Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cầm Đế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tô Lạp mỉm cười , nói : “ Không , ngươi đương nhiên đúng . Ngươi đã cứu Khoa ni á thành , thậm chí cứu cả Phổ lợi á bình nguyên , ngươi là anh hùng . Ta khó có thể tưởng tượng được dưới tình huống hoàn toàn bất lợi như vậy , chỉ có một mình ngươi đã có thể thay đổi cục diện . Sợ rằng , cũng chỉ có Pháp Lam mới có thể làm được . Có lúc , ta hoài nghi không biết ngươi có phải xuất thân từ Pháp Lam không nữa “ .

” Tô Lạp ! “ . Thanh âm cao vút như tiếng phượng kêu từ ngoài cửa vang lên , cửa mở , Hương Loan từ bên ngoài tiến vào . Hôm nay nàng mặc bộ quần áo màu hồng , làm da thịt nàng như ánh lên sắc hồng đầy dụ hoặc . Khuôn mặt mang theo vẻ tươi cười , hiển nhiên tâm tình rất tốt . Mỗi một lần chứng kiến nhan sắc của nàng , Diệp Âm Trúc tự hiên lại ngẩn người ra .

” Hương Loan công chúa “ . Tô Lạp cúi mình làm lễ , nhưng vẻ mặt hắn rất lãnh đạm . Diệp Âm Trúc cố sức ngồi dậy , đối với lễ quân thần , hắn không quá mẫn cảm , song hắn hiểu được , khi có nữ tử đến thăm mà nằm thì thật bất hảo .

” A ! Âm Trúc , ngươi tỉnh rồi à “ . Vừa nhìn thấy Diệp Âm Trúc đã tỉnh lại , Hương Loan nhất thời quên luôn Tô Lạp , không hề e ngại ngồi xuống bên cạnh Âm Trúc , nhìn hắn từ trên xuống dưới , giống như đang kiểm tra thân thể hắn có thiếu bộ phận nào không vậy .

Diệp Âm Trúc bị nàng nhìn lên xuống , mặt liền đỏ bừng . “ Hương Loan học tả , ta không có việc gì . “

Hương Loan thở phào nhẹ nhõm , nói : “ Hoàn hảo , ngươi không có việc gì , ngươi là đại anh hùng của ta đó , nếu không phải Tô Lạp nói , để nữ tử chăm sóc cho ngươi có phần không tiện , ta cùng Hải Dương đã lưu lại rồi . “

Hương khí nhàn nhạt từ trên trên người nàng truyền đến , hơn nữa thân thể nàng tựa hồ lại dán sát người Âm Trúc , khiến mặt hắn đã đỏ nay càng đỏ hơn .

Hương Loan bật cười hi hi , nói : “ Không cần phải câu nệ có được hay không ? Chúng ta khi đi săn ở trên núi còn thân mật hơn thế này nhiều , mà lúc ấy thái độ của ngươi cũng không giống như bây giờ . “

Diệp Âm Trúc có chút bất đắc dĩ , nói : “ Khi đó sự tình khẩn cấp , ta … “

Hương Loan cười nói : “ Ta là biết ngươi lúc đó hoàn toàn chú tâm vào việc đánh trận , bất quá , ta cũng không nhìn thấu ngươi , lúc ngươi tàn sát thú nhân thật lạnh lùng , dứt khoát , rất mạnh mẽ . Âm Trúc , ta phát hiện ra , ngươi ngày càng phù hợp với hình tượng anh hùng trong long ta . Không bằng , ngươi theo đuổi ta đi . Chỉ cần ngươi tiếp tục cố gắng , không chừng có khả năng thành công đó . “

” Khái khái ! “ . Tô Lạp ho khan vài tiếng . “ Hương Loan học tả , ngươi tựa hồ không phải đến tìm ta mà đến để làm cho Diệp Âm Trúc theo đuổi ngươi sao . “

Ánh mắt Hương Loan đầy thâm ý liếc Tô Lạp : “ Ta tới để thông tri cho ngươi , lập tức tới Thánh Tâm thành . Chiến trường bên này đã thu dọn xong ,viện quân cũng đã tới . Mã Nhĩ nguyên soái lo cho ta cùng với Tư Thiết Lạp , muốn đưa tất cả các đệ tử cùng tới Thánh Tâm thành . Sau đó từ nơi ấy quay về Mễ Lan thành . “

Diệp Âm Trúc kinh ngạc nói : “ Chiến tranh đã kết thúc rồi sao ? “

Hương Loan gật đầu : “ Đúng vậy . Cũng không biết có phải bị người tập kích không , bây giờ thú nhân đã triệt để lui lại , toàn lực tử thủ Lôi Thần bộ lạc . Mã Nhĩ tướng quân có nói , tổn thất của thú nhân lần này vô cùng lớn , trong thời gian ngắn không thể nào phục hồi ngay được . Biên cương của chúng ta sẽ có một đoạn thời gian dài được yên ổn . “

Tô Lạp than nhẹ một tiếng , “ Không có chiến tranh cũng là chuyện tốt . “

Hương Loan đứng lên , thân thiết nói : “ Tốt lắm , ta đi trước , các ngươi hay chuẩn bị một chút . Hải Dương nếu biết Âm Trúc tỉnh lại , nhất định rất cao hứng . A , được rồi . Âm Trúc , ngươi phải cẩn thận một chút . Tận cùng với các đệ tử khác ở cùng một chỗ . Bây giờ long kỵ binh rất có thành kiến với ngươi . Dù sao , tọa kỵ đã chết có thể so với tinh mạng của bọn họ . “

Hương Loan đi rồi , Diệp Âm Trúc chăm chú nhìn Tô Lạp hỏi : “ Giết chóc nhiều có đúng hay không ? “

Tô Lạp lắc đầu , nói : “ Vậy phải xem là giết chóc cái dạng gì . Nếu là tự bảo vệ chính mình hay bằng hữu , quốc gia , thì không có gì sai . Âm Trúc , đừng suy nghĩ nhiều quá . Ngươi cũng không phải là lạm sát kẻ vô tội .Nếu không giết thú nhân ,nhân dân của Mễ Lan đế quốc sẽ bị giết rất nhiều . Ngươi chỉ lấy chém giết để ngăn chặn chém giết thôi . “

Diệp Âm Trúc cười nói : “ Ta cũng nghĩ như vậy . Tử có nói qua , vì bảo vệ chính mình , phải cấp cho địch nhân sự đả kích lớn nhất . Giết chết đối phương là biện pháp giải quết tốt nhất . Cũng sẽ không còn phiền toái nữa . “

Tô Lạp vừa định chỉnh lại lại lời của hắn một chút , Diệp Âm Trúc đột nhiên nói : “ Tô Lạp , bây giờ chỉ có hai chúng ta ở đây thôi . Ngươi có phải là nên giải thích cho ta một chút về nó không ? “

Vừa nói , hắn vừa giơ cao tay lên , lộ ra một không gian giới chỉ , ngân quang lập lòe lóe ra trên ngón tay . Tô Lạp trầm mặc , Diệp Âm Trúc cũng không hối thúc . Ánh mắt nhìn Tô Lạp thật lâu nhìn Tô Lạp , hắn đang đợi sự giải thích của Tô Lạp .

” Âm Trúc , ngươi là ngươi tốt , lần đầu tiên gặp mặt ngươi , ta đã biết ngươi là người tốt . không sai , ta chính là tên tiểu khất cái kia . Ngươi cho ta tiền , vậy mà ta lại còn lấy trộm giới chỉ của ngươi . Ta có phải hèn hạ lắm không ? “ . Tô Lạp tự giễu mình , cười khổ nói .

Diệp Âm Trúc nhẹ nhàng lắc đầu nói : “ Không . Ngươi tuyệt đối không phải là người hèn hạ . Nếu không , chúng ta đã không thể trở thành bằng hữu . “

Ánh mắt Tô Lạp nhìn qua có chút say mê : “ Ta rất thích tiền . Ít nhất , ta nhận thức được , trước khi biết ngươi , ta nghĩ , nếu có tiền thì có được hết thảy . Có tiền , ta có thể trả học phí của Mễ Lan học viện , được ăn thật nhiều đồ ăn ngon . Có thể tìm vũ khí , trang bị cho mình . Nếu như có nhiều tiền , ta có thể làm rất nhiều sự việc muốn làm . Khi đó ta không có tiền , giả bộ một tên khất cái bất quá chỉ để làm trộm . Thích khách các đời trước phần lớn đều là đạo tặc , vì vậy công phu thâu đạo của ta không tồi . Ta luôn luôn cho rằng , trên đời này làm gì có cái gọi là người tốt , cho nên , cho dù ngươi cho ta tiền , ta vẫn lấy trộm của ngươi . Đây là giải thích của ta . “

Vừa nói xong , Tô Lạp thở dài , từ trong ống tay áo lấy ra khối lân phiến của ngân long đặt trước mặt Diệp Âm Trúc : “ Đây là đồ vật mà ngươi cho ta . Ta cùng Ngân Tệ sẽ giải trừ khế ước , sau này ngươi có thể đem nó cho người khác . Tỷ như Hương Loan , nàng cũng rất thích Ngân Tệ đó . Lấy thân phận công chúa , ta tin tưởng nàng sẽ biết đối xử tốt với Ngân Tệ . Đáng tiếc , vĩnh hằng thế thân khôi lỗi ta không mang ra được . Sau này ta sẽ nghĩ biện pháp hoàn trả lại cho ngươi một kiện bảo vật . “

Tô Lạp vẻ mặt rất lãnh đạm , lãnh đạm không có một tia cảm tình nào , cứ như vậy lẳng lặng làm xong hết thảy mọi việc , sau đó cúi đầu . Thân thể hắn mặc dù rất bình lặng , nhưng trong giờ phút này , trong thâm tâm của hắn lại đang run rẩy .

Ánh mắt Diệp Âm Trúc cũng rất bình tĩnh , nhưng không hề lãnh đạm , nhìn các hành động của Tô Lạp từ đầu đến cuối mà cũng không ngăn cản . “ Ngươi nói xong hết chưa ? “ .

Tô Lạp gật đầu .

Diệp Âm Trúc nói : “ Không còn gì để giải thích nữa sao ? “

Tô Lạp ngẩng đầu nhìn hắn , nhàn nhạt nói : “ Ngươi còn muốn nghe giải thích gì nữa ? Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta lừa ngươi sao ? Ta đã nói cho ngươi rồi , lúc đầu là vì ta bất đắc dĩ mới đi trộm của ngươi . Không , không phải , mà chính là vì lòng tham lam của ta mà trộm của ngươi . Chỉ có vậy mà thôi . “

Lắc đầu , Diệp Âm Trúc nói : “ Không , đây không phải là cái mà ta muốn nghe . Tô Lạp , ngươi cho rằng , ngươi đem hai món đồ này trả lại cho ta , thì quan hệ của chúng ta sẽ kết thúc sao ? “

Tô Lạp ngẩng đầu lên , trong mắt toát ra sự kích động vô cùng : “ Vậy ngươi muốn thế nào ? “

Diệp Âm Trúc nở nụ cười : “ Ta chẳng muốn thế nào cả . Chỉ là , ngươi phải đáp ứng ta , cả đời nấu ăn cho ta , giúp ta thu thập phòng cả đời . Thù lao ta đã chi trả rồi , cho dù bây giờ ngươi phản đối , sợ rằng cũng không kịp rồi . “

” Ngươi … “ . Tô Lạp sửng sốt , có chút không dám tin ,nói : “ Ngươi không trách ta đã lừa ngươi lâu như vậy sao ? Ta đã lấy trộm đồ vật trọng yếu của ngươi như vậy ? “

Diệp Âm Trúc thở dài , lấy khối ngân phiến ngân long nhét vào ngực Tô Lạp : “ Con người không thể chỉ luôn sống trong quá khứ , không phải sao ? Bất luận trước kia ngươi có làm gì , ta chỉ biết ngươi là thật tâm đối đãi với ta . Chúng ta là bạn tốt , là hảo huynh đệ , cái này là đủ rồi . Mỗi người đều có quá khứ của chính mình , ta không hy vọng bởi vì quá khứ của ngươi mà làm ảnh hưởng đến quan hệ của chúng ta . Di , Tô Lạp , ngực ngươi như thế nào mà mềm quá vậy . Nội y của ngươi hình như hơi bất thường a ! “

Tô Lạp lúc này mới giật mình phản ứng lại , thoắt một cái đã thoát ra khỏi “ ma chưởng “ của Âm Trúc . Sắc mặt đỏ bừng nói : “ Ngươi từ trong ngực ta sờ loạn cái gì “ . Lúc này trong mắt hắn lộ vẻ kinh hãi , nhưng trong tâm lại không hề run rẩy , chỉ có thân thể lại bị Âm Trúc vô tình vuốt ve sinh ra vài phần rạo rực .

” Tốt lắm , những sự việc phát sinh trong quá khứ thì cũng đều đã trôi qua , sau này , chúng ta ai cũng không nên nhắc tới nó nữa được không ? Chúng ta lại giống như trước kia “ . Diệp Âm Trúc đan thuần cũng không nghĩ được sau này , Tô Lạp sẽ đem cho hắn vô số điều bất ngờ .

Tô Lạp hai tay giữ trước ngực : “ Bất hảo , cho dù ngươi không trách ta , ta cũng không có tha thứ cho chính mình . “

“ A ? “ . Diệp Âm Trúc sửng sốt . “ Vậy ngươi muốn thế nào ? “

Tô Lạp cười quái dị , nói : “ Ngươi đã cho ta nhiều đồ vật như vậy , nếu không ngại thì cho ta thêm một kiện nữa đi . Ta lấy cái giới chỉ này . Đồ vật bên trong ngươi lấy ra ngoài đi , giới chỉ cho ta . “ Vừa nói xong , hắn chỉ chỉ vào không gian giới chỉ trên tay Diệp Âm Trúc .

Diệp Âm Trúc kinh ngạc nói : “ Không phải ta không muốn , nhưng mà đây là Tần gia gia đưa cho ta . Ta … “

Tô Lạp quật cường nói : “ Ta mặc kệ , ngươi nhất định phải cho ta . Ta không cần công năng của cái không gian giới chỉ , cũng không cần những thứ bên trong đó , ta chỉ cần cái giới chỉ này thôi . “

Diệp Âm Trúc do dự một chút , nhìn hai mắt của Tô Lạp rất kiên quyết , hắn bất đắc dĩ nói : “ Được rồi , không có biện pháp nào với ngươi cả . Ai bảo ngươi là cái phiếu ăn dài hạn của ta , đổi lại là người khác , ta sẽ không cho đi đâu . Ta sẽ khai mở tinh thần lạc ấn , sau này ngươi có thể sử dụng được nó “ .

Vừa nói xong , Âm Trúc vận chuyển tinh thần lực vừa mới của mình . Các ma pháp vật phẩm được chuyển từ ngân giới chỉ sang lam giới chỉ mà An Nhã đã tặng hắn , sau đó mới đưa tới trước mặt Tô Lạp .

” Giúp ta đeo vào ngón vô danh đi ! “ . Tô Lạp chìa hữu thủ ra . Diệp Âm Trúc không chút nghi ngại , đeo không gian giới chỉ vào ngón tay Tô Lạp . Hắn đang chuẩn bị thu tay lại , đột nhiên cổ tay Tô Lạp lộn một cái , lòng bàn tay áp vào tay hắn .

Diệp Âm Trúc chỉ cảm thấy lòng bàn tay có cảm giác nặng một chút , giống như là vật gì vậy . Thu tay xoay lại , Diệp Âm Trúc phát hiện , Tô Lạp cấp cho mình một đồng ngân tệ , nhìn qua có chút đặc biệt . Trên một đồng ngân tệ vốn có khắc họa một ma pháp lục mang tinh thông dụng trên đại lục . Nhưng đồng mai ngân tệ này nhìn qua có chút cũ kỹ , đồ án ở mặt trên đã trở nên rất mơ hồ , thậm chí đồng mai ngân tệ này còn có chút cũ gỉ , không còn sang bóng lộng lẫy nữa .

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
nn Lý *,* Dự10 Tháng bảy, 2018 15:34
chời sinh 8 ngón
BÌNH LUẬN FACEBOOK