Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vô Tự Thiên Thư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vừa mới nghĩ đến đây, chợt nghe trong sách “oanh” một tiếng, giống như nổ mạnh, quang mang trên bìa sách nhất thời biến mất. Tiểu Khai hoảng sợ, nhanh chóng lật sách, lần này vừa lật liền lập tức mở ra. Mắt thấy bốn trang lật qua, Tiểu Khai tiện tay lại lật, “ xích lạp”, một âm thanh giòn của trang giấy, trang thứ năm ứng theo tay mà mở!

Qua lâu như vậy, Vô Tự Thiên Thư cuối cùng lại lật sang trang!

Tiểu Khai nhất thời có chút kích động, cúi đầu nhìn, nhất thời ngạc nhiên.

Nguyên lai ở trang thứ năm, lại viết đầy một đoạn, mà đoạn này lại không phải là thần ngữ cổ quái ngoài bìa sách, mà là văn tự quy củ bình thường, rơi vào trong mắt Tiểu Khai câu đầu tiên là: “ Tiểu Khai ca ca bức ta giết chết Cửu Thiên Huyền Nữ cùng với Bàn Cổ, nhưng làm sao bỏ được đây?”

Trong tim Tiểu Khai nhảy lên “ba” một tiếng khép lại thiên thư. Phun ra một hơi thật dài, lại cúi đầu cẩn thận nhìn quyển sách trong tay.

Đúng vậy, đích xác là Vô Tự Thiên Thư. Một quyển Vô Tự Thiên Thư được xưng là cổ xưa truyền qua nhiều thế hệ.

Nhưng…nhưng trong quyển sách này, vì sao lại có một câu như vậy?

Tiểu Khai ca ca ở trong sách đến tột cùng là ai? Người viết câu này lại là ai?

Trong nháy mắt, Tiểu Khai chỉ cảm thấy đầu óc trở nên hồ đồ. Rốt cuộc phân không rõ thứ gì là thật, thứ gì là mộng ảo, thứ gì là trước mặt, thứ gì đang đi tới.

Hắn dùng lực lắc đầu, để bình phục tâm tình chính mình, lúc này mới cẩn thận lần nữa mở ra Vô Tự Thiên Thư. Mọi người nhìn thấy bộ dáng của hắn ngay cả hít thở cũng không dám thở mạnh, đều nghĩ trong quyển sách này bỗng nhiên xuất hiện sự tình gì đó nghe rợn cả người.

Trang thứ năm vẫn như cũ, Tiểu Khai nhìn đi xuống: “ Ta ngay trước mặt Tiểu Khai ca ca giết chết Cửu Thiên Huyền Nữ cùng với Bàn Cổ, nhưng không hoàn toàn dập nát nguyên thần của bọn họ, sau khi Tiểu Khai ca ca đi rồi, ta lại cho bọn họ sống lại lần nữa.”

“ Cửu Thiên Huyền Nữ là kết tinh tâm huyết của Tô tỷ tỷ, thật không biết Tiểu Khai ca ca vì sao lại ác tâm như vậy, thế nhưng cứ muốn hủy diệt.”

“ Hôm nay, Tiểu Khai ca ca lại muốn ta hủy diệt Diệt Ma Thần. Trời ạ, hắn thực sự càng ngày càng nhẫn tâm, hì hì, nhưng hắn thủy chung là Tiểu Khai ca ca mà ta thích nhất thôi.”

“ Ta rốt cuộc cảm giác được mệt mỏi, ta nghĩ, ta sắp ngủ say, cũng không biết ta còn có thể tỉnh lại hay không.”

“ Thế giới này đã chia làm ngũ giới, ta nghĩ công tác sáng thế đã không còn kém lắm a. Làm sáng thế giả, ta cũng coi như không làm thất vọng sự xưng hô này, hì hì, không biết sáng thế thần ở nơi nào, nếu hắn chứng kiến ta đây chăm chỉ, hẳn là sẽ cảm tạ ta nga.”

….Như vậy những câu đều là tiện tay viết thành. Giống như viết nhật ký, một loạt sắp xếp kéo dài đi xuống. Tiểu Khai nhìn xem trong lòng tràn đầy hoảng sợ, chỉ cảm thấy trái tim nhảy mạnh, thật không biết vì sao. Giống như toàn bộ thế giới đều là một hồi xuân thu đại mộng, vô số tình tiết quen thuộc cùng với ấn ký không ngừng lặp lại lưu chuyển, nhưng người ở trong cuộc, lại vĩnh viễn cũng nhìn không thấu thực cùng của thế giới này. Giờ phút này Tiểu Khai, liền giống như là người trong cuộc nhảy đi ra, ở bên cạnh trơ mắt xem hết một tuồng diễn này, trong lòng tư vị phức tạp, quả thực không lời để nói.

“ Hay là…hay là toàn bộ thế giới, lại lặp lại một lần như cũ? Hay là…Hay là ở vô số trước kia, ở trong một thế giới khác, đồng dạng có một Nghiêm Tiểu Khai như ta, có một Tiểu Tiểu như nàng? Còn có Tiểu Trúc, Vũ Ca, Hoàng Bội, Tiêu Vận, hết thảy hết thảy, cũng chỉ là lặp lại từ nhiều thế hệ?” Tiểu Khai chỉ cảm thấy thần hồn mờ ảo, lòng tràn đầy mờ mịt, thân hình lảo đảo, cơ hồ muốn ngã nhào trên đất.

Hắn hít sâu một hơi, tiếp tục nhìn xuống.

Xuống lần nữa, lại là một đoạn viết: “ Vô Tự Thiên Thư trang thứ năm, cũng giống như vừa mở ra thần cảnh giới, ai mở ra trang này, dĩ nhiên sáng thế thần lực đã đạt tới màu xanh, thần cách đã thành.”

Trong lòng Tiểu Khai lại nhảy mạnh. Hắn học tập công pháp đến từ Di Lạc Thần Điện được mệnh danh là Di Lạc Chi Tâm, giờ phút này theo sách nói, công pháp này đâu phải gọi là Di Lạc Chi Tâm gì, rõ ràng chính là sáng thế thần lực cao nhất a! Chính mình ngày đó đánh bậy đánh bạ ngộ ra công pháp, thật sự đúng dịp lại chính là công pháp của sáng thế thần hay sao?

Hắn cúi đầu lại nhìn, trong sách lại nói: “ Trăm thước trên đầu vẫn còn tiến bộ, sáng thế thần lực nếu đạt màu lam, sẽ biến thành thân thể bất tử bất diệt, cùng thần ma ngang hàng, con đường thần tuyển đến đây kết thúc.”

Đoạn này rất dễ lý giải. Di Lạc Chi Tâm chia làm bảy màu, đỏ, cam, lục, xanh, lam, tím. Giờ phút này Tiểu Khai là cảnh giới màu xanh, tiến thêm một bước là màu lam, vậy xem như thành thần tộc. Con đường thần tuyển, cũng đi đến tận cùng.

Như vậy, cuối cùng cảnh giới màu tím đâu?

Tiểu Khai tiếp tục nhìn xe, nhưng không giới thiệu màu tím, mà lại nhắc tới việc khác: “ Sứ mệnh thiên thư đến đây hiện lên, an nguy ngũ giới thuộc về chính mình, chủ nhân thiên thư phải ghi nhớ khẩu quyết bên dưới, sự tình quan hệ trọng đại, vạn mong nhớ.”

Xuống chút nữa, thì phải là khẩu quyết và địa chỉ, đập vào mắt Tiểu Khai, nhất thời có chút ngoài ý muốn, bởi vì trước mắt trống trơn đãng đãng, rõ ràng là trắng xóa, ngay cả nửa chữ cũng không có.

Tiểu Khai nhất thời “ Di” một tiếng.

Bác Học chân nhân nhìn đến nóng nảy, nhịn không được nói: “ Rốt cuộc làm sao vậy?”

Tiểu Khai ngoắc nói: “ Ngươi tới nhìn xem.”

Bác Học chân nhân cũng không chối từ, vừa nghiêng đầu lại nhìn, ngạc nhiên nói: “ Thật sự là quái, sao tờ giấy này là giấy trắng vậy?”

Tiểu Khai ngạc nhiên, chỉ vào nhật ký bên trên nói: “ Nơi này ngươi xem không thấy?”

Bác Học chân nhân lắc đầu nói: “ Nơi này trắng xóa, làm gì có chữ viết.”

Tiểu Khai lại đưa tới cho ba vị chân nhân kia cùng Vũ Ca tiểu thư, bốn người quả nhiên không nhìn thấy gì, về phần khẩu quyết cùng địa chỉ phía dưới, tự nhiên càng không thấy.

Trong lòng Tiểu Khai nói thầm, nhìn thấy tiên đế cùng Hoàng Bội còn đứng ở xa xa, liền ngoắc nói: “ Các ngươi cũng tới nhìn xem.”

Tiên đế không chối từ, bóng hình xinh đẹp bay tới, đảo mắt đến trước mặt, Hoàng Bội lại thần tình đề phòng nhìn Tiểu Khai hồi lâu, mới chậm rãi tiến lại, Tiểu Khai không dám nhiều lời cùng Hoàng Bội, lập tức nói với tiên đế: “ Qua, ngươi xem xem nơi này viết cái gì?”

Tiên đế nghiêng mặt qua xem, có lẽ đứng có chút xa, tư thế không khỏi có chút miễn cưỡng, Tiểu Khai theo bản năng đưa sách tới mặt nàng, tiên đế nhanh cúi đầu, theo bản năng vuốt ve lên sách, trong miệng nói: “ Đây không phải trắng xóa sao?”

Cho tới bây giờ nàng chưa thấy qua Vô Tự Thiên Thư, cũng không từng tiếp xúc với lịch đại môn chủ khác, tự nhiên không biết không thể sờ vào Vô Tự Thiên Thư. Trong lòng Tiểu Khai rất rõ ràng, mắt thấy nàng duỗi tay ra sờ, hoảng sợ vội vàng chụp tay nàng nói: “ Không thể đụng vào.”

Chạm vào mềm nhẵn vô cùng, trong lòng Tiểu Khai nhất thời rung động.

Tiên đế lắp bắp kinh hãi, bỗng nhiên ngẩng đầu, môi Tiểu Khai đang ở trước mặt, đôi môi lướt sát qua môi Tiểu Khai. Nhất thời mái tóc mềm mượt ôn nhuận, hương vị khí tức ngọt ngào khuếch tán nơi môi Tiểu Khai, Tiểu Khai cũng lắp bắp kinh hãi, vội vã thụt lui ra sau, theo mọi người nhìn thấy, hai người này liền giống như có điện, vừa chạm liền thu, trong phút chốc Tiểu Khai mặt đỏ rần, lắp bắp nói: “ Ta…Ta không phải cố ý…”

Gương mặt tiên đế đỏ hồng ướt át, môi hé mở, giống như muốn nói cái gì, lại chung quy chưa nói ra, chỉ là ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp nhìn thoáng qua mặt Tiểu Khai, sau đó nhẹ nhàng cúi đầu.

Hoàng Bội đứng bên cạnh tức giận xông lên, quát to: “ Nghiêm Tiểu Khai, ngươi quả nhiên lộ bản tính, ngay cả tiện nghi của sư phó ta cũng cấp chiếm!”

Tiểu Khai mặc kệ nàng, quay đầu đi, Hoàng Bội lại nói: “ Hoàn hảo ta không nhìn quyển thiên thư quỷ của ngươi, nếu không, chẳng lẽ không phải cũng bị ngươi chiếm tiện nghi!”

