Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vô Tự Thiên Thư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiểu Khai hoàn toàn mê muội nửa ngày, mới “ Oa ” kêu to một tiếng, liền bắt lấy cánh tay Thiên Lộc, cũng bất chấp mùi tanh tửi trên người Thiên Lộc, ha ha nói : “ Ngươi nói là.... ngươi nói là ....”

“ Ngươi không có nghe sai, tiểu hỏa tử, hãy tin tưởng lỗ tai mình ” Thiên Lộc bây giờ mặt mày hớn hở, bề ngoài tế nhị : “ Xem ra chúng ta thật là thế nào cũng có duyên a, ta Thiên Lộc thực lực thấp kém nhưng là nói đến thiên hạ đệ nhất song tu đại pháp, ta đây thật sự là hiểu biết, bất quá !”.

Hắn vỗ bả vai Tiểu Khai thật mạnh : “ Ngươi yên tâm, ta nhất định toàn tâm toàn ý trợ giúp ngươi luyện thành cửa này của cái thế kỳ công !”.

Lời mới nói đến đây, Thiên Lộc liền cảm thấy trên đầu mát lạnh, Diêu Viễn một bộ , biểu tình kiệt lực nhẫn nhịn cười chỉ vào trên đầu của hắn nói : “ Tiền bối, trên đầu ngươi....”

Thiên Lộc không hiểu gì cả, đưa tay ra sờ, nhất thời “ phi phi phi ” liền thổ ra ba từ, nguyên lai tay đụng vào đống phân, cơ hồ đồng thời hắn chợt nghe trên đầu thanh âm “ đốc đốc đốc ”, lại là một con chim nhỏ đang dùng mỏ “ thâm tình ” mổ lên đầu hắn.

“ Ách ... này.... rốt cuộc là sao lại thế này ?” Tiểu Khai chột dạ nói : “ Đừng nói với ta đây là thiên hạ đệ nhất song tu đại pháp của ngươi nha ”.

Thiên Lộc mặt nhất thời lại biến thành quả mướp đắng : “ Kỳ thật.... không nói dối ngươi... cái này đúng là thiên hạ đệ nhất song tu đại pháp ”.

Hắn nhìn ba người một bộ biểu tình muốn té xỉu, vội vàng giải thích : “ Bất quá các ngươi yên tâm, chân chính thiên hạ đệ nhất song tu đại pháp luyện thành lúc sau không phải như vậy, ta hiện tại cái này.... hắc hắc.... kỳ thật là luyện xảy ra một chút vấn đề... ân, dùng theo lời nói các ngươi, gọi là tẩu hỏa nhập ma ”.

“ Chân chính thiên hạ đệ nhất song tu đại pháp, tuy tên có chút dâm uế, kỳ thật cũng là một môn tuyệt thế kỳ công thuận theo ý trời, cả người tự nhiên phát ra mị lực kì dị khó có thể hình dùng, đối với giới khác lực hấp dẫn đạt đến cảnh giới không thể tư nghị, hơn nữa có thể thu phóng dễ dàng theo ý muốn, mà trong cơ thể chẳng những nguyên khí càng thêm tinh thuần, hơn nữa tuyệt đối không có xuất hiện cổ kinh mạch cũng mà xuất hiện một cổ kinh mạch cổ quái, bộ kinh mạch chạy qua toàn thân, nguyên khí tuần hoàn vận hành cung ứng không chỉ khi tu luyện bỏ ít sức lực lại thu hoạch lớn, hơn nữa có thể giữ nhan sắc, trường sinh không già, theo ta suy đoán, kinh mạch cổ quái này, kỳ thật mới là phù hợp đạo âm dương giao thái, chân chính hành công lộ tuyến, mà trong thiên hạ toàn bộ môn phái tu chân tu luyện kinh mạch lộ tuyến , kỳ thật đều là bỏ gốc lấy ngọn, bỏ công vô ích ”.

“Ai, chỉ tiếc... năm đó ta khi ta luyện đến thời điểm mấu chốt, lại bị ba tên chết tiệt Thiên Ma Tử gây rối, cuối cùng sắp thành lại bại, ngược lại còn bị nhốt bên trong Bích Thủy Thiềm Thừ, nếu không ta hiện tại lại như thế nào chỉ là một tán tiên, ta phỏng chừng như thế nào cũng là một tam phẩm chính tiên ! .”

“ Nhưng là hôm nay, ta chẳng những công lực năm đó mười phần chỉ còn một, tiên lực trị nghiêm trọng thoái hóa, hơn nữa thiên hạ đệ nhất song tu đại pháp của ta.... nó lại có thể chuyên môn hấp dẫn mấy con rắn rết sâu bọ đáng chết này, thật sự là vô cùng nhục nhã a!”.

Thiên Lộc nói một mạch, bực bội hơn năm vạn năm, đến thời khắc này toàn bộ phát tiết ra như vậy.

Nhưng là Diêu Hỗ Sinh nhiều tuổi nên có lối suy nghĩ cũng nghiêm mật, liền nghe ra điểm vấn đề bên trong : “ Thiên Lộc tiên sinh, ta muốn hỏi, ý tứ của ngươi có phải nói, thiên hạ đệ nhất song tu đại pháp của ngươi cũng chưa luyện thành ?”.

Thiên Lộc khẽ gật đầu : “ Đương nhiên ”.

Diêu Hỗ Sinh nói : “ Lời ngươi vừa nói cửa này của công pháp một khi luyện thành tương lai như thế nào, chẳng lẻ đều là tự ngươi đoán ? .”

Thiên Lộc lại khẽ gật đầu : “ Không sai ”.

Diêu Hỗ Sinh nhíu mày nói : “ Nói cách khác, cái gì kỳ dị mị lực, cái gì kinh mạch cổ quái, đều là ngươi trống rỗng tưởng tượng ra ?”.

Thiên Lộc cuối cùng nghe hiểu ý tứ hắn, mặt đầy bùn bẩn lại có chút khẽ đỏ lên, nói : “ Tuy đều là ta trống rỗng tưởng tượng nhưng là lý luận của ta căn cứ đầy đủ, nên suy đoán này là không vấn đề ”.

Diêu Hỗ Sinh “ Nga ” một tiếng, khẽ gật đầu, không nói.

Thiên Lộc ngược lại có chút vội, trừng mắt nói : “ Chẳng lẻ ngươi không tin ta ?”.

Diêu Hỗ Sinh không trả lời, Tiểu Khai lại cười : “ Ngươi không cần nóng, kỳ thật vì Tiểu Trúc, vô luận cửa này của công phu sẽ có cái gì hậu quả, ta đều phải luyện. Nhưng thật ra ngươi hiện tại là thu hút ruồi muỗi như vậy, ngươi định làm sao bây giờ ?”.

Thiên Lộc thở dài, lại bắt đầu buồn bực : “ Ta cũng không biết nói sao a ....”

Tiểu Khai nhíu mày nói : “ Nhưng là , hiện tại hình dáng ngươi cùng ta đi sẽ gặp vấn đề, ta hôm nay phải đi gặp hồ tộc, nhưng hồ ly đều là tính âm .”

Tiểu Khai còn có chút suy nghĩ không hảo ý nói ra, hắn kỳ thật là lo lắng Thiên Lộc một khi về nhà hắn, gặp Hiểu Nguyệt và Tiểu Hân sẽ hấp dẫn các nàng, tuy nhiên hai tiểu hồ ly đối với mình một lòng một dạ, nhưng là loại song tu đại pháp này có bao nhiêu uy lực, ai cũng không rõ ràng lắm.

Càng huống chi còn có Tiêu Vận, Trữ Tình, Khinh Hồng, Ngưng Hương, còn có Trì Tiểu Trúc.

Ân, nhìn lại điềm này, vai nam chính của chúng ta tuy trước mắt dã tâm không có lớn, nhưng là ít nhất có chút tâm tư “ độc chiếm ” .

Con mắt Thiên Lộc chuyển hai lần : “ Nếu không .... ta trở về trong Bích Thủy Thiềm Thừ ?”.

“ Vô dụng ” Diêu Viễn nói : “ Nếu Bích Thủy Thiềm Thừ có thể ngăn được ngươi, Diêu gia chúng ta cũng không vất vả bắt nó đến trong hoa viên này ”.

Tiểu Khai suy nghĩ nửa ngày nói : “ Ta thật ra có một biện pháp....”.

Hắn nhìn Diêu Hỗ Sinh, : “ Gia gia , có thể hay không giúp ta an bài một gian mật thất ?”.

Diêu Hố Sinh an bài mật thất ở mặt sau Tiêu Kim Đường, tuy nói là mật thất , kỳ thật là không bằng nói một cái sân bóng nhỏ, Tiểu Khai đánh giá không gian chí ít cũng phải bảy tám mươi mét vuông, đợi cho cửa đóng lại, Tiểu Khai liền từ trong lòng ngực lấy ra Vô Tự Thiên Thư.

Thiên Lộc ánh mắt nhất thời sáng ngời : “ Vô Tự Thiên Thư ?”.

Tiểu Khai cười nói : “ Ngươi nhận ra à ?”.

Thiên Lộc cười khổ nói : “ Nguyên lai ngươi lại là Thiên Tuyền môn chủ, hèn chi tiên lực trị lại là năm vạn, nghĩ năm đó ta cùng Thiên Tuyển môn chủ hai trăm mười tám đại môn chủ, còn có một đoạn cố sự rất không vui vẻ, không nghĩ tới mấy vạn năm sau, lại được Thiên Tuyển môn chủ cố ý cứu, quả nhiên ý trời khó dò a ”.

Tiểu Khai là lần đầu tiên nghe được cố sự môn phái của mình, nhịn không được nói : “ Năm đó Thiên Tuyển môn chủ là người như thế nào ? Ngươi có thê hay không nói cho ta một chút ?”.

Thiên Lộc kinh ngạc liếc mắt nhìn hắn : “ Các thế hệ Thiên Tuyển môn chủ kinh hãi tuyệt diễm, có một không hai ở tu chân giới, dù là Tiên Nhân xuống đây cũng phải nhường vài phần, ngươi sao lại không biết chứ ? ”.

Hắn vỗ trán mình, bỗng nhiên “ Ai nha ” một tiếng : “ Nga, đích xác có chút không đúng, vừa mới lúc Thiên Ma Tử gặp lại ngươi, lại căn bản không nhận ra, trong này rất có chút cổ quái nha, hắn như thế nào có thể không biết Thiên Tuyển môn chủ a ?”.

Tiểu Khai tò mò nói : “ Thiên Tuyển môn trước kia rất lợi hại sao?”.

“ Đương nhiên ” Thiên Lộc trịnh trọng khẽ gật đầu: “ Ngươi có biết không, tại sao ba vạn năm trước,vào thời đại của ta, tu chân giả chúng ta có thói quen xưng hô đệ tử Thiên Tuyển môn không phi thăng thành tiên nhân, mà Thiên Tuyển môn chủ lại được xưng là lục địa kim tiên, ngươi biết kim tiên là cái gì không ? ”.

Tiểu Khai nói : “ Có phải là tiên nhân rất cao cấp ?”.

Thiên Lộc khẽ lắc đầu : “ Không phải cao cấp, mà cao nhất, cụ thể tình huống của tiên giới ta cũng không rõ ràng, nhưng là ta biết tiên nhân trên tiên giới phân thành thất phẩm, mạnh nhất là chính nhất phẩm, tiếp theo là thiên nhất phâm, tiếp đó chính nhị phẩm, thiên nhị phẩm, kể từ đây mà suy ra, thẳng đến thất phẩm, Thiên Ma Tử vừa rồi liền thất phẩm chính tiên nhân, mà kim tiên so với chính nhất phẩm còn cao hơn một cấp bậc, chính là tối cường giả trong tiên nhân trên tiên giới ”.

Tiểu Khai nhịn không được hít một hơi thật dài, chỉ cảm thấy hồn bay bổng ở xa, khát khao nói : “ Nói như vậy, Thiên Tuyển môn của ta tu luyện pháp môn nên là phi thường lợi hại ? .”

Thiên Lộc kỳ quái liếc mắt nhìn hắn : “ Ngươi nói vậy không phải vô nghĩa sao, Thiên Tuyển Môn tu luyện pháp môn luôn luôn xưng thiên hạ đệ nhất, từ cổ đến nay đều được gọi là môn phái tối tiếp cận thần, ngươi cầm Vô Tự Thiên Thư, nên là Thiên Tuyển môn chủ mới đúng, như thế nào nói không biết cái này ?”.

Thiên Lộc bị phong ấn ở trong Bích Thủy Thiềm Thừ ba vạn năm, đương nhiên không biết, ở một vạn năm trước Thiên Tuyển môn đã đánh mất toàn bộ tu chân pháp môn, bỗng nhiên thành môn phái rác rưởi, mắt hắn nhìn Tiểu Khai khi có Huyền Thiết Chi Tinh vô cùng lợi hại, liền nghĩ Thiên Tuyển Môn vẫn phong quang vô hạn, sự hiểu lầm này trong lòng Tiểu Khai rất rõ ràng, nhưng tâm tư không giải thích được, lại cướp lời hỏi : “ Vừa rồi ngươi nói cùng hai trăm mười tám đại môn chủ từng xung đột qua, việc sao lại như vậy ?.”

“ Ai, kể ra, là ta tuổi trẻ hống hách ” Thiên Lộc thở dài , trong thần sắc mang theo vài phần vẻ nhớ lại : “ Ta Thiên Lộc vốn là thiên tài tu chân, năm tháng trước kia cũng đúng là phong lưu hào phóng, một thân tu vi đem bức tới tán tiên cảnh giới, liền cao thủ trong phái Thục Sơn, gặp ta cũng nhún nhường vài phần, từ trước đến giờ mọi việc đều thuận lợi, thiên hạ nữ tử ta cần ta cứ lấy, ta cũng tự nghĩ đến không có nữ tử nào có thể chống cự được mị lực , nhưng là khi đó ta lại gặp một nữ tử mỹ mạo của Lưu Vân Thủy Tạ... ”.

Tiểu Khai nhất thời nhớ tới quyển sách nhỏ xem tại Lưu Vân Thủy Tạ, nhịn không được nói : “ Chẳng lẻ là Phiêu Vũ ?”.

“ Không sai, chính là nương tử của ta Phiêu Vũ ” Thiên Lộc tuy mặt đầy đất đen, thời khắc này lại hiển nhiên thâm tình thành khẩn : “ Ta đối với Phiêu Vũ vừa gặp đã yêu, từ nay về sau không thể thoát khỏi, nhưng là khi ta tràn ngập nhiệt thành đi đên thổ lộ, thì Phiêu Vũ lại nói cho ta, nàng thích chính là Thiên Tuyển môn chủ, khuyên ta nên sớm quên đi, căn bản không có cẩn thẩn suy nghĩ, liền bay đi tìm Thiên Tuyển môn chủ quyết đấu ” .

Thiên Lộc khẽ lắc đầu, thần sắc mang theo vài phần tiêu điều : “ Khi đó, ta tự nghĩ đến thiên hạ vộ địch, lại không biết ở trước mặt cao thủ chân chính, ta căn bản liền cơ hội ra tay là không có ”.

Tiểu Khai cười nói : “ Ngươi có đánh bại ?”.

Thiên Lộc lại khẽ lắc đầu : “ Không bại ”.

Tiểu Khai thấy kỳ lạ : “ Vì cái gì ?”.

Thiên Lộc cười khổ : “ Bời vì trước mặt Thiên Tuyển môn chủ, ta căn bản liền cơ hội ra tay cũng không có, hắn liền như vậy đứng trước mặt ta, giống như biển lớn mênh mông, căn bản là áp bách ta ngay cả hô hấp đều cảm thấy khó khăn, làm sao còn có khí lực ra tay ?”.

Tiểu Khai chỉ cảm thấy vô cùng kích động, tuy là hai trăm mười tám đại môn chủ cùng hắn không có chút quan hệ, nhưng là chỉ cần nghĩ đến môn phái của mình từng có thời khắc phong quang như thế, liền cảm thấy một trận tự hào.

Thiên Lộc lại nói : “ Thiên Tuyển môn chủ thực lực tuy mạnh, cũng không ỷ thế khinh người, hắn nói cho ta, Phiêu Vũ căn bản là không có gặp qua hắn, nói là thầm yêu, hoàn toàn chỉ là giả dối không có thật, mà Phiêu Vũ nói vậy là muốn gạt ta, chính là bởi vì nàng căn bản là muốn trực tiếp cắt đứt ý niệm trong đầu ta ”.

Tiểu Khai ha ha nói : “ Nhưng là .... nàng không phải thích ngươi sao ?”.

Thiên Lộc : “ Nàng đích xác đối ta có ý, nhưng nàng là chưởng môn của Lưu Vân Thủy Tạ môn phái chính đạo bậc nhất trong thiên hạ, nhưng ta lại là lãng tử trêu hoa, thử hỏi với thân phận của nàng, lại như thế nào có thể chấp nhận ta ? Càng huống chi, nàng một lòng chuyên tâm khuê tú bậc thầy, lại như thế nào có thể chấp nhận hành vi hoang dâm vô đạo của ta a ?”.

Tiểu Khai khẽ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, hắn đã xem qua tuyệt bút trong cuốn sách nhỏ của Phiêu Vũ, vị nữ chưởng môn này từ đầu đến cuối đều không có đối với hoài bão của Thiên Lộc thân thiện, lại cố tình để Thiên Lộ bị phong ấn sau đó lựa chọn tự tử vì tình, có thể tưởng tượng, nội tâm nàng từng có ít nhiều mâu thuẫn giữa yêu và hận dây dưa.

Xem ra dù là tu chân giới, quan niệm môn phái và thân phận khác biệt cùng thế tục không có bất đồng nhiều a.

Nhưng là Thiên Lộc bị cừu hận bắt đầu gợi ra, nắm chặt tay nói : “ Phiêu Vũ vốn đã bị si tình của ta đánh động, nhưng là thời khắc mấu chốt Thiên Ma Tử, Thiên Ngưu Tử, Thiên Trùng Tử ba cái tên vương bất đản dùng thủ đoạn ti bỉ đánh lén ta, đem ta phong ấn trong Bích Thủy Thiềm Thừ, đã khiến cho ta và nương tử của ta lại không gặp nhau đúng hẹn, cừu này, ta nhất định phải báo ! ”.

Hắn nhịn không được lại thở dài : “ Cũng không biết ba vạn năm sau nương tử của ta còn ở trên nhân gian hay là đã đi tiên giới rồi ”.

Tiểu Khai lặng lẽ lắc đầu, nghĩ thầm,rằng : “ Ngươi đại khái còn không biết, nương tử của ngươi đã vì tình mà chết rồi ”.

Hắn nghĩ đến đây, nhanh chóng nói sáng chuyện khác : “ Không nói cái này nữa, ta trước tiên đưa ngươi đến một nơi này ”.

Hắn mở Vô Tự Thiên Thư , thẳng đến trang thứ ba, trên trang sách này bốn chữ lớn màu ám vàng” Diệt Thế Chi Môn” đã hiện ra rất rõ ràng , hắn ngưng thần xem xét trong này, thế giới trong sách lại từng trận hơi thở mát mẻ, không có lộn xộn như mấy ngày trước, xem ra nghi thức cuối cùng của trọng khai thiên địa chính thức hoàn thành.

Thiên Lộc vừa thấy động tác của hắn, nhất thời lại hoảng sợ : “ Ngươi như làm sao mở ra được trang thứ ba ?”.

“ Đã sớm mở ra rồi nha ” Tiểu Khai không hiểu gì cả nhìn hắn nói : “ Có vấn đề gì sao ?”.

“ Đích xác có chút vấn đề ...” Thiên Lộc giống như gặp phải kinh sợ khủng khiếp, nuốt nước miếng, lắp bắp nói : “ Ta nhớ rõ... tu chân giới đồn đại, Vô Tự Thiên Thư không mở được trang thứ ba ”.

Tiểu Khai nói : “ Vì sao ?”.

Thiên Lộc phát giác ra Tiểu Khai cổ quái, nhìn hắn nửa ngày mới nói : “ Hai trang trước của Vô Tự Thiên Thư . trang thứ nhất có thể phong ma, trang thứ hai có thể phong tiên, mấy cái điển cố này nghe nhiều quen tai, không người nào không biết, nhưng là trang thứ ba của Vô Tự Thiên Thư. Thiên Tuyển môn hơn hai trăm vị môn chủ cho tới bây giờ không có người nào có thể mở, cho nên tu chân giới đồn đại, Vô Tự Thiên Thư căn bản chỉ có hai trang, mà trang thứ ba này, sợ rằng muốn chân chính đến tiên giới, lại trải qua mười vạn năm tu luyện, mới có đủ khả năng mở ”.

Hắn nhịn không được trợn to mắt, trong khoảng cách gần, đối với Tiểu Khai cẩn thận dò xét từ trên xuống dưới một phen nói, lại nói : “ Ta nhìn lại , ngươi thân mình tiên lực trị chỉ có 5 đơn vị , cộng với cái pháp bảo kỳ quái kia cũng chỉ có thể năm vạn, so với ta thì cao hơn rất nhiều, nhưng cũng chỉ là một tam phẩm chính tiên nhân, liền nhất phẩm còn chưa đến, lại càng không phải kim tiên cảnh giới, ngươi rốt cuộc làm sao mở được trang thứ ba a ”.

Tiểu Khai mơ hồ không rõ mấy cái quy tắc lộn xộn này, nhíu mày nói : “ Nghĩ không ra cũng đừng nghĩ nữa, ta hiện tại chính là muốn dẫn ngươi vào thế giới trong trang sách thứ ba, khi ngươi gặp lại ngươi liền hiểu được ”.

Thiên Lộc rất kinh sợ thất thanh nói : “ Chúng ta lại có thể đi vào bên trong sách ?”.

Tiểu Khai cầm lấy cánh tay hắn, khẽ nhắm mắt, mặc niềm vài lần “ đi vào” tại chỗ bạch quang chợt lóe, hai người đã vô ảnh vô tung biến mất. Thiên Lộc tim đập thình thịch, liền cảm thấy trước mắt hoa lên, nhất thời tỏa sáng, đã đi tới một thế giới khác !.

Trong này cỏ xanh biếc, đồng bằng rộng lớn, gió thổi nhẹ, thật sự làm cho người ta lòng vui vẻ thoải mái, Thiên Lộc mang theo vô hạn tò mò ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời, hai mặt trời một nam một bắc chiếu sáng ấm áp mà không không nóng cháy, lại cúi đầu nhìn, dưới chân bùn đất màu đen, chân cảm giác rất xốp, hắn thân mình lấy chân đạp xuống, liền cảm thấy một cổ khí tươi mát từ dưới chân vọt lên, nhịn không được thấp giộng hô: “ Được, tiên linh khí nồng hậu a !”

Tiểu Khai cũng thấy được thập phần mới lạ, nơi đây so với lần trước đã không còn giống nhau, hắn nhìn bốn phía xung quanh, lại nhìn không thấy mảy may bóng dáng động vật, nhịn không được nghĩ : “ Chẳng lẽ là thiên địa vừa khai, còn không kịp thai nghén sinh linh sao ? .”

Chính là nghĩ vậy, bỗng nhiên cảm thấy dưới chân “ bồng ” chấn động, sau đó tại địa phương rất xa mơ hồ giống như truyền đến tiếng “ ngao ô ”rít gào, Tiểu Khai rùng mình, nghĩ thầm rằng: “ Di không phải là tiếng kêu của thăm ăn thú sao ?”.

Thiên Lộc sắc mặt có chút trắng bệch, bỗng nhiên bắt lấy cánh tay của Tiểu Khai, trầm giọng nói : “ Giống như có quái vật đến đây ”.

Lời vừa nói xong, phía trước liền nhanh chóng xuất hiện một con quái thú quen thuộc.

Mồm to như huyết bồn, mắt lớn như chuông đồng, cái đầu cũng giống như đầu mãnh hổ trưởng thành, quái vật này đúng là tham ăn thú ? .

Thiên Lộc sắc mặt càng trắng, bỗng nhiễn quay đầu nói : “ Nghiêm Tiểu Khai đây là quái vật gì ?”.

“ Nga, ngươi đừng sợ ” Tiểu Khai a a cười nói : “ Loại này điển hình ngoài mạnh trong yếu, xem ta đến đối phó nó ”.

Hắn vừa nói, một bến đã từng bước đi về phía trước, còn không có tiếp tục nói, liền thấy tham ăm thú ở phương xa bỗng nhiên ngẩn đầu lên rít gào một tiếng, xoát lăng không nhảy lên !.

Bước nhảy này, liền nhảy cao có hơn mười thước, Tiểu Khai trong mắt nhìn thấy, nhịn không được ha ha cười to : “ Ai nha, công phu dọa người của nó càng ngày càng điêu luyện, được được, Thiên Lộc ngươi đừng vôi, để nó xuống dưới ngươi xem ta như thế nào thu thập nó ”.

Nhưng lời này vừa nói xong, Tiểu Khai liền bỗng nhiên ngây ngẩn cả người.

Con tham ăn thú kia lại cũng không rơi xuống, mà giống như có cái thứ vô hình nâng lên, bay lên trên, lại bay lên, hai mươi thước ba mươi thước, bốn mươi thước, ước chừng bay lên một trăm thước, xem ra chỉ còn nhỏ bằng con chuột, mới ngừng lại tại chỗ.

Nó liền như vậy trôi nổi tại không trung, hung ác hướng về phía Tiểu Khai và Thiên Lộc, lại rống to một tiếng: “ ngao ô !”.

Thiên Lộc hít vào một hơi rất dài, thấp giọng nói : “ Môn chủ, nó tuyệt đối không phải ngoài mạnh trong yếu, thực lực thần thú này tuyệt đối đối không thua gì Toan Nghê thần thú ”.

Toan Nghê cũng là một trong chính con của rồng, kỳ thật lực lượng tuyệt đối không thua Phách Hạ, Tiểu Khai thời điểm ở bên ngoài không sợ Phách Hạ, đó là bời vì hắn có Huyển Thiết Chi Tinh vạn năm, nhưng là ở trong này, toàn bộ pháp bảo hết thảy đều không hiệu dụng, tình huống này hoàn toàn bất đồng, Thiên Lộc ánh mắt tự nhiên là đáng tín nhiệm, cho nên Tiểu Khai nghe nói như thế, nhất thời mặt liền trắng ra, thấp giọng nói : “ Nếu không... chúng ta liền trước tiên đi ra ngoài ?”.

Thiên Lộc nuốt nước miếng, gật đầu nói: “ Được rồi ”.

Nhưng là tham ăn thú trên trời vào lúc này bỗng nhe răng ra, nhất thời một quả cầu lửa lớn toàn thân màu hồng xoát đối với hai người bay tới.

Hai người cùng tham ăn thú khoảng cách ít nhất cũng có vài trăm thước nhưng là cầu lửa bay tới tốc độ thật sự là nhanh, giống như mới trong nháy mắt đã bay qua một nửa khoảng cách, ở trong mắt hai người thật giống như một quả bóng bàn bỗng nhiên biến thành quả bóng rổ, mắt thấy còn có xu thế biết thành thiên thạch lớn, Thiên Lộc không ngừng lôi kéo Tiểu Khai “ hắc yêu ” một tiếng nhảy liền hai ba thước.

“ Oanh !” Quả cầu này đi qua sát bên người hai người, dừng ở mặt cỏ phía sau trục thước, nhất thời nổ thành một cái hố to rộng năm sáu thước, trong hố hơi nóng bốc lên, tựa như là một cái bồn tắm hơi, hai người nhìn lại toàn thân mô hôi lạnh xuất ra.

Nguyên Lai tham ăn thú này quả nhiên không phải ngoài mạnh trong yếu... hắn lại có công phu thực !.

Tiểu Khai trước tiên hạ quyết tâm chạy ra, liền nắm tay Thiên Lộc , hét lớn một tiếng :” Đưa ta ra....”

Còn từ “ đi ” chưa nói xong, đã bị giữ lại trong miệng, Tiểu Khai ánh mắt bất động giương mắt nhìn phía trước, ngây ngẩn cả người.

Thiên Lộc cũng quên sợ hãi, cái miệng của hắn há rất to, trong nháy mắt chưa rời, giương mắt nhìn xa xa giữa không trung, lầm bẩm nói : “ Ta kháo ! Thiên hạ... lại có mỹ nữ như thế.....”.

Đúng vậy, ở cao trăm thước trên không trung, trên đỉnh đầu tham ăn thú hung hản kia, một mái tóc dài bay lên, thân ảnh váy dài tung bay, chính là vô cùng dịu dàng, cao quý hoàn mỹ khó vẽ khó miêu tả uyển chuyển hạ xuống. Mang theo cả thế giới xinh đẹp, hấp dẫn hai nam nhân một lớn một nhỏ ánh mắt chăm chú, phân ra một tấc, dịu dàng đáp xuống tham ăn thú độ lượng dịu dàng trên lưng tham ăn thú.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK