Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cầm Đế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tâm chí của Diệp Âm Trúc luôn luôn kiên định. Điều Hải Dương nói hắn tự nhiên cũng nghĩ đến, đừng nói chuyện này cũng không phải một mình hắn có thể làm chủ. Mà dù chính là hắn làm chủ, hắn cũng sẽ lựa chọn như vậy.

Đúng lúc này, một giọng nói hung dữ đột nhiên vang lên:

“Hai đứa nhóc các ngươi, muốn tiền hả?”

Một tên Khất cái quần áo rách rưới, nhìn qua hơn hai mươi tuổi từ cách đó không xa chạy đến. Vài bước đã đến trước mặt hai Hài tử,nhoáng một cái đã cướp lấy chiếc bánh bao mà Tỷ Tỷ khất cái mới cầm vào tay chưa kịp cắn miếng nào, nhét vào miệng mình, thấp giọng mắng.

Tỷ Tỷ tiểu Khất cái sợ hãi nói: “Phong ca, chúng ta hôm nay còn chưa được tiền. Đây là do vị Đại gia này hảo tâm cho chúng ta vài cái bánh bao. Ngươi muốn thì cầm lấy đi”

“Phong ca” liếc mắt nhìn ba người Diệp Âm Trúc. Dường như không để ý đến sự tồn tại của bọn họ, một cước đá Tiểu cô nương ngã xuống đất: “không có tiền. Các ngươi làm gì hả. Xem ra, không chặt một cái chân của Đệ Đệ ngươi xuống, để cho hắn thành Tàn tật, là không có ai cho tiền. Giống như vị đại gia có tiền này, thương cảm còn chưa đủ” Vừa nói, hắn còn tham lam nhìn vào đường cong tuyệt đẹp của Tô Lạp, như muốn nói cho bọn họ nghe vậy.

“không, không cần. Phong ca, ta sẽ cố gắng kiếm tiền. Van xin ngươi, van xin ngươi đừng làm Đệ đệ của ta bị thương” Tiểu cô nương vừa khóc vừa quỳ xuống mặt đất, khản giọng cầu khẩn.

Sắc mặt Tô Lạp biến đổi, lại bị Diệp Âm Trúc ngăn lại, trên mặt hiện lên vẻ lạnh lùng. Diệp Âm Trúc nói: “ngươi nói phải chặt chân Hài tử này? Như vậy mới dễ dàng xin được, đúng không?”

Tên Phong ca nhìn Diệp Âm Trúc: “Sao, liên quan gì đến ngươi? Ngươi nếu thương bọn chúng, tốt lắm. Mang bọn chúng đi đi. Tuy nhiên, bọn chúng đều ăn của ta, ở chỗ của ta. Một người, như thế nào cũng phải trả ta Hai mươi Kim tệ. Lấy một trăm Kim tệ ra đây, bọn chúng chính là người của ngươi.”

Diệp Âm Trúc vẫn mỉm cười, nói: “Một trăm Kim tệ, ta có” Vừa nói, vừa giống như làm ảo thuật, trong tay có thêm một túi tiền.

Túi tiền mở ra, bên trong không có một Kim tệ nào, nhưng lại chứa đầy Hồng bảo thạch tệ.

Bảo quang đẹp mắt lập tức khiến cho tên khất cái không thể nào kiềm chế được vẻ tham lam trong mắt hắn.

Phải biết rằng, một viên hồng bảo thạch tệ đều có giá trị tương đương một trăm Kim tệ.

Tên khất cái vừa nuốt nước miếng, vừa nói: “không, ta vừa rồi nói sai. Không phải một trăm Kim tệ, mà là một trăm hồng bảo thạch mới đúng. Ta xem ngươi cũng không có đủ một trăm. Coi như tiện nghi cho ngươi, lấy hết ra đi, ngươi có thể dẫn bọn chúng đi”

Vừa nói hắn vừa cánh tay bẩn thỉu của mình về phía Diệp Âm Trúc.

Ngoài dự đoán của mọi người, Diệp Âm Trúc không e ngại sự bẩn thỉu của hắn. Chỉ có điều, túi tiền bỗng trống rỗng biến mất, một ngón tay của hắn, đang giữ chặt tay tên Phong Ca.

“Tiền ta có. Đừng nói là một trăm hồng bảo thạch tệ mà cho dù là một vạn viên, ta cũng lấy được. Nhưng, ta có nói là cho ngươi sao?”

Giọng nói của Diệp Âm Trúc từ từ trở nên lạnh lùng, dù cho không có Tô Lạp bên cạnh, với tính cách của hắn, tuyệt đối sẽ không buông tha tên này.

“Mẹ nó. Buông tay ta ra. Bằng không, ta sẽ cho huynh đệ của ta chém chết ngươi” Tên Phong Ca lúc này còn chưa ý thức được hắn sắp gặp phải chuyện gì.

Diệp Âm Trúc lạnh lùng cười nói: “Ta không chê ngươi bẩn thỉu. Tuy nhiên, ngươi yên tâm, ta không có sở thích này đâu. Tô Lạp, Hải Dương, các nàng đưa đám Hài tử sang một bên, rồi mua thứ gì ăn cho bọn chúng”

Hai nàng lặng lẽ gật đầu. Các nàng đều đã là Mụ mụ có hài tử, nên rất biết cách chiếu cố Hài tử. Một người kéo một, vừa an ủi hai tiểu Khất cái, vừa mang bọn chúng sang một bên mua đồ ăn.

Bọn họ vừa mới đi qua, thì đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết từ chỗ Diệp Âm Trúc và tên Phong Ca vang lên. Hai tiểu Khất cái nhịn không được muốn quay đầu lại, thì lại bị Tô Lạp và Hải Dương che đi.

“không cần nhìn, có những người căn bản không xứng tồn tại trên Thế giới này. Đi thôi, A Di mua đồ ăn ngon cho các ngươi. Từ nay về sau sẽ không ai khi dễ các ngươi nữa”

Diệp Âm Trúc giết tên Khất cái kia sao? Đương nhiên không phải. Giết một người cũng không phải sự trừng phạt lớn nhất.

Tiếng kêu thảm thiết chính là vì ngón tay bị bẻ gãy mà phát ra. Tên Phong Ca phát hiện, thân thể của mình không thể động được, nhưng cảm giác thân thể của hắn lại tăng lên gấp nhiều lần.

Diệp Âm Trúc tiện tay bẻ gãy ngón trỏ của hắn, đây chỉ là bắt đầu mà thôi.

Thực lực của Diệp Âm Trúc là gì. Bóp nát xương của một người thường có khác gì bóp nát đậu hủ đâu.

Động tác của hắn không nhanh, từng chút một nắm lấy xương của tên Phong Ca, từ ngón tay tới tay, để cho xương của hắn vỡ vụn.

Dù là Cốt khoa tốt nhất, cũng không thể nào chữa trị thương thế như vậy.

Tiếng kêu thảm thiết gần như truyền khắp cả Lam Địch Á Tư thành. Khi toàn bộ cánh tay của tên Phong Ca đều bị vỡ nát, thì âm thanh mà hắn phát ra đã không giống tiếng người nữa.

Diệp Âm Trúc vẫn mỉm cười, việc tàn khốc hơn hắn đề gặp qua không biết bao nhiêu lần, càng huống chi, trước mặt căn bản không xuất hiện một giọt máu gì.

“ngươi vừa rồi nói cái gì? Tàn tật sẽ ăn xin tốt hơn phải không? Ta sẽ thành toàn cho ngươi. Yên tâm, ta không cho ngươi chết, hơn nữa ta còn để lại một tay cho ngươi ăn cơm. Tuy nhiên, hai chân ngươi dường như không dùng làm gì”

Vừa nói, châm Diệp Âm Trúc đã từ từ nhấc lên, lại từ từ hạ xuống chân tên Phong Ca. Sự sợ hãi cực độ không ngừng ăn mòn tâm hồn tên Khất cái này. Tâm trạng hắn không thể nào dùng hối hận và thống khổ để hình dung được nữa.

“Dừng tay” Một giọng nói thanh thúy đột nhiên xuất hiện, trong giọng nói đầy vẻ phẫn nộ.

“ngươi là ai. Cũng dám hành động tàn nhẫn như vậy ở Lam Địch Á Tư thành”

Một dáng người nhỏ bé nhanh chóng chạy đến bên này.

Tàn nhẫn? Đối với kẻ ác, Diệp Âm Trúc cho đến bây giờ chưa bao giờ cho rằng mình quá Tàn nhẫn. Nhưng chân của hắn vẫn ngừng lại, bởi vì hắn phát hiện giọng nói này hơi quen thuộc.

Người còn chưa đến, Diệp Âm Trúc đã có thể cảm thấy đối phương rất tức giận, phối hợp với vóc người nhỏ bé, nên có đôi chút quái dị.

Nàng như gà mẹ bảo vệ con che trước mặt tên Khất cái vừa bị Diệp Âm Trúc hành hạ, mạnh mẽ xen vào giữa hai người.

Thân thể khó tránh khỏi chạm vào người Diệp Âm Trúc. Một đôi cánh tay nhỏ bé muốn đẩy Diệp Âm Trúc ra, khiến cho hắn có cảm giác buồn cười.

Người quen, quả nhiên là người quen. Diệp Âm Trúc cũng không ngờ rằng ở đây lại gặp phải nàng. Người vừa xuất hiện không phải ai khác, mà chính là con gái của Quân vụ đại thần Khắc Lỗ Tư của Lam Địch Á Tư đế quốc, con gái nuôi của Mã Tây Mạc Đại Đế - Khắc Lôi Na.

“Đã lâu không gặp, Khắc Lôi Na” Giọng nói Diệp Âm Trúc vang lên bên tai Khắc Lôi Na.

Khắc Lôi Na sững sờ một chút., Nàng lúc trước đang đi dạo gần đó, đột nhiên nghe thấy tiếng kêu thảm thiết như vậy. Lập tức chạy đến. Người vây xem không ít, nhưng không có một ai dám tiến lên ngăn cản. Khắc Lôi Na bản tính lương thiện, nên phẫn nộ xông lên.

Bởi vì lưng Diệp Âm Trúc quay về phía nàng, hơn nữa tiếng kêu thảm thiết đã hấp dẫn hết sự chú ý của nàng, nên nàng cũng không có chú ý đến Nam nhân trước mặt là ai.

Lúc này nghe thấy rất quen thuộc, hoặc có thể nói là giọng nói này đã khắc sâu trong trái tim nàng. Thân thể Khắc Lôi Na run lên, đôi mắt xinh đẹp đầy vẻ không tin nổi ngước lên, vừa lúc nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn của Diệp Âm Trúc.

Sao lại là hắn? Khắc Lôi Na tuyệt đối không thể nào tưởng tượng được người làm ra cái chuyện tàn nhẫn trên đường ở Lam Địch Á Tư thành lại là hắn.

Trong lòng nàng, nam nhân này rất cao lớn, anh tuấn, trên vạn người. Dù là đối mặt với một Quốc gia, hắn cũng chưa bao giờ e ngại. Nhưng, hắn như thế nào lại ở đây khi dễ một người bình thường, còn sử dụng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy.

Trong nháy mắt, ngay cả Khắc Lôi Na chính mình cũng không rõ vì sao, nước mắt đã từ hai bên khóe mắt nàng chảy xuống.

“nàng… sao lại thế này…”

Nghe thấy giọng nói run rẩy của Khắc Lôi Na, nhìn vẻ thất vọng trong mắt nàng, thậm chí là tuyệt vọng. Diệp Âm Trúc cũng sững sờ, nhíu mày nói: “nàng biết tên Khất cái này?”

Khắc Lôi Na lắc đầu nói: “Ta không biết hắn. Nhưng ngươi sao có thể làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy. hắn chỉ là một người bình thường, dù là một tên Khất cái, cũng có quyền được sinh tồn”

Diệp Âm Trúc nhìn thoáng qua tên Phong Ca được Khắc Lôi Na che trước mặt, lạnh lùng nói: “Được rồi, nể mặt nàng, ta hôm nay bỏ qua cho hắn. Tuy nhiên, Khắc Lôi Na tiểu tư xin nhớ kỹ, ở trên Thế giới này, có những người không có quyền sinh tồn”

Nói xong những lời này, Diệp Âm Trúc xoay người, đi về phía thê tử của mình.

Cảnh ngộ của hai tiểu Khất cái khiến sát khí trong lòng Diệp Âm Trúc dâng lên. Sự xuất hiện của Khắc Lôi Na chỉ khiến hắn hơi tỉnh táo một chút. Hắn rất có cảm tình với cô gái lương thiện này. Dù sao cánh tay phải của tên Phong Ca kia đã bị mình phế đi. Từ nay về sau cũng không thể tác oai tác quái như trước nữa, cũng coi như một bài học cho hắn vậy.

Khắc Lôi Na ngơ ngác nhìn Diệp Âm Trúc dần dần đi xa. Trái tim nàng cảm thấy rất mất mát, muốn đuổi theo hắn, nhưng nàng chỉ bước được một bước mà thôi.

“Cám ơn, cám ơn tiểu thư đã cứu mạng” Tên Phong Ca cố nén đau đớn, quỳ bái Khắc Lôi Na.

Một người khi rơi vào tuyệt vọng, trái tim hắn sẽ yếu ớt nhất. Nghĩ rằng mình sẽ bị thanh niên anh tuấn trước mặt giết chết, thì Khắc Lôi Na đột nhiên xuất hiện khiến cho trong lòng tên Phong Ca làm ác nhiều năm sinh ra một tâm trạng đặc biệt. hắn không giống như Diệp Âm Trúc đã gặp được nhiều tuyệt sắc mỹ nữa. Trong lòng hắn, Khắc Lôi Na như Nữ thần. Sự xinh đẹp và lương thiện của Khắc Lôi Na đánh sâu vào tâm trí hắn. hắn đột nhiên phát hiện, trước mặt nàng, hắn cảm giác sự bẩn thỉu của hắn còn thống khổ hơn khi Diệp Âm Trúc làm gãy cánh tay hắn.

Khắc Lôi Na hồi phục tinh thần, đi đến bên cạnh đỡ hắn đứng lên, áy náy nói: “Xin lỗi, bằng hữu của ta bình thường không như vậy. Như vậy đi, ta bồi thường ngươi ít tiền, ngươi mau đi xem một chút, có lẽ, tay của ngươi…”

Nói đến đây, Khắc Lôi Na nhìn cánh tay mềm nhũn kia của tên Phong Ca thật sự không thể nói nổi nữa. Nàng đương nhiên nhìn ra, xương cốt của cánh tay kia đã hoàn toàn bị vỡ nát, không thể chữa trị nổi.

Vẻ mặt Phong Ca trở nên tái nhợt, thống khổ khiến hắn suýt nữa nôn ra máu. Dùng sức lắc đầu, nói: “không, có lẽ là báo ứng của ta. Tiểu thư tôn kính, cảm ơn người đã cứu ta. Nhưng bằng hữu của người cũng không sai”

Đối diện với đôi mắt to trong suốt của Khắc Lôi Na, trong lòng Phong Ca đột nhiên có xúc động mãnh liệt. Hắn không hề che dấu hành vi của mình mà nói ra hết, mặc dù điều này càng làm cho mình cảm thấy thấp kém, nhưng cũng cảm thấy thoải mái.

Nghe hắn nói, vẻ mặt Khắc Lôi Na càng lúc càng khó coi. Nàng biết, mình đã trách sai Diệp Âm Trúc. Nhìn tên Phong Ca thật sâu, nàng cười khổi nói: “ngươi đã nói ra hết mọi chuyện, chứng tỏ ngươi đã có ý hối cải. hy vọng từ nay về sau ngươi có thể làm người tốt” Nói xong, nàng đưa một túi tiền cho hắn, rồi lập tức đuổi theo hướng mà Diệp Âm Trúc đã bỏ đi.

“Tiểu thư, có thể nói cho ta tên của người được không?” Tên Phong Ca có chút xúc động gọi.

“Ta gọi là Khắc Lôi Na” Khắc Lôi Na không quay đầu lại, nhưng vẫn trả lời câu hỏi của hắn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
nn Lý *,* Dự10 Tháng bảy, 2018 15:34
chời sinh 8 ngón
BÌNH LUẬN FACEBOOK