Tiểu Khai hừ nói: “ Ngươi không nhìn thì thôi, dù sao ngươi nhìn hay không cũng giống nhau.” Hắn đem thư gấp lại, định bỏ vào trong ngực, nhưng phương hướng mặt sách lại hướng thẳng Hoàng Bội, vừa hợp lại liền có một nửa rơi vào trong mắt Hoàng Bội, Hoàng Bội nhịn không được thì thầm: “ Nếu mở ra trang này…tắc…”

Trong lòng Tiểu Khai nhảy dựng, mạnh bật đầu lên: “ Ngươi xem được chữ trong sách sao?”

Hoàng Bội cũng không ngốc, rõ ràng là sư phó cùng mấy vị chân nhân nhìn không thấy, mình có thể chứng kiến, hiển nhiên do huyền cơ tới rồi, miệng nàng không cam lòng yếu thế, cười lạnh nói: “ Ta cũng không phải thất học, mấy chữ kia ai mà không biết?”

Tiểu Khai vội lấy ra Vô Tự Thiên Thư, đưa tới nói: “ Ngươi xem xem phía dưới nơi này, viết cái gì?”

Hoàng Bội cúi đầu nhìn, nhất thời thần tình ửng đỏ, nàng không dám đụng vào Vô Tự Thiên Thư, lại hung hăng đẩy tay Tiểu Khai ra, cả giận nói: “ Nghiêm Tiểu Khai, ngươi là đại sắc lang, thật sự là tức chết, ta…ta mọi cách phòng bị, cư nhiên vẫn bị ngươi chiếm tiện nghi!”

Tiểu Khai quả thực kì lạ nói: “ Ta không làm cái gì a?”

Gương mặt Hoàng Bội đỏ như sắp xuất huyết, chỉ vào mặt Tiểu Khai mắng: “ Sách của ngươi rõ ràng chính là hình ảnh đông cung ( hình ảnh giao cấu) hạ lưu vô sỉ tới cực điểm, đến bây giờ ngươi còn muốn giả bộ phải không?”

Tiểu Khai há to miệng, một chữ cũng không nói ra được. Hắn nhịn không được cúi đầu cẩn thận xem, lại đập vào mắt là trắng xóa, không nhìn thấy gì, hắn nhìn xuống chút nữa, lúc này mới chợt phát hiện, nguyên lai ở cuối góc sách còn có một hàng chữ thật nhỏ: “ Tâm chỗ tư, ý chỗ ở, thân chỗ nhu, mắt chỗ gặp.”

Mười sáu chữ này ý tứ cũng không khó lý giải, đại khái chính là, trong lòng ngươi nghĩ muốn cái gì, thân thể ngươi khao khát cái gì, trong mắt liền thấy được cái đó.

Tiểu Khai nhớ tới Hoàng Bội nhìn thấy hình ảnh đông cung, nhất thời có điểm kỳ quái: “ Chẳng lẽ nàng ta muốn đàn ông?”

Nếu đã tồn tại loại tâm tư này, liền nhịn không được vụng trộm nhìn lén Hoàng Bội vài lần. Hoàng Bội đang gắt gao trừng mắt nhìn hắn, thấy hắn nhìn tới, nhịn không được lại muốn mở miệng mắng, Tiểu Khai không dám đi trêu chọc nàng, vội vàng cúi đầu, nói thầm: “ Không nhìn thì thôi, hừ hừ.”

“ Phi!” Lỗ tai Hoàng Bội lại linh, nhất thời nghe hắn nói thầm: “ Ngươi muốn ta xem thứ đó, đến tột cùng là có ý gì?”

Tiểu Khai từ dưới Thiên Hà tới giờ, vẫn luôn bị nàng ta oan uổng, muôn vàn chỉ trích, nhưng hắn có thể ráng nhẫn, mà Hoàng Bội cứ bức bách, dù là tượng đất cũng có cơn giận. Trong lòng Tiểu Khai có chút bốc lửa, chợt nhớ tới Hoàng Bội từng phát lời thề, ai giết Tuyết Phong, nàng ta gả cho ai, nhất thời bật thốt lên: “ Thật không dám giấu diếm, ta bình sinh nguyện vọng lớn nhất, đó chính là chạy nhanh đi giết Tuyết Phong, hừ hừ, thì tính sao?”

Hoàng Bội quả nhiên nghe hiểu được ý tứ của hắn, thân thể mềm mại tức giận đến run nhè nhẹ, cắn răng nói: “ Được, được, ngươi quả nhiên tính chết, ta…ta…” Nàng vốn định nói vài câu tàn nhẫn, nhưng chợt nhớ tới Định Thiên Côn của Tiểu Khai là thiên hạ vô địch, muốn giết Tuyết Phong quả thật là chuyện chỉ cần nhấc tay. Nếu hắn thật sự đi giết Tuyết Phong, chẳng lẽ chính mình còn phải gả cho đại sắc lang này sao?

Tưởng tượng như vậy, chút điểm cốt khí cũng không còn. Hoàng Bội ngậm miệng, vụng trộm thụt lui ra sau một bước, bỗng nhiên ý thức được tình cảnh của mình tương đương nguy hiểm. Xem ra chuyện giết Tuyết Phong, nhất định phải mau chóng tiến hành, không thể để cho Nghiêm Tiểu Khai cướp đoạt đi trước.

Tiểu Khai chợt nhớ tới một sự kiện, vội vụng trộm dùng trang thứ tư của Vô Tự Thiên Thư thăm dò đến tột cùng tiên đế từng phát lời thề gì, vì sao mình vừa nói muốn giết chết tiên đế giả, lại chọc cho Hoàng Bội mắng to là mình sắc lang, vừa tra ra, nhất thời bừng tỉnh hiểu ra, nguyên lai lời thề của tiên đế thật ra tương tự cùng Hoàng Bội, ai giết tiên đế giả, thay nàng báo thù, nàng liền vô điều kiện đáp ứng bất cứ điều kiện gì của đối phương.

“ Bất luận điều kiện” bốn chữ này, chẳng lẽ không phải là đem bản thân dâng ra, thậm chí trực tiếp làm đồ chơi cho người sao?

Tiểu Khai tâm tính bình thường, tự nhiên sẽ không có hứng thú với vị tiên đế thoạt nhìn xinh đẹp nhưng kỳ thật lại tới mấy triệu tuổi lão yêu quái. Hắn nhìn xem không còn việc gì, nhân tiện nói: “ Bốn vị chân nhân, chúng ta đi lên thôi!”

Bác Học chân nhân đột nhiên cười thần bí, kéo Tiểu Khai qua một bên nói: “ Tiểu Khai, ta xem Hoàng Bội cô nương, giống như rất có ý tứ với ngươi đó.”

Tiểu Khai lắc đầu như cái trống bỏi: “ Thôi đi, nàng hận không thể giết ta lập tức, làm sao có thể đối ta có ý tứ, chân nhân, đừng ỷ ngươi có trí tuệ lớn, dù sao cũng là người xuất gia, loại cảm tình, ngươi không biết đâu.”

Ánh mắt Bác Học chân nhân trừng lên, hừ nói: “ Người xuất gia thì làm sao, người tu chân chúng ta không kiêng nữ sắc, ngày trước bần đạo cũng có tới mười bảy, mười tám đạo lữ, nói đến cảm tình nam nữ, ta còn hơn tiểu tử ngươi kia.”

Tiểu Khai nhất thời vui vẻ: “ Được, được, được, vậy ngươi nói xem, ngươi hiểu được cái gì?”

Bác Học chân nhân nói: “ Ngươi ngẫm lại, ngươi đối với Hoàng Bội cô nương cũng chưa làm qua chuyện gì thương thiên hại lý, nhưng ngươi xem Vũ Ca tiểu thư bị ngươi hại như vậy, hiện tại lại quan tâm ngươi như thế phải không? Ngươi nói Hoàng Bội cô nương rõ ràng ngươi không làm gì nàng cả, sao lại đi hận ngươi như thế? Ngươi sẽ không cảm thấy kỳ quái?”

Tiểu Khai gật đầu nói: “ Đúng vậy, ta xác thực rất kỳ quái, có thể bát tự chúng ta phạm hướng a.”

Bác Học chân nhân liên tục lắc đầu: “ Mười phần sai, ta cho ngươi biết, tám phần là nàng có ý tứ với ngươi. Cho nên mới để bụng ngươi đến như vậy, vừa chứng kiến ngươi cùng nữ hài tử dây dưa lôi kéo nên trong lòng lại càng buồn bực, nhất thời ác cảm đối với ngươi lại tăng gấp trăm lần, cuối cùng nháo thành như bây giờ, đây gọi là yêu quá sinh hận.”

Tiểu Khai nghe được bật cười: “ Được, đừng nói nữa, ta xem hay là chúng ta đi nhanh làm chính sự thôi.”

Bác Học chân nhân cũng không nhúc nhích, hỏi ngược lại: “ Trước tiên ta hỏi ngươi, rốt cuộc ngươi có tin ta hay không?”

Kiến thức của Bác Học chân nhân là có chứng minh thực tiễn, Tiểu Khai đương nhiên chỉ đành gật đầu: “ Tin.”

Bác Học chân nhân nói: “ Tốt lắm, hiện tại ta dạy ngươi làm một việc, bảo đảm ngươi có lợi, ngươi có làm hay không?”

Tiểu Khai gật đầu nói: “ Đương nhiên làm.”

Bác Học chân nhân vỗ bả vai Tiểu Khai: “ Ngươi hãy nghe cho kỹ, hiện tại ngươi toàn lực vận chuyển màu xanh nguyên lực, dùng tốc độ nhanh nhất tiến lên hôn Hoàng Bội cô nương một ngụm, sau đó chạy nhanh trở về, đi thôi.”

Tiểu Khai hoảng sợ, mở to mắt nhìn: “ Ngươi đây không phải là hại ta sao?”

Bác Học chân nhân hắc hắc cười không ngừng: “ Hại ngươi hay là giúp ngươi, về sau ngươi sẽ biết, đi nhanh đi.”

Tiểu Khai vụng trộm nhìn xem Hoàng Bội, luận dung mạo, Hoàng Bội chính là nhất đẳng, so với Tô Ái Địch cùng Vũ Ca tiểu thư không chút nào kém cỏi, hôn một chút đương nhiên cũng không phải là một chuyện khổ sai gì. Nếu loại tiền bối tôn giả như Bác Học chân nhân đã xúi giục, phòng tuyến đạo đức trong lòng Tiểu Khai liền có điểm hỏng mất. Hắn cắn răng nói: “ Tốt lắm, chờ ta hôn xong chúng ta nhanh chạy.”

Bác Học chân nhân cười ha ha: “ Đương nhiên.”

Hắn vừa cười to, hai vị đại mỹ nhân còn đang hồ nghi, bỗng nhiên cảm thấy một thân ảnh chớp động trước mặt, trong phút chốc Tiểu Khai đã chạy qua, ở trên mặt Hoàng Bội hung hăng hôn một cái “ Ba” vang vọng toàn trường.

Hoàng Bội còn chưa kịp phản ứng, liền chứng kiến sáu người đối diện đã trong phút chốc bay nhanh. Đảo mắt đã biến mất trong tầm mắt, nhất là Nghiêm Tiểu Khai, lủi đi so với hầu tử còn nhanh hơn.

Lại sau đó, nàng mới kịp phản ứng: “ Ta lại bị Nghiêm Tiểu Khai chiếm tiện nghi…lần này lại là ngay trước mặt công khai chiếm tiện nghi a…” Hoàng Bội muốn há mồm mắng, nhưng người làm ác đã không còn nhìn thấy, nàng đành há miệng thở dốc, lời mắng chửi người còn chưa đi ra một câu thì bỗng nhiên trong lòng sầu não, nước mắt tốc tốc rớt xuống.

Mọi người hiện lên bờ sông, bên bờ một bóng người đều không có, Tiểu Khai nói: “ Chúng ta đi như thế nào?”

Sắc mặt Bế Quan chân nhân có điểm nhục nhã, hừ nói: “ Đương nhiên trực tiếp đi tìm liệt đồ Triệu Vô Danh của ta. Lúc trước bần đạo thu lầm đồ nhi, hôm nay muốn tận tay đem hắn hủy diệt.”

Tính cách Bế Quan chân nhân có vẻ bao che khuyết điểm. Đối với thanh danh phái Thục Sơn thì xem rất trọng yếu. Tiểu Khai nhìn vẻ sát khí đằng đằng trên mặt hắn, hạ quyết tâm đem Triệu Vô Danh tặng cho Bế Quan chân nhân xử trí, vì thế mọi người ngự phi kiếm đi theo phía sau, mặc cho Bế Quan chân nhân xông lên phía trước, Vũ Ca tiểu thư thực lực thấp kém, liền bị Tiểu Khai ôm trong ngực bay đi. Từ sau khi nàng được Tiểu Khai cứu ra khỏi Phong Thần Thai, tính tình biến hóa thật lớn, lại có chút ngầm đồng ý cho Tiểu Khai ôm ấp, gặp phải cục diện giờ phút này, cư nhiên nửa câu phản kháng cũng không có.

Bay một lát, Vũ Ca mở miệng nói: “ Nghiêm Tiểu Khai…”

Tiểu Khai cúi đầu nói: “ Làm sao vậy?”

Biểu tình Vũ Ca có điểm chần chờ, qua sau một lúc lâu mới nói: “ Ta có chút…muốn một mình hỏi ngươi.”

Tiểu Khai nhớ tới sự tình mình đã làm với nàng nên trong lòng có chút áy náy, thấp giọng nói: “ Ngươi hỏi đi.”

Vũ Ca nói: “ Thần khí của Bá Cách gia tộc chúng ta, ngoại trừ Bàn Cổ Phủ chính là Cửu Thiên Huyền Nữ Hài, mới trước đây ta còn không biết hàm nghĩa hai tên này, sau mới dần dần phát hiện. Nguyên lai Bàn Cổ là một ma thần. Cửu Thiên Huyền Nữ cũng là một ma thần, như hôm nay ngươi giết Diệt Ma Thần, cũng chính là một ma thần. Ta hôm nay theo ngươi cả ngày, nghe ngươi nhiều lần nhắc tới Cửu Thiên Huyền Nữ, còn nói tiên đế là phân thân của bà ta, nhưng ta thủy chung không rõ là chuyện kia làm sao xảy ra, ta lại càng không hiểu được, vì sao bà ta lại chế tạo cho nhà ta một đôi hài. Những chuyện của ma thần, ngươi có thể nói lại cho ta nghe không?”

Trong lòng Tiểu Khai đối với nàng có áy náy, tự nhiên không muốn cự tuyệt, lập tức đem những chuyện mình biết nói cho nàng nghe toàn bộ, Vũ Ca nghe xong lại nói: “ Ngày đó ban đêm trong Cấm Ma Lĩnh Vực…”

Tiểu Khai nhanh miệng nói: “ Thực xin lỗi.”

Vũ Ca lại lắc đầu: “ Ngươi hãy nghe ta nói, sau ngày đó, ta về đến nhà, quay đầu lại suy nghĩ chi tiết, lại cảm thấy không thể nhớ nổi. Rất nhiều thứ đều mơ hồ không rõ, ta thậm chí còn không rõ ta làm sao tiến vào Cấm Ma Lĩnh Vực, lại không nhớ rõ vì sao ta cùng ngươi tiến vào phòng củi, phảng phất từ khi ta khôi phục ý thức bắt đầu, cũng đã ở trên giường với ngươi…ân, chuyện đó.” Ánh mắt của nàng cũng không nghiêm khắc, ngược lại có chút ôn nhu: “ Ngươi có thể nói cho ta biết hay không, ngày đó ban đêm, đến tột cùng là xảy ra những sự tình gì?”

Lần này nói tương đương bình thản, hoàn toàn không có ý tứ khởi binh hỏi tội, Tiểu Khai nhẹ nhàng thở ra trong lòng, gật đầu nói: “ Đêm hôm đó đích xác xảy ra rất nhiều chuyện…”

Hắn không dám giấu diếm, từ sau khi Cửu Thiên Huyền Nữ chiếm thân thể Vũ Ca bắt đầu, đem toàn bộ kể lại một lần, nhìn biểu tình khó tin của nàng, cười khổ nói: “ Ngươi tin cũng tốt, không tin cũng tốt, tóm lại chính là như vậy.”

Vũ Ca thấp giọng nói: “ Nói cách khác…ngày đó ngươi không phải muốn phá hư trong sạch của ta, mà là phải tiêu diệt phân thân của Cửu Thiên Huyền Nữ sao?”

Tiểu Khai gật đầu: “ Phải.”

Vũ Ca nhắm mắt suy nghĩ một lút lâu, bỗng nhiên từ trong lòng Tiểu Khai vặn eo một cái, phun ra một hơi thật dài, gương mặt thậm chí có chút ý cười: “ Một khi đã như vậy, thì ta không trách ngươi.”

Trong lòng Tiểu Khai nhất thời nhẹ nhõm, thản nhiên nói: “ Cảm ơn.”

Vũ Ca lại mỉm cười: “ Ngươi không cần cảm tạ ta, ta vốn hận ngươi thấu xương, nhưng hôm nay ngươi ba lần bốn lượt liều mình cứu ta, từ lúc ngươi nhảy vào Cửu Thiên Chi Môn, ta đã cảm thấy, ngươi không phải là một người xấu, một đại ác nhân.” Nàng bỗng nhiên lộ ra một chút biểu tình bỡn cợt: “ Đương nhiên ngươi có thể là một đại sắc lang nga, nhưng so với người xấu, đại sắc lang cũng không tính là gì.”

Nghe đánh giá như thế, Tiểu Khai ngoại trừ cười khổ, thật sự là không lời nào để nói.

Vũ Ca nhìn biểu tình thú vị của hắn, nhịn không được bật cười khanh khách, lại nói: “ Vừa một kích cuối cùng của Diệt Ma Thần, ta vốn cho rằng ta chết chắc rồi, ai ngờ ngươi không nom hết thảy lên ngăn trở cho ta, nếu không phải vận khí tốt, chỉ sợ ngươi đã chết, khi đó ta đã nghĩ, ngươi hoặc là đại anh hùng, hoặc là một đại sắc lang chân chính, chứng kiến bổn cô nương bị như vậy, ngay cả chết còn không sợ.”

Lời nói này thực xảo quyệt, Tiểu Khai ngoại trừ cười khổ, cũng không còn lời nào để nói.

Vũ Ca còn chưa nói xong: “ Ta luôn luôn tự cho là xinh đẹp, nhưng không thể không thừa nhận tiên đế cùng Hoàng Bội còn hấp dẫn hơn ta, chứng kiến ngươi ngăn trở được mị hoặc thuật của họ, ta chỉ biết, ngươi không phải là đại sắc lang, vậy ngươi vì điều gì liều mình cứu ta? Ta nghĩ nghĩ, cũng chỉ ra hai lý do.”

Ánh mắt nàng mang theo tia cảm tình nói không nên lời, nhẹ nhàng nói: “ Ngươi hoặc là một đại anh hùng, đại hào kiệt, hoặc là…ngươi chân chính thích ta.”

Tiểu Khai chạm vào ánh mắt của nàng, chỉ cảm thấy trong lòng rung động, ngay cả trái tim cũng muốn toát ra, hắn nuốt ngụm nước bọt, thử nói: “ Vậy ý ngươi là…”

Vũ Ca sâu kín thở dài: “ Ta hiện tại còn hối hận một việc, vì sao lúc trước ta lại phải phát ra Thiên Ma độc thệ chứ?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK