay nói:

-"Hài từ, con qua đây, mẹ có chuyện nói với con."

Bà ghé vào tai nàng truyền âm, không biết nói gì, chỉ thấy mặt Phiên Phiên ửng hồng, liếc nhìn Sở Dịch một cái, dậm chân sẵng giọng nói:"mẹ..!"

Lôi Minh Châu cười khanh khách, không nói nhiều nữa, quay đầu nói với Sở Dịch:

-"Tiểu tử, nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy.Từ nay ta giao con gái ta cho ngươi đấy."

Sở Dịch sững người,cảm thấy trong câu nói đó có pha chút ẩn ý, nhịn không được quay đầu nhìn về phía Phiên Phiên.

Chỉ thấy Phiên Phiên hai má đỏ hồng, thần tình vừa ngượng ngùng vừa xấu hổ, quay mặt đi không dám nhìn hắn.

Lôi Minh Châu tâm nguyện đã thành, không còn gì vướng bận,bà ngẩng đầu lên, khúc khích cười nhìn bầu trời đêm với những bông tuyết phiêu diêu bay theo gió,ánh mắt dần biến thành mông lung phiêu hốt,thấp giọng nói như trong mộng:

-"Xưa ta đi,liễu xanh ngan ngát, nay ta về, mưa tuyết bay bay*.Sở lang à Sở lang,khi chàng sống đối với mẹ con thiếp lạnh khốc vô tình,không ngờ sau khi chết đi, ngược lại ký thể trên một người đáng tin cậy biết lo lắng cho người khác như vậy.Không hiểu hôm nay gặp lại nơi địa phủ, chàng có đối đãi với thiếp tốt hay không?"

Đôi mắt xanh như nước xuân gợn sóng long lanh, khuôn mặt hồng lên càng lúc càng diễm lệ, khoé miệng cười như hoa nở, rồi đột nhiên bà khựng lại, không động đậy nữa, chỉ còn nước mắt trượt ra khỏi khóe mắt,từng giọt thấm trên nền đất,lan tỏa thành đóa hoa nước như có như không.

Phiên Phiên giật mình, thấp giọng gọi:

-"mẹ?"

Trời đất như xoay chuyển, thị tuyến trở nên mơ hồ, nàng muốn khóc, nhưng khóc không ra tiếng, bi thương như sóng triều gào thét, khoảnh khắc cuốn nàng chìm trong đó, đến hơi thở cũng như nghẹn lại.

Từ nhỏ đến lớn, nàng đều nghĩ mình là một cô nhi mất cả cha mẹ, nằm mộng cũng mơ tới hơi ấm gia đình, có một người mẹ yêu thương,có một tuổi thơ vui vẻ hạnh phúc.

Đêm nay nàng dường như có được tất cả, nhưng rồi chỉ trong khoảnh khắc, mọi thứ đều tan biến.

Từng cơn gió lạnh lẽo phả lên người nàng, hơi lạnh thấm tận xương, khiến nàng run rẩy.

Nàng quỳ bên cạnh mẫu thân, nắm chặt lấy tay bà, đầu óc trống rỗng.

Hoa tuyết bay lất phất, một bông,rồi hai bông rơi trên vai nàng, rơi trên khuôn mặt còn đọng nét cười của Lôi Minh Châu...tuyết trắng xóa bao phủ mọi thứ.

Từ xa nhìn lại, họ giống như hai người tuyết được khắc trên băng, không hề động đậy, trừ hai dòng nước mắt long lanh trào xuống hòa tan băng tuyết, cùng với tiếng khóc nghẹn ngào nàng cố nén trong đau tột cùng.

Sở Dịch đứng lặng bên cạnh nàng, trong lòng thương cảm khó tả xiết, muốn nói lời an ủi, nhưng lại không biết nói gì mới phải.

Tô Mạn Như áo trắng phất phơ,đứng lặng một lúc lâu, mới điềm đạm nói:

-"Sở công tử,nội thương của người chưa hoàn toàn bình phục, nên tĩnh dưỡng ở đây vài ngày.Tôi đến bắc hải trước tìm tung tích của yêu nữ đó, nếu như có tin, sẽ dùng "nam hải báo hỉ điểu" truyền tin cho công tử."

Nói rồi nàng không đợi hắn trả lời, nhẹ nhàng lướt đi, đạp mây bay về phía bắc.

Sở Dịch không muốn để nàng đi, nhưng chỉ đành nói với theo:

-"Tô tiên tử, Lý Tư Tư nham hiểm ác độc, cô nên cẩn thận!"

Nhìn theo bóng nàng dần nhỏ dần, cuối cùng biến mất sau rặng núi tuyết,hắn mới thu mắt lại, thấy Tiêu Vãn Tình cùng Yến Tiểu Tiên như cười như không nhìn mình, cảm thấy hơi có lỗi,mặt nóng bừng,có tật giật mình, vội quay đầu sang hỏi Đường Mộng Yểu:

-"Đường tiên tử, cô có dự định gì không?"

Đường Mộng Yểu mắt hồng lên, lắc đầu thấp giọng nói:

-"Tôi cũng không biết nữa.Đợi diệt trừ hết yêu ma rồi mới tính."

Mắt nàng ảm đạm, thần tình cô đơn,trông đau đớn đáng thương khó nói nên lời.

Sở Dịch lòng áy náy, cảm thấy thương hại nàng, nhưng thấy Yến Tiểu Tiên hai người cứ khúc khích nhìn hắn, lời nói đến trượt đến miệng đành nuốt lại, ho khan một tiếng nói:

-"không sai, yêu ma chưa diệt, nói gì đến chuyện cá nhân?Đợi ngày thiên hạ thái bình, ngũ hồ tứ hải,có chỗ nào không thành nhà được?

Yến Tiểu Tiên phì cười nói:

-"Đường tỷ tỷ,vạn vật đều là đạo, nơi nào cũng có thể tu chân.Sư tôn tỷ đã không muốn tỷ xuất gia tu đạo,tỷ hoàn tục tu đạo cũng thế thôi.Hay là đi cùng với chúng tôi, trừ diệt yêu ma, cùng ngộ đạo tu chân, có được không?"

Đường Mộng Yểu hơi sững người, rồi đột nhiên như hiểu ra ý của nàng, ngượng đến đỏ cả hai tai, quay đầu không dám nhìn bọn họ. Đúng lúc chưa biết nên trả lời thế nào, nàng nhìn thấy trong dạ dày hỗn độn thú có cái gì lấp loáng phát sáng, giật mình,buột miệng nói:

-"Đó là cái gì?"

Sở Dịch quay đầu lại, chỉ thấy trong tương dịch màu vàng xanh bốc hơi nghi ngút, có một cái thanh đồng tiểu đỉnh cao tầm ba thốn, trong bầu trời đêm đầy tuyết lấp lánh tỏa ánh sáng màu xanh biếc lẫn ánh vàng.

Tiêu Vãn Tình đi lên phía trước, dùng "phỉ lãnh thúy" khều cái đỉnh đó lên,tò mò nói:

-"Cái đỉnh này thật kỳ quái, ngâm trong dạ dày hỗn độn thú mà không hề hoen gỉ chút nào,không hiểu là nó làm bằng chất liệu gì."

Mấy người Sở Dịch vây quanh nàng,ngưng thần quan sát.

Chỉ thấy trên ba chân của cái thanh đồng đỉnh nọ phân biệt khắc "Thiên", "địa", "nhân" ba văn tự thái cổ, trên thân bình bên ngoài có khắc rất nhiều đồ án hung thú kỳ quái, bên trong có một khối bích quang nhàn nhạt, cuồn cuộn lấp lánh, nghiêng cũng không rơi ra,nếu nghe kỹ, có thể nghe thấy một âm thanh tựa như tiếng phong lôi hô khướu.

Yến Tiểu Tiên hơi thở ngẹn lại, lòng không hiểu sao thấy hồi hộp, chỉ cảm thấy cái thanh đồng tiểu đỉnh này nhìn rất quen mắt,dường như đã thấy ở đâu rồi, nhưng suy đi nghĩ lại, vẫn không nhớ nổi là ở đâu.

Sở Dịch cầm cái đỉnh xoay đi xoay lại, trầm giọng nói:

-"Cái đồng đỉnh này hình dáng quái dị,lại ở trong bụng hỗn độn thú, không lẽ là thần khí của vị tiên nhân nào đó thời thượng cổ, bị hỗn độn thú nuốt mất?

Yên Tiên Tiên giật mình, đột nhiên nhớ lại hồi bé, mẹ nàng từng nói qua vài câu thần bí, lập tức như ma sai quỷ khiến, buột miệng đọc lại:

-“lãng lãng kiền khôn,hạo hạo kỳ nhân。tứ thiên xuân thu,thập vạn anh hồn”

Thoại âm chưa dứt, cái thanh động tiểu đỉnh nọ rung lên trong tay Sở Dịch, tỏa bích quang chói mắt

Mọi người đều kinh ngạc, ai nấy đều sững sờ.

Sở Dịch trầm giọng hỏi:

-"Muội tử, muội vừa niệm cái gì đấy?"

Yến Tiểu Tiên sắc mặt trắng như tuyết, thần tình hốt hoảng, qua một lúc sau mới từ từ nói:

-"Muội cũng không biết,muội hồi bé từng nghe mẹ đọc qua mấy đoạn văn, nói là muội phải nhớ cho kỹ, sau này tất có chỗ dùng.Không biết vì sao, muội nhìn thấy cái thanh đồng đỉnh này, trong đầu đột nhiên nhớ lại mấy đoạn văn ấy."

Sở Dịch cùng mọi người nhìn nhau, vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc,lờ mờ đoán được trong cái thanh đồng đỉnh này nhất định có ẩn giấu một bí mật lớn, liền đó, hắn nín thở ngưng thần nói:

-"nếu là như thế, muội niệm toàn bộ ra thử xem nào."

Trong lòng Yến Tiểu Tiên đột nhiên xông lên một nỗi sợ hãi không tên, nắm chặt lấy tay Sở Dịch,định thần niệm lại một lần nữa:

-“lãng lãng kiền khôn,hạo hạo kỳ nhân。tứ thiên xuân thu,thập vạn anh hồn。ngũ tộc thần thú,tam giới chi môn”

Thanh đồng nọ thúy quang bùng phát, vù vù rung chấn,khối bích quang trong lòng đỉnh rung động, "hô" một tiếng theo ngữ điệu tiết tấu của Yến Tiểu Tiểu dần dần nổi lên,tiếng gào rú thấp trầm mà chói tai, giống như phong lôi cuồn cuộn nộ hống, lại giống như mang theo tiếng ai đó hoặc con thú nào đó rít gào.

Yến Tiểu Tiên càng niệm càng nhanh, thanh đồng đỉnh rung động càng lúc càng mạnh, rồi đột nhiên nó rời khỏi tay Sở Dịch bay lên cao ba trương, trôi nổi giữa từng không, xoay tròn gấp rút, bắn ra vạn đạo thanh quang.

Mọi người giật mình, hàn ý lan tỏa trong cơ thể, đến Phiên Phiên đang như người tuyết bất động cũng nhịn không được ngẩng đầu lên nhìn.

"Oang"

Thanh đồng đỉnh bích quang cổ vũ, đột nhiên bắn vọt lên trời, trong không trung hóa thành những đồ tượng khiến mọi người há mồm trợn mắt.

Chú thích

1.

Thân thích hoặc dư bi , tha nhân diệc dĩ ca

Tử khứ hà sở đạo, thác thể đồng sơn a"

Đây là hai câu cuối trong bài "Vãn ca" của Đào tiềm(còn gọi là Đào Uyên Minh).

ý nói cảnh người thân đưa tang chưa hết sầu bi, người khác lại hát, người chết chẳng nói được gì, chẳng qua gửi thân ở núi Lăng, cuối cùng hòa tan trong núi,

Bài thơ đang tả quái trình đưa tang, đột nhiên lại tả sang người đưa tang..Nhìn trên hình dáng bia mộ có thể biết thân phận của người được chôn,cuối cùng kết luận:

"Chết rồi còn nói được gì, táng thân trên cùng một ngọn núi".

Ý tứ là người sau khi chết còn nói được gì,thi thể phó thác cho tự nhiên, hóa thành một nắm đất dưới chân núi,vô luận là đại quan quý nhân, hay là dân thường bách tính, không ai tránh khỏi.Bài thơ thể hiện cái nhìn khoáng đạt lạc quan chưa từng có xưa nay của Đào Uyên Minh.

Hoang thảo hà mang mang , bạch dương diệc tiêu tiêu

Nghiêm sương cửu nguyệt trung , tống ngã xuất viễn giao

Tứ diện vô nhân cư , cao phần chánh tiêu ? .

Mã vi ngưỡng thiên minh , phong vi tự tiêu điêu

U thất nhất dĩ bế , thiên niên bất phục triều

Thiên niên bất phục triều , hiền đạt vô nại hà

Hướng lai tương tống nhân , các tự hoàn kỳ gia .

Thân thích hoặc dư bi , tha nhân diệc dĩ ca

Tử khứ hà sở đạo , thác thể đồng san a .

Dịch ý:(không tìm được link, mà cũng chẳng có tài dịch thơ, thôi ai có hứng thú thì đọc tạm vậy.

Đồng hoang sao mênh mênh,rặng bạch dương xào xạc

Trong sương lạnh tháng chín, tiễn người ra ngoại thành

Bốn phía không bóng người,mộ phần sao tiêu điều.

Ngựa ngẩng lên trời hí, gió vì đâu hoang lạnh

U thất đã đóng rồi, ngàn năm không mở lại

NGàn năm không mở lại, hiển đạt thì có làm sao

NGười đến đưa tiễn, ai cũng còn gia đình riêng.

Người thân cứ buồn, người khác cứ vang ca.

Chết rồi biết nói gì, táng thân cùng một núi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK