• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cố Ngôn Tích trộm lẻn vào không bao lâu, quốc sư quả thực phái người đến lấy đan dược. A Cửu tìm mọi cách ngăn cản những người đó, bọn họ mới không phát hiện sự tồn tại của Cố Ngôn Tích.

Trong lúc Cố Ngôn Tích ở trong phòng luyện đan, trong hoàng cung cũng phát sinh một việc lớn.

Sau khi Sùng Võ Đế ăn tỉnh não đan, đêm đó thị tẩm vài phi tử, ngày hôm sau vô cùng vui mừng, thưởng cho quốc sư vạn lượng hoàng kim cùng ba ngàn đồng ruộng, ngay cả Hoàn Ý Như và A Cửu cũng được ban thưởng không ít bạc.

Những việc dâm loạn này chỉ khiến cho Phiệu Kị Đại tướng quân bất mãn. Hắn tên là Hà Hồ An, làm người cương trực, ghét a dua nịnh hót, chán ghét nhất là những người gian tà làm nhiễu loạn triều cương.

Hà Hồ An sâu sắc cảm giác được quốc sư tuyệt đối không phải là người lương thiện, lập tức mang binh vây quanh chùa Linh Ẩn, chuẩn bị tra xem đan dược kia được tạo thành như thế nào.

Ngay trước khi cửa phòng luyện đan bị phá, Cố Ngôn Tích kịp thời trốn vào trong rương gỗ, A Cửu chạy nhanh tiến lên ứng phó với binh lính tràn vào.

Hà Hồ An một thân áo giáp sắt, khuôn mặt âm trầm, bước vào phòng luyện đan.

"Các ngươi hiến đan dược cho bệ hạ chính là dùng bếp lò này luyện sao?" Hà Hồ An dùng mu bàn tay gõ gõ bếp lò, lại nhặt lên thảo dược và nguyên liệu trong sọt, đưa lên mũi ngửi, chỉ vào một binh sĩ nói: "Ngươi lại đây nếm thử cái này xem có độc hay không?"

A Cửu ngồi ở trên rương gỗ mà Cố Ngôn Tích đang trốn, một bộ dáng vô cùng nghiêm chỉnh, càng khiến Hà Hồ An hoài nghi.

"Tiểu tử kia, phía dưới chỗ ngươi ngồi là cái gì?" Hà Hồ An quát.

"Cái rương, thưa Đại tướng quân." A Cửu vẻ mặt cười đùa.

"Lão tử tất nhiên biết, bản tướng quân là hỏi bên trong rương giấu cái gì?" Hà Hồ An lớn giọng đến mức căn phòng đều rung động, A Cửu sợ tới mức rơi từ trên cái rương xuống đất.

"Trong rương chứa chính là dược liệu luyện đan..." A Cửu nói chuyện có điểm run rẩy.

"Vậy nhanh mở lên cho ta nhìn xem."

Hà Hồ An kêu hai binh lính đem A Cửu kéo ra, Hoàn Ý Như đành phải xông tới ngăn cản bọn họ.

"Đại tướng quân, những dược liệu này vô cùng trân quý, hơi chạm vào một chút liền hỏng mất. Hơn nữa luyện đan là quốc sư theo ý chỉ của Hoàng Thượng, nếu có chút sai lầm nào thật không tốt."

"Ai biết được đan dược bên trong là cái gì, ngươi nói quốc sư ngay cả mặt cũng không dám lộ, ta quyết không thể để Hoàng Thượng ăn những thứ không rõ lai lịch."

Hà Hồ An hừ lạnh một tiếng, thấy Hoàn Ý Như vẫn cố chống đối bất động, không kiên nhẫn mà duỗi ra cánh tay cường tráng, đang muốn đem nàng đẩy ngã trên mặt đất.

Lúc nào một đạo bóng trắng thoáng qua mi mắt, thế nhưng Hoàn Ý Như không thấy thân ảnh, mà hắn cả người dùng sức quá lớn, nàng thẳng tắp ngã trên mặt đất.

Sau khi phát hiện bóng trắng kia, Hoàn Ý Như không có bất kỳ cảm giác gì. Một hồi lâu sau mới phát hiện đầu nàng đang ở trên một kiện áo bào trắng như tuyết, giương mắt liền thấy quốc sư đang buông đầu xuống, ý cười gợn sóng đối diện nàng.

Hà Hồ An chưa từng thấy qua quốc sư tháo xuống mặt nạ, ở phía sau vẫn chưa nhận ra người tới, hét to nói: "Thật to gan, dám ám toán bản tướng quân, ngươi là người phương nào?"

"Hà tướng quân, ba ngày trước thượng triều chúng ta còn gặp qua, mới mấy ngày liền không quen biết ta?"

Hà Hồ An trên dưới đánh giá hắn: "Hay là ngươi là quốc sư, mặt nạ ngươi mang đâu?"

"Bị mèo hoang cào đi rồi..." Khi quốc sư nói lời này như cố ý vô tình ở bên tai Hoàn Ý Như thổi một hơi, chọc cho trái tim nàng đập chậm nửa nhịp, "Những đồ vật trong phòng luyện đan này tướng quân đều kiểm tra xong rồi sao?"

Hà Hồ An chỉ vào cái rương lớn nói: "Còn có cái rương kia chưa kiểm tra."

Quốc sư nhướng mày, nhàn nhạt nói: "Nếu tướng quân không chê phiền toái không bằng mang cái rương mang về kiểm tra, cũng để tướng quân có đồ bảo đảm."

Hà Hồ An không thể tưởng tượng hắn rộng lượng như thế, ngược lại chính mình có vẻ lỗ mãng, che dấu thẹn thùng xua xua tay: "Cũng được, đem cái rương mang đi, hôm nay liền làm phiền quốc sư."

Hoàn Ý Như cùng A Cửu kinh ngạc không thôi, trơ mắt nhìn rương gỗ bị mang đi.

Quốc sư cũng buông Hoàn Ý Như ra, ném lại một câu rồi rời đi: "Sợ cái gì, trong rương không phải là dược liệu sao?"

Lời nói này đạm mạc đến cực điểm, nghe lại như có thâm ý khác.

Hóa ra hắn cái gì cũng đều biết...

***

Tác giả có lời muốn nói:

Hoàn Ý Như: Ngọc Vô Hà là con rối hoàn mỹ nhất ta làm, nếu trời cao cho ta một lần cơ hội trọng sinh, ta nhất định sẽ hảo hảo quý trọng.

Lưu Vân: Đều nói hoàn mỹ nhất, muốn trọng sinh làm gì...

Hoàn Ý Như: Sớm biết vậy ta đã làm JJ ngắn lại mấy tấc

Lưu Vân:...

Ngọc Vô Hà:...

Mà đêm buông xuống phát sinh một màn "Gia bạo" cực kỳ bi thảm, con rối sư bị làm vô số đạo cụ JJ kích cỡ khác nhau, mỗi cái đều "thâm" vào giải hạ, rốt cuộc thừa nhận tướng công của mình kích cỡ là hoàn mỹ nhất.

Ta thật sự muốn viết nam chủ chân chính biến thái, các ngươi thấy thế nào!!!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Lê Phụng21 Tháng một, 2018 08:43
sao lâu ra tập mới vậy ạ
BÌNH LUẬN FACEBOOK