Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cầm Đế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Âm Trúc không phải không nghĩ đến khả năng này. Hắn cũng nguyện ý ngồi trên vị trí này,không chỉ là để Long Khi Nỗ Tư Đại lục diệt trừ lo lắng, đồng thời cũng thay Tổ tiên hắn báo thù. Là Hậu duệ Đông long, truyền nhân của Long, có thể đảm nhiện Thống soái của cuộc Thánh Chiến này có thể nói là giấc mơ của hắn.

Nhưng hắn không thể chủ động đề xuất. Lúc này do sáu vị Tháp Chủ đồng thời đề nghị, quang mang trong mắt Diệp Âm Trúc lập tức trở nên sắc bén lên, tráng chí thiêu đốt trong lồng ngực, hai tay vô ý thức nắm chặt lại.

“Nhưng, các vị Sư huynh, chẳng lẽ Lam Địch Á Tư đế quốc không sợ ta không công bằng với bọn họ sao? Theo suy nghĩ của bọn họ, ta có quan hệ rất tốt với Mễ Lan đế quốc, không hài hòa với Lam Địch Á Tư”

Áo Bố Lai Ân mỉm cười nói: “ngươi chớ quên rằng, ngươi còn có một thân phận, là con rể của Mã Tây Mạc. Có quan hệ huyết thống này, tất cả không phải không thể điều hòa. Hơn nữa đồng ý đề cử ngươi trở thành Thống soái còn có cả Mã Tây Mạc. Tuy nhiên, Mã Tây Mạc lại có một điều kiện, chỉ có ngươi đáp ứng điều kiện này, hắn mới bằng lòng để cho phía Lam Địch Á Tư đế quốc toàn lực ủng hộ ngươi phát động cuộc Thánh Chiến này. Hơn nữa còn nghe toàn quyền điều động của ngươi”

“Điều kiện gì?” quang mang lóe lên trong mắt Diệp Âm Trúc, càng kích động, đầu óc của hắn càng rõ ràng. Hắn mặc dù không biết Mã Tây Mạc đưa ra điều kiện gì. Nhưng suy nghĩ thì thấy điều kiện này cũng sẽ rất hà khắc, có rất nhiều chỗ tốt với Lam Địch Á Tư đế quốc trong tương lai.

Áo Bố Lai Ân lắc đầu nói: “Ta cũng không biết điều kiện này là gì, tin tức mà Mã Tây Mạc truyền đến nói, muốn ngươi tự mình đi đến thủ đô Lam Địch Á Tư, hắn muốn trực tiếp đưa ra điều kiện này với ngươi”

“không được, tuyệt đối không được” Tô Lạp quả quyết nói, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lùng, thậm chí có chút sát khí.

Diệp Âm Trúc ôm vai Tô Lạp: “Nha đầu ngốc, yên tâm đi. Ta không sao đâu. Lúc trước ta không phải cũng một mình đi đến Lam Địch Á Tư thành sao, hơn nữa còn cứu nàng trở về sao?” Hắn nói lại lời của Áo Bố Lai Ân với Tô Lạp, lập tức nhận được phản ứng kịch liệt của Tô Lạp.

Tô Lạp dùng sức lắc đầu, nói: “không, Âm Trúc, chàng không rõ hắn. hắn, tất cả đều vì lợi ích của Quốc gia.Chỉ cần Lam Địch Á Tư đế quốc có lợi, bất luận việc hèn hạ gì hắn đều không hề do dự. Bây giờ sự tồn tại của chàng, có thể nói là nguyên nhân căn bản để Mễ Lan đế quốc áp chế Lam Địch Á Tư đế quốc. Nếu hắn muốn làm chuyện bất lợi với ngươi thì sao? Lam Địch Á Tư dù sao cũng là Cường quốc của Đại lục, cho dù thực lực của ngươi mạnh hơn nữa. Cũng không thể nào dựa vào lực lượng của mình mà đối đầu cả một Quốc gia”

Hải Dương ở bên cạnh cũng gật đầu nói: “ta cũng không tán thành chàng đi. Âm Trúc, vì hài tử của chúng ta, chàng không thể mạo hiểm”

Diệp Âm Trúc ôm Tô Lạp ngồi xuống: “Lam Địch Á Tư thành ta nhất định phải đến. Bất kể cha nàng đưa ra điều kiện như thế nào. Ta trước hết cũng phải nghe mới được. Ta hy vọng có thể ngồi trên vị trí Thống soái này, hy vọng tự tay chỉ huy Liên quân Đại lục báo thù cho Tổ Tiên Đông Long chúng ta. Cơ hội này ta không thể bỏ qua. Đồng thời, cũng chỉ có như vậy, mới có thể khiến các Quốc gia trong Đại lục tạm thời bỏ đi thành kiến, cùng phát động cuộc Thánh Chiến này”

Tô Lạp chăm chú nhìn Diệp Âm Trúc: “Nếu chàng đã nói như vậy. Tốt lắm, ta và chàng cùng đi. Cho dù chết, vợ chồng chúng ta sẽ cùng chết một chỗ”

Diệp Âm Trúc mỉm cười gật đầu nói: “Tốt, ta chẳng những mang nàng đi, Hải Dương cũng cùng đi. Ta sẽ không chia lìa với các nàng nữa. Hài tử của chúng ta sẽ để cho bọn Áo Bố Lai Ân Đại sư trông giúp vài ngày là được”

Hải Dương và Tô Lạp sửng sót. Các nàng đều không ngờ rằng Diệp Âm Trúc lại dễ dàng đáp ứng như vậy. Tâm trạng đều thả lỏng vài phần, nhưng ánh mắt nhìn Diệp Âm Trúc cũng có thêm chút kinh ngạc.

“các nàng có phải đang muốn hỏi, vì sao ta dễ dàng đáp ứng phải không? Thực ra rất đơn giản. Vì lần này đến Lam Địch Á Tư đế quốc căn bản không có nguy hiểm gì. Các nàng, vốn đều rất thông minh, chỉ là lần này vì việc xảy ra với ta nên làm rối loạn suy nghĩ của các nàng. Các nàng cẩn thận nghĩ xem, Mã Tây Mạc Đại đế là hướng Pháp Lam nói với ta để ta tự mình đi đến Lam Địch Á Tư thành nghe điều kiện của hắn. Nếu hắn thật sự làm ra điều gì thương tổn ta, Pháp Lam sẽ buông tha cho hắn sao? Nếu ta xảy ra chuyện, Cầm Thành và Thú Nhân tộc sẽ buông tha cho Lam Địch Á Tư đế quốc sao? Trừ phi hắn muốn Lam Địch Á Tư đế quốc bị hủy diệt. Nếu không, hắn tuyệt đối sẽ không động đến một sợi lông trên người ta. Thậm chí sẽ hết sức bảo vệ sự an toàn của nhà chúng ta. Vị Nhạc phụ này của ta một đời kiêu hùng, tuyệt đối sẽ không có phán đoán sai lầm”

Nghe Diệp Âm Trúc giải thích, vẻ lo lắng trên mặt Tô Lạp mới từ từ tan đi, chỉ cần Diệp Âm Trúc mang nàng theo, nàng cũng an tâm hơn.

Diệp Âm Trúc để mấy vấn đề mà mình mang từ Thâm Uyên vị diện về cho mấy vị Tháp Chủ và Thần Long Vương tự hỏi. Tiểu Long Nữ cũng ở chỗ phong ấn làm bạn với Thần Long Vương.

Hai người Hải Dương và Tô Lạp thông qua Truyền tống môn bố trí ở Pháp Lam, trực tiếp đi tới Lam Địch Á Tư thành.

Diệp Âm Trúc cũng không trả lại Thần Chi Thán tức cho Tô Lạp. Hắn sợ Nguyền rủa xuất hiện trong cơ thể Tô Lạp chính là do chuôi Cấm kỵ Thần khí này mang đến. Huống chi, có hắn ở đây, Tô Lạp cũng không có cơ hội ra tay.

Lam Địch Á Tư thành vẫn phồn hoa như xưa. Chiến tranh thất bại cũng không ảnh hưởng đến tòa thành thủ đô của Lam Địch Á Tư đế quốc này.

Truyền tống môn được bố trí trong quân doanh bên ngoài Lam Địch Á Tư thành. Ba người Diệp Âm Trúc thông qua Truyền tống môn xuất hiện ở trong quân doanh Lam Địch Á Tư cũng không hề dừng lại, lợi dụng màn đêm che giấu, Phu thê ba người lặng lẽ tiến vào trong thành.

Nhìn mọi thứ xung quanh, vẻ mặt Tô Lạp rất phong phú, hiển nhiên là nhớ lại những năm tháng ấu thơ của mình.

Dung mạo của Tô Lạp và Hải Dương đều rất dễ dàng hấp dẫn người chú ý,nên trên mặt các nàng đều đeo một tấm sa mỏng, che đi dung nhan tuyệt thế của mình.

Đi ở trong Lam Địch Á Tư thành, tâm trạng của Diệp Âm Trúc được thả lỏng, cũng không vội đi đến gặp Mã Tây Mạc Đại Đế, cùng hai vị Thê tử từ từ đi lại trong thành.

“Âm Trúc” Tô Lạp khẽ gọi.

Diệp Âm Trúc nhìn theo ánh mắt của nàng, thì thấy cách đó không xa có một đôi khất cái đang ngồi trước một gian Tửu điếm. Hai tên khất cái này trên người đều rất bẩn thỉu, quần áo cũng rất mỏng manh, rất nhiều chỗ lộ ra da thịt,dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn người đi đường và thực khách từ trong Tửu điếm đi ra.

Đôi Khất cái này là một nam một nữ, nữ lớn hơn một chút, nhìn qua khoảng 11, 12 tuổi. Nam thì chỉ khoảng bảy tám tuổi.

Không cần Tô Lạp nói, Diệp Âm Trúc cũng có thể hiểu được tâm trạng của nàng. Mang theo hai nàng từ từ tiến lên, đi đến trước mặt hai tiểu Khất cái thì dừng lại.

“Đại gia, cho vài đồng tệ đi. Một ngày nay chúng ta chưa được ăn gì” Tiểu cô nương cầu khẩn Diệp Âm Trúc.

Không đợi Diệp Âm Trúc nói, Hải Dương đã vào trong Tửu điếm mua vài cái bánh bao cầm đến, đưa cho Diệp Âm Trúc.

Diệp Âm Trúc ngồi xổm xuống, đưa bánh bao cho Tiểu cô nương, mỉm cười nói: “Nhanh ăn đi”

Giờ phút này, trong đầu hắn hiện lên chính là lần đầu tiên mình gặp Tô Lạp, tặng một cái, cuối cùng được một Lão bà. Có thể nói, Diệp Âm Trúc rất thương xót đối với Khất cái.

Tiểu cô nương chớp chớp mắt, nhận lấy bánh bao trắng mịn đưa cho tiểu nam hài bên cạnh: “Đẹ, nhanh ăn đi. Cảm ơn Đại gia, cảm ơn Đại tỷ tỷ”

Tô Lạp chỉ đứng một bên lặng lẽ nhìn. Mắt nàng trở nên mơ hồ. Nếu năm đó mình và đệ đệ cũng có thể gặp được người tốt như Diệp Âm Trúc, có lẽ Đệ đệ đã không chết.

Diệp Âm Trúc nhẹ nhàng sờ sờ đầu Tiểu cô nương, hắn không cho bọn họ Kim tệ. Bởi vì hắn biết những đứa nhỏ như vậy, căn bản không thể nào giữ được Kim Tệ. không bằng cho bọn chúng ăn một ít còn thực tế hơn.

“Cha mẹ các ngươi đâu?” Hải Dương dịu dàng hỏi.

Tiểu cô nương lắc đầu, mắt đỏ lên: “Ba Ba chết ở trên chiến trường, Mụ mụ cũng đã đi. Chỉ còn lại có ta và Đệ Đệ”

Thân thể Diệp Âm Trúc thoáng cứng lại,chiến tranh luôn có người chết. Nhưng, người vô tội nhất trong chiến tranh sợ rằng chính là bình dân, còn có thân nhân của chiến sĩ đã tử trận.

Thánh Chiến trong vòng mấy năm nữa sẽ bắt đầu, lại có bao nhiêu chiến sĩ sẽ chết ở trên chiến trường này. Thậm chí có thể rất nhiều thân thể không thể trở về Long Khi Nỗ Tư, cuộc Thánh Chiến này rốt cuộc có nên diễn ra hay không?

Thần Long Vương đã nói qua, năng lượng của hắn vẫn có thể duy trì phong ấn, thậm chí có thể vĩnh viễn không bị phá hư. Cuộc Thánh Chiến này rốt cuộc có cần hay không? Từ sau khi khi trở thành Đại ngôn nhân của Thần Long Vương, Diệp Âm Trúc lần đầu tiên nghi ngờ suy nghĩ của mình.

Tô Lạp cầm tay Diệp Âm Trúc, nói: “Sao vậy, Chàng đang suy nghĩ gì?”

Diệp Âm Trúc cười khổ nói: “Ta suy nghĩ, nếu Thánh Chiến bắt đầu, thân nhân của chiến sĩ tử trận sẽ như thế nào?”

Tô Lạp và Hải Dương cùng im lặng, mà hai Hài tử trước mặt lại không biết gì, chỉ biết nhìn bọn họ. Tiểu nam hài thì đang nhanh chóng ăn bánh bao, nhưng không có ăn hết, đưa hai chiếc còn lại cho Tỷ Tỷ.

Hải Dương cầm tay kia của Diệp Âm Trúc: “Đừng suy nghĩ nhiều, cái xảy ra sẽ phải xảy ra. Nếu chúng ta không thể giải quyết được Thâm Uyên vị diện. Có lẽ, nhiều năm về sau, chính là Thâm Uyên vị diện công kích chúng ta. Trên Thế giới này không có gì là tuyệt đối. Phong ấn của Thần Long Vương tuyệt đối không an toàn bằng chúng ta hoàn toàn diệt trừ đám Thâm Uyên Ác Ma. Điều chúng ta muốn làm có lẽ sẽ làm cho một đời, thậm chí vài đời sau thống khổ,nhưng sẽ tạo phúc cho Tử tôn của Đại lục,sẽ vì sự phát triển ngàn vạn năm sau của Đại lục”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
nn Lý *,* Dự10 Tháng bảy, 2018 15:34
chời sinh 8 ngón
BÌNH LUẬN FACEBOOK