• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mấy hôm ấy, tối nào Đỗ Lôi Ty cũng mơ thấy ác mộng.

Cô mơ thấy thịt bò trong nồi còn sống, vươn tay chân lao về phía cô, bóp cổ cô và hét: “ Cho mày nấu tao này! Cho mày nấu tao này!!!”

Mỗi lần tỉnh lại đều thấy sợ đến toát mồ hôi lạnh.

Cứ lặp lại như thế, thần kinh yếu ớt của Đỗ Lôi Ty cuối cùng đã suy sụp hoàn toàn.

“Bạn thịt bò, oan có đầu nợ có chủ, người muốn luộc bạn không phải tôi, bạn đừng bám theo tôi nữa, làm ơn làm ơn…”

“Em đang làu bàu gì vậy?” Liêm Tuấn đang ăn sáng, nghe thế cau my.

“Không, không, em đang đọc kinh.” Đỗ Lôi Ty nghiêm túc.

“Em tin chúa?”

Đỗ Lôi Ty lắc đầu: “Em tin thịt bò.”

-_-lll

Ăn sáng xong, lão Từ quản gia mau mang âu phục đến, có nghĩa là sếp tổng đại nhân phải đi chấn hưng kinh tế thế giới rồi. Mỗi lần như vậy, tâm trạng Đỗ Lôi Ty lại tươi sáng vô cùng.

Rất nhanh, Jason đã mặc chiếc áo sơ mi trừu tượng kia, xuất hiện trên cửa đúng giờ.Thấy Đỗ Lôi Ty, Jason cung kính gập người, “Chào buổi sáng, phu nhân.”

Đối với danh xưng kinh hãi từ miệng Jason, Đỗ Lôi Ty đã không còn lạ lẫm gì nữa. Đồng thời, so với sếp tổng đại nhân vừa “khó nhằn” vừa thù dai, Jason thực sự là đối tượng trò chuyện khá được.

Thế là, nhân lúc sếp tổng lên lầu thay quần áo, Đỗ Lôi Ty đến gần Jason, nhìn chăm chú chiếc áo sơ mi đã được giặt qua, xong vẫn nhìn rõ dấu vết màu vàng nhạt kia.

Chính vì hôm đó nói sai mà Jason đã phải mặc chiếc áo ấy suốt tuần, dùng cơ thể để chứng minh đạo lý cổ xưa bất biến “gần vua như gần cọp”.

Bị phu nhân sếp tổng đi quanh, nhìn lên nhìn xuống, Jason có vẻ thiếu tự nhiên: “Phu nhân, xin hỏi có chuyện gì sao?”

“Jason, ngày nào anh cũng chạy sau sếp tổng, chắc mệt lắm?”

Jason ngần ngừ: “Không mệt! Có thể đi theo sếp tổng là vinh hạnh của tôi.”

Vinh hạnh? Đỗ Lôi Ty cảm thấy toàn thân lạnh ngắt.

“Sếp tổng, bây giờ không có ở đây, anh không cần nịnh hót đâu!” Vỗ vai Jason, Đỗ Lôi Ty nói giọng hào sảng: “Tôi thấy anh mặc áo này sắp khóc đến nơi, trong lòng nhất dịnh rất khó chịu phải không? Cũng khó trách, người như anh ấy rất ngang ngược, chưa bao giờ nghe ý kiến người khác, hễ gặp chuyện không vui là nổi cáu, trong đầu chỉ toàn là khối u nhọt của chủ nghĩa tư bản…”

“Phu nhân, phu nhân…đừng nói nữa.” Sắc mặt Jason có vẻ khó coi.

“Có sao đâu!” Đỗ Lôi Ty đang hứng, nào chịu để cắt ngang? Thế là cô tiếp tục thao thao bất tuyệt tố cáo sếp tổng. “Anh có biết sếp tổng quá đáng thế nào không?Anh ấy lại yêu cầu tôi ngày nào cũng luộc thịt bò cho anh ấy ăn! Anh ấy tưởng thịt bò là mỳ ăn liền chắc? Muốn luộc là luộc à? Qúa đáng hơn là anh ấy vừa chê dở lại vừa ăn hết, ăn xong còn nói tôi không tiến bộ, ngay cả một bát thịt bò cũng không biết nấu…”

“Phu nhân…” Jason sắp khóc!

Nhưng Đỗ Lôi Ty hoàn toàn mặc kệ, tiếp tục nói, nói đến khi kích động còn hoa chân múa tay biểu diễn, hại Jason đứng đó, đi không được mà đứng cũng không xong.

Đến khi cơn ấm ức của cô đã xả xong, Jason ú ớ không nói được tiếng nào.

“Sao nào, anh cũng cảm thấy rất quá đáng chứ gì?” Đỗ Lôi Ty hỏi.

“Qúa đáng thật.” Một giọng trầm trầm vang lên sau lưng tiếp lời cô.

“ Chính xác…” Đỗ Lôi Ty nói đến đó, rồi cứng đờ.

Sếp…sếp tổng đại nhân!!!

Đỗ Lôi Ty tự nhận ra chuyện lớn xui xẻo đã đến, máy móc quay người lại, trong lòng vẫn ôm ấp chút tia hy vọng: “Anh…đến bao giờ thế?”

Liêm Tuấn lạnh lùng đáp: “Đúng lúc em nói khối u nhọt chủ nghĩa tư bản.”

Đỗ Lôi Ty cả đời này chưa bao giờ hận mình đến thế, nói gì mà khối u nhọt của chủ nghĩa tư bản chứ? Nói chủ nghĩa xã hội có phải tốt hơn không? Bây giờ hay chưa, sếp tổng lại giận rồi!

(>_

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK